Cô gái Việt thoát chết ‘thần kỳ’ giữa bão tuyết Nepal
19.10.2014 22:40
Võ Thị Mỹ Linh, cô gái VN 25 tuổi may mắn thoát nạn trong trận bão tuyết khủng khiếp hôm 15-10 ở Nepal kể “không nhớ là phải đi qua bao nhiêu xác người để trở về".
 Mỹ Linh trên đèo Thorung La sau khi bão tan (ảnh do nhân vật cung cấp).
Ngay sau khi vụ bão tuyết kèm lở tuyết xảy ra ở Nepal, tin tức về người chết và bị thương nhanh chóng lan đi, trong đó có 1 người Việt được cho là đã thiệt mạng.Trong khi đó Hiệp hội các công ty leo núi Nepal (TAAN) xác nhận với chúng tôi rằng có tới 3 người Việt thiệt mạng.Đến nay những thông tin trên vẫn chưa chắc chắn vì bản thân cơ quan này cũng chưa nắm được danh tính của các nạn nhân. Tuy nhiên, trong số những người có mặt tại khu vực xảy ra thảm họa hôm đó có chị Võ Thị Mỹ Linh, một cô gái Việt 25 tuổi đi leo núi cùng bạn trai người Nepal. Linh may mắn thoát nạn trong trận bão tuyết và hiện đang trú an toàn tại một khách sạn ở thủ đô Kathmandu. Đã an toàn ở Kathmandu Nói chuyện với Báo qua điện thoại sáng nay (18-10), Linh cho biết: “Tôi không bị vấn đề gì. Lúc xuống núi tôi đi nhanh hơn mọi người để tìm bạn. Ngay khi đó, một số người đã bị mù vì ánh nắng mặt trời chiếu mạnh ở độ cao trên 5.000m. Tôi thì không bị mù nhưng khi về đến khách sạn, tắm xong thì bị mù tạm thời. Sau 1 ngày mắt tôi đã khỏi, chỉ còn hơi đỏ nhưng da tôi bị cháy nắng”. Linh là cựu phóng viên tạp chí Mốt và Cuộc sống, sau đó chuyển sang làm PR cho Ngân hàng Phương Đông. Sau đó Linh nghỉ việc để đi khám phá. Linh có một người bạn đồng hành quốc tịch Indonesia. Ban đầu cô gái yêu du lịch này còn định sau chuyến leo núi sẽ đến vùng núi Dolakha để làm tình nguyện viên. Về danh tính những người Việt khác, Linh cho biết trên đường đi có gặp một nam thanh niên tên Phong. Ban đầu Linh định xin anh Phong số liên lạc nhưng thấy anh này đang mệt và yếu nên thôi. Linh kể anh Phong đi với hướng dẫn viên riêng và sau đó chị đã gặp lại hướng dẫn viên này. “Tôi nghĩ anh Phong an toàn mặc dù bây giờ để liên lạc lại thì rất khó” - Linh nói. Cô gái trẻ này cũng đang tìm cách làm việc với chính quyền sở tại để xác minh thêm thông tin về những người Việt khác có mặt tại khu vực leo núi (nếu có). Chị Võ Thị Kim Cương, chủ một nhà hàng Việt ở Kathmandu cho Báo biết chị đã liên lạc với Mỹ Linh và đã sang khách sạn nơi Linh đang ở để hỏi thăm và đem theo đồ ăn Việt cho cô gái trẻ này. Chống chọi với bão tuyết

Nhóm của Mỹ Linh xuống núi về làng Muktinath sau khi bão tan (ảnh do Linh cung cấp). Linh cho biết đây là mùa đẹp để leo núi ở Nepal. “Đây là mùa thu, trời không nóng không lạnh, rất tuyệt để leo núi. Đây cũng là lần đầu tiên có bão vào mùa này nên người Nepal ai cũng bàng hoàng” - Linh kể. Linh bắt đầu chuyến leo núi vào ngày 6-10 cùng với người bạn Indonesia và một người bạn nữa đến từ Nga. Người bạn Nga đi được 2 ngày thì cảm và quyết định quay về Pokhara. Linh và bạn thân leo đến ngày 13-10 thì đạt độ cao 4.833m. Vì tiết kiệm tiền nên Linh và bạn thân không thuê người khuân vác và hướng dẫn viên. Tối hôm đó, tuyết bắt đầu rơi nhưng ai cũng nghĩ đó là chuyện bình thường ở độ cao như vậy. Sáng 14-10, Linh tiếp tục leo núi. Người bạn Indonesia sau đó đã đi rất nhanh nên Linh lạc mất cậu ta. Linh kể lại câu chuyện trên Facebook cá nhân: “Từ 8g trở đi, tuyết bắt đầu rơi mạnh kèm theo gió bão. Tôi cố gắng bám theo đoàn người đi trước nhưng không kịp do găng tay và giày tôi không phải loại chống nước nên dễ dàng bị ướt khiến cả tay và chân tôi gần như bị đóng băng. Một nhóm leo núi khác tiến lên. Tôi cố gắng bước theo họ nhưng cơn bão tuyết mạnh ngang qua khiến tôi không còn thấy dấu chân hay bóng dáng họ nữa và bị lạc giữa thung lũng tuyết không bóng người”. Linh cố gắng lê chân đến một trạm dừng có nhiều cờ và lết vào trong một căn nhà nhỏ là một tiệm trà. Lúc đó khoảng buổi trưa ngày 14/10. Trong nhà bé xíu có chừng 50 người. Linh và mọi người cố gắng chờ 2 tiếng để xem bão có bớt không nhưng thời tiết ngày càng tệ. Khó khăn chồng chất khó khăn khi vào thời điểm đó việc thuê ngựa hay trực thăng để xuống núi là bất khả. Điện thoại và bộ định vị GPS không hoạt động. Sau cùng, đến 3g chiều, một người bản địa từ làng Muktinath lên đến ngôi nhà. Ông ta đòi 60 USD mỗi người để ông ta dẫn xuống núi. Linh buộc phải đi theo cùng đoàn người và người đàn ông bản địa kia vì nếu ở lại căn nhà sẽ chết cóng và nguy hiểm. Nhưng rồi khi ra ngoài nhìn thấy bão tuyết quá lớn, Linh quyết định quay trở vào nhà. Vài người chuẩn bị đi thấy Linh quay vào bèn hỏi thăm. Linh nói: “Bão ở bên ngoài rất lớn, nếu các bạn ở lại ngôi nhà này các bạn có thể sống được 3 ngày vì có thức ăn và túi ngủ. Nhưng nếu các bạn xuống núi ngay lúc này, có thể các bạn sẽ chết trong tích tắc”. Tổng cộng 30 người xuống núi và khoảng 20 người ở lại căn nhà. Nam thanh niên người Việt tên Phong cũng ở lại trong nhà của Linh. Qua sáng 15-10 thì bão tan, tuyết ngừng rơi và trời hửng nắng. Mọi người chuẩn bị đồ đạc xuống núi. Trước khi đi, mỗi người để lại ít tiền cho người chủ tiệm trà. Trên đường đi, Linh kể rằng thấy một số thi thể bị tuyết vùi lấp. Có người thì vẫn sống sót, thấy đoàn người đi qua thì kêu lên cầu cứu. Mọi người đào xới tuyết để lôi ông ra nhưng không ai dám ở lại với ông vì sợ bão tuyết lại ập đến. Linh đưa túi ngủ cho ông này để ông có thể nằm đợi trực thăng đến cứu. Không nhớ bao nhiêu xác người “Tôi không nhớ là đã bước qua bao nhiêu xác người để đi về. Chỉ biết có những lúc 2-3 xác người nằm cạnh nhau úp mặt xuống tuyết. Lúc đi qua một cái hố sâu, một chàng trai trẻ đã chết nhưng mắt vẫn mở nằm ngay giữa đường. Tôi không dám bước qua xác anh ta để đi nhưng rồi bắt buộc phải nhắm mắt bước qua vì đó là con đường duy nhất” - Linh kể lại. Xuống đến khu vực có trực thăng cứu hộ, Linh gặp lại một cô bạn người Trung Quốc, một trong 30 người xuống núi trước đó trong cơn bão. Cô gái người Trung Quốc này kể một nửa trong số người xuống núi trước đã chết vì không thể vượt qua cơn bão. Về đến làng Muktinath, Linh gặp lại cậu bạn người Indonesia. Linh có những dòng chia sẻ rất xúc động trên Facebook rằng: “Tôi xin chia buồn cùng các nạn nhân xấu số đã ra đi. Mỗi người họ đến từ một vùng miền đất nước khác nhau. Chúng tôi không quen nhưng đã từng sẻ chia những miếng bánh, những ngụm nước và những câu chuyện cười. Và giờ, có những người tôi không bao giờ gặp lại”. 
Nhóm leo núi chen chúc trong ngôi nhà nhỏ là một tiệm trà trên núi tuyết (ảnh do Linh cung cấp).
Linh từng ra khỏi tiệm trà nhưng phải quay lại khi thấy bão tuyết quá lớn (ảnh do Linh cung cấp).
Người đàn ông bị vùi trong tuyết được nhóm của Mỹ Linh cứu (ảnh do Linh cung cấp).48h sống sót qua bão tuyết của cô gái Việt trên dãy Himalaya“Tôi không nhớ đã bước qua bao nhiêu xác người để đi về. Chỉ biết có những lúc 2-3 xác người nằm cạnh nhau úp mặt xuống tuyết” - Võ Thị Mỹ Linh, người may mắn thoát chết trên dãy núi Himalaya, kể lại.  Võ Thị Mỹ Linh sinh năm 1989. Cô từng là phóng viên, chuyên viên PR của ngân hàng tại Việt Nam. Tháng 6/2013, cô xin thôi việc sang Ấn Độ du lịch, sau đó sang Nepal làm tình nguyện viên và dạy học. TronKhi trận bão tuyết tử thần ập xuống khu vực Annapurna Circuit (Nepal) hồi tuần trước, Mỹ Linh nằm trong số những người sống sót. Trao đổi vớiBáo, cô gái 25 tuổi cho biết vẫn bị thương ở mặt do xuống núi trong điều kiện cực lạnh mà không có các thiết bị bảo vệ và hiện những người leo núi thoát nạn như cô đã được dời đến vùng an toàn. Theo lời kể của Mỹ Linh, tối 13/10, tuyết bắt đầu rơi nhưng hầu hết mọi người cho rằng đó là dấu hiệu bình thường. Đến 5h sáng hôm sau, những người leo núi bắt đầu khởi hành và chỉ 3 tiếng sau, tuyết lại rơi mạnh, kèm gió bão. Những người leo núi đi theo đoàn hoặc nhóm nhanh chóng bị lạc nhau, trong đó có Mỹ Linh. Với lượng tuyết phủ cao tới hông, gió quật mạnh, cô không còn nhìn thấy dấu chân của những người leo núi xung quanh và thậm chí còn có cảm giác “mình sẽ bị chết vì kẹt cứng” lúc đó. 
Đoàn người leo núi vào lúc 6h sáng ngày 14/10, lúc này tuyết bắt đầu rơi mạnh nhưng chưa có bão lớn. Ảnh:Facebook Va Li “Nhưng tôi nhớ lại lời cậu bạn thân dặn trước lúc đi, có thể không tin bất cứ ai nhưng luôn tin vào bản thân mình. Và tôi tin mình có thể vượt qua cơn bão tuyết đó”, Mỹ Linh chia sẻ trênFacebook. Cố gắng đi thêm đoạn đường, cô cũng tới trạm Thorung La Pass trên độ cao 5.416 m so với mặt biển và vào một Tea House (quán nước dọc đường) lúc 11-12h trưa. Khoảng 50 người ở trong quán nước hy vọng cơn bão ngừng để xuống núi nhưng hai tiếng đồng hồ trôi qua, thời tiết chỉ thêm tệ đi. Mọi người bắt đầu hoảng loạn tìm cách thuê ngựa hay trực thăng đến đón nhưng không thể do máy bay rất khó đáp xuống đỉnh Thorung La Pass. Thêm vào đó, không ai bắt được bất cứ tín hiệu nào từ GPS hay mạng điện thoại, Mỹ Linh kể. Lúc 3h chiều, một người đàn ông được cho rành rẽ đường đi nhất khu vực này từ làng Muktinath bước vào quán nước. Ông đề nghị nếu mọi người đi theo mình, khả năng sẽ đến được làng Muktinath và sống sót. Còn ở lại đây, thế nào cũng chết vì ngôi nhà quá nhỏ, lạnh trong khi thời tiết ngày một xấu. Sau một hồi náo loạn, cuối cùng khoảng 30 người leo núi quyết định đi theo người đàn ông dẫn đường này. Chi phí cho một người là 60 USD. Ban đầu, Mỹ Linh cho biết cô định chờ mọi người đi bớt sau đó chạy ra xin chủ quánTea Houseở lại cùng nhưng cuối cùng chính anh ta cũng sợ chết và quyết đi theo người đàn ông kia. Không còn lựa chọn nào khác, cô đành gia nhập đoàn người xuống núi. 
Đoàn người leo cao, lúc này gió bắt đầu thổi mạnh. Ảnh:Facebook Va Li Thế nhưng, khi vừa mang ba lô ra ngoài, nhìn thấy bão tuyết, cảm thấy khó có thể theo kịp nên Linh quyết định ở lại căn nhà với lý do “Bên ngoài bão đang rất lớn, nếu xuống núi ngay lúc này, có thể sẽ chết trong tích tắc, nhưng ở lại ngôi nhà thì vẫn còn có thể sống được 3 ngày nhờ thức ăn và túi ngủ”. Cuối cùng, 20 người ở lại, trong đó có ba người làm nghề dịch vụ khuân vác và hai hướng dẫn viên leo núi. Tối hôm đó, những người ở lại phải ngồi tựa vào nhau ngủ do căn nhà quá nhỏ, sàn lại ẩm thấp, mọi đồ đạc gần như đóng băng. Một trong ba người khuân vác người Nepal bị sốt cao, sùi bọt mép và gần như sắp chết. Nhưng hầu như ai cũng lo mình chết nên không chịu nhường túi ngủ cho cậu bạn này, Mỹ Linh kể. “Tôi buộc phải cởi hết quần áo ướt cho cậu bé và đưa túi ngủ của mình, cho uống Diamox cùng một chút sô cô la và hạnh nhân chuẩn bị trước khi đi. Sau khi uống thuốc và ăn, cậu bé trở nên tỉnh táo nhưng cả tối hôm đó, tôi bị lạnh vì đã nhường túi ngủ”, Linh nhớ lại. 20 con người trong căn nhà chốc chốc lại đánh thức nhau vì sợ ai đó ngủ quên và không bao giờ tỉnh dậy nữa. Đồng thời, họ cũng phải đi vệ sinh ngay trước mặt nhau do không thể ra ngoài giải quyết khi thời tiết lúc ấy khoảng âm 10 độ C, rất lạnh và có nguy cơ chết cóng. Một đêm dài trôi qua. Cuối cùng, Mỹ Linh cũng dậy sớm và ra ngoài, thấy tuyết đã ngừng rơi, trời bắt đầu hửng nắng. Mọi người trong nhà thu dọn đồ đạc và chuẩn bị xuống núi, không quên để lại 1.000 rs (hơn 345.000 đồng) vì “đã ăn mỳ gói, uống trà, đi toilet và tàn phá căn nhà của anh chủ tiệm trà”, Linh kể. Đường xuống núi khá nguy hiểm khi tuyết đã phủ dày đến mức không còn thấy lối đi. Được một đoạn, cả đoàn lại thấy xác người với chiếc ba lô phủ đầy tuyết. Một vài người bị vùi trong tuyết chỉ còn chừa lại mỗi mặt nhưng vẫn sống sót đã được họ cứu thoát trên đường đi. 
Một nạn nân bị vùi trong tuyết sau cơn bão. Ảnh:Facebook Va Li “Tôi không nhớ đã bước qua bao nhiêu xác người để đi về. Chỉ biết có những lúc 2-3 xác người nằm cạnh nhau úp mặt xuống tuyết. Lúc đi qua một cái hố sâu, một chàng trai trẻ đã chết nhưng mắt vẫn mở nằm ngay giữa đường. Tôi không dám bước qua xác anh ta nhưng rồi bắt buộc phải nhắm mắt bước chân vì đó là con đường duy nhất”, cô chia sẻ. Lúc đến vùng trực thăng cứu hộ, Mỹ Linh gặp lại cô bạn người Trung Quốc - một trong số 30 thành viên đi theo người đàn ông Muktinath xuống núi và biết tin một nửa số đó đã chết vì bão quá lớn hay không theo kịp đoàn. Riêng cô gái Trung Quốc này bị rơi xuống vực nhưng may mắn thoát chết nhờ có túi ngủ. Cạnh đó, hai xác người đàn ông vừa được kéo lên. Ở một góc khác, anh bạn đến từ châu Âu ngồi co ro thẫn thờ với đôi tay bị đóng băng. Anh cho biết cái xác nằm ngay trước mặt là của người bạn thân nhất đã ra đi trong trận bão tuyết. Một cô gái khác lại òa khóc và kể nhóm đi ba người nhưng một đã chết, một chưa tìm thấy xác trong khi mắt cô không còn nhìn thấy gì. “Tôi chỉ biết ôm chầm lấy cô ấy, kịp giữ những giọt nước mắt cô rơi trên vai”, Linh chia sẻ. Sau một tiếng đồng hồ, cô gái Việt Nam may mắn thoát chết này xuống núi và gặp lại người bạn đồng hành tên Tommy Ocsara, hai người lạc nhau khi trận bão tuyết bắt đầu ập đến. Tom chia sẻ cậu gặp bão và cố gắng đi cho kịp đoàn người nên đã không đợi được Linh. Lúc trở về, cậu hối hận vì đã bỏ rơi cô bạn nên đã không kịp thay đồ, mặc nguyên quần áo ướt đẫm, ôm chiếc máy ảnh ra ngoài hiên. Hễ ai đi qua, Tom cũng hỏi xem có người nào thấy cô gái Việt Nam. Nhưng ai cũng lắc đầu. Hôm sau, cậu tiếp tục ra hiên đợi nhưng được khuyên là “nếu chiều nay cô gái đó không về thì có nghĩa là đã chết”. Mỹ Linh may mắn về tới ngôi làng lúc 17h. Hiện cô cho biết đã an toàn và sức khỏe ổn định. Dù vậy, nếu có cơ hội leo núi lần nữa, Mỹ Linh không ngần ngại trả lời “Có”. “Đôi khi, để tìm được niềm tin, người ta phải lên núi ngắm một một bông hoa nở trên đá và nhận ra cuộc sống vẫn đẹp tuyệt vời. Nhưng để có một cái nhìn đẹp, một bức ảnh đẹp, đôi khi bạn phải chấp nhận trả bằng cả mạng sống. Thế nên, điều quan trọng là bạn muốn gì”, cô gái leo núi 8x tâm sự.
Một lao động Việt Nam ở Angola tử vong tại công trườngTrong lúc đang làm việc ở Angola, một lao động Việt Nam quê ở xã Kỳ Tây huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh bị điện giật, rơi từ giàn giáo xuống đất tử vong. Hiện gia đình và cơ quan chức năng đang phối hợp đưa thi thể nạn nhân về nước. Ngày 18-10, ông Nguyễn Văn Xiển - Chủ tịch UBND xã Kỳ Tây cho biết, anh Nguyễn Anh Đức (30 tuổi, trú thôn Hồng Xuân, xã Kỳ Tây) vừa đi XKLĐ sang Angola được hơn 1 tháng thì bị tai nạn, tử vong khi đang làm việc trên công trường.
Theo thông tin từ gia đình anh Đức cho hay, khoảng 2h (giờ Việt Nam) ngày 15-10, khi anh Đức đang làm việc trên giàn giáo thì bị rò rỉ điện nên điện giật rơi xuống đất rồi tử vong. Hiện tại Angola đã làm xong thủ tục khâm liệm và đang để thi thể ở nhà xác chờ hoàn tất thủ tục đưa về quê nhà. Có một người Việt là “vị bác sĩ đi chân đất” tại Hà Lan!Với những cống hiến của bác sĩ Nguyễn Quang Luật trong công việc khám chữa bệnh, cùng với những nỗ lực nghiên cứu về chuyên môn.  Bác sĩ Nguyễn Quang LuậtÔng được xem là một trong những người bác sĩ người Việt khá thành công tại xứ sở hoa Tulip, quê hương thứ hai của ông. Đến Hà Lan sinh sống khi còn chưa đến tuổi vị thành niên, sau đó học tập và tốt nghiệp Thạc sĩ – Bác sĩ tại Hà Lan vào năm 1995, bác sĩ Nguyễn Quang Luật, một người Hà Lan gốc Việt sinh sống tại Hà Lan gần 35 năm, đến nay đã có 20 năm làm việc trong lĩnh vực y khoa tại đất nước này.  Bác sĩ Nguyễn Quang Luật đang khám chữa bệnh cho trẻ sơ sinh, trẻ em, phụ nữ..Đặt chân đến Hà Lan khi còn rất trẻ, không biết tiếng Hà Lan, cuộc sống đầy khó khăn và vất vả nơi đất khách quê người, cậu bé Luật không nản chí, xao nhãng chuyện học hành. Những ngày đó, học tiếng Hà Lan rất khó vì không có từ điển Hà Lan – Việt, Việt – Hà Lan, thậm chí tự điển giữa tiếng Anh và tiếng Hà Lan cũng không phổ biến. Vì thế, việc học tiếng Hà Lan đối với Luật vô cùng vất vả gian nan. Thêm vào đó, xa gia đình, xa quê hương ở lứa tuổi còn chưa thực sự trưởng thành, nỗi buồn và những khoảng trống trong tâm hồn gần như là quá sức chịu đựng của Luật.  Bác sĩ Luật thăm khám các bệnh nhân cao tuổi tại nhà riêng. Ông được các bệnh nhân cao tuổi quý mến, tin tưởng bởi sự ân cần, tận tâm trong công việc.May mắn mỉm cười với Luật khi một gia đình Hà Lan nhận anh làm con nuôi. Quý mến sự thật thà hiền hậu của Luật, và nghĩ về hoàn cảnh bơ vơ của Luật, gia đình ông bà Scheele, sống ở Heerde, một thành phố nhỏ ở phía Đông của Hà Lan, nhận anh làm con trai, giúp đỡ anh học hành và ổn định cuộc sống. Được sự trợ lực quý báu của cha mẹ nuôi, Luật học tiếng Hà Lan tiến rất nhanh, hoàn thành các bậc học trung học, và vào Đại học Y khoa, tốt nghiệp Bác sĩ và tiến lên học Thạc sĩ ngay sau đó. Tốt nghiệp Thạc sĩ – Bác sĩ vào năm 1995, Luật trở thành bác sĩ hoạt động chính thức trong Hội đồng bác sĩ tại Hà Lan, và dần dần được biết đến như là một bác sĩ uy tín, lành nghề. Ông còn được biết đến như một bác sĩ với tinh thần nhân ái, hiền hòa và tận tâm với bệnh nhân. Mười năm sau đó, ông tiếp tục sự nghiệp bằng việc mở một trung tâm khám chữa bệnh tư nhân do chính mình trực tiếp phụ trách. Số bệnh nhân tìm đến ông ngày càng nhiều. Có những bệnh nhân từ cha mẹ con cái, ông bà khi có bệnh đều tìm đến ông với một sự tin tưởng tuyệt đối. Ông đặc biệt được các bệnh nhân cao tuổi ở Hà Lan quý mến, tin tưởng bởi thái độ kiên nhẫn, thấu hiểu về tâm lý và sự ân cần quan tâm của ông khi khám chữa bệnh cho họ. Ngoài việc khám chữa bệnh trực tiếp cho bệnh nhân, bác sĩ Luật còn thực hiện nhiều nghiên cứu cá nhân được đánh giá rất cao trong Hội đồng y khoa tại Hà Lan như: Việc nghiên cứu tâm lý cho thân nhân của bệnh nhân trong trường hợp “Cái chết nhân đạo” cho người bệnh nan y. Hoặc những nghiên cứu trong việc nâng cao sức khỏe người già, giáo dục tâm lý trẻ em và những vấn đề liên quan đến tình dục cho trẻ em vị thành niên.. 
Bác sĩ Luật đang tư vấn khám chữa bệnh cũng như tư vấn các phương pháp giữ gìn sức khỏe cho cộng đồng người Việt cao tuổi tại Hà Lan Đóng góp cho cộng đồng người Việt tại Hà Lan, bác sĩ Luật cũng tham gia những hoạt động chung, tư vấn chữa bệnh hoặc tư vấn những phương pháp giữ gìn sức khỏe khi cao tuổi cho cộng đồng những người Việt cao tuổi tại đây. Ông được người Hà Lan gọi một cách thân thuộc là “Vị bác sĩ đi chân đất”, như muốn nhắc đến sự cố gắng lớn lao của ông từ sự khởi đầu khó khăn cho đến những thành công hiện tại. Còn người Việt tại Hà Lan thì trìu mến gọi ông là “Người con ưu tú của cộng đồng người Việt tại Hà Lan”. Đài truyền hình Hà Lan, nhiều báo và tạp chí cũng có nhiều bài báo, phóng sự, chương trình về ông, như là một tấm gương sáng của những người nhập cư đến Hà Lan, đã vượt qua nhiều khó khăn để thành công trong cuộc sống của chính mình. Trong tương lai, bác sĩ Luật đang ấp ủ nhiều dự định dành cho người cao tuổi ở Việt Nam, quê hương nơi ông sinh ra. Ông thường nghĩ: Vì sao người lớn tuổi ở Châu Âu vẫn giữ được sự minh mẫn, sự nhanh nhẹn ngay khi tuổi cao. Họ có thể lái xe đường xa, leo núi, chơi thể thao.. trong khi nhiều người Việt tuổi khoảng 70, hoặc có khi ngoài 60, đã bắt đầu có dấu hiệu yếu sức. Vì thế, ông dự định sẽ dành thời gian nghiên cứu về sự khác biệt trong chế độ dinh dưỡng, lịch sinh hoạt, phương pháp rèn luyện và giữ sức khỏe giữa người lớn tuổi ở Châu Âu và ở Việt Nam, nhằm xuất bản những ấn phẩm, viết những bài báo, đưa ra những lời khuyên hữu ích hơn cho người cao tuổi ở Việt Nam. Đồng thời, ông dự định mở một website tư vấn khám bệnh miễn phí, để có thể tư vấn khám bệnh cho những người ở xa. Ý chí phấn đấu không ngừng của bác sĩ Luật, cũng như những nỗ lực lớn lao của ông trong hoạt động nghề nghiệp hiện tại, chính là tấm gương sáng cho những bạn trẻ, là niềm tự hào cho những người Việt đang sinh sống ở Hà Lan. Băng đảng người Việt bắt cóc, tra tấn đồng hương ở Thái LanBáo Bangkok Post đưa tin ngày 21/9, Thiếu tướng Siwara Rangsiphrammanakun cho biết cảnh sát Thái Lan đã bắt giữ ba người gốc Việt tại Pattaya vì hành vi bắt cóc, tra tấn và cắt ngón tay một người đồng hương để tống tiền.  Anh Tai Hua Hai bị băng bắt cóc cắt ngón tay để tống tiền. Ảnh: The NationTheo đó, cảnh sát đã bắt giữ ba nghi phạm tên Long (28 tuổi) Nguyen Tai Hai (27 tuổi) và Niam (28 tuổi) khi chúng đến bến phà gần phố đi bộ ở phía nam Pattaya nhằm chạy trốn lực lượng an ninh. Trước đó, Thiếu tướng Siwara Rangsiphrammanakun cho biết cảnh sát đã phát lệnh truy nã ba nghi phạm sau khi họ tìm thấy nạn nhân mất tích, cũng là người Việt Nam, bị nhốt trong một căn nhà bỏ hoang ở huyện Thanyaburi, tỉnh Pathum Thani. Nạn nhân tên Tai Hua Hai (34 tuổi), mất tích vào ngày 12/9 tại Bang Yai, tỉnh Nonthaburi. Anh kiếm sống bằng nghề bán cá ở chợ Bang Yai. Anh Tai kể rằng nhóm bắt cóc đã dùng vải buộc quanh mắt anh, đẩy anh lên xe và chở về một ngôi nhà. Nhóm này cướp đi gần 100.000 baht (khoảng 66 triệu đồng) mà anh mang theo, sau đó bắt anh gọi về gia đình để đòi tiền chuộc 1,5 triệu baht (gần 1 tỷ đồng). Gia đình anh Tai nói họ chỉ thu xếp được 100.000 baht, điều này khiến băng tội phạm giận dữ. "Bọn chúng đã cắt một phần ngón tay út anh ấy và gửi về gia đình, đe dọa sẽ chặt cả cánh tay nếu không nộp đủ tiền chuộc", Tướng Siwara nói. Gia đình quyết định liên lạc với cảnh sát. Lực lượng an ninh nhanh chóng lần ra dấu vết của băng tội phạm. Khi phát hiện cảnh sát đến gần, 3 tên bắt cóc xích nạn nhân trong nhà vệ sinh và chạy trốn khỏi ngôi nhà. Lúc cảnh sát giải cứu anh Tai, trên người nạn nhân có nhiều vết thương do bị đánh đập. Cảnh sát buộc tội ba nghi phạm với các hành vi bắt cóc, cố tình gây thương tích và cướp của. Theo cơ quan chức năng, tên Niam trước đó cũng tham gia vào một vụ bắt cóc ở huyện Bang Pa-in, tỉnh Ayutthaya. Cảnh sát cũng đang truy lùng hai nghi phạm người Việt đồng lõa khác. Mỹ: CSVN xuất khẩu Lao động Việt như “nô lệ” trong nhà máy MalaysiaTrong báo cáo Bộ Lao động Mỹ vừa đưa ra cho thấy gần 1/3 trong tổng số 350.000 công nhân làm việc trong ngành sản xuất điện tử của Malaysia, trong đó có người Việt Nam, Myanmar, Indonesia, phải làm việc vất vả như “nô lệ thời hiện đại” trong các nhà máy ở Malaysia.  ảnh minh họaBáo New York Timesngày 17/9 đưa tin, Bộ Lao động Mỹ đã ủy quyền cho cơ quan Verité thực hiện cuộc điều tra kéo dài hai năm về điều kiện làm việc của lao động nhập cư ở Malaysia. Theo nghiên cứu, ít nhất 28% công nhân làm ở trong các nhà máy điện tử Malaysia, đặc biệt là lao động nhập cư nước ngoài ở các nước lân cận kém phát triển hơn, bị mắc kẹt trong vòng xoáy ràng buộc hợp đồng, không thể trả được các loại phí tuyển dụng quá lớn. Bên cạnh đó, đơn vị tuyển dụng cũng thông tin không đúng sự thật cho người lao động về điều kiện làm việc, mức lương và điều kiện nghỉ việc. Phần lớn người lao động than phiền về chuyện thường xuyên làm việc ngoài giờ, phải ngủ chung với rất nhiều người trong một căn phòng nhỏ, các ông chủ hạn chế hoạt động của công nhân. Chủ lao động cũng tước đoạt hộ chiếu của công nhân để giữ chân. 94% lao động mà điều tra viên Verité tiếp cận không giữ hộ chiếu, 71% ý kiến nói họ rất khó lấy lại hộ chiếu khi cần thiết. “Giữ hộ chiếu của chúng tôi chẳng khác gì một hình thức giam giữ nô lệ thời hiện đại”, một lao động nam từ Myanmar nói. "Hình thức bóc lột trong ngành công nghiệp hiện đại này đã tồn tại từ rất lâu và lẽ ra phải bị loại bỏ hẳn trong quá khứ. Tình hình không chỉ xảy ra ở một vài trường hợp cá biệt mà rất phổ biến", Daniel Viederman, Giám đốc điều hành Verité, cho biết. Báo cáo của Verité không nêu tên cụ thể một công ty Malaysia nào. Giới chức Myanmar chưa bình luận về báo cáo của Verité. Sản xuất thiết bị điện tử là một trong những trụ cột kinh tế của Malaysia. Các nhà máy chế tạo thiết bị điện tử tiêu dùng, thiết bị ngoại vi của máy tính và những hàng điện tử khác. Chúng chiếm 1/3 hàng hóa xuất khẩu của Malaysia và cung cấp cho những công ty lớn như Apple, Samsung, Sony.
|
|