Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 29339507

 
Khoa học kỹ thuật 15.06.2026 10:28
CSVN không biết dùng người để cho Campuchia sử dụng nhà khoa học làm chiến xa sau nầy đánh qua VN
11.11.2014 12:25

'Đam mê của tôi không được khuyến khích ở VN'
Xe bọc thép mà cha con ông Trần Quốc Hải đóng mới cho quân đội CampuchiaMột nhà sáng chế ở tỉnh Tây Ninh vừa được Campuchia phong tặng Huy chương Đại tướng quân vì đã giúp sửa chữa xe bọc thép cho quân đội nước này.


Ông Trần Quốc Hải, ở tỉnh Tây Ninh, và con trai là Trần Quốc Thanh đã được Nhà nước Campuchia vinh danh.
Ông Hải cũng là người từng chế tạo máy bay trực thăng và nhiều máy móc công nghiệp mà báo chí Việt Nam từng phản ánh. Tuy nhiên ông nói ở Việt Nam, đam mê của ông không được khuyến khích.Ông Trần Quốc Hải: Xe bọc thép ở các nước Đông Dương (Việt Nam, Lào, Campuchia) thì đại đa số là dùng xe của Liên Xô cũ, nhiều xe đã trong tình trạng hỏng hóc.Những xe này cũng không phù hợp với địa hình và điều kiện địa phương nên các tướng lĩnh Campuchia họ muốn có một loại xe phù hợp hơn.Người Campuchia họ biết là tôi có năng lực, chế tạo máy bay rồi máy móc công nghiệp nên họ mời tôi sang, Trước hết là sửa máy nông nghiệp, sau đó thấy xe bọc thép Liên Xô chế tạo hỏng rất nhiều họ yêu cầu mình khắc phục.Khắc phục được 11 chiếc thì họ biết mình có năng lực rồi nên họ bàn làm sao chế tạo xe bọc thép mới để không phụ thuộc vào nước ngoài.Tới nay thì tôi cũng mới chỉ bắt đầu chế tạo hoàn toàn một chiếc xe bọc thép phù hợp với điều kiện Đông Dương.Campuchia họ đang muốn xây dựng nhà máy để chế tạo 100 chiếc, thay thế cho loại xe của Liên Xô đã không còn phù hợp nữa.Hiện tôi mới chỉ chế loại xe sáu bánh, họ yêu cầu chế xe tám bánh.BBC: Thế ở Việt Nam, giới chức quân đội họ có tiếp cận ông và đề nghị ông làm việc cho họ không ạ?Ông Trần Quốc Hải: Chưa nghe thấy ai đề nghị gì cả.BBC: Trước kia ông đã từng chế tạo cả trực thăng, rồi máy móc, báo chí cũng đã viết nhiều về ông. Vậy mà chính quyền tỉnh và trung ương không tiếp cận ạ?Ông Trần Quốc Hải: Cũng có tiếp cận, rồi thưởng bằng khen. Thế nhưng cơ chế của Việt Nam nó rất là ngộ.Họ [giới chức Việt Nam] nói: “Anh chế (tạo) rất giỏi, nhưng thôi đừng chế nữa”Ông Trần Quốc HảiỞ Campuchia, nếu anh làm được một công trình nào đó, đánh giá xong họ công nhận anh là nhà khoa học.Ở Việt Nam, người làm được thì họ không công nhận, người chưa làm được gì thì công nhận.Khi làm trực thăng thì họ nói thế này: thứ nhất là không phù hợp. Thứ hai là Việt Nam không có đủ trình độ để chế tạo máy bay. Tôi cũng tranh luận với họ, nhưng họ cũng không muốn tranh luận ra ngô ra khoai.Tôi nói ở châu Âu người ta làm máy bay từ cách đây cả trăm năm, Việt Nam không lẽ thua họ? Tôi tự hào là người Việt Nam chứ.Họ cũng im lặng không tranh luận, nhưng về họ viết văn bản. Họ nói: “Anh chế rất là là giỏi, nhưng thôi đừng chế nữa”.BBC: Như vậy, ông không có dự án gì ở Việt Nam ạ?Ông Trần Quốc Hải: Các dự án lớn thì cần quy hoạch của chính phủ. Không có kế hoạch của chính phủ, một mình mình thì không làm gì được.BBC: Vừa rồi, ông được Campuchia vinh danh phải không ạ?Ông Trần Quốc Hải: Họ tặng tôi huy chương Đại tướng quân, do Quốc vương Sihamoni ký lệnh và Thủ tướng Hun Sen trao tặng. Họ cũng đối xử với tôi như cấp tướng. Sống, sinh hoạt bên Campuchia họ cho tôi hưởng tiêu chuẩn cấp tướng.BBC: Ông có ý định sống và làm việc bên Campuchia không ạ?Ông Trần Quốc Hải: Chuyển sang sống hẳn bên đó thì tôi chưa có ý định, nhưng người Campuchia rất thân thiện và tạo điều kiện cho tôi thực hiện những đam mê của tôi nên tới đây chắc tôi sẽ tiếp tục hợp tác với họ.Khoa học không có biên giới, nơi nào họ cần mình, họ coi trọng mình thì mình đến phục vụ cho họ. Đơn giản thế thôi.Đại tướng tâm tư, có ngay Đại tướng quân!Cánh Cò

Hai tân Đại tướng quân bên máy bay tự chế. Ảnh: Một Thế Giới.
Tin thật là vui,
Vui vì hai người Việt, thuần Việt, đặc sệt Việt nhưng được Vương quốc Campuchia phong lên tới chức Đại tướng quân do có công tu bổ, cải tiến và cuối cùng là chế tạo hẳn ra một loại xe bọc thép có khả năng ngang với loại mà Nga chế tạo trước đây. Dĩ nhiên là mức độ thông minh, tối tân thì chưa bằng các nước tân tiến nhưng chắc chắn một điều là… hơn hẳn Việt Nam, nơi có Bộ quốc phòng ngày đêm nặn óc tính toán sao cho có thêm nhiều tướng lãnh, thay vì nhiều xe bọc thép, dù là xe bọc thép tự tạo.
Chức danh Đại tướng quân dĩ nhiên là không ăn lương, không được dân chúng Campuchia biết mặt biết tên và chào kính mỗi khi ra đường nhưng hãnh diện, tự hào thì có lẽ cả hai cha con ông Trần Quốc Hải và Trần Quốc Thanh đều có cảm giác không tránh khỏi.
Và họ cũng không tránh khỏi nỗi niềm thất vọng, chen lẫn xót xa khi cống hiến của mình không phải cho Việt Nam, nơi họ được sinh ra và lớn lên mà đất nước khác, con người khác được hưởng thành quả này một cách may mắn.
Bản tin của báo chí cho biết "Trong những lần qua Campuchia để hỗ trợ kỹ thuật máy trồng mì, ông Hải thấy một số xe bọc thép không khởi động được. Ông Hải đã tự bỏ tiền túi tổng cộng 25.000 USD để sửa xe bọc thép BRDM 2 (do Liên Xô cũ sản xuất).
Chiếc xe bọc thép BRDM 2 sau khi sửa có thể vận hành với 25 lít dầu diesel/100 km so với trước đây là 45 lít, tác xạ nhanh hơn, hỏa lực mạnh hơn so với trước, vòng xoay súng có thể bắn ở cự ly gần hơn so với 150 m của xe cũ, tháp pháo tự động.
Sau thành công của chiếc xe, ông Hải được lữ đoàn 70 giao sửa chữa thêm 10 chiếc xe bọc thép khác và bắt tay vào nghiên cứu chế tạo một xe bọc thép mới.
Sau bốn tháng, ông đã hoàn thành chiếc xe bọc thép với tính năng mới hoàn toàn. Chiếc xe bọc thép mới với vòng quay tay súng có thể bắn ở khoảng cách 7m (so với xe cũ là 150m), tháp pháo tự động và hỗ trợ quay tay, trang bị thêm hỏa lực hai bên xe".
Có lẽ chức danh Đại tướng quân của ông Hải đã làm cho niềm cảm hứng từ cụm từ "anh em tâm tư lắm" của Đại tướng Phùng Quang Thanh trở nên mặn mà hơn. Hôm 6 tháng 11 vừa qua trong phiên họp Quốc hội về dự thảo sửa đổi về Luật sĩ quan Quân đội nhân dân, Đại tướng Thanh đưa ra đề nghị phong tướng cho lãnh đạo của Học Viện Kỹ thuật quân sự, Học viện Hậu cần, Học viện quân y và kể cả khoa Mác Lê Nin.
Nói trước Quốc hội ông đại tướng than thở: "Quá trình thẩm định có ý kiến cho rằng giảm xuống Đại tá, nhưng chúng tôi vẫn kiên trì trình ra Quốc hội. Nếu Quốc hội cho phép để lại là Thiếu tướng tôi cho là rất mừng. Ban soạn thảo rất tâm tư, tôi trình mà Quốc hội không bấm nút hai khoa này không Thiếu tướng thì tôi về thuyết phục anh em rất khó. Người ta sẽ hỏi là thế bây giờ Khoa Mác-Lê Nin không quan trọng à? Khoa khác quan trọng thế khoa này thì sao, hay là anh có vấn đề gì, rất là khó các đồng chí ạ".
Hình như ông Đại tướng chỉ nghĩ tới anh em cánh hẩu của ông, xin sỏ công khai trước quốc hội một điều phi lý và trẻ con mà một nhà quân sự cao cấp không được quyền nói. Ông quên xin những điều cần thiết cho người lính là ngân sách để hiện đại hóa quân đội. Ông quên lính để nghĩ tới quan, tới tướng. Ông quên chuyện phòng thủ lãnh thổ mà đem chuyện Mác-Lê Nin ra xin sỏ. Ông làm như Mác-Lê Nin là vũ khí giết được kẻ thù và cố tình không thèm biết cái chủ thuyết ấy nó đã hôi ê từ lâu lắm rồi.
Lời kêu van thống thiết của ông trước Quốc hội chưa được giải quyết thì nước bạn ban cho ông ngay một Đại tướng quân, người hoàn toàn có khả năng lãnh đạo Học viện Kỹ thuật Quân sự Việt Nam.
Không phải chỉ có Campuchia mới thừa nhận tài năng của Việt Nam, Malaysia đã từng làm như thế.
Câu chuyện của ông Phan Bội Trân và chiếc tàu ngầm mini du lịch Yết Kiêu có lẽ sẽ khiến cho trí thức Việt Nam mất ngủ. Ông Trân vừa ký hợp đồng sản xuất cho Malaysia vào đầu tháng 9 năm chiếc tàu ngầm do ông sáng chế. Sau khi hợp đồng này đi vào thực hiện ông Phan Bội Trân sẽ cung cấp kỹ thuật để Malaysia sản xuất tiếp 25 chiếc khác phục vụ kỹ nghệ du lịch của họ.
Hợp đồng này đã đánh một tiếng chuông cảnh tỉnh nền công nghiệp sáng chế Việt Nam nó cho thấy sự trì trệ của hệ thống rõ ràng quá nặng nề trong khi bộ máy cầm quyền không hề thiếu các loại ban bệ để thực hiện.
Tuy nhiên nhìn ra những yếu kém, tụt hậu đó không phải là sự dễ dàng. Quan chức Việt Nam vốn không có thói quen ấy và cách trả lời của họ trước các vấn đề có tính cách cốt lõi luôn giống nhau: cả vú lấp miệng em, tìm mọi cách để chống chế và né tránh trách nhiệm của mình.
Người điển hình trong vụ này là Bộ trưởng Khoa học và Công nghệ Nguyễn Quân. Trả lời báo chí ông Quân thẳng thừng bác bỏ cái gọi là hoạt động khoa học công nghệ của bà con nông dân:
"Trong số hoạt động khoa học công nghệ của bà con nông dân, có nhiều sáng kiến để phục vụ sản xuất. Trong số những sáng kiến ấy, có những cái được nâng lên thành sáng chế, nếu nó mới và chưa từng được phát hiện, hay được áp dụng ở đâu.
Tuy nhiên, trong thời gian qua, có một số sản phẩm của người nông dân mặc dù có tính mới, áp dụng được, nhưng để gọi là sáng chế thì chưa thật chính xác.
Tôi ví dụ như với tàu ngầm Yết Kiêu của ông Phan Bội Trân và Trường Sa 01 của doanh nhân Nguyễn Quốc Hòa, Bộ Khoa học và Công nghệ đánh giá rất cao ý tưởng sáng tạo cũng như tinh thần khoa học của người dân.
Thế nhưng, về mặt nguyên lý mà nói thì những sản phẩm này đã được người ta sáng chế, phát minh từ nhiều thập kỷ. Có điều, những sản phẩm trên được nổi tiếng chỉ là do người dân Việt Nam lần đầu tiên làm mà thôi.
Mặc dù đánh giá rất cao tinh thần khoa học của người dân, nhưng nếu chúng ta gọi đây là những sáng chế có tầm quan trọng rất đặc biệt với khoa học thì không phải.
Những sản phẩm này chỉ chứng tỏ tại một xưởng thủ công với một vài cá nhân quan tâm tới khoa học, ở trong điều kiện còn rất khó khăn cũng có thể làm ra được những sản phẩm ở trình độ nhất định
Tôi cho rằng, ngay cả khi những sản phẩm này có được thử nghiệm thành công thì khả năng để thương mại hóa hay để rất nhiều người trong xã hội sử dụng, thậm chí xuất khẩu ra các nước là một bài toán lâu dài, phụ thuộc vào cơ chế thị trường, nhất là khi Chính phủ chưa có chủ trương chế tạo tàu ngầm, máy bay".
Cái gọi là đánh giá cao ấy có một khiếm khuyết rất quan trọng: Ông không đánh giá bằng quan điểm của một Bộ trưởng Khoa học và Công nghiệp, ông nhìn những sáng kiến, thậm chí những thành tựu ấy bằng đôi mắt của một học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông khi bước vào môi trường đại học choáng ngợp trước những thành tựu vĩ đại của thế giới.
Ông quên rằng dưới trướng của ông có bao nhiêu Giáo sư, Tiến sĩ làm được điều này? Ngay cả một con ốc vít cũng không xong thì nói chi tới tàu ngầm máy bay, xe tăng các loại.
Ông không nhìn thấy tiềm năng của người có sáng kiến. Không những ông hủy hoại chúng bằng tầm nhìn thiển cận mà còn lớn tiếng trước dư luận không nên ca ngợi những thành tựu của họ nữa. Ông GATO và ông nhỏ mọn. Ông không có cái nhận thức của một lãnh đạo và vì thế ông chỉ biết nói “đánh giá cao”, kính nhi viễn chi đối với họ để tới khi xe bọc thép của cha con ông Trần Quốc Hải được Campuchia ca tụng và đặt hàng, rồi Phan Bội Trân bán hợp đồng chế tạo cho Malaysia thì ông ăn nói sao đây?
Ông còn nhỏ, nghèo và yếu nhưng vẫn lớn lối theo kiểu "anh là nông dân thì làm được cái gì?". Trong khi Mỹ nó lớn và mạnh là thế mà nó vẫn mang chiếc trực thăng của ông Trần Quốc Hải sáng chế trước đây trưng bày tại Viện bảo tàng New York như một thành quả đáng chiêm ngưỡng. Họ chiêm ngưỡng cái tư tưởng không sợ là kẻ đi sau. Họ chiêm ngưỡng vì một nông dân không có bằng Giáo sư hay Tiến sĩ vẫn âm thầm sống và làm việc với ước mơ vượt khó của mình. Họ không tự ti như ông mặc dù họ đã lên tới mặt trăng bằng phi thuyền và bây giờ đang chinh phục sao hỏa, thế nhưng chiếc máy bay thô sơ của ông Hải vẫn được họ trân quý, vì sao ông biết không?
Vì họ luôn yêu thương quá khứ và không ngớt suy nghĩ tới tương lai.
Quá khứ của họ như chiếc máy bay thô sơ của ông Hải hiện nay, và họ biết rằng trong vài thập niên tới Việt Nam sẽ vươn lên từ chiếc phi cơ dễ gãy này. Họ trân quý nó và họ biết sự trân quý ấy làm cho dân chúng Hoa Kỳ rút ra những bài học vô giá: phát kiến khoa học lúc nào cũng là que diêm châm ngòi cho những công trình vĩ đại.
Ông không có quá khứ để thương yêu và vì thế tương lai chỉ là một khái niệm mập mờ dễ ngã sang hồ đồ nếu cứ vung vít nói những điều siêu thực.
Cánh Cò


Thư của Blogger Dân trí gửi “tướng quân” Trần Quốc Hải!

(Dân trí) - Ông không được trọng dụng cũng phải thôi vì ví dụ nếu ông làm ra cái máy đó chỉ mất 100 triệu đồng (giả sử thế) mà các nhà khoa học kỹ thuật dùng ngân sách nhà nước lại làm ra cỗ máy tương tự hết có… 1 tỉ đồng thì hỏi 900 triệu đồng kia nó đi đâu? Làm thế, khác gì ông làm lộ cái “bí mật” mang tên “xà xẻo”... 

(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)

Tin bố con ông “hai lúa” Trần Quốc Hải được Chính phủ Campuchia tặng thưởng Huân chương Đại tướng, được cấp xe ô tô, biệt thự sang trọng đồng thời được hưởng mọi chế độ cấp tướng đã làm “rúng động” dư luận những ngày qua. Trong nước, ông Hải không phải là nhân vật xa lạ vì ông đã hai lần tự chế tạo máy bay trực thăng nhưng không được chấp thuận.

Là người cùng thế hệ với “tướng quân” Hải (ông Hải sinh năm 1960, Blogge Bùi Hoàng Tám sinh năm 1958), xin mạo muội gửi đến ông bức thư dưới đây.

Ông Trần Quốc Hải kính mến!

Trước hết, tôi xin lỗi ông về sự đường đột này. Nói đường đột bởi tôi với ông ở hai đầu đất nước, vốn lại chẳng quen biết nên viết thư cho nhau là sự đường đột vậy.

Nhưng tôi quyết định viết bức thư này trước hết là để chúc mừng ông, một con người tài trí và đam mê công việc, song không được trọng dụng giờ đây đã tìm được miếng đất dụng võ cho mình.

Tuy nhiên có một điều đáng tiếc là mảnh đất ấy không nằm trong dài đất hình chữ S của Tổ quốc yêu thương như lời ông nói: “"Nước bạn kêu tôi sang làm khoa học. Họ cấp nhà đất, xe cộ bảo đảm kinh tế, mình chỉ cần chuyên tâm sáng tạo... Họ làm tất cả vì muốn gia đình tôi sang hẳn. Nhưng tôi chưa nghĩ đến việc sang đó. Nói thật tôi đi nhiều nước rồi. Mong muốn lớn nhất là phục vụ dân mình, nước mình".

Đây là lời nói tâm huyết của một người con có tình yêu và trách nhiệm đối với Tổ quốc mình nhưng phải ra đi bởi đơn giản ở quê hương, ông không được trọng dụng.

Mà kẻ sỹ xưa nay đều vậy cả. Hay thì ở, dở thì đi, nơi nào tin dùng thì đến. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, chả ai lại cam tâm dài cổ đợi dù ông cũng đã “dài cổ” nhiều năm.

Nhưng suy cho cùng, ông không được trọng dụng là có cái lý của nó, là “phải đạo” thôi ông Hải ạ.

Phải vì ông chỉ là “anh hai lúa”, không bằng cấp chuyên môn, tức là xin lỗi ông, nói theo ngôn ngữ dân gian là “vô học”.

Mà một nông dân “vô học” lại đòi chế tạo máy bay thì khác gì “cái gai” trong mắt các nhà khoa học mũ cao, áo dài, các giáo sư tiến sĩ bằng cao, chức lớn, nhiều tuổi đảng?

Nó càng “cay đắng” hơn, ông làm “ngượng mặt” gần một vạn “nhà khoa học” với đủ mọi phẩm cấp nhưng hàng năm trời không có nổi một vài bài báo in trên các tạp chí khoa học lớn của thế giới?

Khi mà biết bao nhiêu những “đề tài khoa học” cấp Nhà nước với chi phí hàng tỉ đồng ngân sách làm xong chỉ có một việc duy nhất là… nhét vào ngăn kéo. Không, có lẽ số đó đến thời điểm này không còn là “ngăn kéo” mà có thể hàng kho.

Càng xót ruột hơn, khi những tờ giấy đang trắng bị đem “bôi mực” đó lại không thể bán cho đồng nát vì nó “mang danh” là công trình khoa học!

Ông không được trọng dụng cũng phải thôi vì ví dụ nếu ông làm ra cái máy đó chỉ mất 100 triệu đồng (giả sử thế) mà các nhà khoa học kỹ thuật dùng ngân sách nhà nước lại làm ra cỗ máy tương tự hết có… 1 tỉ đồng thì hỏi 900 triệu đồng kia nó đi đâu? Làm thế, khác gì ông làm lộ cái “bí mật” mang tên “xà xẻo” bởi ở ta, đã từng có không ít những dự án coi nguồn ngân sách cấp cho nghiên cứu là “chùm khế ngọt” luôn bị “trèo hai mỗi ngày”…

Có thể còn nhiều, rất nhiều lý do nữa nhưng không thể không kể đến một lý do, việc công nhận ông, tức là xếp ông, một lão hai lúa “vô học” được “cùng chiếu” với các vị mũ cao áo dài là sự xúc phạm không thể tha thứ ở ta hiện nay, khi bằng cấp là vật trang trí, thậm chí ngụy trang để làm điều khuất tất.

Dẫu biết rằng trong lịch sử khoa học kỹ thuật thế giới, Nhà sáng chế lừng danh Eddison cũng là người… “vô học”. Nhưng đó là chuyện bên Mỹ, không phải chuyện ở Việt Nam.

Ông Hải Kính mến!

Đọc những tâm sự của ông mà không khỏi mủi lòng: “Nói thật tôi đi nhiều nước rồi. Mong muốn lớn nhất là phục vụ dân mình, nước mình”.

Vâng, cái ước mơ giản dị mong muốn lớn nhất là ”phục vụ dân mình, nước mình” sao mà khó thế và đến bao giờ mới thành sự thật?

Nền khoa học kỹ thuật Việt Nam rồi sẽ ra sao nếu như những tài năng thực sự không được trọng dụng?

Con người như một cái cây, muốn trở thành “đại thụ” trước hết cần hạt giống tốt, sau đó được gieo trồng trên mảnh đất tốt và cuối cùng là bàn tay chăm sóc tốt. Thiếu dù chỉ một trong ba điều đó đã không thành công. Huống hồ…! Ông Hải nhỉ.

Mấy lời tâm sự đường đột, có gì sơ suất xin lượng thứ.

Một lần nữa, cầu mong cho ông tiếp tục thành công trên con đường khoa học kỹ thuật vốn chông gai này. Còn nếu như không được “phục vụ dân mình, đất nước mình” thì ông cũng có niềm an ủi là cống hiến cho nhân loại bởi khoa học không có biên giới, phải không ông?

Trân trọng!

Bùi Hoàng Tám


Bộ trưởng Khoa học - Công nghệ nói gì về 'hai lúa' chế tạo xe quân sự cho nước ngoài? Lãnh đạo CSVN nên học hỏi từ Campuchian

(TNO) Bộ trưởng Khoa học - Công nghệ Nguyễn Quân vừa trả lời phỏng vấn Thanh NiênOnline liên quan đến việc cha con ông Trần Quốc Hải được Chính phủ Hoàng gia Campuchia tặng huân chương “Đại tướng quân”, cùng nhiều phần thưởng giá trị cho những cống hiến trong sửa chữa, chế tạo xe quân sự của quân đội nước này.





Cuộc phỏng vấn được thực hiện bên hành lang Quốc hội hôm nay, 17.11.

Thưa Bộ trưởng, tại sao những người nông dân như cha con ông Trần Quốc Hải lại không thể sáng tạo, cống hiến ngay trên đất nước mình?

Sức sáng tạo của mọi người, kể cả những nhà khoa học có bằng cấp hay người nông dân bình thường, đều đáng trân trọng như nhau. Vấn đề ở chỗ, sự sáng tạo ấy có thị trường hay không. Ở đâu đó tạo ra được thị trường có sự đặt hàng thì những sáng tạo ấy có khả năng được ứng dụng ra xã hội.

Trong lĩnh vực quốc phòng ở ta, việc sửa chữa các thiết bị, máy móc cũng là công việc rất quan trọng. Tôi cảm nhận được ở ta các hệ thống nhà máy công nghiệp quốc phòng đã làm tốt việc này nên chúng ta chưa có nhu cầu đặt hàng những người dân khác ngoài hệ thống quốc phòng tham gia vào việc sửa chữa, cải tạo, nâng cấp các máy móc quốc phòng.

Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận: cơ chế chính sách của chúng ta trong lĩnh vực này có những bất cập. Chính phủ đã có nghị định về sáng kiến năm 2013 nhưng vướng mắc với hệ thống luật pháp nên nguồn lực để hỗ trợ cho những sáng kiến, sáng tạo của người dân chưa có cơ chế và nhìn chung rất khó khăn.

 Bo-truong-khoa-hoc-cong-nghe-nguyen-quan
Bộ trưởng Nguyễn Quân - Ảnh: Ngọc Thắng

Cho đến nay, chưa có điều khoản nào trong các văn bản luật pháp của ta cho phép các cơ quan nhà nước có thể dùng ngân sách nhà nước để hỗ trợ trực tiếp cho người dân. Ở đâu đó, nếu có hỗ trợ được thì cũng phải xã hội hóa, hoặc dùng những khoản kinh phí rất hạn chế từ ngân sách nhà nước để làm. Điều đó cũng hạn chế những hỗ trợ của nhà nước cho khả năng sáng tạo của người dân.

Chắc chắn là nếu cơ chế chính sách của chúng ta cho phép cơ quan nhà nước hoặc người đứng đầu cơ quan nhà nước có thể hỗ trợ với mức như Chính phủ Campuchia đang làm thì người dân của ta khi đó có thể sáng tạo trên quê hương của mình. Chúng ta cũng có những điều chỉnh, như luật Khoa học - Công nghệ 2013 là một bước tiến mới đưa ra cơ chế đặt hàng, cơ chế khoán chi và cơ chế quỹ. Nếu Chính phủ và Quốc hội tiếp tục thể chế hóa tốt những quan điểm này, tôi tin những nhà khoa học cũng như người dân của chúng ta có thể thực hiện tốt những sáng tạo, ý tưởng khoa học của mình so với trước đây.

Qua việc trên, chúng ta cũng thấy, cơ chế của Campuchia rất thoáng, họ có thể tin tưởng giao cho một người nước ngoài một khoản tiền rất lớn để làm việc đó, trong khi chúng ta chưa có quy định nào cho phép có thể làm việc đó một cách thông thoáng như vậy.

Bộ trưởng nghĩ thế nào về nhận định Việt Nam có đầy đủ hệ thống trường đại học, viện nghiên cứu, cũng có đến hàng chục nghìn tiến sĩ, giáo sư nhưng mỗi khi có những sáng tạo thực sự gắn với đời sống lao động sản xuất thực tế thì lại đến từ những người nông dân, chứ không phải đội ngũ khoa học hùng hậu kia?

Cũng phải nhìn nhận một cách bao quát, công bằng là rất nhiều sáng tạo, nghiên cứu khoa học của ta đã được ứng dụng thành công, nhưng ta lại không mấy khi để ý đến, vì coi đó là chuyện đương nhiên. Xin nói là các nhà khoa học của ta đã làm được rất nhiều sản phẩm có giá trị cho cuộc sống như là hệ thống vắc xin. Việt Nam là 1 trong 4 nước trên thế giới làm được vắc xin Rota. Chúng ta cũng làm được các loại vắc xin tiêm chủng mở rộng phòng 67 bệnh cho trẻ em. Không phải nước nào cũng làm được điều đó.

Hoặc, chúng ta cũng đang làm chủ được công nghệ chế tạo giàn khoan tự nâng 90m nước và 120m nước đạt tiêu chuẩn quốc tế và thực tế đã hạ thủy thành công, trở thành 1 trong 3 quốc gia ở châu Á làm được điều đó… Còn rất nhiều sản phẩm khác do giới khoa học làm ra đang được sử dụng, nhưng dường như xã hội chưa chú ý, nhưng những thành công của người dân, có thể là chưa có bằng cấp, được đề cập nhiều hơn.

Có những hiện tượng mà chúng ta cần khuyến khích. Không phải Bộ Khoa học - Công nghệ không quan tâm đến điều đó, vấn đề là cơ chế chính sách của chúng ta chưa phù hợp để có thể hỗ trợ được tối đa với người dân. Như tôi đã nói, những công trình ấy, nếu người dân có sự gắn kết, hợp tác chặt chẽ với cơ quan khoa học thì tôi tin là nó còn tốt hơn nữa. Nhưng hiện nay, ngay người dân cũng tự mình mày mò, chưa có sự hợp tác.

Còn nói số lượng tiến sĩ, giáo sư của chúng ta nhiều nhất khu vực thì cũng chưa có sự kiểm chứng. Trong số mấy chục ngàn tiến sĩ của chúng ta, tỷ trọng những người hoạt động trong lĩnh vực công nghệ kỹ thuật không cao và những người còn thực sự làm khoa học lại càng ít nữa, vì rất nhiều người trong số đó đã đi làm quản lý, làm doanh nghiệp hay các lĩnh vực khác. Để có một sự đánh giá thật đầy đủ, tôi nghĩ cần có cuộc điều tra để xem trong số 25.000 tiến sĩ, có bao nhiêu người làm trong lĩnh vực công nghệ, kỹ thuật và có bao nhiêu người còn trực tiếp làm công tác nghiên cứu khoa học và ứng dụng công nghệ. Còn cứ nói như thế này thì giới khoa học cũng cảm thấy còn gì đó chưa khách quan.

Tôi cũng nghĩ những người nông dân không bằng cấp nhưng làm được những điều như đề cập ở trên, thực sự họ là những nhà khoa học, không bằng cấp nhưng họ đam mê, họ nghiên cứu rất nhiều, họ đọc sách rất nhiều, hơn cả những người có bằng cấp. Cho nên, nếu nói những người đó không phải là nhà khoa học thì không đúng, chúng tôi gọi họ là những nhà khoa học không bằng cấp và cũng trân trọng họ không khác những nhà khoa học có bằng cấp, khi những sáng tạo, sản phẩm của họ có ý nghĩa với xã hội.

Thực tế, qua tiếp xúc với báo chí, rất nhiều nhà khoa học không bằng cấp phàn nàn là chưa nhận được sự khuyến khích, tạo điều kiện cần thiết của cơ quan quản lý, thậm chí là gây khó khăn trong việc sản xuất, tạo ra các sản phẩm của mình. Đơn cử như trường hợp ông chủ của tàu ngầm mini Trường Sa 1, bị gây khó khăn khi thực hiện các hoạt động chạy thử nghiệm?

Có một số lĩnh vực như an ninh quốc phòng, muốn làm gì nên hợp tác với cơ quan quản lý, vì chắc chắn nếu tàu ngầm đó, người này chỉ làm cho gia đình, chạy trong ao, trong hồ của gia đình thì không ai ngăn cản nhưng một khi tàu ngầm muốn đưa ra chạy thử nghiệm trên sông, trên biển, máy bay muốn bay trên trời thì chắc chắn phải được cấp phép của các cơ quan quản lý nhà nước vì việc này liên quan đến tính mạng tài sản của người dân cũng như của chính người chủ tạo ra các sản phẩm đó. Đấy là chưa kể khả năng ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng của quốc gia nữa.

Lẽ ra họ phải hợp tác chặt chẽ với cơ quan quản lý nhà nước vì thiết bị máy móc phải có quy chuẩn tiêu chuẩn và nếu là phương tiện giao thông phải có đăng kiểm - điều kiện bắt buộc theo luật, luật đâu cũng thế. Vậy nên, nếu họ có sự hợp tác từ đầu, cơ quan nhà nước có sự kiểm tra giám sát trong quá trình chế tạo, cấp chứng nhận đăng kiểm, được phép lưu hành thiết bị đó… thì thuận lợi hơn.

Trường hợp tàu ngầm ở Thái Bình, một vài máy bay ở Hà Nội, Tây Ninh… những người làm có ý tưởng đó thì họ chưa thực sự hợp tác với các cơ quan nên làm xong rồi cũng không thể được cấp phép. Các cơ quan cấp phép lại phải căn cứ vào việc các mô hình đó được thiết kế trên tiêu chuẩn, quy chuẩn nào không, cơ quan nào đăng kiểm…, vì thế rất khó cho cơ quan cấp phép. Còn nếu họ hợp tác từ đầu, mời cơ quan đăng kiểm tham gia từ đầu, kiểm định từ thiết kế cho tới chất lượng từng mối hàn, việc chế tạo từng thiết bị sử dụng trong mô hình đó, thì mới có thể cấp phép hoặc cấp đăng kiểm được.

Đó cũng là câu chuyện tôi đã nhiều lần trao đổi với người dân, rằng nếu bà con có ý tưởng thì nên liên hệ với cơ quan quản lý ở các địa phương là các Sở Khoa học - Công nghệ, họ sẽ giúp liên lạc, kết nối với các viện nghiên cứu, trung tâm khoa học, cơ quan quản lý để người dân được thuận lợi hơn.

Đương nhiên là có khó khăn khi ngân sách nhà nước dành cho hoạt động này gần như không có nên người dân khi đến với các cơ quan nhà nước là tìm sự hỗ trợ về tài chính nhưng không đạt được nên bà con không tìm đến nữa, nhưng cần phải hiểu, hỗ trợ tài chính cũng chỉ là một phần, quan trọng còn là những hỗ trợ tư vấn về quy định quản lý để làm sao sản phẩm làm ra được cấp phép và lưu hành.

Mạnh Quân (thực hiện)

‘Hai lúa’ bị bó buộc ở Việt Nam, Bộ trưởng Công thương phân trần

(VTC News) -  Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng đã dành nhiều thời gian để trả lời những câu hỏi của đại biểu liên quan đến các vấn đề phát triển công nghiệp phụ trợ.



Trách nhiệm thuộc về ai?

Đặt câu hỏi cho Bộ trưởng Công thương , đại biểu Đồng Hữu Mạo (Thừa Thiên Huế) nêu vấn đề vào năm 2007, Bộ Công nghiệp đã quyết định về quy hoạch phát triển công nghiệp hỗ trợ đến 2010, tầm nhìn năm 2020. Trong đó xác định phát triển công nghiệp hỗ trợ là khâu đột phá để phát triển nhanh công nghiệp trong nước. 

đồng hữu mạo
Đại biểu Đồng Hữu Mạo

“Tuy nhiên, hiện nay công nghiệp phụ trợ của Việt Nam vẫn không phát triển. Có phải Việt Nam thiếu chính sách cụ thể thúc đẩy công nghiệp hỗ trợ phát triển. Trách nhiệm Bộ Công thương và cá nhân Bộ trưởng tới đâu trong việc này?”, đại biểu Đồng Hữu Mạo đặt câu hỏi.


Trả lời câu hỏi này, Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng thừa nhận việc phát triển công nghiệp hỗ trợ trong thời gian qua còn chậm. Một số đại biểu kỳ họp nào cũng nêu, đề xuất Chính Phủ sớm có cơ chế khuyến khích lĩnh vực này.


“Chính sách chúng ta có quan tâm nhưng do cấp độ pháp lý của những chính sách này này còn đang thấp, chưa đạt yêu cầu. Hiện tại, chưa có nghị định về vấn đề này và nhiều đại biểu đề xuất cần phải có luật về công nghiệp phụ trợ”, Bộ trưởng Công thương lý giải.


Bên cạnh đó, lãnh đạo Bộ Công thương cho rằng phát triển những lĩnh vực công nghiệp phụ trợ đòi hỏi phát triển quy mô sản xuất phải lớn đủ để cạnh tranh thì giá thành sẽ giảm. 


“Ví dụ với công nghiệp sản xuất ô tô, theo tính toán, 1 năm các cơ sở trong nước chỉ sản xuất, lắp ráp 70.000 xe của tất cả các chủng loại nên khó có doanh nghiệp nào có thể đứng ra cung cấp linh kiện, phụ tùng cho hơn 10 hãng xe khác nhau. Theo thống kê, nếu sản lượng 100.000 xe ô tô thì doanh nghiệp làm công nghiệp phụ trợ mới phát triển”, Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng đưa ra ví dụ.

Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng
Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng 

Trong khi đó, công nghiệp dệt may, da giầy lại có lệ nội địa hóa khá cao. Ngành dệt may đã tự lo 50%  nguyên phụ liệu trong nước, trong khi đó ngành da giầy lo được 60% nguyên liệu trong nước.

Bên cạnh đó, Bộ trưởng Công thương cho rằng với xu thế thương mại hóa toàn cầu ngày càng phát triển, sự phân công trong chuỗi sản xuất đi vào quy trình. Các tập đoàn đa quốc gia đã sử dụng chuỗi các doanh nghiệp vệ tinh để cung cấp nguyên liệu. Trong khi đó, các doanh nghiệp của Việt Nam đang yếu, chưa có kinh nghiệm nên không thể chen chân vào chuỗi cung ứng này.


“Công nghiệp phụ  trợ đòi hỏi con người trình độ cao nhưng chúng ta đang thiếu”, Bộ trưởng Công thương nói.

Trong khi đó, đại biểu Lê Đình Khanh (Hải Dương) đặt vấn đề: "Phải chăng Bộ Công thương chưa có chính sách để phát triển công nghiệp phụ trợ nên những “Hai lúa”trọng vọng ở nước ngoài nhưng bị bó buộc ở Việt Nam?”.


Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng cũng thừa nhận thẳng thắn, chính sách cho phát triển công nghiệp phụ trợ là có nhưng cơ chế pháp lý còn yếu. Bộ trưởng Hoàng cũng mong Quốc hội xem xét năm 2015, ban hành riêng một luật về công nghiệp phụ trợ để hỗ trợ ngành này phát triển.

Bên cạnh, lãnh đạo Bộ Công thương cho biết luôn khuyến khích những nhà sáng chế nông dân có những đóng góp cho đời sống sản xuất trong nước. Trong thời gian tới, Bộ Công thương sẽ có nhiều chính sách để khuyến khích những người nông dân Việt Nam tham gia sản xuất, cải tiến các sản phẩm phục vụ lao động sản xuất.


Quản lý giá theo thị trường


Trước câu hỏi về trách nhiệm quản lý giá các mặt hàng thiết yếu, Bộ trưởng Công thương cho biết hiện nay giá sữa do Bộ Tài chính quản lý, giá thuốc do Bộ Y tế quản lý.  


Với giá xăng dầu và điện, Chính phủ đã chỉ đạo quyết liệt theo nguyên tắc giá thị trường. Hiện nay, giá xăng dầu đã bám sát giá thị trường. Năm 2014, sau 5 lần tăng giá xăng liên tiếp với tổng mức tăng gần ‘2.000 đồng/lít xăng và giảm giá xăng 4 lần liên tục, với tổng mức giảm gần 1.900 đồng/lít.


Giá điện theo thị trường, phụ thuộc vào nguyên liệu đầu vào. Chúng ta kinh doanh điện nhưng vẫn chú ý đến hộ nghèo hỗ trợ 30.000 đồng/tháng”, ông Hoàng thông tin thêm.

Đại biểu Nguyễn Thị Khá
Đại biểu Nguyễn Thị Khá 

Bên cạnh đó, đại biểu Nguyễn Thị Khá (Trà Vinh) đặt câu hỏi về tỷ lệ nội địa hóa trong các sản phẩm điện tử, điện lạnh của Việt Nam. 


Trả lời câu hỏi này, Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng thông tin sản phẩm ô tô chở khách 80 chỗ, Việt Nam đã nội địa hóa 40%. Sản phẩn xe tải chuyên dùng đã nội địa hóa 70%. Sản phẩm xe con, Việt Nam chỉ nội địa hóa được 10%. 


“Xe máy đã nội địa hóa được 90%, kể cả tự sản xuất được động cơ. Mỗi năm, Việt Nam xuất khẩu 150.000 xe máy ra nước ngoài với kim ngạch 280 triệu USD. Hiện nay sản phẩm xe máy nước ngoài không thể cạnh tranh được ở Việt Nam. 


Đồ điện tử điện lạnh nội địa hóa 30%. Điện tử, tin học, điện thoại  đã nội địa hóa được 15%”, Bộ trưởng Hoàng thông tin thêm.


Bên cạnh đó, Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng cũng nhận trách nhiệm trong công tác quản lý thị trường, chống hàng giả, hàng lậu và gian lận thương mại. Tuy nhiên, với quyết tâm của các Bộ ngành, Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng hứa sẽ giảm tỷ lệ buôn lậu trong năm 2015.


Bi kịch ‘đi tắt đón đầu’  Bùi Tín (Nguồn: VOA)

Mạng Diễn Đàn Thế Kỷ ngày 12 tháng 11, 2014 loan tin một nông dân Việt Nam quê ở Tân Châu, Tây Ninh, vừa được Nhà Vua Campuchia Norodom Sihamoni phong danh hiệu “đại tướng quân.” Đó là ông “Hai Lúa” Trần Quốc Hải.



'Đại Tướng Quân' Trần Quốc Hải (phải) và Thủ Tướng Cambodia Hunsen. (Hình: VTC)

Cũng theo Diễn Đàn Thế Kỷ, năm 2006 ông Hai Lúa chế tạo một chiếc trực thăng. Công trình này gây tranh cãi một thời rồi bị “xếp xó.” Nhưng ông Hai Lúa không bỏ cuộc. Ông say mê sáng chế, cải tiến các máy nông nghiệp như máy nhổ củ mì, máy làm cỏ đồng ruộng, máy rải phân, cả máy thu hoạch mủ cao su. Tuy nhiên, theo lời ông kể lại cho một phóng viên của báo Một thế giới thì ông bị rắc rối với cả trung ương Hà Nội và địa phương Tây Ninh. Nhà nước khuyên ông: Thôi nhé đừng làm nữa.

Diễn Đàn Thế Kỷ thuật lại rằng thế là ông khăn gói sang Campuchia. Các máy nông nghiệp của ông có khách hàng. Ông còn sửa chữa nhiều máy nông nghiệp cũ của nước bạn. Một hôm ông đi qua một doanh trại bộ đội cơ giới có xe bọc thép đã cũ. Ông quan sát nhiều lần và nảy ra sáng kiến có thể tham gia việc bảo quản, sửa chữa, cải tiến xe bọc thép BRDM2. Phía Campuchia đồng ý. Thế là ông và cậu con trai Trần Quốc Thanh lao vào việc. Chẳng bao lâu 5 chiếc xe bọc thép được cải tiến, tiêu thụ xăng giảm từ 40 lít xuống 25 lít/100km, tháp pháo tự động, Campuchia rất hài lòng, vì từng có chuyên gia quân sự Việt Nam sang sửa nhưng không đạt, vẫn trục trặc, hư hỏng.

Campuchia đánh giá cao, quý trọng khả năng hiếm có, tinh thần tìm tòi cải tiến, lối sống giản dị khiêm tốn của ông Trần Quốc Hải, rất trọng thị dành cho ông tiêu chuẩn ăn, ở, đi lại như cán bộ cấp cao của quân đội. Gần đây Nhà Vua còn phong cho ông danh hiệu “đại tướng quân.” Hiện nay cha con ông đang nhận đóng mới 25 chiếc xe bọc thép cải tiến, nâng 6 bánh lên 8 bánh, có thể di chuyển thuận lợi trên địa hình phức tạp hơn.

Trước đây, hồi tháng 6, 2014 mạng Đất Việt thuật lại câu chuyện một nhà phát minh khác không được trọng dụng trên đất nước mình. Đó là kỹ sư Phan Bội Trân, học từ Pháp về. Ông ham mê nghiên cứu về tàu ngầm, mò mẫm làm ra tàu ngầm nhỏ cho ngành thể thao du lịch biển. Chiếc tàu làm thử đầu tiên đặt tên là Yết Kiêu 1, dài 3 mét 2, nặng 1 tấn, vỏ bằng composite, có ống kính viễn vọng, máy cung cấp khí, có bánh lái ở phía trước, phía sau và chiều ngang, có thể lặn sâu 70 mét trong nửa giờ, tất cả bộ phận đều làm từ trong nước, trừ động cơ phải nhập. Tàu ngầm tự tạo cho thể thao, du lịch biển được thử nghiệm từ năm 2010 ở hồ bơi Trường Trung Cấp Kỹ Thuật Hải Quân Sài Gòn. Kết quả được đánh giá là khả quan, thiết thực. Giá thành chừng 10,000 US$. Sáng chế này cũng không được trong nước hoan nghênh, bị ế.

Nhân các sự kiện trên, đã có nhiều tờ báo mạng và blogger trong nước bình luận vì sao chính quyền trong nước không khuyến khích, còn ghẻ lạnh với các nhà sáng chế phát minh từ nhỏ đến lớn của nước mình. Có blogger đau xót nhắc rằng một nước có 24,000 tiến sĩ, 10,000 giáo sư mà chưa sản xuất nổi một chiếc đinh vít hiện đại đúng tiêu chuẩn.

Ai nấy đều rõ Việt Nam là thuộc nhóm đèn đỏ của toàn thế giới về sáng chế, phát minh, về số lượng các bài nghiên cứu có tính chất tìm tòi, khai phá về khoa học và kỹ thuật.

Về nhà khoa học, ngoài nhà toán học Ngô Bảo Châu còn ai nữa? Đây là hậu quả của lối học vẹt, học thuộc lòng, nhồi sọ các công thức chết, không khuyến khích óc tưởng tượng, suy luận, tự tìm hiểu mọi hiện tượng và sự vật, tò mò tìm ra cái mới.

Trao đổi chuyện này với một nhà báo Pháp chuyên về kinh tế các nước Châu Á, ông có cách nhìn sâu và độc đáo. Ông bảo cái nguyên nhân của nguyên nhân là nền kinh tế Việt Nam không bình thường, không giống ai. Ông giải thích:

- Bình thường mở đầu cho phát triển kinh tế trong một nước nông nghiệp là phải tập trung vào sự nghiệp công nghiệp hóa, từ tích lũy ban đầu rồi tiến dần lên với quá trình hiện đại hóa. Quá trình đó có khi dài hàng thế kỷ, với sự hình thành của một đội ngũ ngày càng đông công nhân tay nghề cao và cán bộ kỹ thuật chuyên sâu, gắn liền với nền giáo dục cung cấp công nhân và cán bộ kỹ thuật lành nghề, mang tinh thần cải tiến, sáng chế phát minh kết hợp với nền khoa học kỹ thuật không ngừng đi kịp với thế giới.

- Sau vài chục năm nền sản xuất đạt mức công nghiệp hóa, hiện đại hóa cao, vốn tư bản được tích lũy, tích tụ lớn lên dần mới xuất hiện những nhóm tài phiệt hùng mạnh, những đế chế kinh tế - tài chính đại tỷ phú, như ở phố Wall Street ở New York, Hoa Kỳ, từ đó sinh ra những ngân hàng ngày càng lớn để chuyên kinh doanh tiền tệ, cổ phiếu, chứng khoán.

- Về mặt thuần sản xuất ra giá trị của cải thì nông dân, công nhân, lao động tri thức-kỹ thuật , nhà kinh doanh... mới thật là cái gốc, là những người làm giàu thêm cho xã hội. Còn giới tài phiệt-ngân hàng chỉ là kẻ lợi dụng ăn bám vào giới lao động nói trên, lấy của người này chuyển cho người khác. Cho nên một chế độ tốt là chế độ chăm lo cái gốc, là ưu tiên cho việc sản xuất ra ngày càng nhiều của cải, đào tạo nhiều công nhân tay nghề cao, nhiều cán bộ kỹ thuật tài giỏi, có nền khoa học giáo dục khai phóng khuyến khích tìm tòi, phát minh, sáng chế phong phú, tạo nên nền sản xuất năng suất không ngừng được nâng cao.

Có vẻ như Bộ Chính Trị cầm quyền trong nước đã rất coi nhẹ cái phần gốc nói trên, cho nên năng suất lao động xã hội rất thấp, công nhân chuyên nghiệp thiếu trầm trọng, sáng chế phát minh hầu như vắng bóng, kỹ thuật lạc hậu đến mức tận cùng của khu vực, nền giáo dục vẫn theo kiểu giáo điều nhồi sọ. Trong khi đó ngân hàng nhan nhản: ngân hàng nhà nước, ngân hàng quân đội, ngân hàng xây dựng, gân hàng thương mại, ngạn hàng ngoại thương, ngân hàng tỉnh, ngân hàng huyện, ngân hàng ngành.

Trong Quốc hội không thấy tiếng nói của nhà khoa học-kỹ thuật, không ai biết bộ trưởng khoa học và công nghệ là ông nào. Quốc Hội vẫn bàn nhiều đến ngân sách, tiền lương, đến các khoản nợ, nợ quốc gia, nợ của các cơ sở quốc doanh, nợ của ngành ngân hàng, vẫn chỉ lo các nguồn ODA và FDI bị giảm bớt do nền kinh tế của trong nước vẫn chưa đủ sức tự phát triển bình thường.

Phải chăng đây là “nét sáng tạo độc đáo” của Bộ Chính Trị các khóa gần đây, đã tạo nên cho giới lãnh đạo của đảng một cuộc đi tắt, đón đầu hoành tráng, không cần chờ cho nền kinh tế trải qua thời kỳ tư bản tích tụ ban đầu để tạo nên cả một hệ thống ngân hàng hùng hậu với những nhóm tài phiệt - tỷ phú đô-la Mỹ, hầu hết là bà con anh chị em bạn hẩu của các quan chức ở đỉnh cao quyền lực.

Với chiến lược đi tắt đón đầu như thế, thì phải 40 năm nữa thu nhập trung bình của người dân Việt Nam mới có thể bằng dân Nam Triều Tiên hiện nay, nhưng ngay bây giờ tài sản của các tỷ phú đô-la Việt Nam đâu có thua kém các tỷ phú Nam Triều Tiên hay Thái Lan.

Một bạn Pháp ghé tai tôi: Dân Việt Nam các ông hiền quá. Sự phi lý quái đản của nước Việt Nam không thể trông đợi gì ở cuộc cách mạng hoa hồng hay hoa huệ hay hoa sen mà cần phải có một cú điện chấn (un electro-choc). Phải chịu đau, choáng váng, xáo trộn một chút, mọi người thức tỉnh, giật mình, mới có cuộc đổi đời cần thiết và xứng đáng với dân tộc Việt Nam.




'Làm giả chữ ký Thủ tướng Việt Nam'

Hai người vừa bị công an thành phố Hà Nội bắt với cáo buộc làm giả con dấu và chữ ký của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để lừa gần 100 tỷ đồng.

Ông Trần Ngọc Quyết, sinh năm 1953, bị cáo buộc cấu kết cùng ông Phan Ngọc Thực, sinh năm 1971, để “thực hiện các phi vụ lừa đảo tiền tỷ”.

Báo An ninh Thủ đô, cơ quan ngôn luận của công an thành phố Hà Nội, nói công an quận Hoàng Mai, Hà Nội đã bắt hai người, thu hồi hai xe ô tô “biển xanh” cùng nhiều tài liệu liên quan 35 dự án.

Theo phía công an, hai người này làm giả con dấu, chữ ký của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và lập các bộ hồ sơ như Giấy chứng nhận cán bộ quản lý dự án, Hồ sơ tài liệu về việc thành lập ban quản lý dự án An sinh xã hội.

Ông Quyết tự nhận là Trưởng ban dự án của chính phủ, “có thẩm quyền phê duyệt dự án và trình Thủ tướng Chính phủ ký giải ngân nguồn vốn vay quốc tế (vốn ODA) hỗ trợ không hoàn lại”.

Họ yêu cầu các chủ đầu tư hối lộ tiền để làm thủ tục giải ngân, và yêu cầu các nhà thầu xây dựng nộp tiền nếu muốn tham gia.

Báo An ninh Thủ đô nói khi bị bắt, hai người này đã lừa đảo gần 100 tỷ đồng của các bị hại.

Người bệnh tiểu đường nghe ngóng từng dấu hiệu bất thường

 BS NGUYỄN THANH HẢI 

TT - Hằng ngày số bệnh nhân phải nhập viện cấp cứu vì các tình huống nguy hiểm liên quan đến đái tháo đường không phải ít. 

Bác sĩ Bệnh viện quận 5 (TP.HCM) kiểm tra sức khỏe một bệnh nhân tiểu đường - Ảnh: Hữu Khoa

Phần lớn do người bệnh không tuân thủ điều trị, thiếu kỹ năng theo dõi nên không phát hiện các dấu hiệu cảnh báo trở nặng của bệnh.

Trong 10 năm qua, bệnh nhân đái tháo đường (ĐTĐ) ở nước ta đã tăng với tỉ lệ chóng mặt, khoảng 211%. Tỉ lệ ĐTĐ trung bình cả nước hiện nay là 5% dân số, riêng ở các đô thị lớn có thể lên đến 7-10%.

Khi đường huyết quá thấp hoặc quá cao

Ông N.V.T. (70 tuổi, Q.11, TP.HCM) điều trị bệnh ĐTĐ bằng thuốc viên hạ đường nhóm sulfonylureas. Vào buổi tối hôm trước ông thấy chán ăn nên chỉ dùng chút ít rồi đi ngủ. Đến sáng người nhà vào phòng phát hiện ông nằm mê man. Khi xe cấp cứu đến, bác sĩ thử thấy đường huyết giảm còn 35 mg/dL, bệnh nhân được truyền đường và sau vài phút đã tỉnh lại.

Trường hợp ông T. còn may mắn vì một số bệnh nhân khác do phát hiện trễ bị hôn mê sâu, co giật và tử vong. Hạ đường huyết là tình huống cấp cứu thường gặp nhất ở người ĐTĐ, xảy ra khi lượng đường trong máu giảm dưới 70 mg/dL (3,9 mmol/lít).

Ở mức độ nhẹ, người bệnh còn tỉnh, cảm thấy đói bụng, run tay, hồi hộp, vã mồ hôi. Nặng hơn nữa sẽ bị nhức đầu, nhìn mờ, lú lẫn, hôn mê và co giật. Ở người ĐTĐ đang chích insulin hoặc đang uống thuốc viên nhóm tăng tiết insulin, hạ đường huyết có thể xảy ra do ăn quá ít, ăn trễ hoặc bỏ ăn, tăng hoạt động thể lực, uống nhiều bia, rượu và nước giải khát chứa cồn.

Nếu người bệnh ĐTĐ đột nhiên có biểu hiện hành vi bất thường, đó có thể là dấu hiệu của hạ đường huyết. Trong tình huống này uống một ly nước trái cây, một ly sữa hoặc ăn một bữa ăn nhẹ... là đủ để làm tăng lượng đường trong máu.

Tuy nhiên, các bệnh nhân bị hạ đường huyết thường rơi vào trạng thái mơ màng nên không thể nhận biết hành động của mình là đúng hay sai. Nếu không có người xung quanh nhắc nhở người bệnh, lượng đường trong máu bệnh nhân sẽ tiếp tục xuống thấp, có thể dẫn đến hôn mê, co giật và tử vong.

Ngược lại, đường huyết tăng quá cao cũng làm người ĐTĐ đi cấp cứu. Cô N.T.K.Y. (24 tuổi, ngụ Q.Tân Bình) phải chích insulin hằng ngày do bị bệnh ĐTĐ týp 1. Bốn ngày trước khi nhập viện, bệnh nhân hết thuốc insulin nhưng không đi khám bệnh.

Ban đầu cô Y. thấy khát và uống nước rất nhiều, tiểu nhiều, sau đó sụt cân nhanh, mắt nhìn mờ và cảm giác tê đầu các chi. Hôm nhập viện bệnh nhân rất mệt, khó thở, đau bụng, nôn nhiều, rồi hôn mê. Khi vào viện, cô Y. được chẩn đoán hôn mê nhiễm xêtôn. Sau hai ngày điều trị bằng truyền dịch và insulin, bệnh nhân mới tỉnh lại.

Một tình huống cấp cứu khác có thể gặp ở người ĐTĐ là hôn mê tăng áp lực thẩm thấu. Triệu chứng nổi bật là khát, tiểu nhiều kèm sụt cân nhanh, có các dấu hiệu giả bị đột quỵ như chóng mặt, yếu liệt nửa người, nói ngọng, hôn mê...

Đến nhồi máu cơ tim và đột quỵ

Có sự liên quan chặt chẽ giữa ĐTĐ và bệnh tim mạch. Tần suất bệnh tim mạch ở người ĐTĐ cao gấp 2-4 lần so với người không bị ĐTĐ. Khoảng 2/3 số bệnh nhân ĐTĐ tử vong là do biến chứng tim mạch như nhồi máu cơ tim và đột quỵ.

Các dấu hiệu và triệu chứng của nhồi máu cơ tim có khi rất rõ, nhưng đôi khi lại mơ hồ. Người ĐTĐ có thể bị nhồi máu cơ tim mà không có dấu hiệu báo động nên còn gọi là nhồi máu cơ tim yên lặng.

Như trường hợp ông L.V.N., 56 tuổi, nhà ở quận 12. Vào buổi sáng ngày đi khám định kỳ vì bệnh ĐTĐ kèm tăng huyết áp và bệnh cơ tim thiếu máu cục bộ, ông N. đi bằng xe buýt. Khi vào khám ông than mệt ở vùng ngực và nghĩ do đi xe buýt ồn ào nên mệt. Khi đo điện tâm đồ, các bác sĩ phát hiện ông bị nhồi máu cơ tim cấp nên chuyển gấp vào phòng thông tim cấp cứu.

Các dấu hiệu cảnh báo nhồi máu cơ tim: cảm giác như bị đè, bị ép, bị đầy ở ngực hoặc đau ngực, khó chịu ở một hoặc cả hai cánh tay, lưng, cổ, hàm hay vùng dưới mũi xương ức, khó thở, toát mồ hôi lạnh, buồn nôn hay chóng mặt.

Đột quỵ cũng là tình huống hay gặp khiến người ĐTĐ nhập viện cấp cứu. Nếu biết các dấu hiệu cảnh báo của đột quỵ, người bệnh vào viện sớm trong khoảng thời gian vàng sáu giờ đầu thì khả năng điều trị tái thông mạch máu não thành công rất cao, cơ hội hồi phục tốt.

Các dấu hiệu cảnh báo đột quỵ: tê hoặc yếu ở mặt, cánh tay hoặc chân, đặc biệt ở một bên của cơ thể, lú lẫn, khó nói hoặc chậm hiểu, rối loạn thị lực ở một hoặc hai mắt, khó đi, chóng mặt, mất thăng bằng hoặc mất phối hợp động tác, nhức đầu dữ dội mà không rõ nguyên nhân.

Ngoài ra, người ĐTĐ thường bị giảm sức đề kháng nên dễ bị nhiễm trùng. Từ một nhiễm trùng nhẹ, nếu không điều trị sớm và đúng có thể trở nên nặng và nguy hiểm tính mạng. Hay gặp nhất là nhiễm trùng đường hô hấp dưới, biểu hiện ban đầu thường là sốt, ho khạc đàm, rồi khó thở... Nếu không điều trị kịp thời sẽ dẫn đến suy hô hấp và tử vong.

Phòng ngừa tình huống cấp cứu bệnh ĐTĐ

Để phòng ngừa bệnh trở nặng hay cấp cứu do ĐTĐ, người bệnh cần tuân thủ điều trị (ăn uống hợp lý, hoạt động thể lực thường xuyên và dùng thuốc đúng chỉ định của thầy thuốc) nhằm đạt được mục tiêu kiểm soát bệnh ĐTĐ. Đó là:

- Đường huyết: đường huyết đói: 80-130 mg/dL, đường huyết hai giờ sau ăn: < 180 mg/dL

- HbA1c < 7%. Mức HbA1c được điều chỉnh cao hơn hoặc thấp hơn một ít tùy vào từng bệnh nhân nhằm tránh bị hạ đường huyết.

- Lượng mỡ trong máu: LDL < 100 mg/dL. Bệnh nhân có bệnh mạch vành nên giảm LDL < 70 mg/dL; triglyceride < 150 mg/dL; HDL > 40 mg/dL ở nam và > 50 mg/dL ở nữ.

- Huyết áp < 140/80 mmHg.

Mỗi người bệnh ĐTĐ nên có máy đo huyết áp và máy thử đường huyết tại nhà để có thể kiểm tra ngay huyết áp và đường huyết khi thấy trong người không khỏe hoặc có dấu hiệu bất thường.

Sai lầm khi ăn ớt

Ớt có tác dụng chống ung thư nhưng nếu ăn nhiều sẽ dẫn đến nguy cơ tăng huyết áp, tổn thương dạ dày...

Theo nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ đăng trên trang Health, trái ớt tươi có chứa vitamin C, B1, B2, cartonrin, canxi, photpho, sắt, tốt cho sức khỏe. Nếu ăn với lượng vừa phải, loại gia vị này có tác dụng bảo vệ cơ thể, phòng tránh một số bệnh, đồng thời giúp ăn ngon miệng hơn.

Tuy nhiên hiện nay nhiều người "nghiện" ăn ớt, tiêu thụ quá nhiều trong bữa ăn hàng ngày dẫn đến hủy hoại sức khỏe bản thân. Chất tạo vị cay trong trái ớt có tác dụng kích thích rất mạnh lên cổ họng và niêm mạc đường ruột. Do đó khi bạn đưa vào cơ thể một lượng ớt vượt ngưỡng an toàn có thể gây tăng huyết áp, tổn thương dây thần kinh và làm nghiêm trọng thêm một số bệnh đã mắc phải như dạ dày, viêm da, viêm gan...

"Ăn một lượng ớt vừa đủ sẽ có tác dụng chống ung thư và một số bệnh khác, nhưng nếu tiêu thụ nhiều có thể dẫn đến ung thư và làm cho tình trạng bệnh đã mắc trở nên nặng hơn", các nhà nghiên cứu khuyến cáo.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 357 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 352 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 344 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 338 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 326 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 286 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 282 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 275 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 274 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 267 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.