Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 29339821

 
Văn hóa - Giải trí 15.06.2026 11:53
Quê choa bị bắt
06.12.2014 16:23

Nhà văn, blogger nổi tiếng Nguyễn Quang Lập bị bắt chiều 6/12 tại nhà riêng ở TP. HCM.Vụ bắt giữ xảy ra một tuần sau khi một blogger khác ở TP. HCM, ông Hồng Lê Thọ, bị cơ quan An ninh điều tra bắt giữ theo điều 258 Bộ luật Hình sự.


Em trai ông, nhà văn Nguyễn Quang Vinh, xác nhận vụ bắt giữ trên Facebook của ông.“Lý do bắt quả tang đang tải bài vở đăng những nội dung được cho là xuyên tạc, chống nhà nước,” ông Vinh viết.Trên Facebook cá nhân, nhà báo Huy Đức cho biết an ninh “chỉ mang đi máy tính, và một số bài viết, đoạn chat” từ máy tính ông Nguyễn Quang Lập.Ông Huy Đức dẫn lời vợ ông Lập, bà Hồ Thị Hồng, nói: “Anh Nguyễn Quang Lập dặn, yên tâm, nếu sau 9 ngày không thấy về thì chắc khoảng 3 năm."Đến cuối giờ chiều, trang web Bộ Công an thông báo cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã “bắt quả tang, ra lệnh khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự” với ông Nguyễn Quang Lập.Bộ Công an Việt Nam nói công an thành phố “đang tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Quang Lập để xử lý theo quy định của pháp luật”.Khác với đa số cây bút bị bắt trước đây, nhà văn Nguyễn Quang Lập thuộc dòng chủ lưu trong giới văn chương Việt Nam, thường xuất hiện trên truyền thông và có nhiều tác phẩm được in chính thức.Mấy năm qua, ông còn có trang blog Quê Choa rất nổi tiếng, thu hút nhiều độc giả.Jump media playerMedia player helpOut of media player. Press enter to return or tab to continue.nullVụ bắt giữ ông vì thế được xem là sẽ gây chú ý nhiều hơn với người dân trong nước.Từ Hà Nội, hãng tin Reuters đã đưa tin về vụ bắt giữ ông Lập.Phóng viên Reuters nhận định: “Vụ việc theo sau sự gia tăng các vụ bắt giữ và án tù cho những người chỉ trích chính phủ mấy năm qua, khiến Hoa Kỳ lo ngại.”Hồi tháng Sáu, nói với Quốc hội, đặc sứ về dân chủ của Bộ Ngoại giao Mỹ, Daniel Baer, nói việc bắt giữ các blogger ở Việt Nam là “một phần của xu hướng xấu đi trong cả năm qua”.Cũng từ Hà Nội, hãng tin AFP ghi nhận nhiều bài viết trên blog của ông Lập – do ông hay những cây bút khác viết – có giọng chống Trung Quốc.Điều này phản ánh “sự thù nghịch rộng khắp trong nhiều người Việt, gồm cả trí thức, trước láng giềng phương Bắc”, theo AFP.AFP chỉ ra rằng Hà Nội và Bắc Kinh có mâu thuẫn vì tranh chấp Biển Đông.“Nhà cầm quyền độc đoán của Việt Nam tỏ ra nhạy cảm trước mọi chỉ trích về cách họ xử lý tranh chấp, và thường xuyên giải tán các cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bắt người tổ chức,” AFP nói.

Theo thông cáo của cổng thông tin điện tử bộ công an, tối ngày 29/11/2014, cơ quan an ninh điều tra TP.HCM đã ‘bắt quả tang’, sau đó ‘khám xét khẩn cấp’ và bắt giam ông Hồng Lê Thọ - chủ trang blog Người Lót Gạch.

Giáo sư Hồng Lê Thọ, 65 tuổi, là một Việt kiều từ Nhật hồi hương, hiện đang cư trú tại Sài Gòn. Trang blog Người Lót Gạch thường đăng tải các bài bình luận thời sự và điểm tin của ông này hiện đã không thể truy cập được.

Giáo sư Hồng Lê Thọ
Cổng thông tin điện tử bộ công an dẫn lời cơ quan điều tra cáo buộc ông Hồng Lê Thọ vi phạm điều 258 bộ luật hình sự vì “đăng tải các bài viết trên mạng Internet có nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân với cơ quan Nhà nước”. 

Đáng chú ý, vụ bắt người lần này được cơ quan công an khẳng định là ‘dựa theo tin tố giác của quần chúng’, dẫn đến hành động ‘bắt quả tang’.

Một lần nữa, nhà cầm quyền CSVN tiếp tục sử dụng điều luật 258 để gia tăng đàn áp và bỏ tù những ý kiến đối lập. Hồi tháng 5 vừa qua, hai người điều hành trang blog Anh Ba Sàm là ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy cũng đã bị bắt giam đến nay chưa xét xử.  


Phản đối Viện Khổng Tử

Tư tưởng Khổng Mạnh, sau khi đã gạn lọc tinh thần Tống Nho bảo thủ, tự nó không có gì đáng quan ngại vì tính nhân bản tiềm ẩn trong tư tưởng. Tuy nhiên các Viện Khổng Tử mà CSTQ du nhập vào nước ta, với sự a tòng của đàn em CSVN, là những công cụ tiềm ẩn chiến lược của Bắc Phương nhằm nô lệ hóa dân tộc VN. Mời quý thính giả nghe phần Bình Luận của Ngô Nhân Dụng có tựa đề: “Phản Đối Viện Khổng Tử” sẽ được Hướng Dương trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay

Giới trí thức Việt Nam, qua các mạng Internet, đã phản ứng mạnh mẽ trước dự tính thành lập các học viện mang tên ông Khổng Tử, như thỏa thiệp giữa hai ông Lý Khắc Cường và Nguyễn Tấn Dũng trong tháng trước. Tất cả mọi người đều nêu lên mối nguy hiểm khi đảng Cộng sản Việt Nam nhượng bộ trước áp lực của Trung Cộng.
Có nhiều lý do khiến mọi người phải lo ngại; nhưng chúng ta cần phân biệt những mối lo thật và mối lo không cần thiết.Trước hết, không ai phải lo gì về ông Khổng Tử. Dân tộc Việt đã bị đô hộ một ngàn năm nhưng không mất nước. Văn hóa Việt Nam chịu ảnh hưởng của Khổng Giáo, nhưng không phải vì nước mình bị đô hộ. Ngay sau khi giành được quyền tự chủ, các triều đình Việt Nam trong các thế kỷ đầu tiên không dùng Khổng Giáo trong việc cai trị. Từ thời nhà Ðinh tới đời Lý, đời Trần, Phật Giáo vẫn chiếm ưu thế. Việc đưa Khổng Giáo lên địa vị độc tôn chỉ bắt đầu ở nước ta từ cuối thế kỷ 15, và lên cao nhất trong thế kỷ 19. Hơn nữa, trong vùng Á Ðông, những quốc gia không hề bị đế quốc Trung Hoa đô hộ, như Nhật Bản, vẫn chịu ảnh hưởng của văn minh Khổng Giáo; cho tới bây giờ họ vẫn còn dùng nhiều chữ Hán, học sinh tiểu học đã phải học đọc và viết chữ Hán. Các nước phát triển cao nhất ở vùng này, như Nam Hàn, Nhật Bản, Ðài Loan, Singapore đều duy trì nền nếp đạo lý, chỉ xóa bỏ các lý thuyết chính trị Khổng Mạnh lỗi thời.Không cần lo về ông Khổng Tử; chúng ta cũng không phải lo ngại gì về âm mưu dùng "Sức Mạnh Mềm" (hay Quyền Lực Mềm) mà chính quyền Trung Hoa có thể đem ra thi triển qua các Viện Khổng Tử. Nước Trung Hoa cộng sản bây giờ không có chút Quyền Lực Mềm nào cả.Blogger Huỳnh Ngọc Chênh giải thích đầy đủ nhất về điểm này. Ông thấy "những thành tựu lớn nhất (về văn hóa của Trung Quốc) vẫn là thuộc về quá khứ." Khi nhìn kỹ thì thấy, "Văn học nghệ thuật hiện đại của Trung Quốc," nếu được tự do sáng tạo trong nhiều thế hệ nữa, mới có "sức hấp dẫn," để ảnh hưởng trên các nước khác. Ông cho đó là lý do khiến Cộng sản Trung Hoa muốn truyền bá văn hóa ra nước ngoài, mà chẳng có gì để đem khoe cả; cho nên họ đã chọn nhân vật Khổng Tử: "Bởi trong thời điểm hiện đại, Trung Quốc có gì đâu để quảng bá về mặt tư tưởng, triết học? Trung Quốc có gì để chứng minh "sức mạnh mềm" của mình?"Tóm lại, có hai "mối lo giả" không cần thiết: Không lo ngại về luân lý Khổng Giáo, cũng không lo Cộng sản Trung Quốc có thứ Sức Mạnh Mềm nào để tấn công vào dân Việt Nam bây giờ.
Vậy có mối lo nào là đáng lo thật hay không?Chính quyền Trung Cộng chắc sẽ không nhắm truyền bá Khổng Giáo ở Việt Nam qua các Viện Khổng Tử (ở chính trong nước họ, họ vẫn suy tôn các giáo điều Mác, Lê và Mao, hoàn toàn trái ngược với Khổng giáo). Cũng không lo họ đem các "mô hình văn hóa mới" của Trung Quốc sang dùng như Sức Mạnh Mềm quyến rũ dân Việt Nam. Bởi vì họ chẳng có gì hấp dẫn được ai cả.Nếu các Viện Khổng Tử không giúp gì cho hai công việc đó, thì họ dùng làm gì? Họ chắc chắn sẽ dùng cái vỏ ngoài của các Viện Khổng Tử để che đậy các âm mưu chính trị. Sẽ có rất nhiều thứ âm mưu, không thể đoán trước tất cả được. Như Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện nhận xét, việc xây dựng viện Khổng Tử tại Việt Nam mang ý nghĩa khác hẳn so với bất kỳ một học viện Khổng Tử nào trên thế giới. Hiện nay đã có ít nhất 400 học viện mang tên ông Khổng Tử, trong hơn 90 nước. Họ còn trù tính đến năm 2020 sẽ đạt tới một ngàn học viện Khổng Tử trên khắp thế giới.Tại Việt Nam, các viện Khổng Tử chắc chắn sẽ đóng vai trò nguy hiểm hơn là cổ võ múa lân và ăn Tết theo lối Tầu. Những âm mưu có đến "thiên hình, vạn trạng." Họ có thể dùng các viện Khổng Tử làm như ở Thái Lan: "Kế hoạch trăm năm" không gì băng trồng người," (Bách niên chi kế mạc như thụ nhân, Quản Tử). Nhưng họ có thể có những kế hoạch trồng người ngắn hạn, nhanh chóng hơn, qua các chương trình cấp học bổng và mua chuộc khi đi du học. Họ có thể đem tiền trợ cấp các nhà văn, các báo, đài, các trường học, để tuyên truyền cho chính sách của Cộng sản Trung Quốc.Chuyện này sẽ dễ dàng xẩy ra nếu lại có người Việt Nam đứng ra hỗ trợ họ.Bởi vậy giới trí thức Việt Nam đã thấy thực sự đáng lo. Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện nói thẳng: "...những học viện Khổng Tử sẽ là cuộc xâm lăng về mặt văn hóa. Văn hóa là một nền tảng của đất nước, một khi văn hóa bị thuần hóa (sic) thì đó là một điều nguy hiểm." Theo ông, đáng lo nhất vì trong chính quyền cộng sản nước ta những người lãnh đạo tư tưởng và văn hóa thiếu hiểu biết, không có bản lĩnh vững vàng. Trung Cộng hiện có hai lợi thế: Thứ nhất, đảng cộng sản Việt Nam đã bị ràng buộc với "mười sáu chữ vàng" và "bốn tốt" nên không thể nào chống đối các kế hoạch của họ. Thứ hai, họ sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền chi cho việc thực hiện các kế hoạch đồng hóa lâu dài.Về lợi thế thứ nhất, Blogger Huỳnh Ngọc Chênh vạch ra: "Kể từ khi hai đảng cộng sản ra đời, sự tương đồng giữa hai nước ngày càng lớn hơn, do mô hình thể chế chính trị giống nhau, cộng với việc nhà nước cộng sản Việt Nam nhất nhất học theo từng đường đi nước bước của nước láng giềng." Có lẽ trong lịch sử nước ta thời kỳ chính quyền Việt Nam nô lệ nặng nề nhất về văn hóa, tư tưởng, cho tới định chế và chính sách chính trị, là kể từ năm 1951, khi đảng Cộng sản Việt Nam (lấy tên Ðảng Lao Ðộng) đề cao Tư tưởng Mao Trạch Ðông như là đường lối của cả nước. Quyết định đó đã đưa tới việc thực hiện cuộc Cải cách Ruộng đất, và cuộc đàn áp phong trào Nhân Văn Giai Phẩm. Ðến nay, cả quá trình đổi mới kinh tế của đảng Cộng sản Việt Nam vẫn chỉ là những bước đi theo một cách vụng về theo gót Cộng sản Trung Quốc.

Trước mối lo chung này, người Việt Nam, nhất là giới trí thức, phải phản ứng mạnh mẽ; vì chính những người càm đầu đảng và chính phủ cộng sản không hề quan tâm những đe dọa văn hóa khi Trung Cộng thành lập các Viện Khổng Tử.
Ngô Nhân Dụng

Khổng Tử đến Cộng Sản

Khương Công

cvnflagĐể bàn thêm về lá cờ cộng sản Việt Nam, chúng ta cần lội ngược dòng lịch sử. Chúng ta phải hiểu cho tường tận cái duyên cớ khiến tình trạng nô lệ tinh thần của người Việt Nam kéo dài. Một lá cờ không mọc lên ngẫu nhiên như con xúc xắc đổ xuống bàn cá ngựa.

[Tiếp theo bài Bàn về những lá cờ và bóng ma phía sau.]

Để bàn thêm về lá cờ cộng sản Việt Nam, chúng ta cần lội ngược dòng lịch sử. Chúng ta phải hiểu cho tường tận cái duyên cớ khiến tình trạng nô lệ tinh thần của người Việt Nam kéo dài. Một lá cờ không mọc lên ngẫu nhiên như con xúc xắc đổ xuống bàn cá ngựa. Lá cờ là hình bóng được bao nhiêu người ôm ấp, thờ phụng. Khi một lá cờ dựng lên thì không biết bao máu xương đổ xuống để tưới tắm cho nó. Nếu ví lá cờ là một loài cây thì đó là thứ xương rồng trên sa mạc nhân thế, chỉ uống một thứ nước duy nhất là máu người. Vậy thì, tìm hiểu cỗi rễ một lá cờ tức là tìm hiểu những con người đã đẻ ra nó. Muốn hiểu được đám người này, ắt không thể không phân tích cái xã hội và các điều kiện lịch sử đã sản sinh ra họ. Không có cái gì ngẫu nhiên rơi xuống đầu một dân tộc. Điều này các vị có thể thấy khi đọc lại các bài phỏng vấn của báo chí châu Âu về thủ tướng Ý Berlusconi trong ba năm gần đây. Tôi còn nhớ rõ ý chính trong câu trả lời của một công dân thành Roma:

“Berlusconi không rơi từ trên trời xuống, ông ta do dân Ý tuyển lựa và bầu lên…”

Có thể hiểu câu này như sau:

“Phải, chúng tôi biết ông thủ tướng là kẻ tham lam đồi truỵ, rằng ông ta chỉ lo thao túng quốc hội để đẻ ra những điều luật bảo vệ chính lợi quyền của mình, rằng ông ta chơi gái vị thành niên, rằng đó là kẻ đốn mạt về tư cách…Nhưng, ông ta đã được bầu do chúng tôi, những người dân Ý. Như vậy, chí ít đã có lúc ông ta khiến chúng tôi khoái chí, hài lòng…”

Cùng một lô-gic ấy, chúng ta xét lại hoàn cảnh lịch sử Việt Nam, những người cộng sản Việt Nam cũng không rơi từ trên trời xuống, họ là một bộ phận trong dân tộc Việt, họ nắm được quyền bởi vì đã từng có lúc “họ khiến chúng tôi khoái chí, hài lòng…” nói theo cách nôm na của người dân thành Roma kia. Người cộng sản cũng mang đầy đủ các phẩm chất của dân tộc, từ ưu tính đến thói xấu như dối gian, theo đuôi, sĩ diện… Trong cuộc chiến đấu chống thực dân Pháp, họ đã từng nêu gương xuất sắc nên được dân chúng ủng hộ và lập được triều đình. Còn bây giờ, thời mạt, xã hội trong tình trạng tan lở, âu cũng là lẽ thường tình theo luật thịnh suy. Vì người cộng sản Việt Nam đã chọn lá cờ rập theo khuôn mẫu của cộng sản Trung hoa nên chúng ta cần tìm ra cội nguồn của sự chọn lựa ấy, nói cách khác: Vì sao có sự lựa chọn này? Vì sao họ có đúng cái goût của triều đình phương bắc? Họ tự nguyện bắt chước bậc đàn anh hay cứ lẳng lặng bước theo Hình mẫu một cách vô thức, kiểu một zombie bị phù thuỷ điều khiển, hoặc nói nôm na hơn, họ chỉ có thân phận một khúc đuôi lê theo con kỳ đà?

Ở đây, chúng ta phải quay lại một phẩm tính thường được gọi là truyền thống. Hơn một nửa thế kỷ cầm quyền, đám cộng sản Hà Nội thường tự ngợi ca mình là “Đảng thần thánh, Người lãnh đạo vĩ đại” của một dân tộc có truyền thống yêu nước, có truyền thống chống ngoại xâm, cần cù lao động…Tóm lại, toàn những phẩm chất tốt đẹp. Họ quên hoặc cố tình quên, hoặc không nhận thức nổi điều này: Bên cạnh những truyền thống tốt đẹp ấy, dân ta còn có một truyền thống khác, không kém dài lâu, không kém đậm đà, ấy là truyền thống cắm đầu cắm cổ theo Tầu. Nói một cách thô bỉ, theo cách những người nông dân đồng bằng sông Hồng, sông Đuống: Mắc bệnh mãn tính ngửi rắm Tầu.

Đúng là dân chúng ta đã kiên trì và cương quyết đánh giặc để giữ lấy “răng đen, búi tó, khăn lượt, áo thâm” nhưng cũng lại cố sức cố công cúi đầu quỳ lạy Đức Thánh Khổng trong hàng nghìn năm và mơ ước tót vời của lớp tinh hoa trong xã hội Việt Nam thời xưa vẫn là “Lọt vào cửa Khổng sân Trình”. Thành ra, giữ lấy một số nét của phong tục, tập tục để có ảo tưởng rằng mình độc lập nhưng đường lối văn hoá, chính trị nhất nhất cúi đầu học triều đình phương Bắc ngay cả khi triều đình ấy đã lụn bại rồi. Hãy nhớ lại thời kỳ thực dân Pháp đánh chiếm nước ta, quân nhà Nguyễn không chống nổi phải chạy sang cầu cứu quân Mãn Thanh (Lặp lại nguyên xi hành vi của Lê chiêu Thống, Trần ích tắc…) Nhưng lúc ấy triều đình Mãn Thanh đã mục nát từ trên xuống dưới, quân lực, vũ khí đều lạc hậu nên bị Pháp đánh cho chạy dài. Đám quân Mãn Thanh này, đã không đánh nổi Pháp nhưng đi đến đâu cũng vòi quan sở tại cấp trâu bò, dê, lợn khiến dân chúng đã khốn khổ lại càng thêm khốn khổ. Muốn biết cảnh tượng nhục nhã này, cứ đọc lại thơ châm biếm của Ông Ích Khiêm là rõ.

Bây giờ, hãy xét đến nền văn minh khoa bảng, cái lò độc nhất vô nhị đào luyện lớp tinh hoa, lớp quý tộc của xã hội Việt Nam xưa. Trước tiên, chúng ta thử kiểm lại đầu đề tất cả các khoá thi dưới các triều đình xem nội dung của chúng có lọt ra ngoài cái nền Tứ thư Ngũ kinh, và văn chương Trung quốc? Dường như không. Sau này, nhà cầm quyền cộng sản đã lặp lại nguyên xi cái truyền thống hà khắc đó nên cấm mọi loại sách ở bên ngoài “cái khung đỏ của nền văn chương vô sản”. Trong mấy thập kỷ liền, đầu đề bài thi của các trường đại học miền Bắc chỉ quẩn quanh theo mớ văn chương cách mạng, đặc biệt là thơ của ông quan Tố Hữu, lại đặc biệt nữa là ca ngợi Hồ chí Minh (vua). Vậy thì, triều đình cộng sản Việt Nam đã được dựng lên sau chiến công đánh đuổi thực dân Pháp, nhưng nó không đổi mới được bao nhiêu dẫu rằng người khai sinh ra nó là ông Hồ chí Minh đã viết bản tuyên ngôn độc lập dựa trên nền tảng Tuyên ngôn độc lập của Mỹ và Tuyên ngôn cách mạng tư sản Pháp. Nói một cách nôm na, ông Hồ muốn học mót Mỹ, Pháp nhưng tuyệt đại đa số các đồng chí của ông đã quen cóp-pi Tầu. Chủ nghĩa Khổng Tử tuy không tuyên bố, nhưng vẫn sống một cách mạnh mẽ và dai dẳng trong óc não người cộng sản Việt Nam. Họ vận động dân chúng phá đình, phá chùa, phá nhà thờ, giật đổ các đền đài miếu mạo để dựng nên một thứ đền miếu duy nhất, thờ các vị thần râu dài mắt xanh, trán hói, các ông tổ của chủ nghĩa cộng sản. Tóm lại, họ mồm họ hô hào “bài phong kiến” nhưng toàn bộ hành động của họ lại nhất nhất theo đường lối Khổng Tử, tức là dựng lên một hệ thống tập quyền. Xưa kia, Khổng dậy: Trung với vua, hiếu với cha mẹ. Giờ họ đổi áo khoác: Trung với đảng, hiếu với dân. Nhưng đảng là ai? Trên hai triệu đảng viên tập trung quyền lực vào tay trên ba trăm uỷ viên trung ương. Từ số này quyền lực lại tập trung vào mười một hoặc mười ba thành viên bộ chính trị, hệt như mười hai thánh tông đồ Ki tô giáo hoặc đám Tứ trụ triều đình quanh một ông vua. DÂN muôn đời là một từ hư ảo trong các xã hội quân chủ. Kẻ cầm quyền Trung quốc chỉ biết thực sự đến chữ DÂN dưới những cái tên như Hoàng Sào hoặc 108 anh hùng Lương sơn Bạc; còn ở Việt Nam thì chữ dân làm triều đình quan tâm thật sự khi nó núp ẩn dưới những cái tên như Phan Bá Vành, Lê Duy Lương, Nông Văn Vân, Lê Văn Khôi, Cao bá Quát…Lúc ấy, DÂN đã chuyển thành GIẶC mất rồi. Thành ra, toàn bộ quá trình hành động của người cộng sản Việt Nam là bản sao, tuy méo mó nhưng vẫn là bản sao hành động của người đàn anh, người thầy phương bắc. Cải cách ruộng đất Việt Nam do Bắc phương xuống lệnh và các Cố vấn Trung quốc dạy bảo. Cuộc đàn áp phong trào “Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng” ở Bắc kinh có con em Hà Nội là “Nhân văn, giai phẩm”. Hà tất phải liệt kê thêm.

Vì sao có sự học mót, sự bắt chước một cách thảm hại này?

Tôi xin trả lời ngay: Vì lịch sử sống lâu hơn chúng ta vẫn tưởng.

Phần lớn quan lại trong triều đình cộng sản Việt Nam vẫn trung thành với nền văn hoá bắc phương, bởi vì, trong tâm thức họ, Bắc kinh vẫn là đài gương chói lọi. Tôi sử dụng chữ đài gương là để nhắc đến Tản Đà, một thi nhân trác việt của Việt Nam hồi đầu thế kỷ XX, người được coi là cái dấu nối giữa hai nền văn chương cổ và kim của đất Việt, tác giả nhiều tập thơ trong đó có Đài Gương truyện. Ông Tản Đà, dù thông minh dù tài hoa dù được tiếng là Ngông nữa, cũng không thoát khỏi thân phận đệ tử trung thành của nền văn hoá phong kiến Trung hoa. Bởi vậy, dù thế giới đã biến đổi, ông vẫn một mực mộng ước làm cây cột chống cho ngôi nhà Khổng Mạnh suy tàn, và hy vọng với thuyết Thiên Lương có thể kêu gọi đồng bào, cứu non dựng nước. Chớ nên quên rằng năm mười tám, mười chín tuổi ông Tản Đà đã được vào học trường Quy thức (école moderne) trường học đầu tiên ở Đông Dương dạy theo chương trình mới do thực dân Pháp mở và như thế, không những ông chỉ dùng bút lông mà đã đổi ra bút sắt, ông đã tiếp xúc khá sít sao với nền văn minh phương Tây. Tản Đà từng hăm hở viết:

“Hỏi thăm Âu Mỹ đâu bờ bến?”

nhưng sau rốt lại quay về ngôi đền cũ:

“Nguyện làm học trò Khổng phu tử ở Á đông.”

Như thế, chúng ta có thể thấy rằng sức ì của thói quen là rất lớn, và lịch sử, nếu mặt khả quan có thể đem lại cho người Việt Nam những phẩm chất cao quý, thì cùng lúc đó, tính bảo thủ của nó cũng là một thứ gông cùm trói chặt họ vào quá vãng, một quá vãng nô lệ, thiếu sức sống và sự phát triển nội tại, gần như trống vắng tinh thần sáng tạo, và như thế, Việt Nam chỉ là một bản sao xấu xí mờ nhạt của Trung hoa.

Cái bệ đỡ tinh thần của xã hội cổ truyền phương Đông là chủ thuyết Khổng Tử. Lý thuyết cộng sản, ngoài nơi chôn rau cắt rốn của nó là nước Nga, một nước lạc hậu vừa thoát khỏi chế độ nông nô, chỉ có thể cắm rễ và đâm chồi nở hoa ở những mảnh đất thấm đẫm văn hoá họ Khổng. Lịch sử vốn là một dòng chảy mà những khúc quanh đột ngột (đột biến) thường rất hiếm hoi. Thói quen là bản tính thiên nhiên thứ hai của con người với tư cách cá thể cũng như trong tư thế bầy đàn, nói cách khác là cộng đồng xã hội. Vì lẽ đó, sự lựa chọn chủ thuyết cộng sản là đương nhiên, là tai hoạ khó tránh đối với các xã hội phong kiến sống hàng ngàn năm dưới bóng ma Khổng Khâu. Đó là sự nối tiếp truyền thống, một dòng chảy liên tục về tất thảy các phương diện: cấu trúc chính trị, luân lý, tâm lý… cho dù trang phục, hình thức lễ tiết và ngôn từ thay đổi. Tóm lại: Chủ nghĩa cộng sản thời nay chẳng qua là sự biến hình của lý thuyết Khổng Tử, rượu cũ rót sang bình mới. Dẫu rằng hai hệ thống lý luận khác xa nhau, một thứ đặt bệ đỡ trên Luật đạo đức một chiều “Nhân, Lễ” còn thứ kia tì trên “Biện chứng khoa học” nhưng cả hai đều là công cụ hữu hiệu, bảo đảm cho một xã hội thiểu trị vĩnh hằng mà trong xã hội đó, đám đông bị ràng trói bởi những ước lệ khe khắt của thứ bậc, không hy vọng được đổi thay số phận, được tự do phát triển tài năng và nhân cách. Chủ nghĩa Khổng Tử và Chủ nghĩa cộng sản tuy mang hai gương mặt khác biệt nhưng đều là sự biến tướng của một thứ Ảo tưởng (utopie) nhưng là thứ Ảo tưởng được bảo hộ bằng Bạo lực và sự Tàn diệt; ở xã hội phong kiến, chữ Nhân và Lễ của Khổng Tử được rao giảng song hành với các loại hình phạt tàn khốc. Cái triều đình nhà Chu mà ông ta ra sức tôn thờ và ra sức bảo vệ có tới 200 tội bị xử tử, 300 tội bị thiến, 500 tội bị chặt chân, cả ngàn tội bị cắt mũi. Trong thể chế cộng sản, lý tưởng Tự do, Bình đẳng, bác ái được đặt dưới nòng súng của nguyên tắc “Chuyên chính vô sản” và những gì đã xảy ra dưới ngọn cờ búa liềm trên khắp hành tinh vẫn còn là những kỷ niệm tươi rói mực, tôi không cần nhắc nữa. Thời còn sống, Khổng Khâu chạy như chó dái qua các biên thuỳ để tìm một chốn dung thân, lúc được đón tiếp linh đình, lúc bị xua đuổi, giam hãm, triệt lương; lúc được cho vào làm quan trong triều (nước Lỗ), lúc bị chầu chực ngoài thái ấp. Rốt cuộc, ông ta phải quay về Lỗ chết và công nhận thất bại của mình:

“Chim phượng hoàng chẳng đến, bức đồ chẳng hiện trên sông Hoàng Hà, ta hết hy vọng rồi.”

Vậy mà, sau khi chết, càng ngày ông ta càng nổi tiếng, đến mức ngoài đám học trò trung thành, còn vô số kẻ thêu hoa dệt gấm, bịa đặt bao nhiêu huyền thoại, thêm thắt bao nhiêu chi tiết hoa mỹ, để sau rốt, tôn ông ta lên làm Đức Thánh Khổng.

Lạ lùng?

Tượng Khổng Tử khổng lồ ở   Rockbund Art Museum, Thượng Hải. Tác hiari là  Zhang Huan. Nguồn: kuriositas.com

Tượng Khổng Tử khổng lồ ở Rockbund Art Museum, Thượng Hải. Tác giả là Zhang Huan. Nguồn: kuriositas.com

Chẳng có gì lạ lùng hết. Khổng Khâu sinh thời thất bại vì lý thuyết của ông ta ngăn cản mộng vương bá của đám chư hầu. Ông ta một mực khuyên họ tôn sùng và bảo vệ cái ngai vàng mục nát của nhà Chu, ông ta bảo họ phải rập đầu trước đám vua thiên triều đói rách, suy tàn đến mức phải cầu luỵ vào các vương hầu để giải quyết nỗi khó khăn tài chính. Như thế, có khác chi ông ta bắt họ phải tự còng tay, tự xé rách áo bào để đổi lấy áo vải, bởi đám vương hầu này đang lớn mạnh, và càng ngày lửa dục, khát vọng mở mang bờ cõi, củng cố uy quyền càng cháy rừng rực trong con tim họ. Tuy nhiên, khi Khổng Khâu chết rồi, đám vua chúa này lại sử dụng chính lý thuyết của ông ta để phục vụ cho ngai vàng của họ. Lúc ấy, Khổng Khâu trở thành vật hữu dụng đầu bảng, vũ khí không thể thiếu được trong các loại vũ khí. Đối với một Vật hữu dụng, một vũ khí sắc bén, người ta nâng niu, quý hoá là sự đương nhiên. Luật Khổng Tử là thành luỹ kiên cố nhất của chế độ quân vương, là con chó giữ nhà trung thành và hung hăng nhất cho kẻ nắm quyền. Chính trị Khổng Khâu bao gồm hai yếu tố cốt lõi để củng cố quyền lực độc tài:

- Bề nổi, nó mang ánh lấp lánh của lớp mạ vàng đạo đức.
- Bên dưới, nó củng cố sức mạnh khủng bố của kẻ cầm quyền.

Đó là con dao hai lưỡi, có thể dùng vào các mục đích đối ngược nhau. Khi này, nó dùng lời lẽ hoa mỹ để phủ dụ, vỗ về dân chúng, tạo cho họ cảm giác an toàn triệt để khi tuân theo một trật tự luân lý mà trong cái trật tự ấy, kẻ cầm quyền phải Tu thân để trị nước, còn dân chúng thì phải Tu thân để trị gia . Vào lúc khác, nó cho phép vua chúa được toàn quyền huỷ diệt những ai dám chống lại mình. Thành ra, chữ Nhân mà ông thánh Khổng Tử rao giảng cũng giống như con lươn, khi cuộn thì ngắn, khi vươn thì dài, chữ Nhân này biểu hiện đặc tính vô cùng độc đáo của dân Trung hoa, mà đặc tính này có thể tìm thấy ngay ở ông tổ của họ, Lưu Bang, Hán cao tổ. Nếu vị nào quên sử Tầu tôi đề nghị nên đọc lại cuốn « Hán Sở tranh hùng” để hiểu được bản chất của kẻ xây dựng cơ đồ nhà Hán: Lưu Bang vừa hu hu khóc cha xong đã có thể lau lệ ráo hoảnh bảo sứ giả của Hạng Vũ:

“Nếu có làm thịt cha tôi cho tôi bát canh với.”

Cũng Lưu Bang, vừa cắt đất Hồng-Câu và ký hoà ước với Hạng Vũ xong liền bội ước đem quân đánh lén theo kế hoạch Trương Lương.

Sự gian dối, lật lọng là bản tính cốt lõi của Lưu Bang, cộng với các thủ đoạn xảo quyệt khác đã đem lại cho ông ta thắng lợi tuyệt đối trong cuộc “Hán Sở tranh hùng”. Khổng Tử, mà các nho gia Việt Nam khom lưng vái dài hàng ngàn năm nay cũng không thiếu chút nào tính dối gian, tính đạo đức giả vô cùng độc đáo ấy. Người tôn thờ Khổng Khâu, bào chữa hết mực cho Khổng Khâu như ông Nguyễn Hiến Lê mà cũng không dám chối bỏ những hành vi lật lọng, lươn lẹo của bậc thánh phương Bắc. Xin mời các vị đọc lại một đoạn trong cuốn Khổng Tử của ông Nguyễn Hiến Lê (trang 185, nxb Văn nghệ CA 92683 U.S.A ):

….Tuy nhiên, vì muốn giữ chế độ phong kiến, tôn quyền, muốn mọi quyền phải về vua nên Khổng Tử rất ghét kẻ thí quân, kẻ phản loạn, tiếm lễ như trên tôi đã nói: ông cương quyết đòi phá ba thành của ba họ Mạnh, Quý, Thúc và xin Lỗ Ai công xuất binh hỏi tội Trần Hằng, một đại phu của Tề đã giết vua là Giản Công, khiến chúng ta ngờ rằng hành động của ông mâu thuẫn với lý thuyết: không hiếu sát, ghét vũ lực.

Vậy mà khi Phất Nhiễu, một kẻ phản loạn ở Lỗ mời ông sang hợp tác, ông muốn tới, rồi sau một kẻ phản loạn khác ở Sở, Bật Hật mời ông, ông cũng muốn đi. Con người ông thật khó hiểu, có lẽ vì ông chủ trương: Vô khả, Vô bất khả? Ông khác xa Mạnh tử…”

Sau đoạn này, tới trang 232, ông Nguyễn Hiến Lê có rào lại:

“…xét đoán theo ý mình thì không ai tránh khỏi được sự thiên vị, dù rán khách quan tới mấy, cố Tuyệt Tứ: Vô ý, Vô tất, Vô cớ, Vô ngã, thì cũng là nhận định của mình có Ngã, có Ý trong đó rồi…”

Đoạn này chứng tỏ rằng tác giả thú nhận sự bối rối của chính ông. Chẳng cần thông minh cũng thấy rằng hành vi của Khổng Khâu hoàn toàn trái ngược với những lời lẽ hoa gấm mà ông ta thường rao giảng. Rằng, nếu coi ông ta là Đài gương lớn thì tất thảy mọi người, sau khi ôm mặt khóc hu hu lại có thể xin ngay một “bát canh nấu cha” như Hán cao tổ vậy. Sự khốn khổ là ở chỗ một khi đã tình nguyện đặt kẻ nào đó lên bệ thờ thì khó dám ngước mắt lên nhìn thẳng vào y. Bởi ngước lên thì bụi rơi vào mắt. Tôi rất thông cảm với tác giả cuốn Khổng Tử và hiểu nỗi day dứt của ông. Vấn đề của ông không phải vấn đề cá nhân mà vấn đề chung cho lớp quý tộc Việt Nam hàng ngàn năm nay: Vì sao họ tôn thờ một kẻ đạo đức giả như vậy?

- Vì họ ngu dốt thực sự, mù loà thực sự?

- Vì họ không tìm được một tiêu chí nào hơn để định vị cho cuộc đời mình?

- Vì họ có sở thích gian dối, coi lời nói với hành vi là hoàn toàn độc lập, cho rằng có thể dùng mọi xảo thuật của ngôn từ để che đậy những dục vọng tầm thường, vị kỷ của chính mình mà không cần áy náy lương tâm, nói tóm lại họ có bản chất vô liêm sỉ?

Những câu hỏi này cần phải được trả lời. Bởi vì, muốn sống cho ra sống, điều trước tiên cần phải hiểu mình là ai. Khi chúng ta tìm hiểu nguồn gốc của lá cờ cộng sản, ắt chúng ta phải đào xới mảnh đất mà cái cây Cộng sản đã được bứng trồng lên đó. Muốn có một diện mạo mới trong tương lai thì một dân tộc, một quốc gia phải biết lau đi những vệt bùn dơ bám trên mặt mình. Điều đó không dễ dàng. Điều đó tủi nhục. Điều đó đắng cay, đau đớn. Nhưng điều đó không thể tránh nếu muốn có một ngọn cờ mới, một nước Việt Nam mới.

Những người cộng sản Việt Nam chọn lá cờ đỏ sao vàng là bởi họ được đào tạo trong cùng một cái lò với những người cộng sản đàn anh phương bắc: Văn hoá Trung hoa. Họ là những môn đệ của Khổng Tử, vô tình hay hữu ý.

Tính gian dối, lập lờ và sự tàn ác trong lý thuyết Khổng Tử với lý thuyết cộng sản trên thực tế hoàn toàn có tác động như nhau. Cho nên, không phải ngẫu nhiên mà chủ nghĩa cộng sản, ngoài nước Nga, chỉ có thể bật rễ nảy mầm ở những mảnh đất âm u vong hồn ông thánh Khổng mà thôi. Cùng một lô-gic ấy mà giờ đây, chính quyền Bắc kinh chủ trương ra luật Khổng Tử để củng cố quyền năng. Điều này càng chứng tỏ cái vật hữu dụng mang tên Khổng Tử kia là một thành luỹ kiên cố cho các loại chính quyền độc tài, quân chủ. Sự kiện này có thể là một cơ hội tốt để lớp người có chữ ở Việt Nam nhìn sâu thêm vấn đề và có thể cai được “ma tuý”. Bởi trên thực tế, chủ nghĩa Khổng Mạnh là ma tuý nghìn năm đối với tầng lớp nho gia ở Việt Nam.

Nó là bóng ma mờ ảo nhưng say đắm núp sau mớ lý thuyết cộng sản.

Giờ đây, ngôi nhà rách nát “lý thuyết Mác-Lênin” chỉ còn che nổi ba quả tim run rẩy: Trung quốc, Bắc Triều Tiên, Việt Nam. Hẳn vì lo gió to bão lớn nên đám cầm quyền Bắc kinh vội vã hú hồn con ma Khổng Tử về yểm trợ. Thành hay bại, chúng ta chờ thời gian trả lời.

© 2013 DCVOnline



Viện Khổng Tử
Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường rời Hà Nội hôm 15/10, nhưng dư âm của chuyến công du của giới chức từ nước láng giềng phương bắc của Việt Nam vẫn chưa lắng dịu.
Một trong những vấn đề được bàn luận nhiều trên các trang mạng xã hội những ngày qua là bản thỏa thuận giữa giới chức hai nước về việc thành lập Viện Khổng Tử tại Trường Đại học Hà Nội.
Tin cho hay, ý tưởng thành lập Viện này ở Việt Nam đã được nhen nhóm từ năm 2009, nhưng theo nhận định của giới quan sát, những mối căng thẳng ở biển Đông đã làm cho dự án này bị trì hoãn.
Nhưng Bắc Kinh đã tỏ ra dịu giọng hơn trong chuyến thăm của ông Lý vì theo đánh giá của các chuyên gia, ‘Trung Quốc muốn tỏ ra rằng họ không hiếu chiến’ trong bối cảnh nước này ‘đang bị cô lập trong vấn đề tranh chấp lãnh hải’.
Ngay cả Trung Quốc, thời kỳ Cách mạng văn hóa cũng đã đạp đổ hoàn toàn cả Khổng học cũng như Nho giáo. Bây giờ họ muốn dựng lại để tạo ảnh hưởng đối với các nước lân bang hay là các nước mà họ muốn gây ảnh hưởng.Tiến sỹ Nguyễn Nhã nói.Tiến sỹ Nguyễn Nhã, nhà sử học có nghiên cứu về Trung Quốc, cho rằng Viện Khổng tử là ‘một trong những ý đồ của Bắc Kinh muốn sử dụng ảnh hưởng về văn hóa để thể hiện quyền lực mềm đối với Việt Nam’.
Ông nói: “Ngay cả Trung Quốc, thời kỳ Cách mạng văn hóa cũng đã đạp đổ hoàn toàn cả Khổng học cũng như Nho giáo. Bây giờ họ muốn dựng lại để tạo ảnh hưởng đối với các nước lân bang hay là các nước mà họ muốn gây ảnh hưởng”.
Báo chí trong nước đưa tin, Viện Khổng Tử ‘giảng dạy tiếng Hoa; đào tạo giáo viên Hoa ngữ; tổ chức thi trình độ tiếng Hoa; chiếu phim Trung Quốc; tư vấn du học; tổ chức các hoạt động trao đổi văn hóa, hữu nghị’.
Trong khi đó, blogger Paulo Thành Nguyễn cho rằng Viện Khổng tử là một trong những công cụ để Trung Quốc ‘thể hiện mộng bá quyền’.
Người từng lập cơ sở kinh doanh với ‘cam kết không bán hàng hóa Trung Quốc’ còn nói thêm rằng Trung Quốc đã truyền bá văn hóa của nước này ở Việt Nam ‘qua con đường phim ảnh từ lâu rồi’.
Ông nói: “Đó là một trong những mục đích để thể hiện bá quyền về văn hóa và giải trí. Tất cả đều lồng vào thông điệp mà Trung Quốc muốn gửi đến người dân Việt Nam để thông quá đó để rao giảng về văn hóa của họ”.
Đó là một trong những mục đích để thể hiện bá quyền về văn hóa và giải trí. Tất cả đều lồng vào thông điệp mà Trung Quốc muốn gửi đến người dân Việt Nam để thông quá đó để rao giảng về văn hóa của họ.Ông Paulo Thành Nguyễn nói.Về tác động của quyền lực mềm của Trung Quốc đối với Việt Nam, người được coi là cha đẻ của thuyết quyền lực mềm, Giáo sư tại Đại học Harvard Joseph Nye từng nhận định với VOA Việt Ngữ rằng ‘Việt Nam chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc, đặc biệt là Khổng giáo, trong một thời gian dài’.
‘Ngoài ra, Trung Quốc còn tìm cách truyền bá tư tưởng của mình. Người Trung Quốc cho rằng quá trình thích nghi của Đảng Cộng sản trong khi thực thi nền kinh tế thị trường là điều hấp dẫn đối với Việt Nam’, ông Nye nói.
Theo Tiến sỹ Nhã, sự mở rộng văn hóa của Trung Quốc ‘không phải là hướng có lợi cho Việt Nam’.
Ông nói: “Trung Quốc đã muốn và thể hiện quyền lực mềm trong kinh tế, và theo tôi, Trung Quốc đã khá thành công. Hàng hóa của Trung Quốc tràn lan và sự nhập siêu của Việt Nam thì quá lớn. Như thế theo tôi cũng là một sự lệ thuộc. Chỉ khi nào mình cân bằng được thì lúc đó mình mới thực sự thể hiện sự độc lập, tự chủ của mình”.
Trong một bài viết trên blog của mình, blogger Nguyễn Xuân Diện, cán bộ Viện Hán – Nôm ở Hà Nội, cho rằng giới lãnh đạo Việt Nam ‘có một sự hiểu biết rất hạn chế về văn hóa của Trung Quốc’.
Để những học viện Khổng Tử như thế tồn tại ở Việt Nam đòi hỏi những nhà lãnh đạo về tư tưởng và văn hóa phải có sự hiểu biết sâu sắc, một bản lĩnh vững vàng. Nếu không, nó sẽ là cuộc xâm lăng về mặt văn hóa.Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện viết.Nhà nghiên cứu về văn hóa Việt Nam – Trung Quốc viết: “Việc tuyên truyền, gây sức ép cũng như ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc lên Việt Nam là quá mạnh. Có những công trình tu bổ hoặc xây mới mang đậm dấu ấn Trung Quốc. Có hàng loạt các ngôi chùa từ Nam chí Bắc trùng tu, trang trí theo kiểu Trung Quốc”.
“Để những học viện Khổng Tử như thế tồn tại ở Việt Nam đòi hỏi những nhà lãnh đạo về tư tưởng và văn hóa phải có sự hiểu biết sâu sắc, một bản lĩnh vững vàng. Nếu không, nó sẽ là cuộc xâm lăng về mặt văn hóa”, ông Diện viết.
Theo tờ Nhân dân Nhật Báo của Trung Quốc, hiện có khoảng hơn 400 Viện Khổng Tử do Trung Quốc tài trợ đặt tại các trường đại học trên toàn thế giới, trong đó có cả Mỹ và nhiều nước châu Phi.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Cải Tạo! [27.04.2025 10:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 358 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 352 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 345 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 339 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 326 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 286 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 284 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 275 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 274 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 268 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.