Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 29340114

 
Bản sắc Việt 15.06.2026 13:17
Tâm lý người Việt: Giàu thì ghét, nghèo thì khinh, thông minh thì diệt
11.01.2015 19:20

Tâm lý người Việt: Giàu thì ghét, nghèo thì khinh, thông minh thì diệt. Giá trị xã hội bị đảo lộn, những điều băng hoại lại lên ngôi, nhiều sự cố gắng và nỗ lực không được đền đáp bằng những thành quả xứng đáng.


Tâm lý người Việt: Giàu thì ghét, nghèo thì khinh, thông minh thì diệt 

Quá nhiều những vấn đề được thổi phồng xa với giá trị thực tế cũng là một phần khiến công chúng mất lòng tin vào cuộc sống. Từ đó sinh ra đố kỵ ganh ghét và tìm cánh triệt hạ lẫn nhau.

Từ lâu đã có câu ví von: “một người Nhật đem so sánh với một người Việt, thì người Nhật thua xa. Những năm người Nhật ngồi lại với nhau họ sẽ thắng xa năm người Việt. Vì năm người Việt vẫn loanh quanh tìm ra ai là người lãnh đạo họ, và những người còn lại sẽ ở vị trí nào trong nhóm của năm người”

Một trong những nguyên nhân khiến người Việt ngày càng khắt khe, cay cú với sự thành công của người khác là bởi vì trong cuộc sống của họ ít nhiều cũng đã đôi lần đối diện với sự bất công. Chúng ta chỉ sống luẩn quẩn trong đống lý thuyết, nào là đề án, đề tài thuyết trình dài miên man nhưng không có tính thực tiễn, nghiên cứu xong lại xếp vào tủ hồ sơ. Lâu lâu lại sang nước ngoài “tham quan và trao đổi kinh nghiệm”.

Nhiều người Việt cứ tự huyễn hoặc bản thân về cái gọi là “đi tắt đón đầu”, mua công nghệ của nước ngoài và tự cho là mình tiến bộ. Trong khi đó, ngành khoa học nước nhà bao nhiêu năm vẫn cứ giậm chân tại chỗ. Bằng chứng là bao nhiêu năm qua, người Việt không thể tự mình sản xuất nổi một chiếc xe hơi rẻ, trong khi nước láng giềng Campuchia đã sản xuất thành công chiếc xe công nghệ cao với giá chỉ 5.000 USD.

Chính những rào cản quá lớn như vậy nên những người có tâm huyết, có tài năng đành “đắp chiếu” giấc mơ vươn ra biển lớn của mình, mãi quay về với cai ao làng đầy bon chen, đố kỵ. Chính cái tư tưởng ghen ăn tức ở của người Việt, không muốn ai giàu hơn mình, không cho phép ai giỏi hơn mình đã vô tình khiến toàn dân tộc mãi lạc hậu.

giau-thi-ghet-01Nghèo lại bị người khác khinh thường, nghèo đi với hèn, còn thông minh thì lại bị đố kỵ, xa lánh, tìm cách hãm tài. Đó chính là những tật rất xấu của người Việt hiện nay. Tôi mong rằng các phương tiện truyền thông đừng vì cái “bao tử” mà viết thiếu định hướng cho một xã hội. Và nền tảng giáo dục của chúng ta nên thường xuyên và liên tục kêu gọi, nhắc nhở cộng đồng về những điều này và cả các ý thức khác như: “giữ gìn vệ sinh cộng cộng, giao thông trật tự, xếp hàng ở chổ đông người, yêu thương tôn trọng và học tập lẫn nhau ....quan điểm rõ như thế thì lo gì các thế hệ sau sẽ không thành công!

Mọi hô hào khẩu hiệu, như dân giàu nước mạnh xã hội công bằng văn minh, sống thượng tôn pháp luật, tất cả mọi công dân điều bình đẳng, quan phạm pháp như thứ dân, không ai được ngồi xổm trên trên hiến pháp…những ý tưởng tuyệt vời đó nếu không biến nó thành hiện thực thì tất cả chỉ để chúng ta nói với nhau cho vui mà thôi.

Suy cho cùng đó là trách nhiệm của hai mũi nhọn “giáo dục, và truyền thông”. Chúng ta hãy lắng lòng mà nhìn lại vì sao một bộ phận con rồng cháu tiên lại đổi thay nhanh như thế này, trong khi nền tảng trong văn hoá, giáo dục của chúng ta từ xưa đến nay là hào khí dân tộc, tinh thần dân tộc. Ba lần đẩy lùi giặc Nguyên-Mông, vó ngựa của Thành Cát Tư Hãn chinh phục từ Âu sang Á, lại thất bại dưới triều đại nhà Trần. Phải chăng, trong sức sống của dân tộc trải dài qua các triều đại đã có một tinh thần Phật giáo, tự tin, tự chủ, không chịu khuất phục bất cứ một sức mạnh nào, dù đó là Thượng đế, nếu có thật đi chăng nữa!

Chúng ta đừng chỉ trích nhau nữa, hãy hiểu, cảm thông và thay đổi suy nghĩ, thì người Việt sẽ chẳng thua kém một dân tộc nào trên thế giới! Định Hương



Tài năng không được trọng dụng phải đem phục vụ xứ người

 


Cá nhân ông Hải rất muốn sử dụng năng lực của mình để phục vụ quê hương, ông cũng chưa bao giờ nghĩ rằng đến một ngày để thực hiện đam mê khoa học, ông lại phải nhờ vả một quốc gia khác. Khoa học không có biên giới, nơi nào biết sử dụng nhân tài thì các nhà khoa học phục vụ, mang lại thành quả cho nước họ.

 
Ông Trần Quốc Hải bên chiếc máy trồng khoai mì của mình. Ảnh: SGGP
 
Cali Today News - Câu chuyện ông Trần Quốc Hải, một thợ cơ khí ở tỉnh Tây Ninh được Quốc vương Campuchia trao tặng huân chương Đại tướng quân đã khuấy động dư luận trong những ngày gần đây. Ông Hải, cùng với con trai mình là anh Trần Quốc Thanh đã đã nhận được huân chương cao quý trên dựa vào việc sửa chữa, chế tạo xe bọc thép cho đất nước Chùa Tháp. Thông qua câu chuyện của ông Trần Quốc Hải người dân mới nhận ra được phần nào cách chính quyền đối xử với những người tài ở Việt Nam.


Ở Việt Nam thời Cộng sản: “Kẻ giàu thì bị ghét; kẻ nghèo thì bị khinh; người thông minh thì bị diệt”. Câu nói ấy được đúc kết từ những thực tế lịch sử về cách những người Cộng sản đối đãi với nhân tài trong nước. 
 
Ông Trần Quốc Hải còn được biết dưới tên “Hai Lúa Tây Ninh” cách đây hơn 10 năm, vào năm 2003 ông đã chế tạo ra chiếc máy bay đầu tiên của Việt Nam. Không may cho ông, sau khi đem chiếc máy bay ra bay thử nghiệm, ông đã bị xã đội xã Suối Ngô đình chỉ. Chiếc máy bay đã nhanh chóng bị hư hại và được ông giữ làm kỷ niệm.
 
Chưa từ bỏ đam mê, vào năm 2005, ông tiếp tục chế tạo thành công chiếc máy bay thứ hai chỉ trong thời gian chưa đầy 4 tháng. Ngay khi bay thành công, máy bay nâng lên cao được 2m, ông đã bị đoàn cán bộ ở Cục Phòng không-Không quân và Vietnam Airlines đến xem và cấm không cho bay. Chiếc máy bay sau đó bị tịch thu. Đến năm 2007, Bộ Quốc phòng Việt nam kết luận chiếc máy bay ông Hải sáng chế lắp ráp sai nguyên lý điều khiển, không đạt chuẩn an toàn không cho ông này tiếp tục thử nghiệm máy bay.
 
Ông gác lại đam mê sáng chế may bay của ông để chuyển sáng chế máy trồng khoai mì. Cũng chính từ thành công trong việc sáng chế loại máy trồng khoai mì mà cơ duyên lại đến với ông.
 
Ở bên Campuchia người dân trồng mì rất nhiều, thông qua Internet, biết được ông Hải có sáng chế loại máy từ việc trồng, bón phân, thu hoạch đều bằng máy cho sản lượng thu hoạch rất cao. Do đó, chính quyền Campuchia đã cho một ông trung tướng đến tiếp xúc mua bán và chuyển giao công nghệ cho họ. Ban đầu, họ cho thử nghiệm, ứng dụng tại tỉnh Kompong Speu thuộc Lữ đoàn 70.
 
Tại Lữ đoàn 70 có những chiếc xe bọc thép do Liên Xô chế tạo, nhưng lại không phù hợp với thời tiết vùng nhiệt đới nên xe thường xuyên hỏng hóc. Quân đội Campuchia nhiều lần nhờ chuyên gia Việt nam qua sửa, nhưng khi ra về thì xe lại hư tiếp. Ông Trần Quốc Hải thấy vậy liền xung phong sửa chữa những chiếc xe này. Với tay nghề của mình, ông đã cải tiến, nâng cấp xe bọc thép. Chẳng những thế, ông còn sáng chế ra chiếc xe bọc thép đầu tiên cho Campuchia.
 
Trước những thành công của cha con ông Trần Quốc Hải, chính quyền, quân đội Campuchia đã trao tặng huân chương Đại tướng quân.
 
“Cả đời tôi chưa bao giờ sung sướng, hạnh phúc như thế. Đối với một người làm khoa học, đó là liều thuốc tinh thần vô giá”. Ông Hải trao đổi với báo chí.
 
Sau khi nhận được huân chương danh giá đó, ông được phía Campuchia mời sang để chế tạo trực thăng. Dù chưa có ý định chuyển sang sinh sống ở Campuchia, nhưng trước việc tạo điều kiện, đối xử với ông theo tiêu chuẩn cấp tướng cũng như việc đeo đuổi đam mê khoa học, chế tạo ra trực thăng, ông Hải nói sẽ “hợp tác” với Campuchia.
 
Chia sẽ với đài BBC Việt ngữ, ông Hải cho biết rằng: “Ở Việt Nam, người làm được thì họ không công nhận, người chưa làm được gì thì công nhận”.
 
Từ câu chuyện của ông Trần Quốc Hải, một người có năng lực thực sự nhưng lại không được thừa nhận, tạo điều kiện để cống hiến cho nước nhà, phải sang xứ người, đem tài năng của mình để phục vụ cho nước khác khiến cho nhiều người phải ngậm ngùi về cách đối xử với nhân tài. Có một sự thật đáng buồn là, ở Việt nam có đến hơn 9,000 giáo sư, phó giáo sư, trên 24 ngàn tiến sĩ nhưng chẳng có được sáng chế nào được biết đến. Chẳng những vậy, những người như ông Hải lại thường xuyên gặp những rắc rối với chính quyền vì những sáng chế của mình.
 
Với một cơ chế như ở Việt nam, việc ông Hải không có “đất dụng võ” phải đi ra nước ngoài đeo đuổi đam mê của mình cũng không phải là hiếm. Rất nhiều nhân tài khác, họ đều chọn quốc gia khác để thi triển tài năng của mình. Những người tài họ không được trọng dụng, cho dù chính quyền luôn hô hào ngăn chặn “chảy máu chất xám”. Chẳng thể nói Việt Nam không chi tiền để nghiên cứu, sáng chế khoa học, nhưng những người như ông Hải chẳng biết bao giờ mới nhận được đồng tiền từ ngân sách rót xuống cho những đam mê của ông. Trong khi ở Việt nam ông phải lụi cụi làm việc trong nhà xưởng chật hẹp, thiếu thốn máy móc hiện đại, thì tại Campuchia, ông Hải được chính quyền tạo mọi điều kiện để thực hiện đam mê của mình. Chẳng những vậy, ở Việt nam ông còn nhận được lời khuyên từ quan chức “ông chế hay nhưng thôi đừng chế nữa”.
 
Cá nhân ông Hải rất muốn sử dụng năng lực của mình để phục vụ quê hương, ông cũng chưa bao giờ nghĩ rằng đến một ngày để thực hiện đam mê khoa học, ông lại phải nhờ vả một quốc gia khác. Khoa học không có biên giới, nơi nào biết sử dụng nhân tài thì các nhà khoa học phục vụ, mang lại thành quả cho nước họ. Còn với Việt nam, nuôi cả hơn 9 ngàn giáo sư, phó giáo sư, hơn 24 ngàn tiến sỹ nhưng chẳng làm ra nổi con ốc vít.
 
Người Quan Sát

Tâm sự của một người Nhật: Lý do tôi ghét Việt Nam

Lang thang trong thế giới mạng mênh mông tôi chợt gặp những dòng tâm sự của một người Nhật sau chuyến du lịch đến Việt Nam. Anh chàng có tên Shimata này chỉ kể về những “chuyện thường ngày ở huyện” của Việt Nam nhưng nó rất…hấp dẫn. Có lẽ cần phải đưa câu chuyện của anh vào giáo trình ngành du lịch và cẩm nang du lịch dành cho người nước ngoài đến Việt Nam. Mời các bạn thưởng thức.(Nguyễn Quốc Vương)


______________________
Cái gì? Bình thường tôi vào đọc blog của anh có bao giờ thấy chủ đề “Việt Nam” đâu? Lấy đâu ra người quan tâm nào? Đúng thế!  Trên Blog của tôi chưa hề xuất hiện “Việt Nam”. Cả chữ “V” trong từ “Việt Nam” cũng không có nốt. “Anh đã đến Việt Nam lần nào chưa?”, nếu có ai hỏi thế thì câu trả lời là có, 10 năm trước tôi có đến thành phố Hồ Chí Minh một lần duy nhất. Tuy nhiên, trong tôi nói tới Việt Nam thì đấy là quốc gia xấu xa tồi tệ nhất (最低最悪の国) và nỗi bất mãn trong tôi sẽ tăng lên tới mức 150%. Trong lòng tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ đến đó lần thứ hai, thật là một nước tồi tệ số 1. 

Tôi ghét Việt Nam. 

Mà nói đúng ra thì tôi ghét người Việt Nam hơn là ghét Việt Nam. Tôi căm ghét thứ văn hóa “móc được cái gì thì móc” của người Việt.Tôi càng căm ghét thứ người Việt Nam làm những điều như thế.Tôi không muốn nhìn mặt người Việt Nam và sẽ không đến Việt Nam đến lần thứ hai. Trái tim tôi đã quyết định như thế.Thời còn ba lô trên vai lấy điểm khởi đầu là Bangkok tôi đã đi tới nhiều nước châu Á xung quanh như Malaysia, Singapore, Laos, Myanma, Campodia… nhưng chưa lần nào nghĩ mình muốn đi tới Việt Nam. 

Tiếp xúc với người Việt Nam thì cũng chỉ có hai lần. Khi có người cần tư vấn về du lịch Việt Nam, tôi cũng thường nói toàn những điều tiêu cực như “thôi bỏ đi!” hay đưa ra lời chú ý đầy căm hận “hãy cẩn thận với người Việt Nam”. 

Tôi tảng lờ trước câu chuyện của ai đó khi họ nói “Việt Nam tuyệt vời lắm”. Hoặc là chỉ hờ hững đáp “ừ ừ, tốt nhỉ!”. Từ thời điểm tôi đi du lịch Việt Nam đến giờ đã 10 năm. Tôi đã duy trì mãi hành động “không thèm mua” đồ Việt Nam vì thế khi mua Maruboro ( có lẽ là thuốc lá Malboro?) ở tỉnh Vân Nam của Trung Quốc tôi đã trả lại vì nó được sản xuất tại Việt Nam. Đôi khi trong cửa hàng 100 Yên tôi có nhặt lên vài sản phẩm nhưng do nó là đồ Việt Nam nên tôi đã tuyệt đối không mua. Đối với Việt Nam đáng ghét thì một Yên cũng tiếc. Có thể các bạn sẽ nói tôi: Ấy ấy!! chơi đến mức đó hay sao hả? Nhưng các bạn hãy xem dưới đây xem tôi “ghét Việt Nam” đến cỡ nào.Cứ nghĩ đến những việc xấu xa mà người Việt Nam làm với tôi thì thực sự tôi lại cảm thấy bực mình. 

Thế đến Việt Nam lần đầu tiên đã gặp chuyện gì vậy? 

Tôi sẽ kể đây nhưng xin các bạn đừng có khóc nhé. 

Nghe cũng khóc và kể cũng khóc…

10 năm về trước. Năm 1997 (năm Heisei thứ 9).

Đấy là câu chuyện trước lúc tôi trở thành khách du lịch ba lô 5 năm.

Khi ấy tôi mới có 24 tuổi.Tôi, vốn làm việc cho một công ty du lịch ở quê hương Shikoku đã nhận được một chuyến đi du lịch tới thành phố Hồ Chí Minh bằng vé của công ty hàng không Việt Nam nhân dịp mới vào làm việc.“Từ giờ trở đi Việt Nam sẽ trở thành thị trường đầy hứa hẹn, người du lịch tới Việt Nam chắc chắn sẽ tăng”. “Với tư cách là nhân viên công ty du lịch, hãy tận mắt quan sát Việt Nam nơi đang tăng trưởng nhanh chóng”. Cấp trên của tôi đã khuyến khích và cũng có thể nói là ngợi khen như thế.

Tôi cùng với cậu K, hai người đã quyết định tham gia “Tour Hồ Chí Minh 4 ngày 2 đêm”. Tôi lần đầu đặt chân tới Việt Nam trong tâm trạng vừa lo lắng vừa khấp khởi trong cảm xúc “đột nhiên được tới Việt Nam sướng thật”. Tuy nhiên với tôi, người lần đầu tiên tới Việt Nam thì đấy là một chuỗi những sự việc đáng ghét và khủng khiếp.Tôi và cậu K hai nhân viên công ty du lịch đã gặp chuyện gì với người Việt Nam? Một kết cục bất hạnh đã chờ đón chúng tôi. Nói đơn giản thì thì chúng tôi đã bị người người Việt Nam lừa đến độ phát điên lên và ra về trong nỗi tức giận. Lý do là thế đấy.

Hẹn các bạn lần sau nhé ( Híc! Lại công việc! Công việc).

Ghi chú: Xin lỗi chị Shikayoshi hiện đang sống ở tp Hồ chí Minh nhé.

10 năm về trước.

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện xảy ra trong chuyến đi “Hồ Chí Minh 2 đêm 4 ngày” trong lần đầu tới Việt Nam.

Tháng 12 năm 1997.

Tôi cùng với đồng nghiệp K xuất phát từ Kansai tới Hồ Chí Minh trên máy bay của hãng Hàng không Việt Nam. Trong máy bay tất cả các tiếp viên đều mặc áo dài gợi cảm và ngay từ trước lúc đáp xuống Việt Nam cảm xúc của hai chúng tôi đã dâng cao và trong lòng tràn ngập cảm xúc mong đợi “ không biết những việc vui vẻ nào đang đợi chúng mình đây?”. Sau chuyến bay khoảng 5 tiếng chúng tôi đáp xuống thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi ra khỏi máy bay và đi vào tòa nhà cũ kĩ, đứng xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh. Đến lượt mình khi chúng tôi đưa passport cho nhân viên nhập cảnh thì anh ta vừa lắc đầu vừa nói: “Thế này không thể nhập cảnh được”. Hóa ra vấn đề nằm ở chỗ tấm ảnh đi kèm Visa là ảnh đen trắng. Với lý do “phải là ảnh màu” tôi và cậu K đã đột nhiên bị từ chối nhập cảnh vào Việt Nam. Nhân viên nhập cảnh nói: “đằng sau kia kìa”, chúng tôi quay lại và nhìn thấy chủ cửa hàng ảnh vẫy tay cười cười “lại đậy lại đây”. Không có cách nào khác chúng tôi buộc phải đến đó chụp ảnh dán vào visa và cuối cùng thì cũng được nhập cảnh. Ngay trước lúc nhập cảnh đã gặp rắc rối với ông chủ hiệu ảnh. Phí chụp ảnh đến 20 đô la Mĩ.

Chẳng ai yêu cầu thế mà bị bắt phải chụp và mất tới 40 đô la.

“Không đùa đâu! Quái đản!”

Tôi và cậu K cáu, phản kháng với chủ hiệu ảnh nhưng cho dù có nói gì cũng vô ích. Phải gắng lắm mới miễn cưỡng chấp nhận giá của mỗi bức ảnh. “Thật là một đất nước quái gở nhỉ” Tôi vừa than thở với cậu K vừa bước một bước ra ngoài tòa nhà sân bay thì lần này bị vây chặt bởi những người lái Taxi mời khách.

“Đi đâu thế? Lên đây tôi chở!”

Dù thế nào cũng phải mặt dày tí! Muốn về khách sạn thì không thể không bắt xe vì thế tôi cùng cậu K vừa thương thuyết vừa lên chiếc Taxi của một lái xe có vẻ như là người tốt và có lương tâm nhất.

Giá về đến khách sạn trong thành phố là 20 đô la.

Chát thật! tôi nghĩ vậy nhưng so với các xe khác thì vẫn rẻ hơn vì thế tôi cầm tay 20 đô la và lên đường về khách sạn trong thành phố.

Quang cảnh nội thị Hồ Chí Minh nhìn từ cửa sổ xe Taxi có thể diễn đạt chỉ bằng một từ “vô trật tự”, nhìn chỗ nào cũng thấy toàn người không đội mũ bảo hiểm. Chuyện 3, 4 người ngồi một xe là chuyện đương nhiên. Trước cảnh ở Nhật Bản không thể nào chấp nhận chúng tôi một lần nữa cảm thấy thực sự mình đã đi đến một nước lạ. Số lượng xe rất nhiều và hoàn toàn không coi vạch sang đường dành cho người đi bộ hay đèn tín hiệu là cái thá gì. Chiếc taxi chạy khục khặc trên con đường chưa trải nhựa đầy bụi khiến mặt chúng tôi rung giần giật.

20 phút sau xe đến khách sạn. Khi xuống xe và đưa cho lái xe 20 đô la thì anh ta nói: “ Không! 30 đô la”

“ Anh chẳng nói là 20 đô la sao?”

Cậu K thét lên phản kháng.

“Được rồi! Được rồi! 20 đô la”.

Lái xe vừa thản nhiên nói vừa thè lưỡi ra.

“Thật chán! Quái gở thật!”

Khi mở cốp xe để lấy hành lý và định bước vào khách sạn thì lái xe taxi kêu lên: “ Tip! Tip!”

“Không! Vớ vẩn!”

Cả tôi và cậu K đều nổi khùng.

“Hứ! “, lái xe lại thè lưỡi ra và chạy mất.

Thật là một tay lái xe rách giời rơi xuống.

Chúng tôi làm thủ tục nhận phòng. Chúng tôi ở trong một khách sạn hạng trung nhìn ra đường Nguyễn Huệ và gần đại lộ Đồng Khởi. Căn phòng nồng nặc mùi hôi ẩm mốc và từ vòi hoa sen chảy ra thứ nước màu vàng. Mặc dù phòng có vấn đề nhưng từ ban công có thể nhìn thấy sự ồn ào tấp nập của đại lộ và con sông Sài Gòn rất đẹp. Hai người đặt vội hành lý xuống phòng rồi nhanh chóng ra ngoài ngắm cảnh trong thành phố.Trước hết chúng tôi muốn đi chậm dọc theo đại lộ Đồng Khởi, con đường chính của thành phố Hồ Chí  Minh để xem cuộc sống của người dân và tới chợ Bến Thành, nơi được coi là nhà bếp của thành phố Hồ Chí Minh.

Khi vừa đặt hai tay lên tủ kính bán hàng và ngắm nhìn bật lửa Zippo của Việt Nam thì một con chuột to cỡ lòng bàn tay người vừa kêu phù phù vừa chạy vọt qua trước mắt.

O a..oái…Tôi kêu lên hoảng sợ.

Tôi đỏ mặt vì người Việt Nam xung quanh cười.

Lần này đột nhiên trời đổ mưa nền chợ Bến Thành bắt đầu ngập nước và rồi…lần này thì đàn gián và chuột với quy mô lớn tôi chưa từng thấy bao giờ diễu hành ngay trước mắt.

“Oái!!!!”

Tởm quá! Tôi cảm thấy kinh tởm như toàn thân nôn mửa. Hai người chúng tôi nhanh chóng bỏ lại chợ Bến Thành ở phía sau với đàn trẻ con ăn xin vây quanh. Thật không muốn đến lần thứ hai. Cậu K kêu đói bụng vì thế chúng tôi cùng đến hàng mì. (Đàn gián và chuột lúc nãy làm cho tôi không thiết gì ăn). Cậu K gọi Phở còn tôi thì chỉ gọi Coca và hút thuốc. bVừa châm điếu thuốc thì tôi nghe có tiếng người qua đường gọi.

“Cho xin điếu thuốc”, “Cho xin tí lửa”

“Tôi có bạn ở Nhật”, “Cho xem tiền Nhật Bản nào”

Thật là ầm ĩ. Những người khách du lịch như chúng tôi không thể nào thấy bình yên. Lúc đầu cho dẫu mong mỏi sẽ được tiếp xúc với người Việt Nam vui vẻ nhưng lúc này ngay lập tức tôi cảm thấy chán ngán. Lúc nào cũng thế, cuối cùng thì cũng bị xin xỏ thuốc lá. Đi đến đâu cũng bị người Việt Nam vây quanh, xin xỏ một ngày kết thúc và với chúng tôi Việt Nam đã gần như là quá đủ.

Ngày thứ hai ở Hồ Chí Minh

Cậu K nói với tôi là đi đến nhà người Việt mới quen để chơi rồi bước ra ngoài. Cậu ta có rủ tôi đi cùng nhưng tôi muốn một mình chậm rãi đi dạo nên đã từ chối. Chúng tôi giao hẹn rằng buổi tối sẽ cùng nhau đi uống bia hơi. Tôi đi đến xem bảo tàng.

Khi tôi ra khỏi khách sạn thì ngay lập tức có một chiếc xích lô đi theo sau tôi tới tận trước cửa bảo tàng. Khi tôi quay trở lại khách sạn thì chiếc xích lô lúc nãy cũng lại đi theo về trước khách sạn. Khi tôi đi ngang qua thì ang ta lên tiếng gọi to: “Này! Đi không?” nhưng tôi làm thinh. Đó là do trong sách hướng dẫn du lịch có ghi: “cần phải thận trọng với những xích lô lưu manh”. Vì thế mà tôi không lên xích lô, tôi tuy đã quyết định như vậy nhưng vì anh ta nhiệt tình quá vì thế mà cái tình của xích lô đã chuyển phắt sang tôi khiến cho tôi dần dần muốn lên xe.

Tôi hỏi: “giá bao nhiêu?”.

“Mỗi giờ 50 đô la”, anh ta đáp. Đắt thế! Đừng có đùa! Ai ngồi! tôi nghĩ vậy và làm thinh tiếp tục bước đi. Dần dần giá cả cứ hạ thấp dần.

“10 đô la nhé, đi không?”

“Đắt nhỉ”

“Thế thì 5 đô la”

“ Hừ, làm thế nào bây giờ”

Giá cả giờ đây đã tụt xuống còn có 1/10. Nếu là 5 đô la thì có ngồi cũng chẳng sao nhỉ…tôi bắt đầu có ý nghĩ như thế. Mất công đã đến Việt Nam vì thế cũng muốn một lần được cưỡi xích lô. Người đạp xích lô cũng trẻ trông như một thanh niên tốt. Nhìn kĩ thì thấy mắt rất đẹp, thật là một tay điển trai. Thôi được! Cưỡi thử nào.

“5 đô la nhé, nếu cao hơn tôi không trả đâu. Giao kèo đấy nhé”

“OK. Giao kèo thì giao kèo! Nhảy lên nào, nhảy lên nào!”

Thấy anh ta nhiệt tình làm việc từ sáng tới giờ tôi liền đi đến quán cà phê ở gần gọi súp và bánh sandwich cùng cà phê mời anh xích lô. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện sau khi bụng đã ổn ổn tôi lại lên xe và bắt đầu đi ngắm cảnh thành phố. Lần đầu tiên ngồi trên xích lô được ngắm cảnh thật là thích. Tôi ngồi trên chiếc xích lô rung lắc vừa chụp ảnh cảnh phố phường Hồ Chí Minh mang phong cách Pháp vừa cảm nhận đầy đủ cái tình của kì quốc cùng ngọn gió dễ chịu.

Thoáng cái đã hết một tiếng việc còn lại chỉ là về khách sạn. Cuối cùng tôi có ý định chụp ảnh anh chàng xích lô. Tuy nhiên khi giơ camera lên thì anh ta cương quyết từ chối. Lý do là anh ta không thích chụp ảnh. Khi đến trước đường Đồng Khởi chỉ cách khách sạn chút ít thì đột nhiên anh ta nói: “Đến đây là hết! Xuống!”. Tại sao đột nhiên thế này? Tôi nghĩ thế nhưng do chỉ cách có chút ít là về đến khách sạn nên tôi đáp: “hiểu rồi, hiểu rồi, xin cảm ơn” và định đưa cho anh ta 5 đô la.Khi làm vậy thì anh xích lô đột nhiên có vẻ mặt dễ sợ khác hẳn lúc trước.
  
“Hai trăm đô la! Trả 200 đô la đi!”.

Khuôn mặt đầy sát khí và nói như thét vào mặt.

“Đợi đã! Đã giao kèo là 5 đô la rồi mà”

“Không! 200 đô la! Trả 200 đô la đi!”.

Cái này thì thật gay…

200 đô la có biết cao hơn bao lần không?

Đừng có đùa! Đây tuyệt đối không trả đâu!!!

“Vớ vẩn! Đồ ngu!”, tôi nói vậy rồi ù té chạy.

Anh xích lô đuổi theo. Tuy nhiên do mặt đường hẹp nên xích lô không đuổi được. Thật chua chát! Việc không trả tiền tất nhiên rồi, và hơn hết việc tiếp xúc với anh ta rồi trao đổi tình cảm kia tóm lại là cái thứ gì đây!? Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác bị phản bội. Kể lể công ơn là việc tôi không hề thích nhưng tôi đã mời anh ta ăn cơm, mua nước cho anh ta uống thân thiện đến thế còn gì! Vậy mà tại sao anh ta lại có thái độ như thế! Trả 200 đô la đi! Lẽ ra không có câu đó chứ! Tâm trạng tôi lại tụt dốc. Chuyện này lẽ ra chắc chắn chả bao giờ xảy ra thế mà….

Tôi về khách sạn và vừa ngủ thì cậu K cùng phòng về. Cậu K trông cũng không khỏe. Khi tôi hỏi: “sao thế?”, cậu ta hỏi lại với giọng trầm xuống: “ Cậu Shimata này, cậu còn tiền không?”

“ Còn nhưng sao thế?”.

Hỏi ra mới biết cậu ta đến nhà người Việt Nam chơi và bị lấy mất toàn bộ số tiền. Khi cậu ta chơi bài thì chỉ trong phút chốc nó bỗng biến thành trò bài bạc và khi tỉnh ra thì cậu đã thua lớn bị đe dọa và phải trả toàn bộ số tiền. Tổng cộng cậu ta đã phải trả 400 đô la và số tiền mang theo còn lại chỉ còn có 20 đô la.

Tại sao cả tôi và cậu K lại gặp vận đen như thế… Chúng tôi không đến Việt Nam để có những kỉ niệm như thế này thế mà… Tôi không muốn nói với cậu K: “tại sao cậu không cẩn thận’” vì chuyện ấy cũng giống như tôi. Để an ủi cậu K chúng tôi vừa uống bia hơi ở quán gần đó vừa an ủi lẫn nhau tới sáng. Nhân tiện, tôi trả tiền. Mặc dù tôi đã tính toán thật cẩn thận nhưng cho dẫu thế thì số tiền phải trả cũng cao gần gấp 4 lần. Do đã mệt nên tôi chán không muốn phản kháng nữa chỉ ‘vâng, vâng” rồi trả tiền. Người bán hàng nói tiền thừa là tiền “tip” và không hề trả lại.

Thật quá lắm rồi. Tôi căm ghét Việt Nam! Tôi muốn mau chóng quay trở về Nhật. May là chỉ còn ngày mai nữa là trở về. Buổi tối máy bay sẽ cất cánh từ Hồ Chí Minh. Ngày mai, ngày cuối cùng thì chỉ còn mỗi việc mua quà cho người cùng công ty sau đó đợi đến giờ check out rồi ra khỏi khách sạn là xong. Trong tâm trạng chán chường như thế ngày thứ hai kết thúc. Tuy nhiên sự “cãi vã” với người Việt không kết thúc ở đó. Ngày thứ ba cũng là ngày cuối cùng đã xảy ra “sự kiện đáng ghét hơn nhiều”.

Ngày thứ ba ở Hồ Chí Minh.

Khi tỉnh dậy mở mắt ra thì đã 2 giờ chiều. Trên bàn là lá thư của cậu K.

“Chào! Tớ đi ra ngoài ngắm cảnh. Buổi chiều tối sẽ quay lại”.

Sắp đến buổi tối về nước rồi. Muốn được nhanh nhanh trở về Nhật. Máy bay xuất phát lúc 23 giờ vì thế tôi phải ở khách sạn đến 21 giờ. Cuối cùng tôi muốn đi mua quà Việt Nam nên đi ra ngoài…

Trời! cái gì thế này! Ngay trước hành lang khách sạn là người đạp xích xô ngày hôm trước đang đứng đó. Nhưng lần này anh ta kéo theo cả bạn và có đến 10 người đạp xích lô có bộ mặt dễ sợ đang nắm tay đứng đợi!

Làm sao bây giờ… Chắc chắn sẽ bị đánh nên thân…Chân tôi run lên. Vào khi đó ở chỗ tiếp tân có một ông già giống như người Nhật và tôi đã cầu cứu ông giúp đỡ.

“Xin lỗi…ông có nói được tiếng Việt Nam không?”

“Có! Tôi nói được nhưng có chuyện gì thế?”

Thật là may ông cụ đúng là người Nhật Bản. Tôi kể cho ông cụ nghe một phần sự việc xảy ra đến lúc này và cầu xin ông làm trọng tài trung gian. Ông già đứng trước chỗ tiếp tân là nhân viên lưu trú của Ngân hàng Sanwa.

“ Được, hiểu rồi. Lẽ ra không được ngồi xích lô!”

“Vâng, thành thật xin lỗi!”

“ Ở gần đây xích lô đặc biệt lưu manh đấy”

“Vâng, thành thật xin lỗi!”

Thế đã mặc cả bao nhiêu?”

“Thưa, 5 đô la ạ”

“Và thành 200 đô la? Trời ơi!”

“Thế trả bao nhiêu thì ổn?”

“Cháu không muốn trả quá số tiền đã nói”

“Được, tôi sẽ thử thương thuyết nhưng nếu gặp người xấu thì hãy chuẩn bị tinh thần là gần 100 đô la cũng phải trả đấy”.

Nhân viên của ngân hàng Sanwa ( dưới đây xin gọi là ông B) đã giúp thương thảo với người đạp xích lô hôm qua. Bạn bè của anh ta đã về hết chỉ còn lại có mình anh ta. Ông B đưa anh ta lại chỗ quầy lễ tân nơi tôi đợi. Tôi, ông B và người đạp xích lô ba người ngồi xuống Sofa và bắt đầu nói chuyện.

B: Người đạp xích lô nói anh hứa sẽ trả 100 đô la.

Shimata: Không, tôi không nói thế… hắn ta ngày hôm qua đột nhiên đòi tôi 200 đô la và giờ thì đến đòi đấy!

Xích lô: haaaa (thét lên bằng tiếng Việt nam.)

B: Anh ta nói anh hứa trả 100 đô la.

Shimata: Tôi không hiểu chuyện gì cả. 100 đô la hay 200 đô la cũng đều là vớ vẩn.

B: Lần này không trả hơn 5 đô không được đâu. Ví dụ như 10 đô chẳng hạn.

Shimata: không (tôi ngoan cố).

Xích lô: haaaaa (tiếng Việt Nam).

B: Anh ta nói là anh nói láo

Shimata: Tôi đâu có nói láo. Người nói láo chính là thằng cha đó

Xích lô: Haaaa (tiếng Việt Nam).

B: Thôi được anh ta nói 7 đô la đấy.

Shimata : Không! (tôi ngoan cố).

Tôi không muốn trả cho thằng cha như thế này. 200 đô la rồi đột ngột thành 100 đô la rồi lần này thành 7 đô la làm như thế hóa ra tôi giống như thằng nói láo. Tôi không thể tha thứ cho kẻ đạp xích lô đáng ghét đó được. Tuy nhiên người đạp xe xích lô cứ cương quyết là tôi nói sẽ trả 100 đô la.

Shimata: Xin lỗi đã làm mất thời gian của ông…

B: Không sao, cái việc này ở Việt Nam hoàn toàn không phải là chuyện hiếm.

Shimata: Hả? Thật vậy sao?

B: Lúc đầu lên xích lô có tưởng tượng ra chuyện này không?

Shimata: thì…

B: Anh cũng có phần sai

Shimata: Vâng…

B: Anh ta là người vô văn hóa vì thế có thương thuyết bằng giá trị quan đạo đức của người Nhật đi nữa cũng vô ích. Tôi nghĩ thế.

Shimata: Vâng…

Xích lô: Haaaa (tiếng Việt Nam).

B: Anh ta nói là 7 đô la.

Shimata: Không! Không được. 5 đô la. Đã giao kèo là 5 đô la rồi mà. ( tôi ngoan cố đến cùng).

B: Trả đi thì sẽ tốt hơn tôi nghĩ thế. Nếu là 7 đô la thì vẫn còn rẻ đấy!

Nhờ ông B mà cũng có thể tôi đã chuyển tải được cảm xúc của mình tới người đạp xích lô. Thật là một gã lưu manh, tôi bực biết bao nhiêu. Cho dù là thương thuyết được tới 5 đô la đi nữa thì anh ta cũng đã phá hỏng lời giao kèo. Việc mời cơm anh ta thật là ngu ngốc. Tôi cảm thấy khó chịu và không muốn trả tiền.

Quả thật đúng như ông B nói. Cho dù có nói với người đạp xích lô quan niệm đạo đức của người Nhật đi chăng nữa thì cũng vô ích. Thông thường thì với tôi 7 đô la cũng không vấn đề gì nhưng vào thời điểm đó tôi không hề có tâm trạng muốn trả. Tôi không muốn trả cho anh ta một Yên nào. Vấn đề không phải là tiền bạc mà vấn đề là cảm xúc. Và thế là tôi trở nên ngoan cố. Tuy nhiên, tôi không muốn làm ông B mất thêm thời gian…

Shimata: Hiểu rồi…Tôi sẽ trả 7 đô la.

B: Rồi! Thế nhé xong một vụ rồi nhé (ông cười).

Kết cục tôi trả cho người đạp xích lô 7 đô la và chẳng hiểu sao tôi muốn khóc. Tôi đã nghĩ hắn là người tốt thế rồi ngồi lên xích lô và đột nhiên bị hắn lừa rồi bỏ chạy. Rồi bị 10 người đến đợi rồi có khả năng bị dần một trận nên thân. Người đạp xích lô nói láo kia lại gọi tôi là thằng nói láo. Tôi đã làm phiền đến cả ông B. Nhờ sự tốt bụng của ông B mà tôi cũng ổn giống như một đứa trẻ. Nhưng rồi kết cùng vẫn phải trả tiền. Mất công đi du lịch mà cuối cùng thế này đây. Tại sao tôi lại phải gặp chuyện cay đắng thế này càng nghĩ tôi càng cảm thấy xấu hổ và muốn khóc.

B: Rồi! Cuối cùng hai người bắt tay cái nào! Rồi! Rồi! bắt tay đi.

Không có lí do gì phải bắt tay. Cuối cùng tôi hỏi tên người đạp xích lô Tên anh ta là “Minh”. Tên hắn và khuôn mặt hắn tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi nhìn mặt hắn như muốn nói này thằng ngu cút xéo đi. Minh có vẻ khó chịu, nắm chặt tiền rồi ra khỏi khách sạn.

Bản thân số tiền thiệt hại không lớn. Cũng có thể số tiền đó nhỏ đến mức không thể nói đó là thiệt hại. Nhưng sự mất mát về tinh thần thì lớn hơn nhiều. Người ta đã nhắc rằng là nguy hiểm thế mà tôi vẫn lên xích lô tôi mới ngu làm sao.

Việt Nam thế là đủ rồi. Tôi không muốn đến Việt Nam lần thứ hai. Tôi không muốn đến Việt Nam lần thứ hai. Tôi sẽ không đi Việt Nam lần thứ hai. Tôi thề trong tim như vậy, tôi cảm ơn ông B, trao đổi địa chỉ rồi ru rú trong phòng chờ đến sát giờ checkout. Tôi không đi đâu cũng không đi mua quà mà ngủ ngay trên giường. Vào lúc checkout chợt nhớ đến chiếc áo sơ mi bỏ quên trên phòng tôi liền quay lên nhưng nó đã bị ai đó lấy mất. Đến lúc cuối cùng mà cũng… Sẽ không đến lần hai đâu, đồ ngu! Tôi vừa lầm bầm như thế vừa hướng ra phi trường.

Tôi sẽ không bao giờ quên chuyến đi 4 ngày 2 đêm tháng 12 năm 1997 ở thành phố Hồ Chí Minh.

Kể từ đó đã 10 năm…

Cả ý nghĩ căm ghét du lịch Việt Nam cùng sự việc xảy ra với người đạp xích lô đáng ghét đã được thanh tẩy trong dòng chảy của thời gian, tôi, người đã căm ghét Việt nam suốt 10 năm trời giờ đây bắt đầu có ý nghĩ thế nào cũng được.

Gần đây vô tình tôi lại chú ý tới Việt Nam không thể nào cưỡng được. Vào thời điểm này nghĩ lại thì điều tôi cần phản tỉnh thật nhiều. Tôi thật xấu khi cái gì cũng đổ tại người Việt Nam. Tôi đã không hề có chút tri thức nào về Việt Nam, tôi cũng không hề có ý nghĩ mong muốn lí giải người Việt Nam. Tôi đã chỉ bị hút hồn bởi Áo dài và khi gặp người Việt Nam thì vênh mặt lên rằng ta đến từ nước Nhật cường quốc kinh tế đây… và thiếu đi sự khiêm tốn. Tôi đã tự ý mời người đạp xích lô và tự mình sung sướng và tôi phải cảm thấy xấu hổ vì điều đó. Khi đã trở về Nhật tôi nói với người xung quanh rằng tôi ghét Việt Nam, khi được hỏi về du lịch Việt Nam tôi đã nói là nên đi Bangkok rồi khi nghe ai đó nói du lịch Việt Nam rất thú vị thì tôi giả điếc không nghe. Tôi cũng đã ích kỉ tẩy chay hàng Việt Nam… Tại sao trong 10 năm ròng tôi đã làm những điều ấy với Việt Nam? Sự thay đổi tâm tính này quả thật phần lớn nhờ vào blog tôi nghĩ vậy.

Vào tháng 4, chị Yakibuta, người sống ở Hồ Chí Minh về nước và đến nhà tôi chơi có mời tôi cà phê Việt Nam. Mất công người ta mời lại đã lâu không uống cà phê Việt Nam.

“Shit! Thật là ngon!!!”

Đúng vậy, Việt Nam không chỉ là nước có cà phê ngon mà còn là nước có thức ăn ngon! Khi đọc blog của chị ấy ở Hồ Chí Minh thì cuộc sống ở Việt Nam đã được viết rất sống động mỗi lần đọc là một lần tăng cảm hứng về Việt Nam. Ngoài chị ấy còn có chị Shikayoshi đang sống rất vui vẻ ở Hồ Chí Minh. Tôi chỉ có 2 ngày 4 đêm rồi từ bỏ tại sao hai người lại có thế sống vui vẻ như thế với những người Việt Nam vây quanh. Tôi cảm thấy có hứng thú với Yakibuta và Shikayoshi. Xung quanh việc gặp gỡ hai người tôi cũng phải cảm ơn chị Boctok. Tôi muốn một lần quay trở lại Hồ Chí Minh để thử xem sao. Tôi nghĩ như thế từ tận đáy lòng.

Ngoài Hồ Chí Minh thì Việt Nam cón có rất nhiều nơi du lịch nữa. Đến giờ phút này tôi cảm thấy luyến tiếc vì vào thời còn là kẻ ba lô trên vai tôi đã không đến thăm Việt Nam. Cho dù để có được ý nghĩ ấy tôi đã mất đến 10 năm.

Chà! Tôi muốn đến Việt Nam.

あーベトナム行きたい。

Nguyễn Quốc Vươngdịch


Nhiều người Việt 'xuất khẩu' tính xấu do giáo dục XHCN???

Nguyễn Tất Thịnh

Gần đây có không ít những người bạn từ doanh nhân đến trí thức, thậm chí cả sinh viên nữa đều đưa ra cho tôi câu hỏi: Liệu điều trên nên nghĩ như thế nào? Cả nhà phê bình văn học VTN cũng đã dùng từ VN ‘xuất khẩu lưu manh’ trong một bài viết của ông gần đây ‘Một nước Nhật quá xa xôi…’! Tôi sẽ không phê phán nhưng đưa ra ý kiến cầu thị của mình để chia sẻ...

Đã gọi là cầu thị thì phải đặt mình vào ý thức ‘tiên trách kỷ…’ ! ( dù rằng Quốc gia nào cũng có điểm tốt và xấu. Bản thân người Việt cũng có nhiều đức tính tốt, trong bài này sẽ cố gắng nhìn lại những gì chưa được ). ‘Mình’ ở đây là người Việt theo cách tôi quan sát được trong nhiều năm tiếp xúc, gặp ở những giao tế xã hội và nơi công cộng… trong môi trường mà người nước ngoài có thể cảm nhận được ( nghĩa là có thể xảy ra ở nhiều nơi trong nước chứ không hẳn chỉ ở nước ngoài ).


Có bạn hỏi: đã nói xuất khẩu nghĩa là điều đó được người nước ngoài chấp nhận?! Tôi thưa rằng sự 'chấp nhận' đó là có vì:

  1. Kẻ xấu tiềm năng ở nước nào sẽ cộng hưởng cái xấu khác, tương đồng, đưa vào nó.
  2. Làm cho người nước ngoài ở tình thế buộc phải chịu đựng vì tôn trọng nhân quyền, và họ ngày càng phản cảm.
  3. Giống như đầu nậu nhập hàng kém chất lượng, nguy hại ở nơi này rồi tìm cách bán lại cho nhiều người tiêu dùng nơi khác.
  4. Có nhiều hình thức là 'xuất khẩu tại chỗ' bởi cách xử sự của người trong nước...

Có lần tôi nói chuyện với một người Campuchia khi gặp lại ( cùng học xưa với tôi ở Nhật ), anh ta thành thật: người Việt các Bạn mang gì sang nước tôi ? Tôi là tri thức nên biết có nhiều người lao động rất tốt…nhưng sao đa phần người dân nước tôi luôn cảm giác các bạn truyền nhiễm tệ nạn vào… Tôi nghe đắng lòng quá !


Sau đây là những điều có thật ( cá nhân tôi đã quan sát được không ít , lòng tôi muốn là rất hữu hạn chứ không phổ biến ), về một số đối tượng thuộc diện ‘xuất khẩu’ tính xấu như thế ! Và bằng hình thức rất chính thống! ( Tôi sẽ không lặp lại muôn điều chúng ta đã biết như: xả rác, ầm ĩ, nhốn nháo, chen lấn, đái bậy, tham ăn tục uống…kiểu dân thường. Vì những trường hợp dưới đây thuộc giới khắc hẳn nhưng có ảnh hưởng không hề nhỏ…)

1. 1. Hàng năm có trên cả nghìn đoàn công tác thuộc các cơ quan Nhà nước đủ cấp muôn loại… quan chức, công chức ríu rít nhộn nhường đi nước ngoài… Như tôi từng biết thì ở họ : việc quan trọng mấy cũng thành phụ, người đi theo diện ‘chính sách’ không ít. Nói năng cà chua thái độ cà chớn , luôn có vài người đến muộn, nhốn nháo tìm chỗ ngồi, ngó nghiêng chụp ảnh nhau, tí toáy điện thoại, ngơ ngáo về tham luận, phát biểu nghị quyết giáo điều. Ý tứ mập mờ u minh. Càng về cuối càng trễ nải. Gây phản cảm về ấn tượng về văn hóa, thiếu ý thức tự trọng nhưng đầy sĩ diện cá nhân….chẳng mang theo được lợi thế gì.... Vừa quen đối tác đã sàm sỡ. Hay thỏa hiệp bàn lùi và gia giảm chương trình nghị sự… Dễ hiểu là chi phí là thuế của Nhân dân, và cha chung không ai khóc, lắm thầy nhiều ma, chả được lần này còn có cơ hội đi nhiều lần khác… Đi nước ngoài bao nhiêu những không mang về được mấy điều hay, có chăng là câu chuyện khoe mẽ, chả áp dụng đáng kể gì. Nếu có cũng là chắp vá, copy thô thiển… Khi về câu đầu lưỡi là : ở nước ngoài người ta cũng thế ( khi nói về những gì muốn làm ), hoặc ở các nước chả ai người ta làm thế cả ( khi không muốn làm ), tệ nữa là : Việt Nam mình nó khác ( khi điều cần làm lại sợ này nọ…). Những đối tác nước ngoài cảm nhận được sâu sắc như thế, đi đến sự nhìn nhận quy nạp về Đất nước…Họ khôn ngoan xác lập lập tư thế quan hệ đẳng cấp với đoàn Việt Nam ( dù không tiện nói ra trong hoàn cảnh không cần thiết, vì tính xấu của kẻ khác khiến họ tự nhiên có lợi, có vị thế hơn thì bỏ qua sự khó chịu được ), để định hình giải pháp thượng phong cho họ. Có lần tôi trăn trở tâm sự, bọn họ nhún vai lịch sự : cái đó các bạn nói là văn hóa của mình, mà sự văn minh của chúng tôi chưa hiểu được, thế thôi !


2. Hãy nghe nhiều người nước ngoài, đặc biệt nhiều ‘kỹ sư’ và công nhân Tàu đang làm việc ở Việt Nam trong các dự án thắng thầu hoặc ODA sử dụng vốn Trung Quốc, hoặc thương nhân Tàu vi phạm pháp luật, buôn bán bất bình đẳng với người Việt, đưa hàng xấu qua biên giới bằng nhiều cách tệ hại…Họ nói : hơ hơ..hảo lớ…các người mở mắt ra nhìn đi ta có hàng mớ trăm mớ chục giấy phép các loại của các cơ quan Nhà nước Viêt nam các cấp đây...nào hãy xem có cái gì thiếu nào…vì Đất nước các người thừa mứa những kẻ đương chức thèm khát tiền….Bọn ta kinh doanh thì không bao giờ được nói là thiếu tiền cho những quan tâm về lợi ích cá nhân của họ… đó là một kênh đầu tư dễ dàng nhất hiệu quả nhất, nhanh nhất ở Đất nước này…đến các Nước khác ở Asean còn khó thế lắm ..hơ hơ…Các người ghét bọn ta nói hay làm dở… còn thua xa quan chức của nước các người. Bọ ta nói 10 làm 5,6. Còn bọn kia nói 100 ăn tiền 1 triệu và không làm lấy 1 . Không làm gì cả mới là điều tuyệt vời với chúng ta! Hiểu chưa ! Một chút thiệt hại kinh tế hay uất ức về bọn ta thì so nó với những điều các người phải chịu từ quản lý của nhà nước mình đi…Người Trung Quốc chúng ta có cái giỏi hơn Thiên hạ là vui vẻ tiếp nhận sử dụng điều xấu của kẻ khác cho lợi ích của mình!!! Bạn tôi kiềm chế sự cáu tiết, nói : mấy người bỏ cái lối nói suồng sã thực dụng như người Hoa bây lâu vẫn bị người Việt rất ghét đi được không ? Họ hạ giọng nhưng đai thêm thâm nho : Không dám! Chỉ mong những người đương chức đó bớt xấu xí, ko liên quan gì, không cùng cộng đồng 90 triệu người dân Việt Nam.


3. Một quý Bà ‘ghê gớm’ lắm, khi cùng nhiều người Việt đến cửa hàng sâm ở trung tâm Sơul. Người bán hàng tươi tắn, ấn cần bưng đĩa sứ đẹp đựng sâm các loại cho khách nếm thử…Bà ta nhón mấy miếng ăn, không có lời nói và cử chỉ cảm ơn…nhai bỏm bẻm…rồi một lúc cười he hé tự nhiên như nghé, nói to với những người khác : ôi giời ăn xong chả thấy gì…hay là bọn này bán sâm giả….Ai ngờ họ nghe hiểu được tiếng Việt…tiến đến lịch lãm và nghiêm khắc : mời quý bà vào phòng khách để làm rõ với cảnh sát điều bà tùy tiện vu khống đối với sản phẩm của chúng tôi ở chỗ đông người và trong không gian bán hàng của Công ty. Hành vi của bà ở Viêt Nam xin cứ tự nhiên nhưng ở đây bà phải trả giá về tư cách và tiền phạt vì việc này…. Tôi gặp người của công ty đó nói : có thể không cẳng thẳng như thế được không ? Anh ta trả lời : Không thể thải ra giữa nơi chúng tôi một đống mùi như vậy mà lại yêu cầu chúng tôi cư xử khác được ! Lại còn một vị đàn ông là giám đốc một cơ quan lớn… trong bữa chiêu đãi, đến bàn bên cụng ly với các quan khách nước ngoài….họ đứng lên lịch sự đáp lễ. Ông giám đốc Viêt này chắc không nói được tiếng Anh, nên ưỡn người cười hơ hơ giả lả, chỉ vào ly rượu như ngụ ý phải uống hết, rồi choèn choẹt bắt tay 7 người trong bàn đó rất hời hợt , chưa xong với người này đã nhìn hóng sang chỗ người khác… Khi anh ta đi họ thần ra nói : ở nước bạn sao có nhiều kẻ như anh ta có lối xã giao kỳ quặc và khó chịu thế nhỉ ? Chúng ta nên có cách như thế nào mới đúng với loại người đó ? Tiếp xúc xong mà tự thấy mình bị lố bịch ! Tôi nhẹ nhàng với họ : anh ta cũng tươi cười đó thôi…và chỉ là một người. Mấy vị kia nhún vai : xin lỗi vì làm anh không vui, nhưng với kiểu của anh ta, đến làm chúng tôi thấy mình bị trở nên không ra gì, phải nói để đẩy bật nó rơi ra ngoài đi cho xong!

4. Trong một hội thảo quốc tế quan trọng , đã khá lâu rồi, nghị sự về các giải pháp chống tham nhũng đối với các nước đang phát triển và đổi mới cơ chế hành chính quan liêu ở Việt Nam. Các chuyên gia học giả quốc tế được mời đến trình bày nghiên cứu, khảo sát đánh giá và tham luận của họ. Xong rồi họ hỏi lại phản biện và ý kiến của phía Việt Nam. Một giáo sư vẻ nhàu nhĩ, trễ nải đứng lên, câu đầu tiên đã pha trò ' kiểu gặp nhau trong tuần' : ở Việt Nam có câu ‘đấu tranh tránh đâu’ hơ hơ…( làm khổ người phiên dịch ) !!! Câu thứ hai là khủng khỉnh hoang dã: tôi sáng nay có việc nên vào sau nên không rõ nội dung từ đầu….Câu thứ ba chất vấn : xin hỏi các quý học giả ngồi đây rằng tham nhũng cũng có tác dụng kích thích phát triển kinh tế, đúng không ạ, hơ hơ…thế thì phải so sánh thiệt hại giữa việc đó với việc chống nó? Trời ơi…không tả được nỗi xấu hổ và ngán ngẩm của mọi người… Buổi trưa giao lưu, một giáo sư nước ngoài nhỏ nhẹ tâm sự : đây là lần đầu tôi đến Việt Nam thôi nhưng đủ để cho tôi có cảm nghĩ về Đất nước, con người Việt suốt đời về phát biểu của vị giáo sư sáng nay, dù rằng chỉ là một, nhưng xuất hiện chính danh trong một diễn đàn lớn và nghiêm túc như thế thì đã nói lên rất nhiều điều của xứ sở này rồi. Tôi nói lại : Bạn không nên quy nạp như thế… Họ nhã nhặn nhưng thẳng thắn đáp : chính tôi thất vọng khi phải nghe và chứng kiến như thế , nhưng nghề nghiệp của chúng ta là biết cách nhìn vào bản chất mà !

Tôi viết bài này thấy tự mình nổi giận và cũng hiểu trước được sự tự ái, tôn trọng nổi giận của ai đó ! Chỉ vì tôi và các bạn đều có cảm xúc hơi quá nhạy cảm chăng : Yêu Đất nước này, luôn khát khao về một Quốc gia rạng danh!!! Tôi sẽ hủy bài này ngay sau khi chia sẻ đôi chút và thuần với tình cảm của một công dân Việt bình thường ! Tôi biết rất rõ bao nhiêu chiến sĩ, người dân, những con người bình dị mà cần lao , chân chính….đã làm nên tên tuổi Việt Nam đẹp hơn bấy nay…



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 360 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 352 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 345 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 339 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 326 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 286 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 284 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 275 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 274 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 268 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.