Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 7
 Lượt truy cập: 29328242

 
Bản sắc Việt 13.06.2026 08:30
Bác Hồ dê từng bị chính phủ Indonésia cấm hôn các thiếu nữ
31.08.2014 13:51

President Ho is told to stop kissing girls



JAKARTA, Thứ Bảy (8 tháng Ba, 1959) – Ông Chủ tịch Bắc Việt Hồ Chí Minh bị nói phải ngưng ngay việc ôm hôn nữ thiếu nhi Indonesia và phải tôn trọng đạo lý Hồi giáo.

Báo giới Indonesia đã chỉ trích ông Hồ về chuyện ông thường ôm hôn (các em gái) trong chuyến viếng thăm chính thức 10 ngày tại đảo Java và hòn đảo du lịch Bali.

Hôm nay, ông A. N. Firdaus, Tổng thư ký của Đại Hội đồng Hồi giáo Indonesia tuyên bố:


“Những cái ôm hôn kiểu đó là một vi phạm đối với luật Hồi giáo, niềm tin của 90% người Indonesia. Ôm hôn con gái nơi công cộng cũng là một vi phạm thuần phong mỹ tục của Indonesia.”

Ông Firdaus nói thêm, “Có thể Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bị tuyên truyền của Cộng sản ảnh hưởng sâu đậm đến nỗi ông đã nghĩ rằng đạo đức của người Indonesia tương tự như đạo đức Cộng sản.”

Tờ Pedoman, một nhật báo Xã hội hàng đầu của Jakarta, mới đây đã dựa trên bài xã luận trên tờ báo Harian Rakjat của đảng Cộng sản, chỉ trích trò “hula-hoop” là “sản phẩm mới nhất của văn hóa Mỹ”, và cho rằng kiểu ôm hôn của ông Hồ là “sản phẩm mới nhất của văn hóa Sô Viết.”

Đoàn Kết

Tờ báo của Cộng sản tưng lên biện hộ cho người lãnh đạo Bắc Việt và gọi kiểu ôm hôn của Hồ là “một hành động tỏ tình đoàn kết và thương cảm do Tổng thống Soekarno gợi ý.”

Một tờ báo khác, Harian Abadi, viết “Trưởng ban nghi lễ của Bộ Ngoại giao (Indonesia) nên ghé tai nói nhỏ cho quốc khách biết cách ứng xử cho phải phép.”

Tờ báo viết tiếp, “Chúng tôi không thể hiểu tại sao những người khách nước ngoài lại tưởng rằng chuyện hôn hít vợ, con của chủ nhà lại là một mỹ tục. Cũng may, Bác Hồ là một ông già.”

Một dân biểu Indonesia, bà Mawardi Noor, nói chuyện ôm hôn của ông Hồ là điều đáng tiếc. “Tôi hy vọng rằng hành vi của ông Hồ không trở thành một thói quen ở đây.”

Hồ Chí Minh sẽ đi Medan, Sumatra, ở qua đêm trước khi về lại Hà Nội.

Đọc thấy báo chí năm 1959 mà cảm thấy ôốc dôộc - xấu hổ- cho những ai tung hô ông Hồ là thánh...Bác Hồ chơi theo Tây thuộc địa nên bị ảnh hưởng bệnh ấu dâm...thế mới xào khô xào ướt các em nhi đồng nam bộ...và mang tiếng để đời...

Join Date
30-07-2011
Posts
516


Bằng chứng về tôi dâm dục của Hồ Chí Minh 


Có người đòi bằng chứng Hồ là con quỷ dâm dục . AD tôi xin đưa vài chứng cớ cho bàng dân thiên hạ thấy . Đừng tin vào vị cha già dân tộc thuộc loại dỏm này nữa . Còn ai đó chịu ơn mưa móc của lão già dâm dục này chứ dân miền Nam thì coi lão ta là kẻ thù truyền kiếp .1) Có thể thử nghiệm DNA của Nông đức Mạnh, Nguyễn tất Trung (con của Hồ với cô Nông thị Xuân, nay Vũ Kỳ nuôi) và cô con gái của Nguyễn thị Minh Khai với DNA của Hồ để thấy kết quả khoa học ra sao, đã đủ thuyết phục chưa?

2) Họ Lữ táo tợn làm đề cương viết về Hồ chí Minh mà chỉ cần nêu ra hai dẫn chứng để thấy họ Lữ nông cạn thông tin về họ Hồ và tập đoàn của hắn đến mức nào. Trong hồ sơ lưu trữ của ban chấp hành đảng cộng sản Nga-xô, có lưu giấy hôn thú giữa Hồ và Nguyễn thị Minh Khai. Nhưng, tập đoàn mafia cộng sản cũng như họ Hồ đều duy trì trong dư luận nhân dân bằng giấy trắng mực đen hẳn hoi, rằng Nguyễn thị Minh Khai là vợ của Lê hồng Phong, đến mức khoảng năm 1990, tờ Sàigòn Giải Phóng còn đăng bài kêu gọi đoàn thanh niên cộng sản và giới chức cai trị cái đất Sài-gòn hãy giúp đỡ cô con gái của Nguyễn thị Minh Khai và Lê hông Phong (thực ra là của Khai và họ Hồ).

Tại sao Hồ và tập đoàn tay sai cố tình tạo ra sự ngộ nhận đó? Xin thưa rằng, sự thực của vấn đề đó như sau: Trước khi rời Việt Nam qua Nga-xô thì Nguyễn thị Minh Khai là hôn thê của Lê hồng Phong. Việc này đương sự có báo với trung ương cộng sản lúc đó. Thế rồi khi cả hai được triệu tập qua Nga-xô để học thì Lê hồng Phong đi trước, còn Minh Khai qua ngã Hồng-kông để được Hồ (dưới bí danh Lý Thụy) dạy vỡ lòng tiếng Nga và chính trị sơ đẳng để dễ dàng khi nhập học trường Đại học Phương Đông (Nga). Chẳng biết Hồ dạy Minh Khai học ra sao mà chữ chẳng vào “đầu” mà vào “đầy bụng”. Câu chuyện đổ bể khi Minh Khai tới Nga-xô nên Lê hồng Phong đành nuốt hận nghe lời lãnh đạo Nga-xô, nhường hôn thê cho Hồ và có giấy giá thú làm bằng để sau này Lê hồng Phong khỏi lôi thôi. Vì sự thiệt thòi đó và thái độ vâng lời cấp trên nên Lê hồng Phong được cho làm ủy viên dự khuyết trung ương quốc tế 3. Đó là nhân vật cộng sản Việt Nam duy nhất được giữ vị trí gọi là “lãnh đạo của cộng sản quốc tế”. Còn Hồ, thực ra chưa bao giờ là thành viên trung ương của cộng sản quốc tế. Hắn chỉ công tác ở Cục Phương Đông, là một bộ phận của quốc tế 3 mà thôi, giữ nhiệm vụ liên lạc giữa đảng cộng sản Đông-dương với quốc tế 3. Những lá thư của Trần Phú và Hà huy Tập gửi quốc tế 3 tố cáo hành vi cáo đội lốt hùm còn đó, ai cũng tham khảo được, chẳng biết họ Lữ đã cẩn trọng đọc qua chưa, trước khi múa bút, lè lưỡi bốc thơm họ Hồ. Câu chuyện tình bi ai giữa Hồ, Lê hồng Phong và Minh Khai được giữ bí mật ngay cả đối với các thành viên cộng sản Đông-dương. Bởi vì như trước đó ai ai cũng biết Minh Khai là hôn thê của Lê hồng Phong. Hồ là một tên gián điệp có năng lực của Nga-xô trong vùng Đông-nam-á; Minh Khai và Lê hồng Phong đang được đào tạo để thành “lãnh tụ” của cộng sản Đông-dương, tức đạo quân thứ 5 của Nga-xô tại Đông-dương. Nếu để lộ việc Minh Khai chửa hoang, Lê hồng Phong bị cắm sừng và họ Hồ là kẻ chuyên đụ bậy, kể cả vợ của đồng chí mình thì hậu quả sẽ như thế nào. Các cụ nhà ta xưa có dạy: Làm đĩ chín phương cũng phải để một phương lấy chồng”. Còn họ Hồ, kẻ được Lữ Phương tô vẽ nào là “anh hùng giải phóng dân tộc”, “lãnh tụ cộng sản tầm cỡ quốc tế tài ba”; nào là “ông tiên”; nào là “nguồn cảm hứng vô tận” v.v… đã quên lời các cụ dạy để cho con “lợn nọc” trong lòng dẫn dắt đến mức “đụ bậy cả mười phương”, già chẳng tha (như Trương thị Mỹ, Đinh thị Cẩn), trẻ chẳng thương (như cô bé 17 tuổi đưa cơm ở Pắc-bó); cô Nông thị Xuân mẹ của Nguyễn tất Trung, và ngay cả Nguyễn thị Minh Khai cũng bị họ Hồ phá trinh lúc mới có 21 tuổi, và v.v…)

Cuộc tình tay ba đó đã khiến Lê hồng Phong ngã ngựa. Chẳng là, sau khi được là ủy viên dự khuyết trung ương của quốc tế 3, Lê hồng Phong được Nga-xô chỉ định về làm tổng bí thư của đảng cộng sản Đông-dương (nghĩa là chẳng có bầu bán gì). Khi ấy Hồ là phái viên của cục Phương Đông, nên trước khi đáp tàu thủy về Chợ-lớn (Sài-gòn) giả dạng trong vai thương gia người Tàu, Lê hồng Phong phải ghé qua Thượng-hải (Tàu) để nghe Hồ báo cáo tình hình ở Đông-dương lúc đó, cách thức đi cũng như mật khẩu bắt liên lạc với trung ương cộng sản Đông-dương. Chuyện đó chỉ có Lê hồng Phong và Hồ biết với nhau, vậy mà Lê hồng Phong vừa bước chân tới Chợ-lớn đã bị mật thám Pháp thực dân bắt. Nhớ lại vụ Hồ bán cũ Phan Bội Châu cho thực dân Pháp thì tình huống vụ Lê hồng Phong cũng như vậy. Nghĩa là Hồ tìm mọi cách mượn tay thực dân Pháp hãm hại tất cả những ai là đối thủ quyền lực hơn Hồ, trong con mắt của quốc tế 3. Đối với Lê hồng Phong, Hồ còn sợ với chức vụ ủy viên dự khuyết trung ương quốc tế 3, kiêm nhiệm tổng bí thư đảng cộng sản Đông-dương, Lê hồng Phong với cái hận Hồ cắm cho cặp sừng dê trong vụ Minh Khai, thế nào cũng chờ dịp “thiến sống” họ Hồ, vì vậy Hồ ra tay trước. Và, vì toàn đảng cộng sản Đông-dương đều biết Minh Khai là hôn thê của Phong, cho nên khi cả Minh Khai và Phong bị thực dân Pháp tử hình thì Hồ cứ duy trì cái chuyện Khai là hôn thê với Phong và có con gái với Phong. Nhờ có tờ hôn thú giữa Hồ và Minh Khai tìm được trong kho lưu trữ của trung ương cộng sản Nga-xô sau khi chế độ Xô-viết ở Nga sụp đổ, mà Hồ bị lật mặt nạ. Chỉ có Lữ Phương, nguyên thứ trưởng văn hóa bù nhìn do ngụy quyền mafia cộng sản nặn ra, một “trí thức yêu nước” trốn ra bưng với mafia cộng sản, cũng như các loại trí thức, theo định nghĩa và so sánh của Mao trạch Đông, là vẫn thấy Hồ là “ông tiên”, là “hiền triết phương đông” mà thôi. Chẳng biết Lữ Phương có được xem tấm hình “ông tiên” của Lữ Phương, trước ngày xuống địa ngục, đã bị KGB chụp được, đang đi dạo trong phủ toàn quyền cũ với cô con gái Tây lai của Hồ, tên Louis Daguière không, từ Pháp sang kia đấy, trong lúc cô con của Hồ với Nguyễn thị Minh Khai vẫn phải đơn côi ở Hải-phòng?(!)


  • Hồ Chí Minh Quan Hệ Tình Dục Với Nông Thị Xuân Như Thế Nào???

    Trước Năm 1945 Hồ Chí Minh đã thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương theo chỉ thị của Liên Xô , được Liên xô và trung quốc tài trợ vủ khí tiền bạc và đã hoạt hoạt động trong rừng Việt Bắc ở khu Pacpo'.

    Trong thời gian nầy ông có để ý đến 1 cô gái Dân tộc Tày tên là Nông Thị Xuân. Năm 1950 Nông Thi Xuân được 14 tuổi, Hồ Chí Minh đem lòng thương co gái miền núi có nhan sắc tuyệt đẹp.

    Năm 1956 Hồ Chí Minh được làm chủ tịch nước, lúc nầy Hồ được 66 tuổi và ông ta chỉ thị cho trung ương Đảng đến Cao Bằng rước Nông Thị Xuân về Hà Nội làm hộ lý cho Ông ta.

    Đến năm 1957 Nông Thị Xuân sanh được 1 đứa con trai đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Cô Nông thị xuân lúc nầy được 20 tuổi và cô ấy sống ở ngoài phủ chủ tịch ở ngôi nhà của Trần Quốc Hoàn bộ trưởng công an. Những lúc Hồ Chí Minh cần giải quyết sinh lý thì bộ trưởng CA Trần Quốc Hoàn chở Nông Thị Xuân vào phủ chủ tịch cho Hố Chí Minh thỏa mản.

    Sau khi sanh được đứa con trai với Hồ Chí Minh , Nông thị Xuân đòi HCM phải công khai thừa nhận và công bố cho mọi người biết là vợ chồng chính thức.Hồ chí Minh có đem việc nầy bàn với Lê Duẩn và Trường Chinh , nhưng bộ chính trị ko đồng ý, gì để giử thần tượng suốt đời Vì Dân Vì Nước ko vợ ko Con là Cha già Dân tộc. Bộ Chính trị buộc Hồ Chí Minh phải giết Nông Thị Xuân để bịt miệng.

    Hồ Chí Minh chỉ thị cho Trần Quốc Hoàn bộ trưởng CA giết Nông Thị Xuân. Trần Quốc Hoàn đã hảm hiếp Nông Thị Xuân sau đó lấy dây thắc cổ Nông Thị Xuân cho đến chết rồi khiên xác ra ngoài lấy xe CA cán lên và nói rằng Nông Thị Xuận bị tai nạn giao thông chết.


    Hồ Chí Minh và Tăng Tuyết Minh

    Tính đến mùa xuân năm 1927, Nguyễn Ái Quốc đã lưu lại ở Quảng Đông hơn hai năm. Trong thời gian này, Nguyễn Ái Quốc đã trở thành một một thành viên nổi tiếng và có uy tín trong những người hoạt động cách mạng, và đã có quan hệ mật thiết với Chu Ân Lai và một số thành phần khuynh tả của Quốc Dân Đảng Trung Quốc. Cuộc sống của ông lúc này tương đối ổn định, và có lẽ vì lí do này, ông có ý định lập gia đình. Nguyễn Ái Quốc bàn với Lâm Đức Thụ về ý định lập gia đình, và nhờ Thụ tìm làm mai mối.

    Sau đó một thời gian, vợ của Lâm Đức Thụ giới thiệu cho Nguyễn Ái Quốc một phụ nữ trẻ tên là Tăng Tuyết Minh, con gái của một gia đình buôn bán giàu có trong vùng. Thân mẫu của Tuyết Minh là vợ thứ ba của thân phụ cô ta, vì thế cô không được yêu quí trong gia đình. Sau khi thân phụ của Tuyết Minh qua đời, cô bị đuổi ra khỏi nhà. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng như thế, khi được vợ của Lâm Đức Thụ mai mối cho Nguyễn Ái Quốc, Tuyết Minh nhận lời ngay. Tuy nhiên, Tuyết Minh là người ít học, do đó một số đồng chí của Nguyễn Ái Quốc tỏ vẻ không đồng ý cho cuộc hôn nhân này. Mẹ của Tăng Tuyết Minh cũng không hài lòng vì thấy Nguyễn Ái Quốc là một nhà cách mạng, nay đây mai đó, và sợ con gái bà sẽ khổ vì phải xa cách chồng. Nhưng người anh cả của Tăng Tuyết Minh thì lại rất thích Nguyễn Ái Quốc và khuyến khích cuộc hôn nhân. Sau ngày thành hôn, hai vợ chồng Tăng Tuyết Minh và Nguyễn Ái Quốc sống chung trong một villa của Borodin. Nhưng sáu tháng sau khi thành hôn, khi nghe tin công an ruồng bắt, Nguyễn Ái Quốc bí mật rời Quảng Đông [bỏ lại vợ] bằng xe hỏa để đi Hồng Kông.

    Quan hệ giữa Tăng Tuyết Minh và Nguyễn Ái Quốc trong thời gian sau đó không được rõ ràng. Có thể là kể từ ngày Quốc rời Quảng Đông, mối tình coi như chấm dứt. Tuy nhiên, sau khi rời Quảng Đông một năm, Nguyễn Ái Quốc có viết cho Tăng Tuyết Minh một lá thư riêng mà Lâm Đức Thụ trao lại cho mật thám Pháp; trong thư, Quốc viết: “Tuy rằng chúng ta đã xa cách nhau gần một năm rồi, tình cảm chúng ta dành cho nhau vẫn còn nguyên vẹn, dù không nói ra. Anh muốn nhân cơ hội này gửi đến em vài lời cam đoan và mong em vững lòng. Anh cũng muốn nhờ em gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến mẹ em.” Ngoài ra, có bằng chứng cho thấy hai người tình cờ gặp nhau ở Hồng Kông vào năm 1930.

    Theo một sử gia người Trung Quốc, sau này khi cách mạng thành công và trở thành chủ tịch nước, ông Hồ Chí Minh có tìm cách liên lạc với Tăng Tuyết Minh, nhưng mọi thư từ đều không tới tay bà.

    Hồ Chí Minh và Nguyễn Thị Minh Khai

    Năm 1931, lúc còn lưu lại ở Hồng Kông, Nguyễn Ái Quốc hình như bắt đầu một cuộc tình mới với một phụ nữ người Việt Nam trong nhóm cách mạng của ông. Người phụ nữ đó là Nguyễn Thị Minh Khai, là chị của Nguyễn Thị Minh Thái. (Minh Thái là vợ của tướng Võ Nguyên Giáp, một đồng chí trẻ tuổi của Hồ Chí Minh). Minh Khai là một phụ nữ trẻ đẹp, lanh lợi, thông minh, và rất nhiệt tình với cách mạng. Minh Khai xuất thân từ một gia đình có tiếng ở Hà Đông, là con của cụ Nguyễn Văn Bình, một nhà nho đậu phó bảng, nhưng sau này làm công chức cho Pháp. Mối tình giữa Minh Khai và Nguyễn Ái Quốc không được rõ ràng, và bằng chứng còn lại chỉ là gián tiếp, chứ không cụ thể. Trong một lá thư viết cho Noulens, Nguyễn Ái Quốc xin phép làm lễ thành hôn với Minh Khai, song Noulens trả lời là ông ta cần phải biết trước hai tháng để chuẩn bị. Tuy nhiên, sau đó không lâu, Minh Khai đã bị cảnh sát Anh bắt vì tội lật đổ chính quyền. Sau khi bị giam vài tháng, và không đủ chứng cớ, Minh Khai được trả tự do. Sau này, Nguyễn Thị Minh Khai lập gia đình với Lê Hồng Phong (một cán bộ cao cấp trong Đảng Cộng sản Đông dương) tại Moscow.

    Mối quan hệ giữa Nguyễn Ái Quốc và Nguyễn Thị Minh Khai là một khía cạnh không rõ ràng trong cuộc đời của Nguyễn Ái Quốc. có những tài liệu chính thức nào từ Moscow, Trung Quốc, hay Hồng Không để có thể kết luận rằng hai người là chồng vợ. Tuy nhiên, một số thư từ và báo cáo mật trong nội bộ Đảng Cộng sản Đông dương đề cập đến Nguyễn Thị Minh Khai như là “la femme de Quoc,” và dữ kiện này cho các nhà sử học Tây phương một chứng cớ để cho rằng hai người có quan hệ tình cảm vợ chồng. Trong một tờ khai lí lịch đảng viên [bằng tiếng Nga] của Nguyễn Thị Minh Khai còn lưu trữ tại Moscow, trong phần gia đình, bản lí lịch ghi chồng là Nguyễn Ái Quốc, nhưng có dấu viết gạch bỏ lời khai này.

    Hồ Chí Minh Có Con Với Nông Thị Ngát

    Trước năm 1940 Hồ Chí Minh hoạt động ở rừng Việt Bắc , thời gian nầy Pháp thường truy đuổi tàn quân theo chủ nghĩa cộng sản của HCM. Ông ta phải rút vào rừng sâu ở gần biên giới Viêt- Trung và hang Pacpo'. HCM được sự chăm lo của 1 hộ lý Nông thị Ngát.( HCM sửa tên cho bà ta là Nông thị Trưng ). Hồ Chí Minh quan hệ tình dục với Nông thị Ngát. Năm 1940 bà ta sanh được đứa con trai là Nông Đức Manh đương kiêm Tổng bí thư Đảng cộng sản VN hôm nay.

    Hồ Chí Minh và những Sự Thật

    Nguyễn Ái Quốc được Trung ương Comintern (Cộng sản Quốc tế) “cho” một bà vợ người Nga và hai người đã sinh một người con gái, hồ sơ lưu nầy còn lưu trử ở Moscow,

    Trong cuốn sách “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, tác giả cho biết ông Hồ còn có quan hệ với một phụ nữ tên là Nông Thị Xuân, và sau này bị Trần Hoàn, Bộ trưởng Nội vụ, chủ mưu giết chết. Tuy nhiên, đây cũng là một sự thật mà bộ chính trị cộng sản che đậy, Có thể nói ngay rằng câu chuyện cô Xuân và ông Hồ có xuất xứ bằng chứng rỏ ràng, Trong bài viết của Nguyễn Minh Cần, ông cho biết là ông lấy thông tin từ lời kể của Vũ Thư Hiên, và từ một số người mà ông viết là “người ta kể cho tôi,” trong đó, có thể kể cả “một bức thư dài 5 trang đánh máy của ngừơi chồng chưa cưới của cô Vàng đã bị giết, viết ngày 29 tháng 7 năm 1983” nhưng ông không được quyền công bố bức thư này! Còn ông Vũ Thư Hiên thì chỉ viết theo lời kể của ông Nguyễn Tạo và một số lời nói của ông Vũ Đình Huỳnh, nguyên bí thư riêng của ông Hồ (ông Huỳnh còn là thân phụ ông Vũ Thư Hiên).

    Ngoài ra, trong cuốn hồi kí ngắn, “Dọc đường gió bụi,” ông Trần Trọng Kim viết rằng ông Hồ còn có quan hệ tình cảm và có con với một người tên là Đỗ Thị Lạc. Đảng Cộng sản cố giấu và lừa gạt Nhân Dân về những sự thật nầy .

    (Trích từ: Forum datviet.com)

    *****************

    Bức Thư Mật Liên Quan Đến Cuộc Đời Của Hồ Chí Minh Ðăng ngày 14 tháng 03 năm 2003

    (Tài liệu mật từ Văn Phòng Chủ Tịch Quốc hội Cộng Sản Việt Nam. Nguyên văn bức thư này được giữ tại Văn Phòng Chủ Tịch Quốc Hội Cộng Sản Việt Nam.)


    Cao Bằng ngày 29 tháng 7 năm 1983.

    Kính gởi Ông Nguyễn hữu Thọ Chủ tịch quốc hội nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

    Tôi là một thương binh đã 25 năm nay vô cùng đau khổ, không dám hé răng với ai. Không phải chỉ vì vết thương bom đạn, chiến tranh mà là một vết thương lòng vô cùng nhức nhối. Nay tôi xắp được từ giã cái xã hội vô cùng đen tối này đi sang thế giới khác, tôi phải chạy vạy rất khó khăn mới viết được bức thư này lên Chủ tịch, hy vọng ông còn lương tri, lương tâm đem ra ánh sáng một vụ bê bối vô cùng nghiêm trọng tàn ác, mà người vợ chưa cưới của tôi là một nạn nhân. Nay tôi hy vọng những tên hung thủ được lột mặt nạ trước công chúng, không để cho chúng ngồi trên đầu trên cổ nhân dân.

    Nguyên từ năm 1954 tôi có người yêu tên Nguyễn thị Vàng, 22 tuổi quê làng Hà Mạ, Xã Hồng Việt, huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng. Cô Vàng có người chị họ là Nguyễn thị Xuân, tên gọi trong gia đình là cô Sang tức Minh Xuân. Tôi nhập ngũ đi bộ đội cuối năm 1952. Cô Vàng và cô Xuân tình nguyện vào công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Được mấy tháng sau ông Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục hậu cần mấy lần đến gặp cô Xuân. Đầu năm 1955 thì đem xe tới đón về Hà Nội, nói là để phục vụ Bác Hồ. Được mấy tháng sau thì cô Xuân cũng xin cho cô Vàng về Hà Nội, ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm với cô Xuân và cô Nguyệt con gái ông Hoàng văn Đệ cậu ruột cô Xuân.

    Đã luôn 2 năm tôi chỉ được tiếp thư chứ không được gặp cô Vàng, người yêu của tôi. Nhưng khoảng tháng 10 năm 1957 tôi bị thương nhẹ được đưa về điều trị tại bệnh viện Huyện Hoà An. Chúng tôi vô cùng sung sướng lại được gặp nhau. Trong một tuần lể cô Vàng kể lại mọi nỗi đau xót cô đã gặp phải cho tôi nghe. Tôi xin ghi lại tỉ mỉ những lời cô Vàng tâm sự với tôi, mà không bao giờ tôi có thể lãng quên đi được. Vàng kể :

    Đầu năm 1955 cô Xuân được về gặp Bác Hồ. Bác Hồ định lấy cô Xuân làm vợ chính thức. Mấy tháng sau chị Xuân xin cho em cùng về ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm, Hà Nội. Còn tầng dưới thì cho ông Nguyễn Quý Kiên, Chánh văn phòng Thủ tướng phủ ở. Vì các lãnh đạo không cho chị Xuân cùng ở với Bác trên nhà chủ tịch phủ, giao cho ông Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng bộ Công an trực tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân mới được đem về ở 66 Hàng Bông Nhuộm, nhà của Công an.

    Cuối năm 1956 chị Xuân sinh được một cậu con trai. Cụ Hồ đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Em có nhiệm vụ bế cháu.

    Ông Bộ trưởng Công an có nhiệm vụ quản lý chị Xuân nên thường đến luôn. Nhưng một buổi tối vào khoảng mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957, ông Hoàn tới, ngồi nói chuyện vu vơ một tí rô i nắm tay chị Xuân, kéo vào một cái buồng xép, từ cầu thang đi lên, vật chị Xuân lên một cái giường nhỏ, định hãm hiếp. Chị Xuân bị nhét khăn vào miệng nhưng vẫn ú ớ la lên. Em hoảng sợ la tru tréo. Còn chị Nguyệt sợ quá, rúm người lại ngồi một góc tường. Nghe tiếng cửa sổ nhà dưới xô xầm vào tường, lão Hoàn bỏ chị Xuân ra, rút khẩu súng lục trong túi áo hoa lên nói to : "Chúng mày im mồm, không ông cho chết hết" rồi hầm hầm chạy xuống thang ra ô tô chuồn.

    Chị Xuân thất thểu đi ra khóc nức nở, ôm choàng lấy em. Em hỏi nó nắm tay chị, sao chị không văng vào mặt nó để nó dắt đi ? Chị Xuân vừa nức nở vừa nói : Đau khổ nhục nhả lắm. Chị phải nói hết để các em tha tội cho chị. Từ hôm chị mới về nhà này, có một bà già độ 60 tuổi ở một buồn dưới nhà, vợ một cán bộ Công an đã chết, lên thân mật nói chuyện với chị rằng : Sao cô ở đây một mình ? Bạn đàn bà để tôi nói thật cho cô biết. Cái lão đem cô về đây là một tên côn đồ lưu manh, dâm ô tàn ác vô kể. Tôi xin kể một vài chuyện cho cô nghe. Ông Lương Khánh Thiện, một Uỷ viên Trung ương, bị đế quốc Pháp giết có con gái tên là Bình. Chị Đường, vợ anh Thiện đem con gái gởi bác Hoàn nhờ bác tác thành cho. Lão Hoàn đã hiếp nó, nó chửa rồi chọn một tên lưu manh vào làm Công an để gả cô Bình làm vợ. Lão lại đem một cô gái có nhan sắc nhận là cháu, cũng hiếp cô gái này cho tới chửa, rồi giết chết quăng xác xuống hồ Ha Le để khỏi mang tiếng. Cán bộ Công an nhiều người biết chuyện của nó, nhưng không ai dám hở răng, vì sợ lão vu cho tội gì bắt giam rồi thủ tiêu.

    Nghe chuyện đó chị cũng khủng khiếp, nhưng lại nghĩ là nó đối với mọi người khác, còn đối với mình thì nó đâu dám. Nhưng chỉ được mấy hôm sau chị nghe tiếng giầy đi nhè nhẹ lên gác, chị chạy ra thì thấy nó đi lên nhếch mép cười một cách xõ lá. Nó chào chị rồi đi thẳng vào nhà, nó ôm ghì lấy chị vào lòng rồi hôn chị. Chị xô nó ra nói : "Không được hỗn, tôi là vợ ông chủ tịch nước". Nó cười một cách nhạo báng : "Tôi biết bà to lắm nhưng sinh mệnh bà nằm trong tay tôi". Rồi nó lại nói : "Sinh mệnh tất cả dân tộc Việt nam, kể cả bố mẹ anh chị nhà bà cũng nằm trong tay tôi. Tôi muốn bắt ở tù, thủ tiêu đứa nào tuỳ ý. Và tôi nói cho bà biết cụ già nhà bà cũng không ngoài tay với của tôi."

    Rồi nó rút khẩu súng lục dí vào ngực chị. Chị ngồi xụp xuống ghế nói : "Anh cứ bắn đi". Nó cười khì khì : Tôi chưa dại gì bắn. Tôi tặng bà vật khác. Nó dắt súng vào túi quần rồi rút ra một sợi dây dù to bằng chiếc đũa, đã thắt sẳn một cái thòng lọng. Nó quàng cái tròng vào cổ chị rồi kéo chị đi lại cái giường kia, đẩy chị nằm xuống, rồi đầu sợi giây nó buộc vào chân giường. Chị khiếp sợ run như cầy sấy. Nó nói " Bây giờ bà muốn chết tôi cho bà chết ". Rồi nó lột hết quần áo chị, nó ngồi xuống nó ngắm nghía ngâm nga :

    Rõ ràng trong ngọc trắng ngà, đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây ? Phẩm tiên đã đến tay phàm, thì vin cành quýt cho cam sự đời .

    Rồi nó nằm đè lên hiếp chị. Chị xấu hổ lấy tay che mặt. Nó kéo tay chị nói : " Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già mà còn vờ làm gái ". Xong nó cởi thòng lọng cho chị, rồi nó ngồi bên chị tán tỉnh hàng giờ : "Anh thương em lắm. Người ta gặp hạnh phúc phải biết hưởng hạnh phúc. Nếu em thuận tình thì muốn gì cũng có. Nó đeo vào tay chị một chiếc nhẫn vàng, chị đã ném vào nhà xí. Nó lại dặn : " Việc này phải tuyệt đối bí mật, nếu hở ra thì mất mạng cả lũ và tôi nói cho cô biết ông cụ tin tôi hơn cô."

    Rồi từ đó chị biến thành một thứ trò chơi của nó. Thấy bóng dáng nó chị như một con mèo nhìn thấy con cọp, hồn vía lên mây. Nó muốn làm gì thì tuỳ ý nó. Trong mấy tháng trời chị tính quẩn lo quanh, không biết tâm sự với ai mà không làm sao thoát khỏi nanh vuốt của nó. Nhớ lại lời nói của bà già, chị liền xin bác cho hai em về đây, mong tránh được mặt nó.

    Nhưng những hôm Công an gọi các em đi làm hộ khẩu, đi làm chứng minh thư lâu hàng buổi là nó tới hành hạ chị. Nó bảo chị phải nói cho hai em biết. Phải biết câm cái miệng nếu bép xép thì mất mạng cả lũ. Hôm nay nó lại đây trắng trợn như vậy vì nó tưởng chị đã dặn hai em rồi. Bây giờ việc đã xẫy ra chị thấy rất nguy hiểm. Em nói : "Hay là chị em ta trốn đi ?". Chị Xuân nói : "Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác, bây giờ đã có con trai, xin bác cho mẹ con ra công khai". Bác nói : "Cô xin như vậy là hợp tình, hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó cô đành phải chờ một thời gian nữa". Mấy tuần trước Bác lại hỏi chị : "Các cô ở đó có nhiều người lạ tới thăm phải không ?". Chị thưa : "Ba chị em không có ai quen biết ở Hà Nội. Còn bà con ở Cao Bằng không biết chị em ở đâu." Bác nói : " Không nhẽ ông Bộ Trưởng Công an nói dối."

    "Chị suy nghĩ mãi mới thấy rõ, nó muốn vu cáo chị em ta liên hệ với gián điệp hoặc đặc vu gì đó để định kế thoát thân nếu việc của nó bị bại lộ Bây giờ ta trốn cũng không làm sao thoát khỏi tay nó, mà nó còn vu cáo giết hại ba chị em chúng ta". Chị Xuân lại nói : "chị bị giết cũng đáng đời, chị rất hối hận xin hai em về đây để chịu chung số phận với chị". Em thấy nguy hiểm vì tên Hoàn đã nổi tiếng ở Bộ Công an là một tên dâm bôn vô cùng tàn ác.

    Đến độ một tuần sau, vào 7 giờ tối ngày 11 tháng 2 năm 1957, ngày em còn nhớ như đinh đóng cột. Một chiếc xe com măng ca thường đón chị Xuân lên gặp bác Hồ, anh Ninh xồm, người bảo vệ Trần Quốc Hoàn chuyển lên bảo vệ Bác, vào gặp chị Xuân nói lên gặp Bác. Chị Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra đi. Sáng hôm sau, 12 tháng 2, một nhân viên Công an Hà Nội đến báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô chết rồi, hiện còn để ở nhà xác bệnh viện Phủ Doãn. Em hốt hoảng đưa cháu cho Chị Nguyệt, ra lên xe Công an vào bệnh viện. Em không được vô nhà xác, họ nói còn mổ tử thi. Lên một phòng chờ em thấy trong phòng đã khá đông người : Công an, Tòa án, Kiểm sát viên. Sau một tiếng, hai bác sĩ, một cán bộ Công an, một kiểm sát viên lên phòng chờ, đem theo một tờ biên bản đọc to lên cho mọi người nghe. Tử thi thân thể không có thương tích gì, thấy rõ không bị tai nạn ô tô và cũng không phải bị đâm chém đánh đập gì. Mổ tử thi trong cơ thể lục phủ ngũ tạng cũng không có thương tích gì. Da dầy không có thức ăn, không có thuốc độc. Tử cung không có tinh trùng biểu thị không bị hiếp dâm.

    Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nức. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra. Bác sĩ tuyên bố đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Đây là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp của nhiều nước đã xử dụng. Em vô cùng đau khổ chạy về kể chuyện lại cho chị Nguyệt nghe để hai chị em cùng khóc. Ít lâu sau một cán bộ Công an đến bế cháu Trung đi, chúng em không được biết đem đi đâu. Rồi em thì được đi học một lớp y tá của khu tự trị Việt Bắc ở Thái Nguyên. Chị Nguyệt không biết họ cho đi đâu sống chết thế nào. Học mấy tháng thì em được chuyển về bệnh viện Cao Bằng, em khóc luôn, họ cho là em bị thần kinh nên cho về đây điều trị. May lại được gặp anh kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Em nghĩ anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu anh sẽ nói rõ cho toàn dân biết được vụ bê bối này. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết vì em đã nói vụ này cho nhiều chị em bà con biết. Bọn hung thủ còn theo dõi em. Ở Cao Bằng có hôm em thấy thằng Ninh xồm tới gặp ông bác sĩ bệnh viện trưởng, được ít hôm họ tuyên bố em bị thần kinh được chuyển về điều trị tại Hoà An.

    Tôi chỉ được gặp Vàng em tôi có một tháng, đến ngày mồng 2 tháng 11 năm 1957 cô Vàng đi về thăm ông cậu Hoàng văn Đệ. Hung thủ đi theo rồi giết chết em tôi quăng xác xuống sông Bằng Giang đến ngày mồng 5 tháng 11 mới nổi lên ở cầu Hoàng Bồ. Tôi được tin sửng sốt chạy về cầu Hoàng Bồ thì thi hài đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồi. Nghe dư luận xôn xao bị đánh vở sọ, đồng hồ vẫn còn nguyên và người nhà đã nhận về chôn cất. Tôi đâm bổ về Hà Nội liên lạc được với một cậu bạn cùng học làm việc ở Toà án Hà Nội. Tôi kể vụ án em tôi bị giết thì bạn tôi sao cho tôi một bản Công Văn Viện Kiểm sát hỏi toà án về vụ em tôi và cô Xuân bị giết. Tôi xin sao bản văn đó trình ông để tiện việc điều tra. Vụ này nhiều người bị giết. Cô Xuân, vợ cụ Hồ Chí Minh, cô Vàng, vợ chưa cưới của tôi, cô Nguyệt, còn nhiều người ở Trường y tá Thái Nguyên nghe chuyện Vàng kể đi nói chuyện lại cũng bị giết lây.

    Mấy chục năm nay tôi tim gan thắt ruột, nghĩ cách trả thù cho em tôi nhưng sức yếu thế cơ đành ngậm hờn chờ chết. Theo Vàng dặn lại, tôi liên hệ với một sốcán bộ về hưu Công an, kiểm sát họ cho tôi biết cậu Trung ngày đó đã được đưa về cụ Bằng nuôi. Độ 4, 5 tuổi thì gửi cho Chu Văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969 ngày Bác Hồ mất thì giao cho ông Vũ Kỳ, nguyên Thư Ký của Bác, nay là Phó Giám đốc Bảo tàng Hồ chí Minh làm con nuôi. Vũ Kỳ có 2 con đẻ là Vũ Vinh và Vũ Quang, còn Vũ Trung là con nuôi ; là con chị Xuân với Bác Hồ. Tôi một thương binh sắp đi qua thế giới khác, máu hoà nước mắt viết thư này nhờ một người bạn chí tình, thành tâm bảo vệ lẽ phải, đánh máy bức thư gởi tới trình ông. Mong ông lưu ý xét cho mấy việc :

    1- Các ông sẵn lòng bảo vệ chân lý điều tra cho ra những đứa thủ mưu, thủ ác, chứ không truy xét những người có lương tâm phát hiện lũ tàn ác.

    2- Ở xã Hồng Việt bà con bạn hữu chị Xuân vào trạc tuổi 45 trở lên còn khá nhiều đều biết rõ ràng cô Vàng, cô Xuân, cô Nguyệt và chắc gia đình của cô Xuân còn khá nhiều di vật của cô Xuân. Nhưng tất cả mọi người đều khiếp sợ, không dám hé răng. Mong ông cho điều tra thận trọng, bí mật, vì việc điều tra này bị lộ thì cả lô bà con này bị thủ tiêu.

    3- Cậu Nguyễn Tất Trung còn sống khoẻ mạnh nhưng việc điều tra lộ ra thì cậu cũng dễ dàng bị thủ tiêu. Tên hung thủ lái xe đón bà Xuân đi giết là Tạ Quang Chiến hiên nay là Tổng cục Phó Tổng cục Thể dục Thể thao. Còn tên Ninh xồm thì chúng tôi không hiểu đã leo lên chức vụ nào rồi.

    Từ thế giới khác kính chúc Ngài nhiều hạnh phúc.

    Vợ chồng Nguyễn thị Vàng

    *********************

    Hồ chí Minh và cái chết của Nông thị Xuân 
    của Vũ Thư Hiên

    Một tấn thảm kịch có tính cách tượng trưng cho một sự đổ vỡ lớn của một nền đạo đức và rộng ra, của một thời đại... ("Đêm giữa ban ngày" của Vũ thư Hiên, trang 263...)

    Cha tôi sai tôi chở ông lên đường Cổ Ngư cũ về phía Chèm. Tới dốc lên đê, ông bảo tôi dừng xe ...

    - Con nhớ lấy chỗ này, quãng gốc cây thứ tư và thứ năm từ trên đê đổ xuống - cha tôi chỉ tay về phía trước - Nơi này đã xảy ra một tấn thảm kịch mà rồi đây con phải tìm hiểu để mà viết.

    Nó là tấn thảm kịch có tính chất tượng trưng cho một sự đổ vỡ lớn của một nến đạo đức và rộng ra, của một thời đạị..Mắt cha tôi mờ đi. Giọng ông đứt quãng.

    - Con không hiểu bố muốn nói gì...

    - Lúc này con không hiểu cũng được, hiểu bây giờ vừa sớm, vừa nguy hiểm. Việc của bố là đánh động trí nhớ của con, bắt nó ghi lại một lời nói không rõ ràng để đừng quên, sau này... Thôi ta về.

    Trên đường về nhà, cha tôi không nói thêm lời nào nữa. Tôi cũng không dám hỏi. Nếu cha tôi đã không nói, có nghĩa là hỏi cũng vô ích. Ông Nguyễn Tạo đã giải đáp cho tôi câu hỏi đó, nhiều năm về sau: Bố anh không muốn kể vì vào thời câu chuyện xảy ra, bố anh không còn làm việc với bác Hồ nữa, bố anh mình không nắm rõ, không trực tiếp biết sự việc, không biết chi tiết, kể không đầy đủ, không khách quan. Hoặc giả, bố anh sợ anh biết câu chuyện quá sớm thì hại cho anh... Nhưng bố anh muốn có lúc anh sẽ viết rạ Bố anh bảo tôi kể cho anh nghe cũng không ngoài ý đó.

    - Bác biết ?

    Ông gật đầu.

    - Không phải mình tôi biết. Còn nhiều người biết. Những người trong nghành công an ở cấp vụ hồi bấy giờ đều biết cả...

    - Vậy chuyện gì đã xảy ra ở dốc Chèm, thưa bác?

    - Một vụ án mạng oan khuất.

    - Ở nơi bố cháu chỉ cho cháu?

    - Ở đó. Một người đàn bà bị xe cán chết, nhưng không phải thế, mà là xác của người đó.

    - Một hiện trường giả?

    Ông thở dài, ngậm ngùi:

    Người đàn bà đó tên là Nông thị Xuân, quê ở huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Chị Xuân này rất xinh gái, da trắng nõn, miệng tươi như hoa, được Ban bảo vệ sức khỏe trong tỉnh tuyển vào trông nom sức khỏe cho Bác Hồ...

    - Thời gian nào, thưa bác?

    - Sau khi hòa bình lập lại, khoảng năm 1955...

    - Cùng được tuyển một lúc với chị Xuân, còn có hai người em gái chị ta, em họ, cũng là con cái gia đình gốc cách mạng cả. Họ được bố trí ở trong một ngôi nhà ở Phố Hàng Bông Thợ Nhuộm, sát đường Quang Trung. Thông thường Trần Quốc Hoàn tự thân đưa chị Xuân vào gặp Bác, sau đó lại đưa về...

    - Mỗi lần như vậy chị ta ở lại bao lâu?

    - Không chừng. Có khi chỉ một đêm, có khi đôi ba hôm... Người đàn bà này rất được lòng Bác. Họ có với nhau 2 đứa con. Đứa con gái, con của chị, được Bác đặt tên là Trinh. Đứa sau, con trai, được đặt tên là Trung, Nguyễn Tất Trung.

    Về sau này thằng Trung được Bác ủy thác cho Vũ Kỳ chăm sóc, coi như con ruột... Có người nói chỉ có thằng Trung mới là con đích thực. Việc này tôi không rõ lắm. Tôi sững sờ. Lại thêm một bí mật tôi được biết trong những bí mật được giữ rất kín.

    - Như vậy, có thể coi như Nông thị Xuân là Hoàng hậu cuối cùng trong lịch sử Việt Nam? Ông cười chua chát: Có thể coi là như vậỵ Và là bà hoàng hậu bất hạnh nhất trong lịch sử Việt Nam. Bất hạnh vì không một ngày được thừa nhận là hoàng hậu, vì đẻ ra những đứa con không được gọi cha ruột của nó bằng cha... tất cả diễn ra trong sự lén lút nhục nhã như thể đó là những đưa con tội lỗi - Ai đã giết Nông thị Xuân?

    - Đừng vội, cháu nghe đã. Hãy ghi nhận sự việc này: Vào một buổi sáng mùa hè năm 1961 hay 1960 nhỉ, người ta thấy có xác một người đàn bà bị xe cán chết ở dốc Cổ Ngư lên Chém. Xác chết được đưa vào bệnh viện Việt Đức, được nhận dạng. Đó là Nông thị Xuân. Nhưng xác không được mổ theo thường lệ mà bị chôn cất vội vã, theo lệnh của Trần Quốc Hoàn.

    - Tại sao lại Trần Quốc Hoàn?

    - Bởi vì Nông thị Xuân là người thuộc một trong những cơ quan trung ương và sự việc xảy ra phải được báo cáo ngay cho Trần Quốc Hoàn biết.

    - Rồi sau thì sao?

    - Chưa hết. Sau đó một cô em gái của Nông thị Xuân tức tốc trở về Hòa An. Nhưng cô không về được tới nhà. Người ta tìm thấy xác cô nổi lên trên sông Bằng Giang... Một người em khác trước kia về Hà Nội cùng với Nông thị Xuân đang học trường y sĩ Thái Nguyên, một buổi chiều ra hàng quán gần đấy mua dầu đốt hay cái gì đó cũng mất tích luôn...

    Như vậy là cùng một thời gian, có thể là cùng một sự việc, có tới ba người thiệt mạng.

    - Về những cái chết này không có ai điều tra hết?

    - Không.

    - Tại sao thưa bác?

    - Tại vì thủ phạm là một nhân vật quá to để có thể đụng tới.

    - Trần Quốc Hoàn?

    - Phải - ông thở dài - Tất cả những người biết việc này đều có lỗi với hương hồn chị Xuân và hai cô em. Tất cả đã cúi đầu trước guồng máy, trước uy tín của Đảng có thể bị mất đi bởi vụ bê bối nàỵ Mọi người đều lầm khi nghĩ như vậỵ..

    - Vì sao Trần Quốc Hoàn giết bà Xuân?

    -Đó là một câu chuyện dàị Khi Bộ Nội Vụ, vì công tác bảo vệ, bố trí cho mấy chị em cô Xuân ở ngôi nhà của Bộ ở phố Hàng Bông thợ Nhuộm, thì chỉ vài người được biết họ là aị Trong ngôi nhà này không phải chỉ có mấy chị em cô Xuân mà còn có mấy gia đình cấp vụ khác ở cùng. Thời gian trước khi cô Xuân bị giết ít lâu, Trần Quốc Hoàn thường tới đó. Việc Trần Quốc Hoàn tới thăm rồi cưỡng hiếp cô Xuân, cô em của cô Xuân biết, có nói lại cho người yêu của mình ở quê.

    Anh này về sau, khi cô ta bị giết nốt, xác nổi lên ở sông Bằng Giang rồi, có làm đơn tố cáo gởi Trung ương.

    - Và Trung ương im lặng?

    - Không phải anh ta gởi ngay lập tức, ngay lập tức thì anh ta cũng bị giết ngay, mà mãi, mãi về sau này.

    - Cụ Hồ không có kiến về mấy cái chết oan khuất đó?

    - Có nhiều điều chúng ta không biết được. Tôi nghĩ thân phận Bác lúc ấy cũng tội nghiệp lắm. Biết nói với aỉ Với Lê Duẩn chăng? Hay Lê Đức Thọ? Hay nói thẳng với Trần Quốc Hoàn?
  • Ảnh Vui Nhất 5y

    Cáo trạng Hồ Chí Minh

    Già HỒ phạm lắm tội tình.
    Trước mặt Dân-Tộc một mình nói gian.
    Cho Đảng nói Bác độc-thân.
    Bây giờ mới biết có năm người tình.
    Thì ra Bác đã "mất trinh".
    Từ lúc bỏ nước lưu-linh nước ngoài.
    Bằng chứng có thật chẳng sai.
    Bác-Đảng: Tội-trạng cả hai ngút-trời.


    Trên-dưới tham-nhủng khắp nơi.
    Cả nước uất-hận bao lời kêu than.
    Còn sống Bác trốn trong hang.
    Khi chết thì ở nhà quàn thiên-thu.
    Đảng nhốt Bác nh thằng tù.
    Để Bác nằm đó mịt-mù tương-lai.
    Rõ ràng cái-nghiệp Trả-Vay.
    Ngày xưa đã mượn, ngày nay phải hoàn.


    Quân-Dân-Cán-Chính Miền Nam.
    Bị đi cải-tạo tinh-thần tổn-thương.
    Một số thì bất-bình-thường
    Vì bị tra-tấn vô cùng dã-man.
    Bị giết đến mấy trăm ngàn.
    Miền Nam hầu hết nạn-nhân Bác Hồ.


    Miền Bắc cũng đâu có chừa.
    Cải-cách ruộng đất Đảng chưa hài lòng.
    Lại còn cải-tạo Thương-Công.
    Gây bao tội trạng chất-chồng liên-miên.
    Tổng-kết các sự-kiện trên.
    Bác Hồ và Đảng giết hơn triệu người.


    Bác gây tội-ác khắp nơi.
    Sai đám thủ-hạ giết người phi-tang.
    Nhẫn tâm để vợ chết hoang.
    Rồi đem xác ném ở ngang lề đường.
    Lố-bịch-trơ-trẽn, gian-hùng.
    Viết sách ca-tụng chính mình điêu-ngoa.
    Sự-nghiệp đen-tối, thối-tha.
    Di-sản của Bác thật là đau-thương.
    Phụ-nữ đầy dẩy phố-phường.
    Cứ đêm vừa xuống... đứng đường bán thân.


    Đảng-viên: Một lũ lưu-manh.
    Thi nhau bóc-lột của Dân hằng ngày.
    Một số đã biết mình sai.
    Bất-đồng chánh-kiến... bị ngay vào tù.
    Bây giờ Bác ở nhà mồ.
    Công-an, cán-bộ toàn đồ dã-man.


    Bác Hồ đã dạy rõ-ràng.
    Đất-đai, sông-núi hoàn-toàn của chung.
    Trung-ương cũng lắm thằng khùng.
    Hiến-dâng hải-đảo phục-tùng Bắc-phương.
    VIỆT-NAM đang gặp tai-ương.
    Sông-ngòi, ao, rạch môi-trường sinh-nhai.
    Cao-nguyên màu mỡ, đất-đai.
    Nông-dân phải chịu nạn-tai cấy-trồng.
    Tội của Bác-Đảng chất-chồng.
    Kể sao cho xiết thật không bến bờ.


    Cáo-trạng dành cho GIÀ-HỒ.
    Chính-xác số một, tội-đồ Quốc-dân.
    Không chịu yên nghỉ trong Lăng.
    Trốn ra ngồi cạnh ngay chân Phật-Bà.
    Phạm-thượng tội khó dung-tha.
    Đảng đã mang thứ quỷ-ma vào Chùa.
    Bây giờ chẳng có ai ưa.
    Một lũ đá cá, lăn dưa BA-ĐÌNH.
    Chân-tướng đã lộ nguyên-hình.
    Còn đâu "thần-tượng Hồ-C-Minh" một thời.
    Vận-mệnh sắp kết-thúc rồi.
    Nhân-dân xuống lịnh triệu-hồi: Chí-Minh.
    Rời Lăng về với Âm-Binh.
    Cùng với KARL MARK, LÊNIN một nhà.

    Hoàng-Minh-Phú
    10/2009

  • https://www.youtube.com/watch?v=8hmRO0U0xCA
  • https://www.youtube.com/watch?v=pXczCogwR98
  • Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh (Huỳnh Thị Thanh Xuân, QN-ĐN 2005/09/02)

    Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất TrinhHuỳnh Thị Thanh Xuân, QN-ĐN 2005/09/02

    Hãy nhìn kỷ gương mặt tên Quỷ Ấu Dâm Hồ Tặc
    Tôi đã sớm giác ngộ cách mạng, đã tham gia làm giao liên hợp pháp cho Thành uỷ, Biệt động thành Đà Nẵng và Huyện uỷ Điện Bàn, Đại Lộc. Cho đến khi lên chiến khu, tôi được ba tôi và các chú trong cơ quan dạy bảo thêm về tiểu sử của « Bác Hồ » - nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc ta. Phải lúc bấy giờ « Bác » như là thần thánh trong đầu tôi. Trước khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ tôi ôm tôi ngồi trên chõng tre căn dặn : « Con ơi, ra đến miền Bắc nếu được gặp Bác Hồ, con nói ba mẹ và gia đình mình cũng như các cô chú trong cơ quan gởi lời thăm sức khoẻ của Bác. Con phải cố gắng học thật tốt để sau này về phụng sự quê hương nghe con ». Lúc đó tôi chỉ biết im lặng.  
    Thật là vinh dự biết bao cho bản thân, gia đình và quê hương chúng tôi, tôi có tên trong danh sách gặp Bác Hồ. Đó là lúc 17 giờ ngày 30/08/1964. Sau khi ăn cơm chiều về có lệnh tập trung, bác Tố-Hữu, người phụ trách chung, nói : « Các cháu có danh sách sau đây ở lại cùng với anh Hanh phụ trách đội thiếu niên tiền phong ». Bác Hữu đọc : « … Lập, Lộc, Dung (con bác Nguyễn Hữu Thọ), Đệ, Hoà (Khánh Hoà), Độ, Đâu và Thanh, Kiến (QNĐN) ». Bác Hữu nói : “Các cháu chuẩn bị tư trang, sau 20 phút tập trung lên xe và được đi gặp Bác Hồ”. Nghe vậy, tất cả chúng tôi có tên trong danh sách reo ầm cả lên làm vang dội cả phòng. Trong lòng ai nấy đều phấn khởi chạy về phòng thay áo quần, quàng khăn đỏ, chải đầu tóc gọn gàng rồi chạy xuống cầu thang (lúc đó chúng tôi ở tầng 3 nhà A1 của Trường hành chính Hà Nội). Xuống khỏi cầu thang chúng tôi thấy có 4 xe đậu trước cửa, 2 xe Vônga - 1 xe màu đen, 1 xe màu cà phê sữa - và 2 xe com măng ca màu rêu. Tôi nhanh chân nhảy lên chiếc xe Vônga ở gần cùng với Ba Đen và anh Hanh phụ trách. Đoàn chúng tôi gồm 16 người lên xe đầy đủ. Chiếc xe từ từ lăn bánh rẽ tay trái đến cầu Giấy đi thẳng đường đê Bưởi rồi rẽ phải vào đường Hoàng Hoa Thám, đến đường Hùng Vương chạy từ từ và dừng lại. Một chú công an mở cổng và đoàn chúng tôi đi bộ vào dọc theo con đường rải đá sỏi nhỏ, hai bên trồng nhiều cây cảnh đều và gọn đẹp.

    Gần đến nhà khách, chúng tôi thấy xuất hiện ông già mặc bộ đồ kaki màu xám với đôi dép cao su đen đang từ từ đi ra nở nụ cười phúc hậu. Bỗng anh Hanh và tất cả chúng tôi reo lên : “Bác Hồ !” rồi thi nhau chạy đến ôm chầm lấy Bác. Chúng tôi tranh nhau ôm chặt lấy Bác, còn Bác thì xoa đầu và vỗ lưng chúng tôi rồi Bác dẫn chúng tôi cùng đi vào nhà và bước lên cầu thang tầng 2. Chúng tôi ríu rít như đàn chim được tụ về tổ ấm. Lên khỏi cầu thang rẽ tay phải đi vào phòng họp mặt, lúc đó chúng tôi và các chú, các bác đi cùng với Bác ngồi vào từng ghế quây quần xung quanh chiếc bàn lớn. Câu đầu tiên Bác nói : « Dân chố gộ có mặt đây không ? » (ý nói vui người dân QNĐN). Bạn Dung ngồi gần chọc nách và nói “có ạ”. Bác nói tiếp : « Dân dưa cải mắm cái có không ? » (ý nói chỉ người địa phương Quảng Ngãi), tất cả chỉ qua phía Ba Đen (người dân tộc Tây Nguyên) Ba-Đen nói « có ạ ». Bác lại nói : « Dân đầu gấu (đầu gối chân) có không ? » (ý nói người quê ở Phú Yên, Khánh Hoà, Bình Thuận). Tất cả chúng tôi rất khó chịu với sự giả tiếng và hỏi một cách kỳ cục của Bác, Sau đó Bác chỉ qua phía bạn Hoà, rồi Bác nói tiếp : « Các cháu ăn mích chính ích ích thôi nghen » (ý nói quê ở Nam Bộ). Tất cả lại chúng tôi lại không biết Bác nói gì nữa, sao bác dễu dỡ quá vậy, những gì tôi học được về Bác khi còn ở miền Nam hoàn toàn ngược lại khi tôi gặp con người bác thật sự. 
    Bác nói : « Hôm nay là ngày vui mà Bác cháu chúng ta gặp nhau như vậy chúng ta lại hát bài Kết đoàn”. Bác vẫy tay bắt nhịp cùng chúng tôi, hội trường lúc này ngày càng tươi vui náo nhiệt. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh, kết đoàn chúng ta là sắt gang ... ». Khi mà chúng tôi say sưa hát thì bác đi bóp vai những đứa con gaí, tới chổ tôi thì bác không những xoa lưng tôi mà bac còn để cho bàn tay đi xuống hai bờ mông của tôi xoa xoa bóp bóp làm cho tôi thâý rất là khó chịu, nhưng tôi không dám lên tiếng đành đứng yên chịu thôi. Trước mắt chúng tôi là bánh cức chó và kẹo bột cám ngào đường và nước chè xanh mà Bác cho dọn sẵn, Bác nói : « Mời các cháu cùng ăn với các bác cho vui ». Nói xong, Bác giới thiệu với chúng tôi : « Bác là Hồ Chí Minh, còn đây là bác Phạm Văn Đồng, người dưa cải đấy ! Và đây là bác Trường Chinh, bác Võ Nguyên Giáp, bác Lê Thanh Nghị, các bác ở Bộ Chính Trị hôm nay cũng có mặt với các cháu ». Bác đang nói thì thấy một ông già từ từ đi vào, miệng cười, vừa đi vừa vỗ tay, Bác Hồ giới thiệu luôn : “Đây là bác Tôn của các cháu”, cả phòng lại vỗ tay một lần nữa. Bác đi đến từng người trong chúng tôi và ôm hôn mỗi người một cái.  
    Đến lượt tôi được Bác hôn vào môi tôi một cách say đắm lưỡi của bác còn thò vào miệng tôi ngoáy ngoáy, ngay lập tức tôi nhổm dậy và né khuôn mặt tôi qua một bên. Lúc này tôi muốn nói về tình cảm gia đình tôi, quê hương tôi với Bác nhưng bàn tay của bác không chịu dừng lại sau bờ mông của tôi, còn tôi thì nghẹn ngào và mắc cỡ rôì Bác lướt qua bạn bên cạnh. Tự dưng tôi chảy nước mắt, tôi thấy Bác Hồ này có gì kỳ cục quá không giống như bác hồ mà chúng tôi học được trong miền Nam ... Bác nói : « Bây giờ có cháu nào đứng lên hát cho các chú và các bác ở đây nghe một bài nào ? ». Lúc này các bạn nhìn lẫn nhau vì đột ngột quá và thấy mắc cỡ không ai chuẩn bị kịp. Sau đó, anh Hanh chỉ Dung hát một bài. Bạn Dung hát : “Ngày con mới ra miền Bắc con còn bé xíu như là cái hạt tiêu ...”, hát xong Dung nhận được một tràng vỗ tay khích lệ. Đến bạn Hoà mạnh dạn đứng lên hát bài : “Vui họp mặt. Từ ngàn phương về đây cùng nhau đoàn kết cùng đi tới tương lai ... », lại một tràng vỗ tay khích lệ nữa vang lên.
    Sau đó Bác nói : « Bác đại diện các chú ở đây căn dặn các cháu mấy điều. Bác biết các cháu ngồi đây là ở khắp các địa phương của miền Nam, Bác muốn gặp tất cả các cháu cũng như gia đình của các cháu và toàn thể đồng bào miền Nam song điều kiện chưa cho phép, đất nước đang bị chia cắt nhưng các cháu tin tưởng một ngày không xa Tổ Quốc ta được thống nhất, gia đình chúng ta được sum họp, Bác sẽ có điều kiện đi thăm hỏi. Các cháu viết thư hoặc nhắn tin cho gia đình là Bác và các chú ở đây gửi lời thăm gia đình và bạn bè các cháu ở miền Nam”. Một tràng vỗ tay nữa lại vang lên trong không khí trang nghiêm và ấm cúng. Bác Hồ nói tiếp : “Các cháu đã ra đến miền Bắc xã hội chủ nghĩa rồi đấy. Bác mong các cháu ngoan, học giỏi để xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Các cháu là những « hạt giống đỏ » của đồng bào miền Nam gửi ra đây học tập cho nên phải làm sao cho xứng đáng với lòng mong mỏi đó. Bác chúc các cháu ngoan, khoẻ, vui và học tập thật giỏi ». 
    Nói xong, Bác Hồ quay qua bên cạnh hỏi : « Các chú có ý kiến chi không ? » (ý hỏi ý kiến các bác trong Bộ Chính trị có mặt lúc đó). Các bác đều không nói thêm và tán thành ý kiến với Bác. Bác nói tiếp : « Bây giờ các cháu xuống dưới xem phim ». Chúng tôi đứng lên và đi xuống với Bác, bạn thì đi cạnh bác Tôn, bạn thì đi cạnh bác Đồng, bác Duẩn, bác Chinh, bác Giáp, bác Nghị ...
    Hãy nhìn kỷ gương mặt tên Quỷ Ấu Dâm Hồ Tặc
    Vào phòng chiếu phim ở tầng 1, Bác « chiêu đãi » bộ phim thiếu nhi miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt hình). Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả, Bác Hồ ngồi cạnh tôi bác ôm chặc tôi, một tay choàng qua vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi bộ ngực mớí lớn của một cô gái miền Nam.  
    Khi đèn phòng bật sáng Bác hỏi về gia đình tôi và cuộc hành trình của tôi đi bộ vượt Trường Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn lên trán tôi hai cái rất lâu, tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về hoạt động giao liên của tôi cho Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn của ba mẹ tôi cùng các chú trong cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc, Bác đi qua bên con Hoa, Con Lan và tôi thấy bàn tay của bác cũng không bao giờ chịu làm biếng. 


    Hãy nhìn kỷ gương mặt tên Quỷ Ấu Dâm Hồ Tặc
    Đêm hôm đó tôi được một chị thư ký của bác nói nhỏ cho tôi biết là tôi hân hạnh được bác muốn cho gặp riêng bác, có những chuyện bác muốn hỏi tôi nhưng vì sáng nay đông quá bác không tiện. Khi tôi cùng chị Nhàng đi tớí chổ Bác ở thì tôi được chị Nhàng dẫn đi tắm rữa sạch sẽ và chị Nhàng nhìn tôi trong đôi mắt u buồn và tội nghiệp. Tôi được chị Nhàng dẫn đi qua môt hành lang, và tới phòng ngủ của bác, chị Nhàng gõ cữa 3 tiếng cánh cửa mở ra, chị Nhàng bảo tôi đi vào và chị xoay lưng bỏ đi. Khi tôi vào, Bác ôm chầm lấy tôi hôn môi tôi, hai tay bác xoa nắn khắp người tôi, Bác bóp 2 bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thiều thào vào trong tai tôi :
    - Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé.

    Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi. Sau một hồì kháng cự tôi biết mình không thể nào làm gì hơn nên đành nằm xui tay ... Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròn 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng.  
    Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói vớí ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoà thì những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của mình.

    Cho đến khi thống nhất nước nhà, ba mẹ tôi không còn nữa, đã hy sinh cho độc lập dân tộc song họ hàng tôi vẫn vui lòng bởi vì tôi đã thay mặt gia đình và các cô chú trong cơ quan cũng như bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác Hồ. Nhưng có ai biết được rằng sau cái gọi là vinh danh gặp bác hồ là chuyện gì xảy ra đâu. Kể cã chồng tôi khi hỏi tới trinh tiêt' của tôi, tôi cũng không dám nói vì anh ấy là một đảng viên cao cấp là một người lảnh đạo của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là khi đi công tác tôi bị bọn ngụy quân bắt tôi và hảm hiếp tôi, chứ làm sao tôi dám nói tôi bị hảm hiếp lúc mơí 15 tuổỉ và bị hảm hiếp ngay phủ chủ tịch và chính là « Bác Hồ » hảm hiếp tôi cho chồng tôi nghe.

    Bây giờ ngồi đây tự điểm mặt lại trong số chúng tôi được vinh dự gặp Bác Hồ hơn 40 năm trước đây, chúng tôi đều trưởng thành, ngôì ngậm nguì nhớ laị những đứa bỏ xác laị trong phủ chủ tịch và không bao giờ về lại được miền Nam. Tự nghĩ lại, chúng tôi thấy rất thấm thía lời Bác Hồ đã dạy : « Bác sẽ cấy những hạt giống đỏ của của bác cho đồng bào miền Nam ».  
    2 bồ nhí của « Bác » trong chiến khu, Châu & Quyên
    Năm 1964, tôi được cơ quan và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cho ra miền Bắc học văn hoá, đi bộ trên 3 tháng vượt Trường Sơn ra Hà Nội. Trường Hành Chính gần Cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó tôi mới 15 tuổi. Bởi vì sống trong vùng tạm chiếm của Mỹ - Diệm nên hiểu biết của tôi về Bác Hồ rất chi là ít ỏi.
    Huỳnh Thị Thanh Xuân Quãng Nam - Đà Nẵng 02/09/2005
  • Hoa mắt trước những đám cưới  "ngập" trong vàng và siêu xe

    Nhiều đám cưới “khủng", cô dâu, chú rể "gãy cổ, trĩu tay" vì vàng, ngồi trên những siêu xe, với khách mời là những sao nổi tiếng khiến dân tình hoa mắt, xôn xao.

    Liên tiếp những đám cưới siêu xe, "khoe" vàng ở phố núi Hà Tĩnh
    Mới đây nhất, là đám cưới của con một đại gia ở thị trấn Tây Sơn (Hương Sơn, Hà Tĩnh), tổ chức vào ngày 24.2.
    Hoa mắt trước những đám cưới
    Vàng đeo không xuể, chú rể phải cầm trên tay
    Dẫn đoàn đón dâu là hàng chục xe môtô phân khối lớn, tiếp đó là nhiều xế hộp xịn đi sau xe dâu.
    Ngoài dàn môtô rước dâu hầm hố, đám cưới này còn gây sự chú ý đặc biệt bởi cô dâu xinh như hot girl đeo quá nhiều kiềng vàng, lắc vàng ở cổ tay. Vì quá nặng, chú rể cũng phải đeo giúp.

    Hoa mắt trước những đám cưới
    Tiệc cưới xa hoa, lộng lẫy, sang trọng như tiệc cưới của các sao hạng A
    Trước đó, cũng tại phố núi Hương Sơn, Hà Tĩnh, "siêu đám cưới" của con trai nữ đại gia Nguyễn Thị Liễu tổ chức ngày 29/2/2013 cũng từng gây bàn tán nhiều trong dư luận.
    Đám cưới này từng gây xôn xao dư luận suốt một thời gian dài vì mức độ hoành tráng và chịu chi của nữ đại gia phố núi.
    Hoa mắt trước những đám cưới
    Chú rể, cô dâu trĩu cổ và tay vì vàng

    Hoa mắt trước những đám cưới
    Siêu xe rước dâu

    Hoa mắt trước những đám cưới
    Đàm Vĩnh Hưng tham gia biểu diễn trong đám cưới này
    Một người thân của chú rể tiết lộ, tổng trọng lượng số vòng trang sức mà cô dâu, chú rể đeo trên cổ lên tới 60 cây vàng. Bên cạnh đó, dàn siêu xe đi rước dâu như Ferrari mui trần có giá hơn 10 tỷ đồng, hai siêu xe Fantom đen và trắng... và gần 100 siêu xe các loại khác. Đoàn xe rước dâu siêu khủng này đã khiến đoạn quốc lộ 8A tắc nghẽn, người dân hai bên đường đổ xô ra xem.
    Chi phí cho đám cưới này được đồn đoán 50 tỷ đồng với khách mời là những ngôi sao giải trí hạng A như Đàm Vĩnh Hưng, Quang Lê, Phi Nhung, MC Lê Anh. Ngoài ra, sau đám cưới, cặp vợ chồng trẻ còn được tặng "của hồi môn" là căn nhà 130 tỷ ở Hà Nội. này được đồn đoán 50 tỷ đồng với
    Hai đám cưới đình đám, cô dâu, chú rể trĩu cổ vì vàng ở Lạng Sơn
    Vào cuối năm 2012 diễn ra một đám cưới "khủng" với hàng nghìn người tham dự cùng hàng dài siêu xe ở Lạng Sơn.
    Hoa mắt trước những đám cưới
    Ôi... đôi bàn tay của chú rể... chắc nặng lắm và không được thoải mái?

    Hoa mắt trước những đám cưới
    Cô Liu Cheng chụp ảnh trong phòng hoa chúc thì mình cũng phải có vài pô.

    Choáng những cô dâu đeo một đống vòng vàng trên người   3
    Cô dâu ngồi trong phòng hoa chúc
    Tất cả quan khách, họ hàng anh em hai bên đều bị choáng ngợp bởi vô số vòng vàng, lắc vàng trên người cô dâu, chú rể.
    Cũng tại Lạng Sơn, vào khoảng giữa tháng 11.2013, cư dân mạng xôn xao trước tấm ảnh cưới khi cả cô dâu và chú rể mang trên mình cả "tá" vàng. Không đeo xuể, chú rể trong đám cưới này cũng phải cầm theo rất nhiều kiềng, vòng vàng.
    Hoa mắt trước những đám cưới
    Vào giữa tháng 11.2013, cư dân mạng xôn xao trước tấm ảnh cưới của đôi bạn trẻ được cho là ở Lạng Sơn, khi cả cô dâu và chú rể mang trên mình cả "tá" vàng. ("Wave 2 ngón cho giống cô dâu Liu Cheng").. Tân lang giống người đi "chào hàng" hơn là chú rể...




    Cô dâu Liu Cheng “sáng chói” trong ngày trọng đại
    Dàn siêu xe đón dâu "khủng" nhất
    Đám cưới tổ chức tại một trong những nhà hàng sang trọng nhất Ninh Bình. Chú rể là cháu của một trong hai đại gia nổi tiếng bậc nhất đất Ninh Bình. Chủ tịch tập đoàn này đồng thời cũng sở hữu một câu lạc bộ bóng đá cùng tên. Cô dâu là con của một giám đốc doanh nghiệp kinh doanh xe máy. Cả hai còn khá trẻ, đều sinh năm 1990.
    Đám cưới đặc biệt gây chú ý với dàn xe đón dâu siêu sang kéo dài 200m với những mẫu xe lên tới tới triệu đô như: Rolls-Royce Ghost, Maybach 62S nội thất ốp đá, Maybach 62S 2012 và Roll-Royce Phantom Rồng.
    Hoa mắt trước những đám cưới
    Hoa mắt trước những đám cưới
    Hoa mắt trước những đám cưới
    Rolls-Royce Ghost đen, Rolls-Royce Phantom Rồng, Maybach 62S trắng đời 2012 và Maybach 62S nội thất ốp đá trong đoàn rước dâu tại Ninh Bình


    Dưới đây là những đám cưới ở Chệt Quố

    Con đại gia Trung Quốc và những pha khoe của 

    Rải tiền quanh giường, kết váy từ tiền, thậm chí hả hê đốt tiền... rồi khoe khoang trên mạng là những pha "trưng" của lố bịch của một số bạn trẻ Trung Quốc.
    Chỉ mới nửa đầu tháng 10 nhưng cư dân mạng Trung Quốc đã liên tiếp xôn xao với thông tin về những siêu đám cưới của các đại gia, quan chức ở đất nước này.
    Đám cưới đầu tiên không thể không nhắc đến đó là đám cưới trị giá 1,6 triệu NDT (khoảng 5,5 tỷ đồng) được diễn ra tại Bắc Kinh vào đúng ngày Quốc khánh Trung Quốc (1/10) do ông Ma Linxiang, một quan chức địa phương ở khu ngoại ô Qingheying, Bắc Kinh tổ chức cho cậu quý tử của mình. Một số hình ảnh trong đám cưới này mới rò rỉ ra ngoài và khiến không ít người choáng váng.
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 1
    Hình ảnh cô dâu đeo rất nhiều vòng vàng.


    Hình ảnh khá sốc của cô dâu Lưu trong ngày vu quy.


    Dàn sao tham dự lễ cưới của mỹ nhân đeo “tấn” vàng
    Trong đám cưới được tổ chức trước đây, Vấn Kỳ từng gây sốc khi đeo cả “tấn” vàng được tặng
    Theo truyền thông Trung Quốc, đám cưới này gồm 250 bàn tiệc, kéo dài trong 3 ngày liên tiếp tại một trung tâm hội nghị sang trọng. Tại đám cưới con trai ông Ma, có hai ca sĩ nổi tiếng đến ca hát. Ngoài ra, trong ngày cưới, cô dâu chú rể cùng nhau đi chiếc xe Rolls-Royce sang trọng, phía sau là một dàn xe BMW.
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 2
    Diễn viên nổi tiếng và có cát xê cao ngất ngưởng biểu diễn trong tiệc cưới của con trai phó trưởng thôn ở Bắc Kinh.
    Theo Tân Hoa xã, cơ quan chống tham nhũng ở Bắc Kinh đã bắt đầu điều tra đám cưới con trai của ông Ma. Tuy vậy, ông Ma cho biết ông chỉ chi 200.000 NDT (khoảng 680 triệu đồng) cho đám cưới, phần còn lại do cha mẹ cô dâu là doanh nhân giàu có ở tỉnh Giang Tô chi trả. Còn những chiếc xe siêu sang xuất hiện trong đám cưới chỉ là xe mượn.
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 3
    Ông Ma tổ chức siêu đám cưới cho cậu quý tử của mình.
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 4
    Rất nhiều khách mời đang thưởng thức ca nhạc trong buổi đám cưới xa hoa ở Bắc Kinh.
    Cũng diễn ra vào đầu tháng Mười và gây chú ý trong cộng đồng mạng là đám cưới của một cặp đôi đến từ Thượng Hải, Trung Quốc. Siêu đám cưới gây chú ý với dàn siêu xe cực "khủng".
    Với sự xuất hiện của Rolls-Royce Ghost, Rolls-Royce Phantom, Lamborghini, Ferrari và Aston Martin, một đám cưới diễn ra tại Thượng Hải (Trung Quốc) đã gây tắc đường trong 6 tiếng.
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 5
    Ít nhất 6 chiếc Rolls-Royce Ghostsang trọng có mặt trong đám cưới này. Tất cả đều được sơn đen bóng và gắn hoa nhựa màu đỏ của đám cưới.
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 7
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 8
    Dàn siêu xe đã gây tắc đường trong suốt 6 tiếng.
    Một chàng trai đến từ thành phố Miên Dương, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc cũng chơi trội trong ngày cưới của mình khi rước dâu bằng chiếc trực thăng trị giá 69 tỷ đồng. Dù có thể là chàng trai này chỉ thuê chiếc trực thăng đó, tuy nhiên, nhiều người cho rằng chi phí cũng rất đắt đỏ. Ngoài ra, hình ảnh các tráp tiền làm đồ sính lễ cũng khiến nhiều cư dân mạng bất ngờ.
    Một chàng trai đến từ thành phố Miên Dương, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc cũng chơi trội trong ngày cưới của mình khi rước dâu bằng chiếc trực thăng trị giá 69 tỷ đồng. Dù có thể là chàng trai này chỉ thuê chiếc trực thăng đó, tuy nhiên, nhiều người cho rằng chi phí cũng rất đắt đỏ. Ngoài ra, hình ảnh các tráp tiền làm đồ sính lễ cũng khiến nhiều cư dân mạng bất ngờ.
    Những siêu đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung  Quốc 9
    Hình ảnh chú rể đón cô dâu từ chiếc trực thăng.
    Những siêu đám cưới gây choáng  nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 10
    Những siêu  đám cưới gây choáng nửa đầu tháng 10 ở Trung Quốc 11
    Thay vì các món đồ truyền thống như trầu cau, rượu, bánh thì tráp lễ này lại toàn đựng tiền.





    Danh sách trên 300 Cán Bộ CSVN Đại Gia
     

                                                                       http://motgoctroi.com/StNguoiNViec/DanhsachCanboGiaunhatnuoc.htm

     
    Danh sách trên 300 Cán Bộ CSVN có tài sản vài trăm triệu Mỷ Kim 
     
    Theo Cánh Thép   

    CSVN tham nhũng kinh khũng như vầy mà quý vị còn nói chuyện chống tham nhũng !
    Hãy xem lại 
    những số tiền khổng lố của những tên quan chức CSVNLàm sao chống tham nhũng khi CSVN là những tên tham nhũng chưa từng thấy trong lịch sữ ! 
     

     
    Phan Văn Khải và con trai
    Thủ tướng chính phủ và con
    trên 2 tỷ USD
    Nguyễn Thị Xuân Mỹ
    Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Kiểm Soát
    417 triệu USD
    Thích Trí Tịnh
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch, TW GHP
    250 triệu USD
    Lê Đức Anh
    Cựu Chủ tịch nhà nước CSVN 
    2 tỷ 215 triệu USD
    Trần Đức Lương
    Chủ tịch nhà nước
    2 tỷ 100 triệu USD
    Đỗ Mười
    Cựu Tổng Bí Thư CSVN 
    1 tỷ 90 triệu USD
    Nguyễn Tiến Dũng
    Đệ nhát Phó Thủ Tướng
    1 tỷ 780 triệu USD
    Nguyễn Văn An
    Chủ tịch Ban Chấp Hành Trương Đảng CSVN
    1 tỷ 70 triệu USD
    Lê Khả Phiêu
    Cựu Tổng Bí Thư Đảng 
    1 tỷ 430 triệu USD
    Nguyễn Mạnh Cầm
    Phó Thủ Tướng
    1 tỷ 350 triệu USD
    Võ Văn Kiệt
    Cựu Tổng Bí Thư Đảng 
    1 tỷ 15 triệu USD
    Nông Đức Mạnh
    Chủ Tịch Quốc Hội 
    1 tỷ 143 triệu USD
    Phạm Thế Duyệt
    Uỷ viên Thường vụ Thường trực TW Đảng
    1 tỷ 773 triệu USD
    Trần Ngọc Liễng
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch
    900 triệu USD
    Hoàng Xuân Sính
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch
    784 triệu USD
    Lý Ngọc Minh
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    750 triệu USD
    Nguyễn Đình Ngộ
    Chủ tịch UBMTTQ
    656 triệu USD
    Võ Thị Thắng
    Phó Chủ tịch Trung ương HLHPN
    654 triệu USD
    Ma Ha Thông
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch
    590 triệu USD
    Nguyễn Đức Triều
    Chủ tịch TW Hội Nông dân VN
    590 triệu USD
    Trần Văn Quang
    Chủ tịch Hội Cựu chiến binh VN 
    587 triệu USD
    Nguyễn Đức Bình
    Giám Đốc Viện Quốc Gia TPHCM 
    540 triệu USD
    Vương Đình Ái
    Phó Chủ tịch Uỷ ban ĐKCĐVN
    512 triệu USD
    Hoàng Thái
    Thường trực Đoàn Chủ tịch
    500 triệu USD
    Nguyễn Thị Nữ
    Chủ tịch UBTW MTTQVN
    500 triệu USD
    Nguyễn Tiến Võ
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    469 triệu USD
    Nguyễn Văn Huyền
    Nhân sĩ thành phố HCM
    469 triệu USD
    Nguyễn Xuân Oánh
    Kinh tế Thành phố HCM
    469 triệu USD
    Phạm Thị Trân Châu
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 
    469 triệu USD
    Thích Thiện Duyên
    Giáo hội Phật giáo QN ĐN 
    469 triệu USD
    YA Đúc
    uỷ viên UBTW MTTQVN
    469 triệu USD
    Hà Học Trạc
    Chủ tịch UBTW MTTQVN 
    400 triệu USD
    Hoàng Quang Đạo
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 
    390 triệu USD
    Lê Hai
    Tổng cục chính trị QĐNDVN 
    390 triệu USD
    Lê Truyền
    Uỷ viên Ban Thường trực
    390 triệu USD
    Lý Quý Dương
    Dân Tộc Dao tỉnh Hà Giang
    390 triệu USD
    Phạm văn Kiết
    Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc 
    390 triệu USD
    Vương Đình Bích
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    390 triệu USD
    Trần Đông Phong
    Thường trực UBTƯMTTQVN 
    387 triệu USD
    Trần Văn Đăng
    Uỷ viên TƯ Đảng,Tổng Thư ký
    364 triệu USD
    Hoàng Đình Cầu
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 
    300 triệu USD
    Lý Chánh Trung
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch
    300 triệu USD
    Ngô Bá Thành
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 
    300 triệu USD
    Trương Thị Mai
    Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam
    300 triệu USD
    Hồ Đức Việt
    Bí Thư thứ nhất TW Đoàn TNCS
    287 triệu USD
    Lâm Công Định
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    287 triệu USD
    Ngô Gia Hy
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    287 triệu USD
    Trần Văn Chương
    Chủ tịch Hội người Viẹt Nam
    287 triệu USD
    Trương Văn Thọ
    Bác sỹ, dân tộc Chăm 
    287 triệu USD
    Đỗ Duy Thường
    Vụ Trưởng vụ Dân chủ pháp luật 
    280 triệu USD
    Đỗ Tấn Sỹ
    Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp
    280 triệu USD
    Lê Văn Triết
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    280 triệu USD
    Lương Tấn Thành
    Giáo Sư Bệnh viện Bạch Mai 
    280 triệu USD
    Nguyễn Phúc Tuần
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    280 triệu USD
    Phạm Thị Sơn
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    280 triệu USD
    Lê Bạch Lan
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    269 triệu USD
    Nguyễn Văn Vi
    Uỷ viên UBMTTW
    269 triệu USD
    Trần Thoại Duy Bảo
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    269 triệu USD
    Vũ Oanh Lão
    thành cách mạng
    269 triệu USD
    Nguyễn Thị Nguyệt
    Cao đài Ban Chỉnh tỉnh Bến Tre
    264 triệu USD
    Bùi Thái Kỷ
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh 
    257 triệu USD
    Hoàng Hồng
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    257 triệu USD
    Lưu Văn Đạt
    Tổng Thư ký Hội Luật gia Việt Nam
    257 triệu USD
    Nguyễn Công Danh
    T P. Hồ Chí Minh
    257 triệu USD
    Nguyễn Túc
    Uỷ viên Ban Thường trực
    257 triệu USD
    Nguyễn Văn Bích
    Uỷ Ban Kế hoạch Nhà Nước
    257 triệu USD
    Hoàng Việt Dũng
    Giám đốc Công ty TNHH 
    256 triệu USD
    Phan Quang
    Hội nhà báo Việt Nam, Uỷ viên UBMT 
    256 triệu USD
    Vưu Khải Thành
    Tổng công ty hữu hạn BITIS
    256 triệu USD
    Cao Xuân Phổ
    Viện Đông Nam Á 
    254 triệu USD
    Chu Văn Chuẩn
    Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 
    254 triệu USD
    Đăng Thị Lợi
    Chủ tịch Hội Thân nhân Việt kiều
    254 triệu USD
    Hoàng Văn Thượng
    Đại tá, Anh hùng quân đội 
    254 triệu USD
    Lê Quang Đạo
    Trung ương Mặt trận Tổ quốc VN 
    254 triệu USD
    Lợi Hồng Sơn
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    254 triệu USD
    Lý Chánh Trung
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 
    254 triệu USD
    Ngô Ngọc Bỉnh
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    254 triệu USD
    Nguyễn Kha
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    254 triệu USD
    Nguyễn Văn Hạnh
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    254 triệu USD
    Nguyễn Văn Vĩnh
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    254 triệu USD
    Đinh Thuyên
    Chủ tịch hội người mù Việt Nam
    250 triệu USD
    Đoàn Thị ánh Tuyết
    Thượng tá, Anh hùng quân đội
    250 triệu USD
    Lê Thành
    Phó Chủ tịch Thường trực
    250 triệu USD
    Mùa A Sấu
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    250 triệu USD
    Trần Kim Thạch
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    250 triệu USD
    Lê Ngọc Quán
    Mặt trận Tổ quốc tỉnh Vĩnh Phú
    249 triệu USD
    Nguyễn Quang Tạo
    Chủ tịch liên hiệp các hội hoà bình
    249 triệu USD
    Nguyễn Văn Thạnh
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    249 triệu USD
    Thào A Tráng
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    249 triệu USD
    Trần Khắc Minh
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    229 triệu USD
    Lê Minh Hiền
    Thường trực UBTƯMTTQVN 
    215 triệu USD
    Hà Thị Liên
    Thường trực UBTƯMTTQVN 
    214 triệu USD
    Ama Bhiăng
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    200 triệu USD
    Âuu Quang Cảnh
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    200 triệu USD
    Bế Viết Đẳng
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    200 triệu USD
    Đàm Trung Đồn
    Đại học Tổng hợp Hà Nội 
    200 triệu USD
    Đặng Đình Tứ
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    200 triệu USD
    Đặng Ngọc Bân
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    200 triệu USD
    Đinh Công Đoàn
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    200 triệu USD
    Đinh Gia Khánh
    Viện Văn học dân gian 
    200 triệu USD
    Hà Phú An
    Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc 
    200 triệu USD
    Hoàng Đức Hỷ
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    200 triệu USD
    Lâm Bá Châu
    Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Pháp 
    200 triệu USD
    Lê Văn Tiếu
    Việt kiều tại CHLB Đức 
    200 triệu USD
    Lương Văn Hận
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    200 triệu USD
    Nguyễn Văn Tư
    Chủ tịch Hội Công Thương 
    200 triệu USD
    Phùng Thị Hải
    Giám đốc Công ty TNHH Thuỷ Sản
    200 triệu USD
    Rơ Ô Cheo
    Dân tôc Gia Lai tỉnh Gia Lai
    200 triệu USD
    Sầm Nga Di
    Dân tộc Thái, tỉnh Nghệ An
    200 triệu USD
    Thích Đức Phương
    Thừa Thiên Huế
    200 triệu USD
    Thích nữ Ngoạt Liên
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    200 triệu USD
    Trần Hậu
    TWMTTQVN Trưởng Ban Nghiên
    200 triệu USD
    Triệu Thuỷ Tiên
    Dân tộc Nùng 
    200 triệu USD
    Trương Nghiệp Vũ
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    200 triệu USD
    Trương Quốc Mạo
    Chủ tịch Hội nông dân 
    200 triệu USD
    Ung Ngọc Ky
    Uỷ viên uỷ ban TWMTTQ 
    200 triệu USD
    Vũ Đình Bách
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    200 triệu USD
    Mong Văn Nghệ
    Dân tộc Khơ mú tỉnh Nghệ An 
    197 triệu USD
    Đinh Xông
    Dân tộc Hrê tỉnh Quãng Ngãi 
    190 triệu USD
    Lê Công Tâm
    Phó Chủ tịch Thường trực 
    190 triệu USD
    Mấu Thị Bích Phanh
    Dân tộc Raklây tỉnh Ninh Thuận 
    190 triệu USD
    Nguyễn Ngọc Minh
    Uỷ viên UBMTTQ tỉnh Huế
    190 triệu USD
    Phan Hữu Phục
    Cao đài Tiên thiên 
    190 triệu USD
    Trần Thế Tục
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    190 triệu USD
    Hoàng Mạnh Bảo
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    187 triệu USD
    Nguyễn Thị Ngọc Trâm
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    187 triệu USD
    Phạm Hồng Sơn
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    187 triệu USD
    Phan Hữu Lập
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    187 triệu USD
    Thái Văn Năm
    Phật giáo Hoà hảo 
    187 triệu USD
    Trần Văn Tấn
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    187 triệu USD
    Vi Văn ỏm
    Dân tộc Xi mun tỉnh Sơn La, 
    187 triệu USD
    Bùi Thị Lập
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    184 triệu USD
    Kpa Đài
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    184 triệu USD
    Lê Văn Hữu
    Mặt trận Tổ quốc tỉnh Phú Yên
    184 triệu USD
    Nông Quốc Chấn
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 
    184 triệu USD
    Phạm Khiêm Ich
    Viên Thông tin KHXH 
    184 triệu USD
    Phạm Thanh Ba
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    184 triệu USD
    Từ Tân Vũ
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    184 triệu USD
    Viễn Phương
    Nhà thơ Uỷ viên UBMTTQ
    184 triệu USD
    Nguyễn Ngọc Thạch
    Tổng Biên Tập Báo Đại Đoàn kết 
    180 triệu USD
    Trương Hán Minh
    Người Hoa TP. Hồ Chí MInh 
    180 triệu USD
    Bùi Xướng
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    157 triệu USD
    Trần Đình Phùng
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt 
    157 triệu USD
    Hồ Ngọc Nhuận
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    156 triệu USD
    Phan Huy Lê
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    156 triệu USD
    Nguyễn Thống
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    154 triệu USD
    Trần Minh Sơn
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    154 triệu USD
    Vũ Duy Thái
    Giám đốc xí nghiệp trách nhiệm hữu hạn
    154 triệu USD
    Chu Phạm Ngọc Sơn
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    150 triệu USD
    Đỗ Hoàng Thiệu
    Đà Nẵng Ngân Hàng tỉnh QN ĐN 
    150 triệu USD
    Dương Nhơn
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    150 triệu USD
    Huỳnh Cương
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    150 triệu USD
    Mai Thế Nguyên
    Kiến trúc sư trưởng tại Na Uy 
    150 triệu USD
    Ngô Minh Thưởng
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc
    150 triệu USD
    Nguyễn Ngọc Sương
    Đại học Tổng hợp Thành phố 
    150 triệu USD
    Nguyễn Văn Diệu
    Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 
    150 triệu USD
    Phạm Ngọc Hùng
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    150 triệu USD
    Thượng thơ Thanh
    HT Cao đài Toà Thánh Tây Ninh 
    150 triệu USD
    Trần Đức Tăng
    Phối sư Hội thánh Cđ Minh Chơn đạo 
    150 triệu USD
    Trần Phước Đường
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    150 triệu USD
    Lê Đắc Thuận
    Giám đốc điều hành Cty VANOCO 
    107 triệu USD
    Nguyễn Đức Thành
    Chủ tịch Ban điều hành CLB 
    107 triệu USD
    Trần Mạnh Sang
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    107 triệu USD
    Amí Luộc
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    100 triệu USD
    Bùi Thị Lạng
    Thành phố Hồ Chí Minh.
    100 triệu USD
    Danh Nhưỡng
    Dân tộc Khơ me
    100 triệu USD
    Đào Văn Tý
    Uỷ viên UBTW MTTQVN
    100 triệu USD
    Đồng Văn Chè
    Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 
    100 triệu USD
    Hà Den
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    100 triệu USD
    Hồ Phi Phục
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    100 triệu USD
    Hoàng Kim Phúc
    Tổng Hội trưởng Hội Thánh tin lành 
    100 triệu USD
    Kim Cương Tử
    UBTW MTTQV
    100 triệu USD
    Lê Ca Vinh
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    100 triệu USD
    Lý Lý Phà
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    100 triệu USD
    Nguyễn Hữu Hạnh
    Nhân sỹ Thành phố 
    100 triệu USD
    Nguyễn Lân
    Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 
    100 triệu USD
    Nguyễn Lân Dũng
    Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội 
    100 triệu USD
    Nguyễn Minh Biện
    Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 
    100 triệu USD
    Nguyễn Phước Đại
    Luật sư TP. Hồ Chí Minh 
    100 triệu USD
    Nguyễn Tấn Đạt
    Phật giáo Hoà hảo tỉnh An Giang 
    100 triệu USD
    Nguyễn Thành Vĩnh
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    100 triệu USD
    Nguyễn Thị Liên
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    100 triệu USD
    Nguyễn Thiên Tích
    Chủ tịch hội y học cổ truyền VN 
    100 triệu USD
    Nông Thái Nghiệp
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    100 triệu USD
    Phùng Thị Nhạn
    Nghệ sỹ nhân dân Thành phố HCM
    100 triệu USD
    Sùng Đại Dùng
    Chủ tịch Uỷ ban MTTQVN 
    100 triệu USD
    Trương Quang Đạt
    Dân tộc Sán Dìu tỉnh Vĩnh Phú 
    100 triệu USD
    Tương Lai
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    100 triệu USD
    Vũ Mạnh Kha
    Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Hà Nội
    100 triệu USD
    Hà Thái Bình
    Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc 
    56 triệu USD
    Nguyễn Văn Đệ
    Thượng tá, kỹ sư thuộc Bộ Quốc Phòng 
    56 triệu USD
    Trần Bá Hoành
    Uỷ viên UBTW MTTQVN 
    56 triệu USD
    Võ Đình Cường
    Uỷ viên UBTQ MTTQVN
    56 triệu USD
    Cù Huy Cận
    Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật VN 
    50 triệu USD
    Lê Khắc Bình
    Chủ tịch, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch 
    50 triệu USD
    Huỳnh Thanh Phương
    ủy Quân sự thành phố Cần Thơ
    32 triệu USD
    Hồ Xuân Long
    Dân tộc Vân kiều, Quãng Trị 
    15 triệu USD

    Một tài liệu cũ trong báo Quốc gia, Montreal, Canada từ tháng 2/1996 trích tin Nữu Ước cho biết :
    “ Một thành viên cao cấp của Hội đồng mậu dịch Việt - Mỹ tiết lộ đảng CSVN được xem là một tỉ phú hàng đầu của thế giới vào năm 1995 với tài sản ước lượng lên đến 20 tỉ đôla…VN hiện nay có khoảng từ 80 đến 100 người có tài sản trên 300 triệu đô la, tất cả các tỉ phú này đều là cán bộ cao cấp của đảng. 
     
    “Ông John Shapiro, một cựu chiến binh Hoa kỳ sau 3 tuần lễ thăm VN để tính chuyện làm ăn buôn bán, phát biểu rằng các ông lớn trong đảng gồm các thành viên bộ chính trị, các bộ trưởng và thứ trưởng, ít nhất mỗi người có vợ hay con làm chủ một công ty. Theo ông J Shapiro, do việc chính phủ cho phép các công ty được chuyển ngân ra nước ngoài lên đến 500000 đô la, số ngoại tệ trong nước bắt đầu vơi đi. 
     
    "Vẫn theo ông Shapiro, có khoảng 700 đảng viên CSVN có tài sản từ 100 đến 300 triệu đô la. Đây là con số do một nhân vật cao cấp của ngân hàng trung ương cung cấp cho ông. Những đảng viên có tài sản từ 50 đến 100 triệu đô la khoảng 2000 người…Tất cả những con số về tài sản của đảng CSVN là do những chuyên viên thống kê của cơ quan mậu dịch quốc tế. Số tài sản lớn lao trên do thân nhân của đảng viên cao cấp ở nước ngoài làm sở hữu chủ. Ông Shapiro cũng nêu lên nhiều thí dụ điển hình như vợ bé của tổng cục phản gián làm ăn rất lớn ở Âu châu, em ruột của trung tướng VC, tổng cục phó tổng cục phản gián đang kinh doanh rất lớn ở Nam Cali, vợ con của Giám đốc tổng cục kinh tế và thân nhân của Đỗ Mười thủ đắc những tài sản nhiều triệu đô la ở Vancouver, Canada và cả ở New York, Houston. Trong niên khóa 94-95, hàng trăm du học sinh là con cái đảng viên tự túc. Niên khóa 95-96, con số này tăng lên gấp 3…” 

     

    Một tài liệu khác trong website mà tôi tạm dịch là mạng điểm ( cf. địa điểm, thời điểm) Hận Nam Quan tháng 5/2002 tựa là “Giai cấp mới trong các chế độ CongSan“ cho biết :
    "Theo tin của hãng thông tấn Reuter đánh đi từ Hà nội ngày 4 tháng 3 năm 2002 thì ĐCSVN sau khóa họp TƯ Đảng từ 18-2-đến 2-3-2002 đã chính thức ban hành một chính sách mới về kinh tế rất táo bạo: Đảng viên CSVN được phép làm kinh doanh tư nhân. Phạm Chi Lan, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và kỹ nghệ tuyên bố với phóng viên của hãng thông tấn Reuter rằng:”… Đại hội đã quyết định là các đảng viên đang quản trị các xí nghiệp tư nhân có quyền ở lại trong Đảng". 
     
    "Thật ra thì từ nhiều năm nay, các đảng viên cao cấp tuy không chính thức sở hữu một xí nghiệp tư nào cả nhưng thân nhân bà con của họ đã là chủ nhân của những xí nghiệp tư lớn nhất trong nước. 
     
    "Cứ hỏi vợ con các ông Phan văn Khải, Võ văn Kiệt, Đỗ Mười, Phạm Thế Duyệt, Trần Đức Lương, Nguyễn Tấn Dũng…là sẽ biết ai là chủ nhân của các sân golf, các khách sạn hạng sang, hãng xe taxi, hãng hàng không, nhà máy chế biến hải sản, hãng xuất nhập cảng, siêu thị lớn nhất nước. 
     
    "Ai mà không thấy sự giàu có hiển nhiên của giới lãnh đạo CS tại VN. Họ xây nhà lầu, xài tiền như nước, xuất ngoại như đi chợ, chi tiêu một lúc hàng bó đôla tiền mặt. Giới tư bản đỏ nhờ phù phép XHCN đã biến tài sản của quốc gia thành tư sản một cách thần tình, biển thủ công quỹ, buôn lậu hàng quốc cấm thế mà cứ hò hét diệt tham nhũng đến cùng. 
     
    "Theo tài liệu FYI ( Poliburos network) ngày 19/12/2000 thì các cán bộ và nhân viên cao cấp của nhà nước CS Hà nội hiện làm chủ những số tiền to lớn gửi tại các ngân hàng ngoại quốc cộng với những bất động sản tọa lạc trong nước. 
     
    - Lê Khả Phiêu : cựu tổng bí thư ĐCSVN và gia đình có 5 khách sạn (2 ở Hànội và 3 ở Saigon), tài sản và tiền mặt trị giá 1 tỉ 170 triệu Mỹ kim (US$ 1.170.000.000) 
     
    - Trần Đức Lương:
    Chủ tịch nước CHXHCNVN
    tài sản và tiền mặt 1 tỉ 137 triệu MK
    - Phan Văn Khải:
    Thủ tướng chính phủ,
    gia đình có 6 khách sạn ở Saigon,
    tài sản 1 tỉ 200 triệu MK.
    - Nguyễn Tấn Dũng:
    Đệ 1 Phó Thủ tướng
    tài sản 1 tỉ 480 triệu MK
    - Nguyễn Mạnh Cầm:
    Phó Thủ tướng
    tài sản 1 tỉ 150 triệu MK
    - Phạm Thế Duyệt:
    Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc
    tài sản 1 tỉ 173 triệu MK
    - Tướng Phạm Văn Trà
     
    Bộ trưởng Quốc Phòng
     
    tài sản gồm có 10 tấn vàng
    và tiền mặt 1 tỉ 360 triệu MK.
    - Trương tấn Sang
    Chủ tịch UB Kinh tế TƯ Đảng CSVN
    tài sản và tiền mặt 1 tỉ 124 triệu MK

    Ngoài ra, còn một số cán bộ và công chức có 1 tỉ và trên 100 triệu MK trong danh sách liệt kê của bảng FYI này là hơn 20 người nữa. 

     

    Gần đây nhất, theo điện thư Câu lạc bộ dân chủ số 39 tháng 2/2005 trong mạng điểm Y kiến thì:
    "Một nguồn tin tuyệt mật đã được tiết lộ mới đây từ một quan chức cao cấp Bộ Công an cho biết số tiền khổng lồ mà các quan chức cao cấp VN gửi tại ngân hàng Thụy sĩ. Đáng chú ý là: 
     
    Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh
    hơn 2 tỉ USD cộng 7 tấn vàng;
    Cựu Tổng Bí thư Đỗ Mười
    2 tỉ USD
    Đương kim Bộ trưởng Quốc Phòng Phạm văn Trà
    2 tỉ USD cộng 3 tấn vàng
    Cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu
    500 triệu USD
    Đương kim Chủ tịch nước Trần Đức Lương
    2 tỉ USD
    Đương kim Thủ tướng Phan văn Khải
    hơn 2 tỉ USD
    Đương kim Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn tấn Dũng
    hơn 1 tỉ USD
    Đương kim Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh
    1,3 tỉ USD
    Đương kim chủ tịch Quốc hội Nguyễn văn An
    hơn 1 tỉ USD
    Cựu phó ủy ban thể dục thể thao Quốc gia Lương quốc Đống
    500 triệu USD
    Cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn mạnh Cầm
    hơn 1 tỉ USD
    Cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Thương mại Mai văn Dậu
    hơn 1 tỉ USD

    Ngoài ra, nguồn tin cũng cho biết một danh sách dài các quan chức có số tiền gửi hàng trăm triệu USD…”


    Đời Mồ Côi

    Em sinh ra đã không hề biết mẹ
    Hàng ngày Em theo chị để ăn xin
    Ngày đầu đường đêm ghế đá công viên
    Sống lay lắt nhờ đồng tiền thiên hạ.


    Nhiều khi đói sữa thay bằng nước lã
    Hai chị em vật vã dạ cồn cào
    Dế ve Sầu nướng lót dạ đêm thâu
    Mong trời sáng xin cơm thừa hàng quán.


    Cha chết sớm mẹ bị người ta bán
    Sang bên Tàu vào động bán dâm
    Nhà cửa ruộng nương
    Đảng qui hoạch chẳng bồi thường
    Nghe người nói cán bộ phường chia chác


    Mình sống được nhờ tấm lòng cô bác
    Nín đi nào chị sẽ hát ầu ơ
    Mất mẹ cha đời đói rét bơ vơ
    Đừng khóc nữa em thơ xin hãy hiểu.


    Chuyện xui xẻo đẩy đưa đời cô lựu
    Chị bị tông xe nằm ngất bên đường
    Khi mọi người đưa chị đến nhà thương
    Chị đã chết từ trên đường nhập viện.


    Kẻ tông chị là đảng viên say xỉn
    Sợ liên quan chúng đã biến vào đêm
    Hết họ hàng giờ chỉ còn mình em
    Nên ánh mắt mới buồn lên đến thế.


    Anh xin lỗi mấy tháng rổi mới kể
    Chỉ mong sao ánh mắt bé vơi buồn
    Trẻ ăn mày không được đảng yêu thương
    Nhưng còn có những trại cô nhi viện

    Uyển Thi



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 340 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 336 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 324 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 322 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 316 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 276 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 268 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 262 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 259 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 252 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.