 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
2 |
 |
Lượt truy cập: |
29338308 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Nhận xét của đàn ông trong nước về phụ nữ miền Bắc
27.08.2014 03:22
Đừng bao giờ lấy gái Bắc làm vợ! Có thể tất cả những ai khi đọc những dòng tâm sự dưới đây cũng sẽ chửi rủa tôi là kẻ ngu đần, chối bỏ nơi chôn rau cắt rốn. Nhưng dù có bị dư luận lên án đến cỡ nào, tôi vẫn không thể thay đổi những định kiến xấu về gái Bắc.
Vợ tôi là gái gốc Hà Thành chính hiệu. 3 đời nhà cô ấy đều sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Đó cũng là niềm tự hào nhất mà mỗi khi cô ấy đay nghiến chồng, nhà chồng thì đều đưa ra để đặt lên bàn cân so sánh. Mới đây, trong một buổi chiều lang thang trên diễn đàn mạng, tôi đọc được một bài thơ rất tâm đắc tả về “Tính tình con gái 3 miền”. Phải công nhận những gì tác giả viết cực đúng về con gái Bắc: “Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc/ Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền/ Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang/ Nhớ duyên dáng, ngây thơ… mà xảo quyệt..”. Tôi sinh ra tại một vùng miền núi Trung Du phía Bắc và xuống Hà Nội học, lập nghiệp rồi kết hôn với một cô vợ Bắc. Nhưng thú thật sau 5 năm chịu đựng tôi mới thấy thấm thía với những gì mà tác giả những câu thơ trên đã viết. Cho đến thời điểm này, khi tôi và vợ đã có với nhau 2 đứa con và cũng có của ăn của để nhưng tôi vẫn không cảm thấy hạnh phúc. Tôi vẫn ước gì được làm lại từ đầu. Nếu được lựa chọn lại, tôi sẽ không bao giờ lấy một cô vợ Bắc làm vợ, nhất là những cô gái gốc 3 đời Hà Nội Đừng bảo tôi phiến diện khi thốt lên nhưng câu khó nghe, bảo thủ về con gái Bắc như thế. Có ai sống trong hoàn cảnh của tôi mới hiểu vì sao tôi có định kiến như vậy. Làm dâu 5 năm, thời gian vợ tôi về thăm nhà chồng, về làm dâu chỉ tính được bằng ngày. Trừ thời gian bầu bí, sinh nở 2 đứa con tính ra cô ấy chỉ mới đặt chân về nhà chồng đúng 4 lần (2 lần vào dịp Tết và 2 lần vào dịp giỗ bố tôi). Về phương tiện đi lại thì nhà tôi có xe riêng và khoảng cách từ Hà Nội về nhà tôi cũng chỉ tầm 150km.
Mẹ tôi, anh em họ hàng ở quê rất quý dâu, quý cháu thế nhưng vợ tôi rất ghét về quê chồng. Nhà ở quê, anh em tôi góp nhau sửa sang nên khá khang trang, sạch đẹp và còn lắp điều hòa hai chiều. Xét về mặt tiện nghi sinh hoạt thì cũng chẳng thua kém gì ở thành phố. Thế nhưng mỗi lần tính chuyện về quê là vợ tôi chối đây đẩy, viện đủ lý do. Nào là ốm đau, con nhỏ, say xe, ăn uống không hợp, sinh hoạt mất vệ sinh rồi phải tiếp chuyện nhiều người…. Nhiều khi nhìn cảnh nhà hàng xóm cứ dịp lễ, tết, cuối tuần lại rồng rắn kéo nhau về thăm bố mẹ dù quê họ ở tít miền Trung xa xôi mà tôi thấy chạnh lòng. Không những ghét về quê chồng mà vợ tôi còn ghét cay ghét đắng khách quê. Mỗi lần mẹ tôi hay anh em họ hàng lên thăm là cô ấy cũng lên kế hoạch để trốn. Hoặc cô ấy sẽ đi du lịch đâu đó vài ngày, hoặc viện cớ mệt nên về nhà ngoại nghỉ ngơi. Nếu phải ở nhà tiếp khách thì cô ấy sẽ mặt nặng mày nhẹ, đá thúng đụng nia để đuổi khách về sớm. Có lần mẹ tôi mang cho các cháu con gà quê để tẩm bổ. Vừa đi làm về, cô ấy nhìn thấy 2 con gà đặt ở ngoài sân thì gào toáng lên và bắt tôi phải xách ngay ra chợ bán rẻ hoặc muốn cho ai đó thì cho. Cô ấy còn bảo với mẹ chồng: “Ăn gà quê không được kiểm dịch nguy hiểm lắm, nhà con chỉ ăn gà siêu thị thôi”. Tất cả nhưng người anh em, bạn bè của tôi ở quê hay có gốc ở quê là cô ấy đều nhìn với ánh mắt miệt thị. Cứ mở miệng là cô ấy bảo tôi là “Đồ nhà quê”. Tôi rất xấu hổ với người thân và thấy mình thật hèn nhát, chẳng đáng mặt đàn ông vì không biết cách dạy vợ. Nói thật, với một người vợ ghê gớm, thủ đoạn như cô ấy tôi cũng đành bó tay. Trong tất cả các cuộc cãi vã tôi luôn luôn là người phải xuống nước vì sự đanh đá của cô ấy. Cô ấy chửi con, chửi chồng như hát hay. Đụng vào đâu không vừa ý là vợ tôi lại lên “cơn điên”, văng đủ thứ ngôn từ tục tĩu. Về nhà đã thế, ra ngoài đường vợ tôi cũng khiến các bà hàng tôm hàng cá sợ chết khiếp. Chẳng có ai dám cân sai cho cô ấy dù chỉ một li. Đơn giản nếu biết mình bị cân điêu, cô ấy sẽ làm ầm ĩ ngay giữa chợ. Đi đường có ai đó vô tình đụng xe và dù họ biết sai và xin lỗi thì cô ấy vẫn chửi chẳng ra gì. Hàng xóm, láng giềng ai cũng phải kiêng dè, sợ đụng chạm đến vợ tôi. Nói thật, tuy là chồng nhưng tôi không bao giờ muốn sánh bước cùng vợ ra chốn đông người. Người ta thường bảo con gái Hà thành thì khéo léo, đảm đang nhưng tôi thấy sai hoàn toàn. Vợ tôi được chiều chuộng từ nhỏ nên cô ấy chẳng biết làm gì ngoài việc tô vẽ, làm đẹp cho cơ thể. Cô ấy bảo tôi: “Anh có phúc lớn lắm mới lấy được gái Hà Nội như em vì thế lo mà phục tùng cho tử tế không là em “đá” đấy. Anh mà nhả em ra thì hàng tá đàn ông lao vào ngay”. Sống với vợ, mỗi ngày trôi qua đối với tôi không khác gì địa ngục. Có lẽ thời gian sung sướng nhất là 8g vàng nơi sở làm. Về nhà, tôi như một o sin chính hiệu. Từ việc chăm sóc, dạy dỗ con cái, cơm nước, lau dọn nhà cửa vợ khoán trắng cho tôi. Đơn giản vì cô ấy không thích làm việc nhà. Vì rửa bát sợ hỏng móng tay, cho con bú sợ hỏng ngực, đi ra nắng sợ đen da…. Tôi tuy không phải đại gia nhưng mỗi tháng cũng kiếm được 30 triệu đưa về nộp cho vợ. Thế nhưng cứ đầu tháng đưa tiền thì giữa tháng cần việc hỏi thì ví cô ấy không còn một xu nào. Tôi góp ý và bảo cô ấy nên chi tiêu tiết kiệm và vun vén cho gia đình thì vợ tôi khóc lu loa lên bảo tôi là thằng đàn ông tồi, mỗi việc kiếm tiền nuôi vợ mà cũng không xong. Thậm chí cô ấy còn hét vào mặt tôi: “Anh không lo nổi cho con này thì để cho thằng khác nó lo. Anh không sợ đầu bị cắm sừng à…”. Tôi ngán vợ đến tận cổ nhưng vì con, vì cái sĩ diện của một thằng đàn ông nên đánh nín nhịn cho qua ngày. Tính giả dối, thực dụng của vợ khiến tôi thấy sợ. Tuy là chồng, nhưng nhiều khi tôi không nắm bắt được con người thật của cô ấy, cũng không biết trong lòng cô ấy suy nghĩ thật sự như thế nào. Vừa thấy cô ấy buôn chuyện nói xấu một cô bạn thân nhưng khi gặp cô bạn kia thì vợ tôi ngọt nhạt, khen cô ấy hết lời, tâng lên tận mây xanh. Tôi chỉ ngồi đó với nụ cười mỉa mai, cay đắng và hơn trên hết thấy sợ bộ mặt thật của người mà tôi gọi là vợ. Tôi chợt thầm nghĩ không hiểu đối với tôi cô ấy có diễn hay không? Với cô ấy, ai có lợi và giàu có thì cô ấy xun xoe, xu nịnh. Những người nghèo hèn thì vợ tôi nhìn bằng nửa con mắt. Chả hiểu sắp đặt thế nào mà hàng xóm nhà tôi mấy anh chồng Bắc lại toàn lấy vợ miền Trung, miền Nam. Nhìn cảnh nhà họ ấm êm, vợ khi nào cũng răm rắp tuân lệnh chồng, cơm bưng nước rót cho chồng mà tôi thấy thèm, thấy ghen tị với hạnh phúc của họ. Tôi thèm được như anh hàng xóm, chiều chiều được vợ chào đón với nụ cươi tươi rói. Sáng nào cũng thấy cô vợ xách làn thức ăn đủ món ngon là tôi biết anh chồng kia sung sướng đến cỡ nào. Không như tôi thèm bát canh cua với cà muối cũng phải ra quán ngồi ăn. Hỏi những thằng bạn thân, đứa nào cũng bảo rằng chỉ ao ước được lấy vợ miền Trung, miền Nam làm vợ. Vì họ cũng như tôi, thấy sợ con gái Bắc, sợ sự ghê gớm, chua ngoa của các bà vợ gốc Bắc. Tôi chưa bao giờ thấy cô vợ to tiếng hay lời qua, tiếng lại với bất cứ ai. Đi đâu gặp ai cô ấy cũng chào hỏi niềm nở. Tết nhất cô ấy còn sang chúc mừng và lì xì cho mấy đứa trẻ nhà tôi. Về quê có món gì đặc sản là cô ấy cũng mang sang cho nhà tôi một ít. Nhìn lại vợ tôi, cô ấy không biết hàng xóm của mình tên gì, quê ở đâu. Gặp ngoài đường thì mặt vợ tôi vênh váo, chẳng thèm chào hỏi bất cứ ai. Vì với cô ấy thì chẳng việc gì rỗi hơi để tiếp chuyện với mấy đứa nhà quê lên phố. Xét về nhan sắc đúng là vợ tôi xứng đáng là “hoa hậu” của cả khu phố này. Nhưng xét về đức hạnh, phẩm chất của một người phụ nữ, một người vợ, người mẹ thì cô ấy chẳng được điểm gì. Vậy mà cứ mở mồm ra là cô ấy tự đắc mình là gái Hà Nội. Tôi còn muốn kể lể rất nhiều nhưng có lẽ chừng đấy thôi cũng đã đủ để mọi người có cái nhìn nhận đúng nhất về con gái Bắc. Đời tôi coi như bỏ đi rồi, chỉ mong cánh đàn ông chưa vợ hãy sáng suốt, tỉnh táo và tránh xa gái Bắc. Họ đanh đá, ghê gớm, thủ đoạn và sống giả dối lắm. Đừng bao giờ tin vào miệng lưỡi của họ nếu không bạn sẽ cũng như tôi và thậm chí còn bi đát hơn đấy.
BÁO PHỤ NỮ TODAY
Đôi giòng: Mấy lúc này trên nhiều trang mạng ở hải ngoại lại rộ lên chuyện về con gái Bắc qua một bài viết đã phổ biến ở trong nước từ vài tháng nay. Một thân hữu có lẽ đã đọc nhiều lần những bài thơ “Kiếp sau lấy vợ Huế“, rồi “Kiếp sau nữa lấy vợ Quảng” trên Blog Sầu Đông đã gởi cho chủ blog bài Đừng bao giờ lấy con gái Bắc làm vợ (*) của một đức ông chồng nào đấy/nào đó (cũng dân Bắc!) đã than ‘quá-cỡ-thợ-mộc’ về bà vợ Bắc ‘cực kỳ’ của ổng. Chắc chắn là đức ông chồng này đã bị…chấn thương nặng lắm rồi! Người viết những giòng này gốc xứ Bắc, lớn lên trong một gia đình Bắc ‘rặt’, bạn trai/gái gốc Bắc rất nhiều nhưng tâm hồn thì lênh láng những xúc động tâm tình của người ba miền. Đọc văn thấy tác giả ‘đau’ lắm rồi, cũng có phần hiểu và thương cho tác giả. Có lẽ trong lúc ‘bức xúc’ quá tác giả đã có đôi chút cường điệu trong câu, chữ. Lấy gái miền nào chắc chắn phải thú/vui thú lắm lắm mới lấy ( thời gian dài, ngắn tuỳ người), mà cũng đòi phen đau lắm ( cấu/véo/đay nghiến,…), nhiều khi bực mình, tức giận nhưng “giận thì giận, mà thương vẫn thương”. Đó là cái “Thú đau…thương” ; hổng có cái thú này thì hổng sao thương đặng, mà cũng hổng sao ‘sống đời’ với nhau cho đặng!
Tranh luận nảy lửa vì cho rằng không nên lấy con gái Bắc làm vợ Tranh cãi trên diễn đàn nổ ra sau khi tờ Phunutoday.vn – chuyên trang Phụ nữ của báo Người đưa tin dẫn bài viết của một ông chồng cho rằng không nên lấy con gái Bắc, ‘Hà Nội 3 đời’ làm vợ vì những tính xấu không thể chịu nổi của cô nàng này. Bài viết thu hút gần 1000 lượt bình luận, khen có, chê có, ủng hộ và phản đối đều có. Bài viết cho rằng, ‘có thể tất cả những ai khi đọc những dòng tâm sự dưới đây cũng sẽ chửi rủa tôi là kẻ ngu đần, chối bỏ nơi chôn rau cắt rốn. Nhưng dù có bị dư luận lên án đến cỡ nào, tôi vẫn không thể thay đổi những định kiến xấu về gái Bắc’. Người viết dẫn chứng, ‘mẹ tôi, anh em họ hàng ở quê rất quý dâu, quý cháu thế nhưng vợ tôi rất ghét về quê chồng. Nhà ở quê, anh em tôi góp nhau sửa sang nên khá khang trang, sạch đẹp và còn lắp điều hòa hai chiều. Xét về mặt tiện nghi sinh hoạt thì cũng chẳng thua kém gì ở thành phố. Thế nhưng mỗi lần tính chuyện về quê là vợ tôi chối đây đẩy, viện đủ lí do. Nào là ốm đau, con nhỏ, say xe, ăn uống không hợp, sinh hoạt mất vệ sinh rồi phải tiếp chuyện nhiều người…. Nhiều khi nhìn cảnh nhà hàng xóm cứ dịp lễ, tết, cuối tuần lại rồng rắn kéo nhau về thăm bố mẹ dù quê họ ở tít miền Trung xa xôi mà tôi thấy chạnh lòng. Không những ghét về quê chồng mà vợ tôi còn ghét cay ghét đắng khách quê. Mỗi lần mẹ tôi hay anh em họ hàng lên thăm là cô ấy cũng lên kế hoạch để trốn. Hoặc cô ấy sẽ đi du lịch đâu đó vài ngày, hoặc vi ện cớ mệt nên về nhà ngoại nghỉ ngơi. Nếu phải ở nhà tiếp khách thì cô ấy sẽ mặt nặng mày nhẹ, đá thúng đụng nia để đuổi khách về sớm’. Tác giả cho biết: ‘Vợ tôi là gái gốc Hà Thành chính hiệu(1). 3 đời nhà cô ấy đều sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Đó cũng là niềm tự hào nhất mà mỗi khi cô ấy đay nghiến chồng, nhà chồng thì đều đưa ra để đặt lên bàn cân so sánh’. Người chồng khổ đau này ‘thấm thía’ đoạn thơ mà anh cho là ‘viết cực đúng’ về con gái Bắc': “Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc/ Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền/ Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang/ Nhớ duyên dáng, ngây thơ… mà xảo quyệt.”.(2) Cư dân mạng, chủ yếu là phụ nữ, đã ‘tổng tấn công’ chàng rể Hà Thành này trên mạng. ‘Có phải con gái Hà Nội nào cũng như thế đâu. Xin hỏi đến lúc bạn viết bài này bạn đã thực sự biết được bao nhiêu con gái Bắc? Bài viết của bạn chỉ có một tác dụng duy nhất, đó là cho người ta thấy cái sự nông cạn, một chiều, thiếu hiểu biết của bạn thôi. Chỉ mới nhìn nhận mọi thứ một cách chủ quan mà dám đưa ra nhận xét rằng con gái Hà Nội thế này, con gái Bắc thế kia…Không đọc nhầm thì theo như trên kia bạn viết, mẹ bạn cũng chính là phụ nữ Bắc. Vậy là gái Bắc mà bạn nói cũng bao gồm cả mẹ bạn à? Nực cười.Tại sao người ta lại phải nghe những gì mà một người đàn ông nhỏ nhen, nông cạn và hơn cả là bất hiếu như bạn nói chứ? Lời khuyên cho bạn: về nằm vắt tay lên trán mà suy nghĩ lại đi, nghĩ cách mà dạy vợ ý, chứ không phải tìm cách lên mạng rêu rao vơ đũa cả nắm như thế này’, một ý kiến cho hay. Bài gốc: ‘Đừng bao giờ lấy con gái Bắc làm vợ!’ Bố mẹ chồng mất Tết vì con dâu Hà Nội Nguyễn Hằng Thương Nguồn: nguoiduatin.vn _________________________________ (*) Nhấn vào / Bài gốc: ‘Đừng bao giờ lấy con gái Bắc làm vợ!’/ để xem bài. (1) cũng vẫn còn đây/đó những bà/cô luôn tự hào là ” Hà thành chính hiệu” nhưng xem cách các vị đó ăn nói, giao tiếp với mọi người ta có cảm tưởng các bà/cô ấy chưa ra khỏi cổng làng của một làng nào đó ở đồng bắc Bắc bộ, học hành chưa xong mấy lớp phổ thông ( và còn ‘xuất sắc’ hơn nữa là ở đồng bằng Bắc bộ những chục năm dài sau này!) (2) mấy câu thơ của Nguyễn Tất Nhiên. LẤY GÁI BẮC LÀM VỢ: Sự thật đáng quan tâm Chỉ cái tựa đề đã hàm chứa rõ một sự không bình thường trong xã hội; bởi nữ là một bộ phận của Dân tộc, và miền bắc là một phần của lãnh thổ Quốc gia. >> Đừng bao giờ lấy gái Bắc làm vợ! Người viết đã sẵn sàng chấp nhận mọi sự phản bác gay gắt nhất, và “dù có bị dư luận lên án đến cỡ nào, vẫn không thể thay đổi những định kiến xấu về gái Bắc”; do đó chúng ta chẳng nên quan tâm về chỉ trích, nhứt là những phản bác mà không đưa ra được, chỉ ra được phương cách xử lí vấn đề. Qua bài viết và những bình luận thể hiện 3 điều không hay: a/-Điều đáng chú ý là có nhiều ý kiến công nhận thực tế, thậm chí có người đánh giá bài viết đúng 85% hoặc “100 cô thì có tới 99 cô ương ngạnh, vô đối miệt thị…”; không ai có công làm thử nghiệm để xác định tỉ lệ, và chắc chắn không thể đến mức tệ hại ấy; nhưng chừng đó cũng đủ nói lên tính phổ biến và nghiêm trọng của thực trạng xã hội; mà những nguời có trách nhiệm đối với danh dự và vận hội của Quốc gia, Dân tộc không thể làm ngơ. b/-Một giọng điệu rặt mùi vật chất, bất chấp đạo lí mà dám đưa lên trang mạng: “Ừ thì con gái Bắc điêu ngoa, có thể nói là thuộc dạng 'to mồm'. Nhưng thử hỏi, sự dịu dàng có kiếm được tiền không, có cơm có gạo để ăn không?”, “Đúng, nói về độ chanh chua thì không ai bằng con gái Bắc. Con gái Bắc có cái hay, thậm chí là rất hay, không gì bằng đâu nhé. Chua ngoa mà kiếm ra tiền. Tôi thích họ với chính cái lí do mà bạn không hài lòng về họ”. Tiền tài, vật chất cần thiết cho sự sống, nhưng nó không phải là tất cả, cái quý của loài người là cái đạo lí trong cư xử với nhau, coi thường nó con người khác chi thú vật? Ý kiến thô thiển ấy chẳng những vô giá trị, mà còn cổ vũ cho những sự chua ngoa đanh đá trong bộ phận không ít con gái Bắc hiện nay, quan niệm ấy cần nghiêm khắc phê phán. c/-Tư tưởng phân biệt Bắc - Nam: “Phần lớn người bắc đều sống đẩy đưa, giả tạo, miệng ngon ngọt nhưng không thực lòng, đểu giả, chua ngoa, đanh đá ẩn giấu trong cái vỏ bọc ngoan hiền”. Sự xuống cấp về đạo đức trong xã hội hiện nay là trầm trọng, mà ở miền Bắc là nặng nề hơn. Nhưng trước tiên nên hiểu sâu sắc rằng: Dân tộc ta là một khối thống nhất (tất cả đều từ cái nôi đồng bằng sông Hồng mà ra); bản chất của người Việt là: Thông minh lanh lợi, hiếu khách, tính dịu dàng, nghĩa tình; bản chất ấy xuất phát từ tiếng nói ngũ âm: (không - huyền - sắc - hỏi/ngã - nặng). Giọng nói đa âm đa cảm, tình cảm đậm đà sâu sắc, so giọng nói ít âm như người Anh, người Nga ít âm (2 âm) đời sống khô khan, nặng lí hơn tình; do đó có người nước ngoài nói “giọng nói người Việt nghe như là ca hát, còn người Nga nói như chửi nhau”. Vị chính khách khác nói “Ăn cái Tết ở nước ta như uống li nước trà, còn ăn tết ở Tây Âu như uống li nước lã”. Sự dịu dàng, duyên dáng của các cô nữ sinh Đồng Khánh, nữ sinh Gia Long nổi tiếng khắp vùng một thời là một biểu tượng đẹp đó. Bản sắc Dân tộc ta là vậy. Nhưng khi sinh sống ở những vùng miền khác nhau, lĩnh hội quy luật thâm thúy vũ trụ khác nhau, mà hấp thu khác nhau những tác động của khách quan, định nên tính cách khác nhau của con người. Nắm bắt chiều sâu ấy để có quy hoạch tạo nên sự chuyển biến đúng mực của xã hội hiện nay là điều thật sự cần thiết (sẽ dẫn giải kĩ phần sau). Không nên vì cái hiện tượng biểu hiện ra bên ngoài ấy mà đánh giá quy nạp thành bản chất sai lầm như vậy. Mặt khác người tốt đang ở những vùng không mấy tốt di chuyển đến nơi thông thoáng cởi mở cái tốt của họ càng bộc bạch đáng trân trọng, còn kẻ xấu bụng đang sống ở vùng tốt đẹp chuyển đến nơi kém khuyết hơn cái xấu càng tăng lên, cái xấu bộc lộ ra càng rõ hơn. Xin nêu điển hình 2 cặp vợ chồng như vậy: 1)- Một ông anh làm ở công binh xưởng miền Nam thời chống Pháp tập kết ra Bắc làm ở Tổng cục đường sắt lấy vợ người Hà Nội, sau giải phóng về Nam; bên cạnh lối sống tốt đẹp của vợ chồng bà con ai cũng biết, thì một nghĩa cử của hai người là ít có: anh ấy không giàu có gì, và người em trai không phải nghèo cho lắm, nhưng muốn giúp em, anh có í định cất cho 1 căn nhà, nhưng chưa kịp thì anh qua đời, người vợ làm theo í nguyện chồng là cầm đưa cho em chồng 300 triệu đồng để cất nhà. Bà con, xóm giềng ai cũng tôn trọng, quí mến anh chị và con cái anh chị ấy. 2)- Một ông anh và bà chị học sinh miền Nam ra Bắc đều tốt nghiệp đại học, sau này về nam cưới nhau trong điều kiện bà mẹ bệnh nằm liệt một chỗ; do sự bỏ bê mẹ và ngược đãi của cặp vợ chồng này mà người em đang là sĩ quan ở Campuchia bỏ cả công danh rước mẹ về quê nuôi. Thời gian từ về nhà chồng đến lúc ấy “nàng dâu” chưa hề ngồi bên nói chuyện hay cầm cái khăn lau mặt, hay đút cho muỗng nước, muỗng cháo; con trai thì nạt nộ hất hủi, mẹ nằm tầng trệt, nàng dâu đi guốc gỗ lốp cốp trên lầu ngang chỗ bà nằm, bà không chịu, bà nói với anh con trai chỉ nhận được tiếng "hứ" rồi bỏ đi. Sau khi người em rước mẹ đi, anh ta mời bạn bè đến “ăn mừng” ca hát om sòm, nàng dâu còn theo đến nơi hoạnh họe chanh chua rằng: “Tại sao đứa giúp việc đi guốc được mà con dâu lại không đi được, sao má bất công vậy?” (trong khi cô giúp việc đi guốc dưới đất). Anh chàng con trai chẳng những không khuyên cản vợ lại còn đồng tình trách móc mẹ ra mặt. Khi rước bà mẹ đi thì người em bỏ tất cả chế độ lương, chế độ gạo ở Campuchia, bà mẹ có lương hưu và chế độ liệt sĩ của chồng và con trai, nhưng bỏ tất cả lại Sài Gòn, mà người anh cũng không gởi thủ tục chuyển chế độ cho mẹ sống, trong khi người em sống dở chết dở nuôi mẹ một năm rưỡi toàn bằng tiền của bà con giúp đỡ, còn vợ chồng anh ta hưởng căn nhà cấp do bà mẹ đứng chủ quyền, nhưng không hề đưa 1 đồng bạc nuôi mẹ. Đến khi bà qua đời chiều hôm trước có người cho hay mà đến chiều hôm sau anh ta mới dẫn người của cơ quan đem tràng hoa về như đi đám tang của gia đình bạn bè vậy, và khi đã chôn bà mẹ thì anh ta mới về tới! Anh không những từ người em, bỏ mẹ mà còn tuyệt tình tất cả bà con quyến thuộc của mình; con cái cho đến khi anh ấy chết chưa hề dẫn về quê nội 1 lần, bà con không ai biết con của anh ta; anh ấy chết bên vợ đem chôn nơi đất bên vợ mà không hề tham khảo bất cứ ai bên chồng. Gửi từ độc giả Nguyễn Anh .
Lấy vợ Bắc kỳ về nó đè đầu cưỡi cổ
 - Có lần cô ta còn mang cả bức hành chụp ảnh cưới của 2 vợ chồng ra ngoài cổng lấy búa đập nát chỉ vì tôi đưa bố mẹ về quê thăm họ hàng.> Tranh luận nảy lửa về việc có nên lấy gái Bắc kỳ hay không Đọc bài của bác về gái bắc kỳ, tôi thấy đúng quá. Trên đời này tôi ghét nhất là con gái Bắc kỳ. Sao mà họ chanh chua, đanh đá và có thể ghê gớm như thế cơ chứ! Vợ cũ của tôi là một cô gái Hà Nội chính hiệu nhưng vì học hành không đến nơi đến chốn nên cô ta không xin vào được một cơ quan nhà nước nào cả, mà chỉ mở một cửa hàng nhỏ bán hàng trong chợ. Mới đầu yêu nhau, cô ấy cũng ngọt nhạt, ăn nói lễ phép, dịu dàng, nên tôi rất quý mến. Tôi là người miền trung ra Hà Nội lập nghiệp. 2 chúng tôi tìm hiểu nhau một thời gian thì tiến tới hôn nhân. Để mua được một ngôi nhà tại Hà Nội đối với tôi là một khó khăn, nhưng sau khi cô ấy động viên và được bố mẹ vợ cho một khoản tiền kha khá, cộng với việc ở quê bố mẹ tôi bán hết nhà cửa đất đai đi, chúng tôi đã mua được một căn nhà khá khang trang tại Thủ đô. Tiếp đó, cô ấy hạ sinh được cháu đích tôn cho nhà tôi. Những tưởng cuộc sống vợ chồng từ đây sẽ là chuỗi ngày hạnh phúc. Ai ngờ ở với nhau một thời gian tôi mới ngớ người phát hiện ra cái con người ghê gớm của cô ấy. Vì ở quê nhà, bố mẹ tôi đã bán hết đất đai nhà cửa nên 2 cụ lên đây ở với chúng tôi. Nhiều lúc cũng xảy ra cãi vã giữa mẹ chồng và nàng dâu vì cách ăn ở sinh hoạt khác nhau. Đáng nhẽ ra cô ấy là con dâu thì phải nhẫn nhịn, đằng này cứ bố mẹ chồng hay chồng nói được một câu là cô tai phản pháo lại đến 4,5 câu. Trong lúc cãi vã, lúc nào cô ta cũng lôi chuyện bố mẹ cô ta phải cho tiền thì tôi mới mua được cái nhà như thế này, và rằng trong số bạn bè thì cô ta đúng là có số khổ khi vớ phải ông chồng không làm ra tiền, phải cậy nhờ nhà vợ như”chó chui gầm chạn”. 
Ảnh minh họa. Cứ khi nào đuối lý thì cô ta lăn đùng ra ăn vạ. Có lần cô ta còn mang cả bức hành chụp ảnh cưới của 2 vợ chồng ra ngoài cổng lấy búa đập nát chỉ vì tôi đưa bố mẹ về quê thăm họ hàng. Quá bực bội, nhiều lần tôi đã mắng cô ấy và cho một cái bạt tai. Thế mà cô ta sửng cồ lên, nhảy chồm chồm lên rồi dí gậy vào tay rôi mà thách thức “đánh đi, đánh đi”. Cú quá tôi mới cho cô ta mấy cái tát. Sau chuyện đó, cô ta quá quắt tới mức lên hẳn bệnh viện làm giấy chứng thương rồi ra công an xã trình báo rằng tôi hành hung vợ. Cũng vì chuyện này mà tôi bị kỉ luật lên kỉ luật xuống ở cơ quan. Chưa hết, cứ cãi nhau một tí là cô ta đùng đùng đòi bỏ về nhà bố mẹ đẻ, tính đến giờ cô ta đã xắp sếp, mang hành lý và đồ đạc ra khỏi nhà được 3 lần. Cả 3 lần tôi đều không thèm đả động gì đến, cứ để mặc cô ta. Nhưng bố mẹ tôi vốn hiền lành, thấy con cãi nhau là hỏa giải. Đã 2 lần bố tôi phải lên tận nhà cô ta xin lỗi và đón con dâu về vì thương thằng cháu nội mới được một tuổi. Đươc đằng chân lân đằng đầu, thấy bố mẹ chồng dễ tính là cô ta làm tới. Những lúc chúng tôi cãi nhau, cô ta lôi cả bố mẹ tôi vào chửi bới. Nào là “bố mẹ tôi không biết dạy mày nên mày mới nhu nhược thế đấy!”, “bố mẹ anh ăn ở thế nào mà đẻ ra người kém cỏi như anh”… Lúc ấy, bố mẹ tôi cũng đứng ngay đấy mà cô ta dám nói thế. 2 cụ chẳng biết phải làm sao vì lỡ nói một câu thôi là cô ta xỉa xói các cụ cả ngày. Đúng là dân chợ búa có khác. Cô ta chửi nhà tôi ngoa ngắt không tù nào diễn tả được. Hàng xóm láng giềng đều lắc đầu ngao ngán vì cô vợ không biết điều của tôi. Đã thế cô ta còn mắc thêm cái tật thích chơi lô đề. Không biết bao nhiêu tiền bạc mà tôi tích góp cho con sau này cô ta đều lấy nướng hết vào những con số. Cứ khi nào bên nhà chồng có việc như lễ tết, giỗ, đám tang là y như rằng cô ta việc cớ con nhỏ, phải ở nhà trông con, hay ốm đau để không phải làm gì. Nhưng cứ khi nào mọi người vào mâm là cô ta xuất hiện, ăn uống xong cũng nhấc đít đứng dậy chuồn về thẳng để khỏi phải dọn dẹp. Chưa hết, cứ khi nào nhà tôi có khác từ quê lên chơi, là cô ta cũng không hài lòng ra mặt. Nhiều lần, khách đang ngồi uống nước nói chuyện, thế mà cô ta cầm chổi ra quét nhà, rồi nói những câu rất mỉa mai: “nhà mình hôm nay có cái gì mà bụi thế nhỉ” hay “chả có tí ý thức gì cả, vào nhà người ta mà cứ đi giầy, không biết bấn sạch là gì à”... Dần dần, khách khứa không dám đến nhà tôi vì sợ cô vợ đanh đá. Không chịu nổi cô vợ ghê gớm, tôi quyết định li dị thì cô ta rủ cả 3 chị em gái xuống nhà tôi mắng nhiếc. Mặc dù 2 cô chị của cô ta đều là người có học, có người còn là giáo viên hẳn hoi thế mà họ mắng tôi như tát nước, xúc phạm danh dự nhà tôi. Bây giờ tôi mới thực sự hối hận, trước kia khi mới yêu cô ta, có cậu bạn đã nhắc tôi chớ dại mà dây mà gái Bắc kỳ, không là có ngày nó đè đầu cưỡi cổ. Ngày ấy tôi tưởng con gái bắc kỳ hiền thục nết na, đoan trang, gia giáo như thế nào, chứ như thế này tôi xin vái, xin kiếu, xin chừa cả đời. Mạnh Thường (Từ Liêm, Hà Nội) LTS: Sau khi đăng bài Đừng bao giờ lấy gái Bắc làm vợ!, phunutoday.vnnhận được rất nhiều phản hồi của độc giả. Tòa soạn xin lần lượt đăng những ý kiến này.
Lấy gái Bắc làm vợ: Vùng miền nào tính cách ấyVới người miền bắc thì những độc hại của sự thái quá về văn hóa nặng nề, còn miền nam khác hơn, có thể nói gái nam bộ không quá 1% người chanh chua đanh đá, và mức độ cũng nhẹ hơn nhiều. Kinh dịch nói: “Trên trái đất phía nam âm, phía bắc dương”.
 ảnh minh họaDương ở trong (nội quái) là chủ, âm ở ngoài (ngoại quái) là khách; dương chìm xuống là trầm, âm nổi lên là phù (*). “Dương thu vào trong là tụ, âm tỏa ra ngoài là tán. Người đông phương thuộc nội hướng ưa tĩnh, người phương tây thuộc ngoại hướng thích động, cũng như người phương bắc sâu sắc kín đáo, đa mưu; người phương nam cởi mở, thật thà và nông cạn” (*). Liên hệ thực tế: Người miền nam thông thoáng, cởi mở hơn miền trung miền bắc, người miền bắc thâm thúy hơn miền nam, miền trung, người Trung Hoa càng sâu xa thêm thúy hơn; còn với người Australia ở nam bán cầu tính càng cởi mở. Do tính chất dương tụ, lắng động mà người miền bắc hấp thu mạnh hơn những tác động của khách quan, người miền nam hấp thu yếu nhất; trong khi người miền trung, miền bắc nghiên cứu nắm bắt kiến thức khoa học, lịch sử... sâu hơn người miền nam, thì người miền nam giỏi hơn về hoạt động vật chất thực tế; kinh tế miền nam luôn phát triển mạnh hơn... Cũng do tính chất dương tụ, lắng động ấy mà con gái bắc có lối đanh đá hiện nay giống hệt như những sự đú đởn của gala cười. Còn con gái nam bộ hầu hết phớt lờ, mà phần đông còn chán ghét cái cách đanh đá ấy của sân khấu hài. Do đó gái miền bắc chua ngoa đanh đá theo gala cười, con gái miền nam tuy cũng có bị ảnh hưởng, nhưng mức độ nhẹ hơn nhiều, họ vẫn phóng khoáng cởi mở theo truyền thống xưa. Ở miền bắc con trai cũng chịu ảnh hưởng xấu nặng nề bởi sự thái quá ấy chứ không chỉ có con gái; như trước có tờ báo phản ánh 1 tháng hình sự ở xóm liều Thanh Nhàn nhiều hơn tội hình sự cả nước Lào trong 1 năm (xóm này đã giải tỏa). Cũng do dương trầm, âm phù mà với giới nữ thì bề nổi lên là chanh chua, đay nghiến, quát tháo; còn với con trai thì thâm trầm mà ác hiểm; nhiều người lòng thú còn độc hại hơn là thú: như các sự kiện vợ chồng lục đục người chồng bỏ đi, sau về giả vờ âu yếm, khi cởi đồ ra hắn đổ cả bình thủy nước sôi vào làm người vợ tổn thương nặng, mất hẳn chức năng sinh sản hay vụ mới đây bác sĩ Mạnh Tường thẩm mĩ làm chết người không can đảm nhận tội mà còn ném xác nạn nhân xuống sông. Với văn hóa phương tây thì: do phương tây âm phù tỏa ra nên việc nhảy nhép nơi sân khấu không ảnh hưởng đến sinh hoạt đời thường, còn phương đông dương trầm, dương đọng lại nên du nhập văn hóa ấy vào con người ảnh hưởng nặng nề vào đời sống, do vậy phải chấm dứt việc du nhập nó vào. LẤY VỢ MIỀN NÀO? – BÌNH LUẬN CON GÁI BẮC TRUNG NAM
CON GÁI BẮC
Con gái người Bắc (mà điển hình là con gái Hà Nội), là những cô gái khôn ngoan và tinh tế. Họ làm ra vẻ như rất giữ khuôn nếp nhưng thực ra họ đong đếm bạn kỹ lưỡng trước khi bật đèn xanh cho bạn tiến đến.Họ nghĩ nhiều đến vấn đề gia đình đôi bên môn đăng hộ đối, do đó khi đã thành đôi rồi, dù bên ngoài có nhìn vào như thế nào đi nữa họ cũng vẫn thấy vừa lòng với nhau và cuộc sống hôn nhân ít xao động.Nếu mà như thế được cả thì đâu có gì mà nói nhỉ ?Sau khi về nhà chồng thì những cái mà các cô dâu Bắc hay có là :- Khắc kỵ với mẹ chồng. - Kiểm soát chồng chặt chẽ và tranh giành tài sản cũng như quyền lực trong nhà chồng.Còn trong gia đình thì khỏi nói : con gái Bắc coi chồng như một anh lao công và khi nắm quyền lực trong gia đình rồi thì bắt đầu nhiều lời. Những câu nói đay nghiến dấm dẳng không biết có phải từ trong tiềm thức tổ tiên để lại bắt đầu tuôn ra một cách rất tự nhiên.Khi những điều đó bành trướng lên quá đáng thì anh chồng bắt đầu ngao ngán gia đình – chuyện ngoại tình là sẽ đến và nếu có điều kiện là “chuồn” luôn cái bà vợ chán chường đó mà đi lấy một người vợ khác.Con gái Bắc còn có tật thiên vị tình cảm nội ngoại, và không ít những chuyện không hay thường bắt nguồn từ nàng dâu.Thêm một tính nữa là hơi một tí là bỏ về nhà cha mẹ, và gia đình ngoại hay có chuyện can thiệp vào gia đình chồng.Nói đến các cô gái Bắc còn phải nói đến cái tính điêu ngoa và đanh đá. Và từ đó dẫn đến hỗn láo xấc xược là rất gần. Những cuộc cãi nhau, chửi nhau của các bà vợ Bắc cứ như những bản nhạc được học thuộc lòng trước khi lên xe hoa.Tránh được mấy điều này thì các cô gái Bắc trở thành số một vì họ là những người tiếp tay cho chồng rất đắc lực trong công việc làm ăn, cai quản tài sản, chăm sóc con cái. Sẵn sàng hy sinh vì chồng. Ở tù, ăn đạn cho chồng cũng OK luôn.Tình gái BắcEm chả đâu / Ngượng lắm đấy / Ai lại thế / Cứ như ranh / Tí tẹo thôi / Nhớ đấy nhé / Mặt dầy tợn / Chỉ nghịch ngợm / Không ai bằng / Cứ hung hăng / Như ăn cướp / Thôi cũng được / Phải giao trước / Cấm chạy làng / Hễ lang bang / Em xẻo trước…Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang nhớ duyên dáng, ngây thơ mà…xảo quyệt.CON GÁI TRUNG Miền Trung được tính từ Thanh Hóa – Nghệ An – Hà Tĩnh vào đến Phú Yên, Ninh Hòa. Có thể nói đây là một khu vực nhân văn đa dạng.Phía Bắc thiên về văn hóa Hà thành còn phía Nam thiên về Sài thành. Họ đều có những đức tính chung của những người con của biển.Con gái miền Trung cần cù, nhẫn nhục. Những bông hoa xương rồng lộng lẫy. Tình yêu của họ không rộ nở tưng bừng nhưng lại sâu lắng. Họ ít đòi hỏi nơi người chồng nhưng lại hy vọng rất nhiều vào người chồng. Nếu ai cần một người vợ để dựng nghiệp thì nên chọn con gái miền Trung.Bạn sẽ luôn được sự yên tâm về lòng chung thủy của họ. Họ cần cù nhẫn nhục chịu đựng gian khổ với bạn. Nhưng nếu mà bạn đổ đốn ra, phụ bạc chân tình của họ thì cũng hãy coi chừng đấy. Đã nghe câu “con gái Bình Định múa roi dạy chồng” chưa ? Điểm yếu của những cô gái miền Trung là hơi quê mùa, dù rất nhiều cô tỏ ra mình bảnh như ca sĩ Mỹ Tâm chẳng hạn… bạn vẫn nhìn được cái nét quê mùa của họ.Miền Trung nói chung và nên có nói riêng về Huế.Đó là một vùng đất dường như là rất riêng biệt của Việt Nam. Huế có văn hóa của cố đô nên Huế trầm lặng, lắng đọng và lãng mạn như những vần thơ. Những cô gái Huế có những nét rất riêng biệt đối với miền Trung và các vùng khác trên lãnh thổ Việt Nam do cái truyền thống cố đô để lại.Nhưng nếu bạn cưới được một cô vợ người Đà Lạt thuần gốc… Đó là những tiểu thư gốc người Huế vào Đà Lạt dựng nghiệp từ thời Pháp thuộc. Những tiểu thơ da trắng môi hồng với văn hoá Anh, Pháp, Việt. Bạn khó kiếm ở đâu trên thế giới một người vợ lý tưởng hơn ở đây. Cao nguyên Lâm Viên với rất nhiều thú vị cho những chàng trai đi tìm vợ.Có những cô gái làm bạn ngỡ ngàng về nhan sắc cũng như về phong cách. Bạn ngơ ngẩn bám theo và rồi hiểu ra đó là một cô gái Jarai lai Pháp từ cái thời ông cố nội nào đó. Bạn cũng có thể gặp những cô gái da trắng tóc vàng, mắt xanh và mũi cao như Tây. Nhưng kìa, cô ấy nhu mì và có vẻ như không văn minh hơn những người Kinh. Họ là những người dân tộc Thái gốc Indian.Tôi khuyên bạn là nếu quen những cô gái ấy, đã yêu thương thì phải cưới, nếu không thì rất là phiền phức đấy ! Làm quen với họ không khó nếu biết cách (vì họ có vẻ hơi cô lập).Mách bạn nhé : Bạn để ý con đường đi làm của nàng… có thể là ở đâu đó hay ở nương rẫy… và chờ ở đoạn suối trên đường đi… Các nàng này rất thích tắm suối và khoe thân thể kiều diễm của mình… Bạn cứ việc ngắm và thích ai thì cứ để bụng, thò đầu ra lúc này mất mạng không ai thương đâu… Sau đó thì tìm cách gặp nàng và nói là đang tương tư nàng từ cái hôm ấy… Thành công hay không còn tùy cái bản mặt của bạn !Tình gái TrungDị kể chi / Răng làm rứa / Người chi mô / Nhột thấy mồ / Anh bên nớ / Tui bên ni / Răng cớ gì / Ưa lấn đất / Đừng lật đật / Mạ ra chừ / Mang tiếng hư / Nói nhỏ nì / Tối nay hỉ… Em nhớ giữ tính tình người Trung nhé Nhớ hững hờ nhưng tranh đấu nội tâm Nhớ vui tươi nhưng đau khổ âm thầm Nhớ kín đáo đoan trang mà lãng mạn…CON GÁI NAM Những cô gái miền Nam thực sự rất thoải mái mỗi khi tiếp xúc với họ… Cái chất đơn giản mộc mạc của họ là cái nét làm cho mọi người dễ gần.Giọng nói của người miền Nam trong sáng như tâm hồn họ vậy. Nếu nói là những cô gái miền Nam không có chiều sâu tâm hồn cũng có phần nào đúng, bởi nếu họ cũng sâu lắng thì lấy đâu cái nét hồn nhiên trong sáng kia chứ. Đó là cái đặc tính được thiên nhiên ưu đãi cho những con người sống trên vùng đất phù sa màu mỡ.Chinh phục một cô gái miền Nam không khó. Họ dễ tin, không tính toán quá xa xôi… Cũng vì thế giữ được một cô gái miền Nam trong vòng tay của mình lại đâm ra khó… vì ai họ cũng tin cả…Ta có thể thấy số phụ nữ miền Nam thôi chồng, tái hôn rất nhiều là vì các ông chồng không có đủ bản lĩnh để giữ họ.Tâm hồn của họ gần như là người phương Tây. Khi mà bạn không còn là niềm tin của họ nữa thì họ cũng chẳng lưu luyến bạn làm gì cho mệt xác. Nói như thế không có nghĩa là nói họ không chung thủy hay hời hợt trong tình cảm.Do sự ưu đãi về phong thổ và tập tục, họ là những người thực dụng. Tình yêu của họ luôn có giá trị của bạn kèm theo. Họ là những bông hoa giữa trời, giữa đời… Nở rộ một thời xuân sắc và rất nhiều nỗi buồn khi đã tàn hương… Không nhiều người biết lo cho cái tuổi về chiều của mình… Họ sống tưng bừng một thời và chấp nhận những hẩm hiu trong buổi chiều cuộc đời.Đó là tình trạng đang có nhiều ở các bậc tiền bối của các cô gái miền Nam. Họ là những người rất đáng thương.Lấy một cô gái miền Nam ? Bạn có thể mà. Đó là một bông hoa, một con bướm tung tăng bên bạn. Sống rất nhiệt tình với bạn. Sự đòi hỏi của họ cũng không cao. Vấn đề là bạn cũng đừng quá tệ. Về phong tục tất nhiên là dễ dàng hơn mọi vùng miền : thương nhau một bữa cơm đơn giản cũng thành vợ thành chồng.Lấy một cô gái miền Nam làm vợ ?Bạn hãy nên nếu bạn có một mức sống tương đối. Bạn ít khi phải đau đầu về họ và đó là một trong những bí quyết sống thọ. Nhưng đừng nghĩ tất cả họ là như thế nhé. Guốc dép sẽ bay vèo vèo khi mà bạn nhìn không kỹ và nghĩ ai cũng thế.Ở miền Nam con gái Sài Gòn là một đặc trưng. Họ không khác nhiều với những vùng phụ cận, có chăng là lịch lãm hơn và đương nhiên cái nhìn cũng cao hơn. Ngày nay sự pha trộn của nông thôn vào Sài Gòn cũng làm bão hòa cái đặc tính của con gái Sài Gòn. Đó là dưới cái nhìn tổng quát về con gái Sài Gòn.Nhưng tinh ý một chút bạn vẫn có thể nhìn ra ,phân biệt được con gái Sài Gòn và những cô gái nhập cư.Có ba dạng nhập cư:1- Những cô gái từ các tỉnh thành tới Sài Gòn để làm ăn sinh sống.2- Những cô gái theo gia đình nhập cư và định cư tại Sài Gòn.3- Những cô gái mà cha mẹ nhập cư vào Sài Gòn và được sinh ra ở Sài Gòn.Trong thành phần thứ 3 này có cô thì đúng là sinh trưởng theo môi trường và thành dân đô thị chính hiệu. Có cô thì vẫn giữ nề nếp của gia đình như ngày ở tỉnh thành.Tôi gặp nhiều bạn người Bắc vẫn còn giữ nguyên nể nếp từ lời ăn tiếng nói, cách sống y như những người ở quê nhà dù ông nội là người di cư vào Nam từ năm 1954.Sài Gòn với tất cả những cái phức tạp của một thành phố lớn nhất Việt Nam cho một cái nhìn đa dạng về con người. Có thể nói ở đây có tất cả mọi đẳng cấp – bạn thích đẳng cấp nào cũng có… Không ở đâu kiếm vợ dễ hơn ở Sài Gòn. Và cũng không ở đâu nuôi vợ khó như ở Sài Gòn. Vì mảnh đất này cái gì cũng phải trả tiền.Bạn phải có công ăn việc làm, thu nhập ổn định thì mới nên nghĩ tới việc lấy một cô vợ ở đây. Không thể không nói đến những người đẹp Bình Dương và Tây Đô (Cần Thơ) – hai vùng đất sản sinh ra những người đẹp nổi tiếng của miền Nam. Họ là những bông hoa đáng yêu và bạn dễ dàng chết ngất khi gần họ.Và muốn gần họ, thân cận với họ ? Nói nhỏ cho bạn biết nhé : Bạn phải biết nghe cải lương !Tình gái NamÝ chèng ui / Hổng được đâu / Cái mặt ngầu / Tui ớn lạnh / Ngồi bên cạnh / Rục rịch hoài / Lỡ gặp ai / Kỳ qúa hà / Thôi dzô trỏng / Cho thỏa lòng / Đồ qủy sứ / Để từ từ / Nè cha nội… Em nhớ giữ tánh tình người Nam nhé Nhớ lanh chanh nhưng rất thiệt thà Nhớ nhiều lời nhưng không biết điêu ngoa Nhớ đanh đá, kiêu căng mà tốt bụng. (theo Ngọc Linh) Gái miền nam nó yêu mình, mình là ông chủ. Đúng kiểu xuất giá tòng phu. Mình đi làm vất vả về muộn, say xỉn, nó chạy ra ngọt ngào: anh đi làm về có mệt không. Anh ăn gì, uống gì. Gái bắc, nó yêu mình, nó sở hữu mình luôn. Đi làm về muộn 15 phút, mặt nó như cái mâm.Gái nam mình xỉn, nó chăm mình nôn mửa các kiểu Gái bắc mình xỉn, nó gọi đt cho bạn mình để kiểm tra đi đâu, mình xỉn, nôn mửa, thì kệ mình.Gái nam nó không đòi hỏi nhiều trách nhiệm. Yêu và cưới tự nhiên như không. Con gái bắc, mình cầm tay nó là nó coi như mình có trách nhiệm với nó cả đời. Thế mới tệ chứ.Gái miền nam gần như không có khái niệm bình đẳng giới. Gái bắc thì lại bình đẳng quá. Nhiều khi không biết ai là tướng trong gia đình.Gái bắc mà có chồng tòng teng, nó cắt … luôn. Cắt xong rồi ngồi khóc hu hu. Gái nam mà có chồng tòng teng. Nó đến phang con kia bét nhè luôn. Xong về nhà vẫn thờ chồng như một, chả vấn đề gì.Gái bắc mà ko hài lòng về chồng, ví dụ chồng lăng nhăng. Đến cơ quan kể um với chị em đồng nghiệp. Chị em xúm lại “Bỏ mẹ nó đi, cần đ’o gì”. Bình đẳng giới mà Gái nam thì không có khái niệm không hài lòng về chồng.Nhưng gái nam, nó là bồ mình, nó là vợ mình, mình phải lo cho nó đến tận răng. Tức là mình làm ăn ngày càng phải tấn tới. Mình sa cơ lỡ vận, nó chạy luôn. Gái bắc, mình sa cơ, nó đi bán rau, bán cháo để nuôi mình ———————–“- Gái Bắc cần kiệm, biết lo xa nhưng ….. dữ , hở chút là ….cắt ….cắt . – Gái Nam rộng rãi, không biết lo liệu chu đáo như gái Bắc, bù lại tánh nết hiền lành, chồng có bồ nhí thì đi “woánh” con nhỏ kia rồi rước chồng về .” “Vậy gái ngon nhất là gái Bắc “lai” . – Sinh ra ở miền Bắc nhưng học hành, sinh sống và trưởng thành trong Nam . (được dân Nam “cải tạo” rồi) – Cha mẹ người Bắc nhưng sinh và lớn lên tại miền Nam . (dân 54, nhóm này “sáng giá” nhất) – Có cha bắc, mẹ Nam hay ngược lại . (có di truyền sinh học “chất miền Nam”) – Gốc Bắc nhưng đã du học hay đã từng sinh sống ở ngoại quốc . ( tiếp nhận được đời sống văn minh, phóng khoáng thay đổi được nhiều định kiến về quan hệ gia đình cổ ưa cũ rích)Tiếp nữa về con gái miền Trung Bài viết này chỉ mang tính tham khảo, được sưu tầm của 1 tác giả trên trang yume.vn Ngoài ra các bạn nên tham khảo nhiều nguồn bài viết khác và đi tìm hiểu thức tế để có một cái nhìn tổng quát đánh giá mang tính khách quan hơn, không nên chỉ dựa vào bài viết này để đánh giá.Người ta bảo “Ăn cơm Tây, lấy vợ Nhật…” Người phụ nữ Nhật nổi tiếng bởi sự gia giáo, khéo léo, nữ công gia chánh giỏi giang và rất mực chiều chồng. Quả là người vợ lý tưởng cho các quý ông. Còn trong nước thì sao? Lấy vợ con gái vùng nào thì tốt nhất?Người ta bảo “Ăn Bắc, mặc Nam” hay có nhiều biến thể khác cũng tựa tựa như nhau. Câu này được giải thích theo nhiều cách khác nhau. Một cách giải thích ngắn gọn mà nhiều người hay nghĩ đến đó là: người Bắc thì ăn ngon hơn, còn người Nam thì mặc đẹp hơn. Còn cách giải thích khác nữa là, người Bắc khéo hơn, kỹ hơn trong chuyện ăn uống, kén món ăn, cách chọn món ăn và cách chế biến, còn người Nam xuề xòa hơn, đơn giản hơn, ví như chỉ cần bắt được con cá quả, xọc cây tre vào giữa, cắm ngược xuống đất, phủ rơm nước xung quanh là được bữa nhậu say, món gà ăn mày đắp bùn, vịt nước đất sét… cũng tựa tựa như thế. Điển hình nhất trong so sánh là chuyện ăn uống vào dịp lễ Tết, người Bắc cầu kỳ và coi trọng hơn, giết lợn, mổ bò. Dân Nam khách đến nhà bắt con vịt bẻ cổ một cái là được nhiều món ngon.”Mặc Nam” là ý nói miền Nam ăn mặc sơ sài hơn, không cầu kỳ, hình thức như người miền Bắc. Bởi một lẽ đất Kinh Bắc định hình từ ngàn xưa, văn hoá và lễ nghi truyền thống chặt chẽ hơn, trong khi miền Nam là vùng đất mới, dân nhập cư từ khắp tứ phương.“Ăn Bắc mặc Nam” một phần nào đó có cái lý riêng của nó. Tất nhiên câu nói đó chỉ đúng với một thời điểm lịch sử cụ thể nào đó thôi. Cuộc sống hiện đại mọi thứ đều thay đổi và hòa lẫn vào nhau. Người ta nói về miền bắc, nói về miền Nam, còn miền Trung thì sao? Ngày xưa ông bà ta nói câu đó, chỉ mới nói đến hai đầu của đất nước, còn khúc giữa thì bỏ quên. Mà cũng không phải bỏ quên, mà ông bà ta có lẽ để dành cái phần thiêng liêng nhất, đẹp đẽ nhất để nói về miền Trung – Người phụ nữ! Miền Trung ở đây có hai cách hiểu: miền trung theo cách hiểu địa lý và miền Trung theo cách nhìn của văn hoá. Miền Trung gồm Bắc Trung Bộ và Nam Trung Bộ, chạy dài từ Thanh hoá vào Bình Thuận. Bắc trung bộ gồm có: Thanh Hoá, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế. Còn Nam Trung Bộ gồm có: Đà Nẵng, Quảng Nam, Quãng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hoà, Ninh Thuận, Bình Thuận (có thể xếp Ninh Thuận, Bình Thuận vào Đông Nam bộ). Vùng Trung bộ mang trong mình đặc điểm văn hóa riêng, có những nét đặc sắc của nó, và có những điểm phân biệt rõ rệt so với hai vùng văn hoá lớn hai đầu là vùng văn hoá Đồng bằng Bắc bộ và Vùng văn hoá Nam bộ. Bản thân trong vùng miền trung cũng chia thành hai vùng văn hóa lớn, mang đặc điểm tương đối khác biệt là vùng Bắc Trung Bộ và vùng Nam trung Bộ. Ví dụ như những đặc sản: bánh canh, bánh bèo, bài chòi, chèo bả trạo… thì chỉ có ở vùng Nam Trung Bộ mà thôi, còn vùng Bắc Trung Bộ không có những cái này. Và có một đặc điểm khác nữa ở vùng văn hóa Trung bộ là tính không thuần nhất. Trong một khu vực địa lý nhỏ thôi cũng có sự khác nhau một cách tương đối về các yếu tố văn hoá. Ví như vùng Nghệ An sẽ khác vùng Thanh Hoá, Quảng Ngãi sẽ vô cùng khác với Bình Định, dù vẫn nằm trong một khu vực văn hoá chung của duyên hải miền Trung. Nhỏ hơn nữa như trong một huyện thì xã này cũng khác xã kia đến lạ. Ví dụ đơn giản như bên kia con sông Lại Giang quê tôi, đi qua cái cầu bên kia là Hoài Hải và Hoài Mỹ giọng nói rất khác, cách sinh hoạt và ăn uống cũng rất khác. Điều này dễ hiểu do địa hình miền Trung bị chia cắt thành nhiều miếng nhỏ bởi những dãy nũi chạy ngang đâm ra biển hay những con sông lớn đổ ra biển đông. Ở miền Bắc văn hoá thuần nhất hơn, đây là vùng đồng bằng rộng lớn và bởi ở đây văn hoá đã được định hình trong mấy ngàn năm. 
Bắc Trung Bộ là khu vực chịu ảnh hưởng của văn hóa Miền Bắc, riêng Huế mang một nét riêng, bởi một phần Huế cũng là đất cố đô và vị trí địa lý đặc biệt của nó. Sự ảnh hưởng này do sự lan truyền văn hóa từ trung tâm là kinh đô Thăng Long hay vùng Kinh Bắc nói chung. Nó giống như bạn ném viên đá xuống nước, trung tâm là Thăng Long và các sóng nước xung quanh lan truyền tới vùng này. Điều này có thể dễ nhận ra khi bây giờ những lễ Tết như bánh trôi bánh chay, Tết ông táo, Tết đoan ngọ vẫn được tổ chức trong rộng rãi trong khu Bắc Trung Bộ, giống như ở miền Bắc. Còn những lễ Tết này, trong vùng Nam Trung Bộ gần như không có. Vùng Nam Trung Bộ mang hẳn một đặc điểm văn hoá riêng, là sự pha lẫn của văn hoá duyên dải Trung bộ với văn hoá Chăm Pa và gần như thoát khỏi sự ảnh hưởng của văn hóa Bắc bộ. Như vậy, cũng có lúc người ta nói tới Trung bộ là nhắc đến khu vực bắt đầu từ Huế trở vào trong. Nhìn chung, văn hóa Trung bộ là văn hóa duyên hải. Con người nơi đây có những đặc tính riêng hẳn hai đầu đất nước. Đậm sâu nhất có lẽ là đức tính cần cù, chịu thương, chịu khó và tinh thần hiếu học cao. Không như hai miền Nam Bắc được thiên nhiên ưu đãi cho đất đai rộng lớn, đồng bằng thẳng cánh cò bay. Đất miền Trung hẹp. Núi, biển, đồng bằng xen kẽ. Đất cát hay đất cát pha là chủ yếu. Đồng bằng thì nhỏ và không màu mỡ như hai đồng bằng hai đầu đất nước. Vùng này chịu nhiều bão lũ hơn. Năm nào cũng đương đầu đón gần chục cơn bão. Rồi các đợt lũ lụt thường xuyên. Người ta bảo giọng nói miền Trung cứng quá, cục quá. Điều này cũng đâu có sai. Nắng quá, nóng quá, gió quá, gặp nhau nói ngắn cho nhau nghe rồi còn đi. Không như ở miền Bắc làm tích chè mạn, ngồi dưới gốc đa, nhấp nháp và thả chuyện. Người miền Trung không ăn nói trau chuốt, câu cú rõ ràng như người miền Bắc, không ngọt ngào, mềm mại như người miền Nam, nhưng mà thật cái bụng lắm, chân tình lắm. Chính sự không ưu đãi của thiên nhiên ấy mà con người miền Trung luôn mang trong mình một sức sống mãnh liệt, cần cù, chịu khó, lam lũ, tiết kiệm để chống chọi lại cái khó khăn, vất vả của cuộc sống thường ngày. Cái gió mặn của biển, cái gió cát của miền Trung cộng với cái nắng chang chang làm cho con gái miền Trung có làn da ngâm ngâm, nước da đẹp khỏe mạnh, hiền hòa và mộc mạc đến lạ. Nhưng đúng là nhầm tưởng nếu người nào đó nghĩ rằng tất cả con gái miền Trung nước da đều ngâm ngâm đen. Đi dọc miền Trung có nhiều vùng con gái nước da rất trắng và rất đẹp như con gái vùng Nghệ An, một phần vùng Thanh Hoá, Huế… hay gần nhất như con gái Hoài Hương gần nhà mình. Trong khi đó đi dịch lên một tí vùng Hoài Thanh hay Hoài Hải, con gái vùng này da đen hơn rất nhiều. Vì cuộc sống nơi đây vất vả và lam lũ như thế, nên người phụ nữ miền Trung cũng mang trong mình những đặc điểm cần cù, chịu khó của con người nơi đây. Con gái miền Trung chung thủy. Điều này hoàn toàn đúng. Bạn sẽ không phải lo lắng về điều này. Họ không như con gái miền Tây Nam bộ, khi có tiền họ sẽ ở bên cạnh họ, còn khi bạn sa cơ lỡ bước, hiếm người nào theo bạn đến cùng. Nhưng con gái miền Trung thì khác. Họ sẽ cùng bạn gánh vác cái gian khổ. Họ có thể đi bán vé số, gánh từng gánh bánh canh, gánh cháo hay gánh rau đi bán để cùng với bạn. Điều này chắc chắn không có ở con gái miền Tây Nam bộ. Ví dụ thực tế, bạn có thể đi dọc các tuyến đường tấp nập hay vắng vẻ của thành phố Hồ Chí Minh, có rất nhiều người từ các tỉnh Bình Định, Quảng Nam, Quãng Ngãi đi bán vé số, đi bán hủ tiếu, bán bánh bao, bánh mỳ… Họ cần cù lao động, tích từng ít một để nuôi chồng nuôi con. Họ không bán thân làm gái nhiều, hay đi lấy chồng Tây nhiều như gái Miền Tây Nam bộ. Người phụ nữ miền Trung có thể ví như hoa rau muống biển vậy. Chống chọi với nắng gió, khô cằn và mặn chát của biển khơi, không thực sự sắc màu lộng lẫy, không rực rỡ và kiêu sa, nhưng rất mặn mà, đằm thắm; một chút chân chất, quê quê, nhưng ngọt ngào và thủy chung quá đỗi. Tình yêu không sôi động, không vồn vã, không tưng bừng rộn ràng, nhưng sâu lắng. Con gái miền Trung chẳng cần đòi hỏi gì nhiều ở người chồng, chẳng cần nhiều tiền hay nhà cao cửa rộng, chẳng cần gì vật chất cao sang. Nhưng họ lại đặt niềm tin và hy vọng vào người chồng rất nhiều. Đối với họ, đó là một thế giới niềm tin lớn nhất. Nhưng các anh cũng cẩn thận, đừng đùa với lòng chung thủy của họ. Nhất là con gái Bình Định “múa roi dạy chồng” => toi :)))))))) Còn về gái Tây Nguyên Do hiểu biết hạn hẹp nên tôi chỉ đưa ra một số điều cơ bản về con gái Tây Nguyên mà tôi biết được. Ở đây tôi chia làm 2 dạng. Thứ nhất là con gái ở Đắc Lắc, Gia Lai… ở đây đa phần là người các vùng khác đến nhiều chứ dân gốc thì tôi cũng chưa gặp được mấy người nên cũng chưa biết thế nào. Đa phần con gái ở đây rất thoải mái, “chơi tẹt” (chắc tại bạn tôi toàn con đại gia cafe, cao su với hồ tiêu thoải mái thế :)) ). Đa số tôi gặp thì các em ham chơi lắm, rồi cái miệng nói suốt nữa mà hay nữa là cái giọng em nào cũng na ná nhau, nhiều khi nghe điện thoại tôi chẳng phân biệt được em nào với em nào. Điểm cộng cho các em là được cái thật thà, không lắm chiêu trò, tiếp xúc có cảm giác dễ gần các em do tính cách thoải mái không tính toán đó. Dạng thứ 2 thì nói thật là tôi cũng chỉ mới biết được vài người đếm trên đầu ngón tay. Đây là con gái ở khu vực Lâm Đồng được cái các em ở đây trắng trẻo, nhiều em xinh :”>( gặp được vài em nhưng mà đa số là vậy), nhưng mà nói thật là tôi chơi lại toàn với bọn con trai ở vùng này là nhiều nên chỉ đánh giá được có thế. Bác nào có nhiều kinh nghiệm thì chia sẻ cho anh em ít kinh nghiệm đi, cái gì tôibiết thì nói thôi chứ không phán bừa được. |
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|