 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
8 |
 |
Lượt truy cập: |
29328279 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Thiếu vitamin D làm tăng nguy cơ đãng trí
08.08.2014 02:46
(TNO) Những người lớn tuổi không hấp thụ đủ hàm lượng vitamin D có nguy cơ mắc chứng đãng trí và bệnh Alzheimer, chứng mất trí phố biển nhất hiện nay, cao hơn so với những người khác.
 Một phụ nữ đi qua cửa hàng ở Tây Ban Nha năm 2013 - Ảnh: Reuters
|
Cảnh báo trên được đưa ra sau khi nhà khoa học David Llewellyn tại Đại học Exeter (Anh) cùng các cộng sự theo dõi 1.658 người từ 65 tuổi trở lên, theo Tân Hoa xã ngày 7.8. Khi cuộc nghiên cứu mới bắt đầu, tất cả những người tham gia đều không mắc chứng đãng trí. Tuy nhiên, sau khoảng 6 năm theo dõi, các nhà nghiên cứu phát hiện có 171 người tham gia mắc chứng đãng trí và 102 người bị bệnh Alzheimer. Kết quả nghiên cứu cho thấy những người với hàm lượng vitamin D thấp có nguy cơ mắc phải chứng đãng trí tới 53% còn những người thiếu vitamin D ở mức nghiêm trọng gặp nguy cơ này lên tới 125% so với những người bình thường. Kết quả còn cho thấy những người thiếu vitamin D ở mức nghiêm trọng có nguy cơ mắc bệnh Alzheimer lên tới 122%. “Lúc đầu, chúng tôi chỉ mong tìm ra mối liên hệ nào đó giữa hàm lượng vitamin D với nguy cơ đãng trí và bệnh Alzheimer, nhưng kết quả khiến chúng tôi bất ngờ. Chúng tôi phát hiện mối liên hệ đó mạnh gấp 2 lần so với dự đoán trước đó”, nhà khoa học David Llewellyn nói. Hiện nay có khoảng 44 triệu trường hợp trên thế giới mắc chứng đãng trí và con số này sẽ tăng lên gấp 3 trước năm 2050 do dân số già đang tăng nhanh. Hiện có khoảng 1 tỉ người trên thế giới được cho là có hàm lượng vitamin D thấp. Vitamin D có thể được cung cấp qua 3 nguồn chính: tắm nắng, thực phẩm như cá và sản phẩm bổ sung vitamin. Giới nghiên cứu cho hay da của người lớn tuổi kém hiệu quả hơn trong việc chuyển ánh nắng thành vitamin D, nên đối tượng này cần phải dựa vào các nguồn cung khác. Nghiên cứu mới được đăng trên chuyên san Neurology của Viện Thần kinh học Mỹ. Văn Khoa Tắm không đúng bị đột tử dù trẻ khỏe(VTC News)- Nhiều người trẻ đột tử sau khi tắm, vậy làm sao để tránh?
Mùa đông năm 2013, một thanh niên 22 tuổi đã mất sau khi tắm. Trước đó, bố mẹ anh lên phòng gọi xuống ăn cơm thì thấy anh đã nguy kịch. Gia đình đưa anh đi cấp cứu, nhưng anh không qua khỏi.
Anh của chàng trai này rơm rớm nước mắt chia sẻ: Em nó ra đi khi còn trẻ quá, sức khỏe của nó bình thường, có lẽ do tắm tối, trời lại lạnh nên bị như vậy.
Mới đây nhất, Toàn Shinoda qua đời ở tuổi 27. Lý do Toàn mất do anh vốn có bệnh về hô hấp, tắm xong vào nằm điều hòa nên bị suy hô hấp và không thể cứu được.
Toàn Shinoda tên thật là Trần Vũ Toàn, sinh năm 1987. Anh được biết đến là một trong những Vlogger được yêu mến nhất Việt Nam vì có những clip hài hước nhưng sâu sắc. Toàn là cựu học sinh khối chuyên Anh trường Hanoi-Amsterdam, từng nhận được học bổng toàn phần trường đại học Wesleyan University (top 20 trường ĐH hàng đầu ở Mỹ). Và anh đã ra đi khi còn quá trẻ.
Vì vậy, bạn hãy cẩn trọng để tránh những hậu quả không tốt từ việc tắm.
1. Tắm quá lâu
Cho dù việc tắm mang lại rất nhiều lợi ích cho cơ thể, tuy nhiên, việc tắm quá lâu lại gây phản tác dụng. Việc ngâm mình trong nước quá lâu có thể khiến cho nhiệt độ cơ thể hạ thấp quá mức, ảnh hưởng đến hoạt động của các cơ quan, dễ gây ra cảm lạnh, ảnh hưởng đến hoạt động của các mạch máu, huyết áp, dẫn đến ngất xỉu, thậm chí còn có thể gây tử vong.
2. Nằm điều hòa sau khi tắm
Việc nhiệt độ hạ thấp đột ngột ngay sau khi tắm sẽ gây ảnh hưởng xấu tới hoạt động lưu thông máu trong cơ thể, làm cho máu lên não chậm, không những thế còn ảnh hưởng tới nhịp đập của tim và huyết áp.
Đặc biệt, với những người có sức khỏe và sức đề kháng yếu, việc nằm điều hòa ngay sau khi tắm rất dễ gây tai biến, và đột quỵ.
3. Đừng tắm khi đang có sấm sét
Hãy ngưng sử dụng nhà tắm vì sấm sét có thể đánh vào đường điện làm nguy hiểm đến tính mạng của bạn.
Hệ thống đường ống, điện ngầm cùng các thiết bị điện làm bạn như đang nằm trên một chiếc giường hút gió.
Đừng sử dụng điện thoại và các thiết bị điện tử trong nhà tắm khi đang sét, vì đó có thể là một nguồn lực kéo sét về phía bạn.
4. Nền nhà tắm trơn trượt
Thảm chùi chân sẽ giúp bạn chống các pha té ngã trong nhà tắm. Không chỉ có người già gắn liền với những pha gãy tay, gãy chân thậm chí là từ vong vì ngã trong nhà tắm mà nó còn gây nguy hại đến tất cả mọi người.
Hãy tắm cùng với những đôi dép chống trơn hay những chiếc thảm chùi chân, đây chính là giải pháp an toàn nhất cho bạn.
5. Tắm ngay sau khi ngủ dậy
Sau một giấc ngủ dài, việc tắm gội khiến não bộ hưng phấn để khởi đầu một ngày mới tỉnh táo và tràn đầy năng lượng. Tuy nhiên, đi tắm ngay khi vừa ngủ dậy với cái bụng đói rỗng có thể khiến bạn cảm thấy chóng mặt, thậm chí gây hiện tượng tụt huyết áp, đột quỵ.
Cộng thêm với việc nếu bạn tắm với nước quá nóng làm giãn mạch máu sẽ khiến máu không lưu thông lên não kịp thời, đau đầu, chóng mặt là chuyện khó tránh khỏi. Vì vậy, thời gian thích hợp nhất để bạn tắm gội lúc ngủ dậy là sau khi ăn một bữa sáng nhẹ.
6. Tắm nước quá nóng
Tắm nước ấm, nhiệt độ vừa phải rất tốt cho cơ thể lại tránh được nguy cơ trúng gió. Tuy nhiên, nếu nhiệt độ nước quá cao sẽ dễ gây tổn thương cho da dẫn đến các mao mạch giãn nở gây hiện tượng da bị khô, nứt nẻ.
Ngoài ra, tắm nước quá nóng sẽ khiến gây áp lực cho tim bởi tất cả các mạch máu trên da đều giãn nở hết cỡ gây thiếu oxy cung cấp đến tim. Nhiệt độ nước thích hợp để tắm nhất vào mùa đông là từ 24 – 29 độ.
7. Tắm đêm
Các chuyên gia khuyến cáo sau 23 giờ là thời điểm bạn đặc biệt không nên tắm, gội đầu bằng nước lạnh. Nó khiến các tĩnh mạnh giãn ra, huyết áp giảm. Đặc biệt, những người huyết áp thấp, huyết áp không ổn định còn có thể xuất hiện hiện tượng thiếu máu não nghiêm trọng, dẫn đến bất tỉnh, hôn mê, khả năng tử vong là rất cao.
8. Tắm khi quá no, quá đói
Ngoài lời khuyên không nên tắm đêm thì bạn còn không nên tắm khi quá no hoặc đói. Tắm khi no dễ mắc các bệnh về đường ruột, dạ dày. Khi đói lượng đường trong máu xuống mức thấp nhất, dễ bị chóng mặt, thậm chí bị ngất xỉu.
9. Tắm nước lạnh
Nguy hiểm hơn, tắm nước lạnh trong tình trạng cơ thể suy yếu sẽ nhanh dẫn đến tình trạng đột quỵ, tai biến, đặc biệt với những người bị say rượu, mắc các bệnh tim mạch, cao huyêt áp. Khi cơ thể đang mệt mỏi hoặc có bệnh trong người.
Việc tắm nước lạnh khiến các mạch máu trong cơ thể co lại, ảnh hưởng đến quá trình lưu thông máu. Lúc này, cơ thể đang yếu sẽ càng suy yếu hơn.
10. Tắm khi nhiệt độ cơ thể đang cao
Nhiều người có thói quen tắm khi nhiệt độ cơ thể đang cao. Điều này thực sự không tốt bởi vì nếu tắm đêm khi cơ thể chưa ráo mồ hôi, hơi nước sẽ ngấm qua lỗ chân lông đang mở rộng. Đây là nguyên nhân khiến bạn bị ho, sốt, kéo theo các nguy cơ viêm, nhiễm phổi. Quá trình này diễn ra sau một thời gian khá dài nên ít người nhận ra nguyên nhân.
11. Tắm gội từ đầu xuống chân
Trình tự tắm gội chuẩn như sau: Rửa mặt, tắm toàn thân và gội đầu. Nếu là mùa đông thì có thể dùng nước ấm dội vào bàn chân trước để cơ thể thích nghi nhanh với nhiệt độ môi trường.
Không nên gội đầu xong mới tắm vì khi đó khiến các mạch máu trên đầu khó lưu thông vì sự chênh lệnh nhiệt độ đột ngột, có thể gây choáng váng.
12. Tắm xong đi ngủ ngay
Độ nóng của nước nóng sẽ khiến nhiệt độ cơ thể tăng nhanh gây ức chế hoạt động của não bộ và gây hại cho sức khỏe của bạn. Nếu lập tức đi ngủ sau khi tắm, bạn sẽ rất khó chìm sâu vào giấc ngủ.
Tốt hơn hết là bạn nên tắm trước khi đi ngủ khoảng 1 – 2 giờ. Còn trường hợp bạn không có thời gian mà vẫn muốn sạch sẽ để lên giường thì chỉ cần dùng khăn lạnh ẩm lau lại phần trán và cổ 5 phút là được. Cách làm này sẽ khiến nhiệt độ cơ thể được trung hòa ở mức bình thường.
13. Tắm sau khi uống rượu
Rượu làm ảnh hưởng đến chức năng gan và kiềm chế giải phóng glycogen (chuỗi phân tử đường gluco). Tuy nhiên, quá trình tắm lại làm tăng tiêu thụ gluco của cơ thể. Việc thiếu đường trong máu sẽ gây ra hoa mắt, nhìn mờ, mệt mỏi và thậm chí dẫn đến hôn mê do giảm gluco huyết.
14. Tắm khi bạn đang sốt
Năng lượng tiêu thụ sẽ tăng lên 20% khi cơ thể người tăng lên 38 độ C. Vì thế, đừng tắm khi bạn sốt để tránh tai nạn.
15. Tắm ngay sau khi làm việc
Dù cho bạn làm việc thể chất hay vận động thể lực, nên nghỉ một lát mới tắm, nếu không nó dễ dàng dẫn tới thiếu máu cung cấp cho tim và não, thậm chí gây bất tỉnh.
Tâm An Trong Nghịch Cảnh Bs Nguyễn Thượng Chánh Phỏng dịch từ bài giảng của Đức Đạt Lai Lạt Ma tại Hindustan Times Leadership Summit on the art of happiness, New Delhi, Nov 19,2010 - Calm mind is key to happiness:Dalai Lama. Video: Dalai Lama-The Art of Happiness in Troubled Times (nói tiếng Anh khoảng 1 giờ) http://www.youtube.com/watch?v=KwFy99C_PBwKhi đề cập đến hạnh phúc trong nghịch cảnh (Happiness in troubled times) Đức Đạt Lai Lạt Ma nhấn mạnh rằng chúng ta cần phải nghĩ đến hai loại khổ đau: khổ đau về thể chất và khổ đau về tinh thần.
Ngày nay, nhờ vào các tiến bộ vượt bực về khoa học và kỹ thuật nên khổ đau thể chất đã giảm đi nhiều trong đời sống nhưng trái lại khổ đau về mặt tinh thần vẫn còn tồn tại. Chính loại khổ đau nầy là cội nguồn của các nỗi bất hạnh của con người.
Mức độ khổ đau về tinh thần hay stress phát xuất từ bối cảnh cạnh tranh trong đời sống mà ra và chúng rất nổi bật tại các thành phố lớn như Kolkata và New Delhi. Ngược lại, tại vùng nông thôn thì khổ đau về thể chất rất nhiều nhưng khổ đau về tinh thần thì lại ít thấy hơn.
Cốt lõi thông điệp của Đức Đạt Lai Lạt Ma tại Darbar Hall of the Taj Palace Hotel, New Delhi là chúng ta nên tìm hạnh phúc và lòng từ bi compassion từ bên trong. Nhắc lại lời nói của nhà Phật học của thế kỷ thứ VIII là Shantideva, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã phát biểu như sau: “Anh không thể nào dùng da để bọc hết tất cả các gai nhọn mọc trên thế giới được, nhưng da chỉ đủ để bọc hai bàn chân của anh lại mà thôi. Cùng một ý như thế, bằng cách kiềm chế lòng tức giận của mình, anh có thể khuất phục được tất cả kẻ thù”.
 Đức Đạt Lai Lạt Ma làm lễ ở một mandala. (Photo Dalailama.com) Dẫn chứng câu chuyện một nhà sư Tây Tạng đã phải chịu đựng 19 năm tù đày khổ sai trong ngục tù gulag Trung cộng, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nói “Khi nhà sư đó đến được Ấn Độ và kể lại rằng người rất sợ lúc bị tù đày. Có phải lo sợ cho mạng sống hay không? Sư trả lời là không, điều lo sợ chính yếu là tôi có thể đánh mất lòng từ bi compassion đối với người dân Trung Quốc. Đó là một cách suy nghĩ của người Tây Tạng”.
Niệm kinh giúp người Phật tử đi trong con đường từ bi. Đối với những người không phải là tín đồ, thường chiếm đa số trên thế giới ngày nay “phương cách thế tục để có lòng nhiệt tình” phải được thông qua từ nội quán và từ kinh nghiệm sống.
Prayers help believers to stay on the path of compassion. For non-believers, which he reckoned made up the majority of the worl’s population today, “the secular way to warm-heartedness” must come through introinspection and lived experiences, he said.
Chủ bút báo Hindustan Times có hỏi Đức Đạt Lai Lạt là làm thế nào để có thể đề cập được sự đánh mất lòng tin nơi tôn giáo của lớp người trẻ tuổi.
Ngài đã trả lời như sau “Thế giới của chúng tôi thuộc về thế kỷ thứ 20. Một thế kỷ đầy bạo lực với hơn 200 triệu người bị giết chết. Thế kỷ hiện tại là một thế kỷ mới. Nó có đượm màu bạo lực hay không còn tùy thuộc vào tầng lớp trẻ hiện nay. Có thể đây sẽ là một thế giới tốt đẹp, nếu giới trẻ chịu xa lánh tính đạo đức giả và những gì nhân tạo của thế hệ trước. Bằng cách đó tài sản nội tại (inner wealth) của họ sẽ được giàu lên thêm.”
Suhel Seth, đồng sáng lập viên Công ty quảng cáo Equus hỏi Đức Đạt Lai Lạt Ma về “kế hoạch kế thừa succession planning”
Về câu hỏi nầy, Đức Đạt Lai Lạt Ma phá lên cười và trả lời như sau “Đây không phải là một câu hỏi thật sự quan trọng đối với tôi. Nhưng bọn Trung quốc xem vấn đề đó như là một biến cố vô cùng nghiêm trọng vậy… Người dân Tây Tạng phải tự quyết định lấy. Nếu tôi qua đời trong vài ngày tới, người ta vẫn có thể tiếp tục điều hành tổ chức của Đạt Lai Lạt Ma. Nhưng nếu tôi chết trong 20, 30 năm nữa thì ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra”./.
Tham khảo
Calm mind is key to happiness:Dalai Lama
http://www.hindustantimes.com/India-news/NewDelhi/Calm-mind-is-key-to-happiness/Article1-628224.aspxMontreal, 2014 Tại sao Việt kiều ( người việt tỵ nạn ) dám nói thật?2912 Tang Lễ Ca Nhạc Sĩ Việt Dũng Thánh Lễ Và Lễ Hạ HuyệtGS Nguyễn Văn Tuấn Ở nước ngoài, không có một Nhà nước nào dám nghĩ đến việc kiểm soát tư tưởng, theo dõi suy nghĩ của người dân. Nhưng Việt Nam có cả một bộ máy từ trung ương đến địa phương chuyên theo dõi tư tưởng và suy nghĩ của người dân. Bộ máy này thậm chí còn muốn có mặt trong đầu của dân để kiểm soát tư tưởng trước khi người dân phát biểu. Do đó, không ngạc nhiên khi người dân sống trong lo sợ.
08-08-2014 Hôm qua đọc được bài phỏng vấn này (1) mà tôi nghĩ là hay, nên sáng nay có cảm hứng viết vài dòng bình luận. Ông Nguyễn Như Mai (người được phỏng vấn) tỏ ra là người am hiểu điều kiện làm việc ở nước ngoài, và cũng hiểu nguyện vọng của những du học sinh muốn ở lại nước ngoài. Hiếm thấy ai ở trong nước có cái nhìn công tâm như ông. Câu mà ông nói theo tôi là thành thật nhất và đúng nhất là câu này: “[…] chỉ những người đã học ở nước ngoài mới dám nói: Ở nước ngoài họ được sống thực với mình, dám nói điều mình nghĩ. Trong khi về nước, lại phải giấu giếm ý nghĩ của mình, hoặc phải lựa chiều nói dối, không thực lòng. Đâm ra họ sợ.”Tại sao người Việt ở nước ngoài dám nói điều mình nghĩ, còn đồng hương trong nước thì không dám? Tôi nghĩ đến sự khác biệt về những yếu tố liên quan đến tự do tư tưởng, tự do học thuật, sự tiếp cận thông tin, và thói quen đặt câu hỏi. Những yếu tố này, theo tôi, giải thích tại sao người Việt ở nước ngoài sống thật với mình hơn là người Việt ở trong nước. (Khi tôi nói “nước ngoài” tôi đề cập đến các nước như Tây Âu, Bắc Mĩ, Úc). Thứ nhất là tự do tư tưởng được luật pháp bảo vệ. Ở nước ngoài, công dân có quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, và các quyền này được luật pháp bảo vệ. Luật pháp Úc viết rất rõ rằng công dân có quyền có ý kiến, cho dù ý kiến đó khác với ý kiến của đa số, mà không bị ai can thiệp và ngăn cấm. Ý kiến có thể là qua nói, viết sách và trên internet, hoạ, điêu khắc, v.v. Do đó, công dân có quyền phát biểu về bất cứ vấn đề gì mà họ quan tâm. Dĩ nhiên, tự do cũng có giới hạn, nhưng sự giới hạn đó được luật pháp minh định. Có những chuyện xảy ra làm tôi ngạc nhiên. Ví dụ như có lần một giáo sĩ Hồi giáo trong một bài giảng đạo ông một cách gián tiếp ủng hộ những người tham gia khủng bố ở Trung Đông [theo tôi hiểu]; ấy thế mà khi ra toà, ông được tuyên bố vô tội, vì toà phán ông có quyền bày tỏ quan điểm! Thật khó hiểu, nhưng sự việc rõ ràng thể hiện một sự tự do ngôn luận và tự do tư tưởng. Mỗi ngày, mở bất cứ tờ báo nào, bật tivi, mở radio, công chúng nghe những ý kiến phê bình Chính phủ, phê phán thủ tướng và bộ trưởng, thậm chí có người làm show hài đễ diễu cợt các chính khách. Đừng nghĩ các chính khách không theo dõi; họ cũng có xem và nghe, nhưng không làm gì được người dân vì họ có quyền phát biểu. Còn ở Việt Nam tuy rằng hiến pháp có ghi tự do ngôn luận và vài thứ tự do khác, nhưng hình như chưa đề cập đến tự do tư tưởng. Hiến pháp ghi rằng “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình.” Nhưng hài hước một điều là ngay sau câu đó thì cũng Hiến pháp thòng theo một câu “Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Vả lại, quyền tự do chỉ có giá trị trên giấy, vì trong thực tế những gì xảy ra không đẹp như ghi trong Hiến pháp. Các cá nhân phê phán đường lối chính sách của Nhà nước đều bị xách nhiễu hay thậm chí nặng hơn là bị bỏ tù. Cán bộ công nhân viên phê bình Nhà nước thì bị trù dập hoặc kỉ luật. Hai chữ “phản động” được gán ghép một cách tuỳ tiện cho những ai có suy nghĩ khác với Nhà nước và đảng. Tôi không nghĩ ra được ở nơi nào trên thế giới mà bỏ tù người yêu nước chống quân xâm lăng, nhưng VN lại làm chuyện đó! Thứ hai là tự do học thuật. Đối với sinh viên và nghiên cứu sinh hay những người làm việc trong môi trường đại học thì tự do học thuật (academic freedom) là một “ngôi đền” trang trọng. Theo lí tưởng của tự do học thuật, giảng viên và sinh viên trong đại học có quyền tự do nghiên cứu, tự do giảng dạy và tự do học hỏi và tìm hiểu mà không bị kiểm duyệt, đàn áp, hay chi phối bởi các thế lực chính trị và kinh tế. Nhưng ở VN, tự do học thuật là cái gì còn xa xỉ, nhất là trong khoa học xã hội và nhân văn. Nhiều giáo sư VN than phiền rằng khoa học xã hội ở VN chỉ có chức năng chính là minh hoạ cho đường lối của đảng và Nhà nước. Những nghiên cứu với kết quả không phù hợp với một chủ trương nào đó không được công bố. Có những chủ đề, ví dụ như Hồ Chí Minh, được xem là cấm kị, nên chẳng ai nghiên cứu. Nhà văn Nhã Thuyên làm nghiên cứu về nhóm văn chương “Mở Miệng” là bị báo chí chỉ trích y như thời Nhân văn Giai phẩm, và bằng cao học của chị bị thu hồi. Đó là những minh hoạ sinh động về sự thiếu tự do học thuật ở VN. Một môi trường thiếu tự do học thuật rất khó thu hút nghiên cứu sinh hay các giáo sư, và khoa học rất khó phát triển. Không ai muốn giam hãm mình trong môi trường bị ai đó kiểm soát, ngăn cản không cho nghiên cứu cái này, không được công bố cái kia. Nhà khoa học là người yêu tự do, họ không thích ai “xỏ mũi” họ, họ sẽ không bao giờ đi giảng dạy hay làm việc cho những đại học thiếu tự do học thuật. Thiếu tự do học thuật làm ảnh hưởng xấu đến khoa học nước nhà. Chúng ta thấy vấn đề tranh chấp Biển Đông, VN chẳng có bao nhiêu nghiên cứu, nhưng ở nước ngoài thì khá nhiều. Hoặc như đời tư và sự nghiệp của Hồ Chí Minh, các nhà nghiên cứu nước ngoài có khi còn có nhiều thông tin hơn các đồng nghiệp trong nước vì họ có nhiều nghiên cứu hơn và chẳng ai ngăn cấm không cho họ công bố. Trên báo chí, VN kêu gọi các chuyên gia nước ngoài về làm việc ở VN, nhưng với những hạn chế về tự do học thuật (chưa nói đến kiểm soát tư tưởng) thì làm sao lời kêu gọi đó thành hiện thực được. Thứ ba là người dân nước ngoài được tiếp xúc nhiều nguồn thông tin. Ở những nước phương Tây, người dân được tiếp xúc với rất nhiều nguồn thông tin, nhất là qua phương tiện internet. Bất cứ một vấn đề nào cũng có nhiều cách nhìn, và qua đó, nó giúp cho người tiếp cận thông tin không cảm thấy mình bị nhồi sọ. Chẳng hạn như tai nạn máy bay MH17, người dân ở nước ngoài được tiếp cận thông tin từ các nước như Nga và khối Ả Rập, chứ không chỉ các nước phương Tây. Do đó, người dân có thể có cái nhìn toàn cảnh, và có thể phân tích ai đúng ai sai. Ngay cả các vấn đề VN, nhiều khi ở ngoài này, Việt kiều có nhiều thông tin hơn và nhanh hơn đồng hương ở trong nước. Vụ bạo động ở Tây nguyên, Việt kiều có thông tin trước khi báo chí VN đưa tin 2 ngày! Đại đa số người dân trong nước không biết đến công hàm Phạm Văn Đồng, nhưng Việt kiều đã biết từ 30 năm qua, thậm chí còn biết một thứ trưởng VN là ông Ung Văn Khiêm (2) từng tuyên bố với Tàu cộng vào năm 1956 rằng “Theo dữ liệu của Việt Nam, quần đảo Tây sa và quần đảo Nam Sa về mặt lịch sử là một phần lãnh thổ của Trung Quốc.” Có điều khá buồn cười là khi các quan chức cao cấp từ VN sang đây gặp bà con Việt kiều, trong các buổi tiếp kiến, họ đọc một tràng dài về những số liệu kinh tế (nhưng không bao giờ dám nói [hoặc từ chối nói] các vấn đề như biển đảo và quan hệ với Tàu), và lúc nào cũng kèm theo câu “bà con thiếu thông tin”! Ở VN thì thông tin vẫn có nhưng là loại thông tin một chiều và hạn chế. Điều này dễ hiểu vì toàn bộ hệ thống truyền thông là của đảng và do đảng điều khiển. Nếu nhìn vào con số như VN có 838 tờ báo in, 95 báo điện tử, 67 đài phát thanh & truyền hình, v.v. có vẻ rất tốt, nhưng thật ra tất cả chỉ có 1 tổng biên tập! Phần lớn chỉ truyền đi một số thông tin giống nhau, và mang tính tuyên truyền. Thông tin bị kiểm duyệt nghiêm trọng. Cứ xem qua những bản tin liên quan đến tai nạn máy bay MH17 thì rõ VN chỉ cung cấp thông tin một chiều. Bật truyền hình, chúng ta sẽ thấy những bản tin về lãnh đạo đi thăm nơi này, tiếp chính khách kia, và những bản tin về kinh tế với những con số chính xác đến 0.01%. Tôi có cảm giác đó là những thông tin dành cho quan chức, chứ không phải dành cho người dân. Người dân có điều kiện thì dùng truyền hình cáp để tiếp cận với thông tin từ các đài truyền hình nước ngoài. Nhưng ngay cả các đài truyền hình ở nước ngoài cũng bị kiểm duyệt khi truyền đi ở VN! Còn internet tuy có gần 1/3 dân số nối mạng, nhưng có rất nhiều trang web và blog bị chận. Đối với người nước ngoài quen với thông tin mở đến VN là chấp nhận mù thông tin. Thứ tư là người nước ngoài có thói quen đặt câu hỏi và tìm vấn đề. Vì có tự do và thông tin, nên người học ở nước ngoài dám suy nghĩ khác người, suy nghĩ mà người phương Tây gọi là ngoài cái hộp (thinking outside the box). Thật ra, ngay từ lúc còn nhỏ ở bậc tiểu học, học trò đã khuyến khích tự mình tìm hiểu thế giới chung quanh, đặt câu hỏi, và tranh luận trước lớp học. Họ được khuyến khích đặt câu hỏi, phát hiện vấn đề. Do đó, khi lớn lên, họ nhìn đâu cũng thấy vấn đề và rất hăng hái giải quyết vấn đề. Tôi kể một chuyện cá nhân nhưng có liên quan: có lần tôi chứng kiến cảnh tượng ở một khách sạn trên đường 3/2 (Sài Gòn), hôm đó mưa ngập đường xá, khách từ khách sạn muốn ra ngoài phải đi qua một cái cầu tạm bợ. Trong khi chờ xe, tôi thấy một anh khách người Mĩ độ 35 tuổi, đem máy quay phim và máy tính laptop xuống lobby. Anh ta với quần short và áo mưa, xông xuống đường, dầm mưa, quay phim, và khi vào lobby anh dùng đường truyền internet gửi phim về Mĩ. Qua Skype anh ta mô tả tình trạng ngập nước ở đây cho một người bạn, rồi bàn với người bên Mĩ về cách giải quyết vấn đề. Anh nói: “I want solve this problem for them” (tao muốn giải quyết vấn đề này cho họ). Tôi mon men đến hỏi anh ta đến đây lâu chưa, anh nói mới 3 ngày thôi chưa đi du lịch đâu cả vì mưa quá, và anh ta là kĩ sự cầu đường. Tôi nghĩ anh này đúng là Mĩ. Họ được huấn luyện phát hiện vấn đề, và chinh phục vấn đề, dù vấn đề chẳng liên quan gì đến họ. Người Mĩ có cái nhìn toàn cầu, làm cái gì cũng nghĩ sản phẩm này có bán cho khắp thế giới, vấn đề này có thể giúp cho thế giới, v.v. Đó là suy nghĩ tích cực, chứ không phải yếm thế như ở VN. Nhiều người ở VN ngạc nhiên không hiểu tại sao Việt kiều có quá nhiều ý kiến, nhận xét. Đụng đến cái gì ở VN họ đều chê, chỉ trích, và phê phán. Có những vấn đề mà người trong nước xem là bình thường, nhưng Việt kiều xem là bất bình thường. Trước thái độ đó, người Việt ở trong nước thường nghĩ rằng “bọn Việt kiều phách lối, nhiều chuyện”. Nhưng đó là hiểu lầm. Họ không biết rằng sống ở nước ngoài lâu năm hay được trưởng thành từ hệ thống giáo dục nước ngoài, Việt kiều quen với cách đặt vấn đề và phê phán (vì ở nước ngoài họ tiếp xúc hàng ngày như thế). Việt kiều khi về VN nhìn đâu cũng thấy vấn đề (vì quả thật VN có quá nhiều vấn đề) và có nhiều ý kiến là rất bình thường, và họ cũng chẳng có chống đối hay “phản động” gì, vì đó là một nét văn hoá của họ. Nhưng ở VN, phương pháp giáo dục phổ thông đòi hỏi học sinh phải nhồi nhét một số kiến thức cơ bản, và giải quyết những vấn đề theo một công thức đã định sẵn, nhưng không khuyết khích cách đặt vấn đề, phát hiện vấn đề. Sự tôn ti trật tự trong học thuật đó đòi hỏi người học sinh và sinh viên phải biết mình đang ở vị trí không có quyền đặt vấn đề, không có quyền tranh luận. Hệ quả là chưa lên tiếng thì đã bị phê bình ngay “con nít mới học vài ba chữ biết gì mà nói”, hay “không biết thì dựa cột mà nghe”, hay thậm chí “hỗn với thầy cô”. Thái độ trù dập như thế làm thui chột khả năng phát hiện vấn đề và làm suy giảm sự tự tin của học sinh. Khi lớn lên trong một thể chế bán phong kiến bán Mao-Stalin cùng với bóp nghẹt thông tin làm cho người dân thiếu tự tin và không dám suy nghĩ đến những vấn đề “quốc gia đại sự” (vì đã có Nhà nước lo!) Tất cả 4 yếu tố trên đều có chung một cái gốc: tự do. Người nước ngoài có quyền tự do ngôn luận và quyền đó được pháp luật bảo vệ, còn VN thì không. Đó chính là lí do tại sao “những người đã học ở nước ngoài […] sống thực với mình, dám nói điều mình nghĩ. Trong khi về nước, lại phải giấu giếm ý nghĩ của mình, hoặc phải lựa chiều nói dối, không thực lòng.” Đó là lí do tại sao người dân thích chọn tự do hơn là môi trường thiếu tự do. Một khác biệt rất căn bản và rõ rệt giữa VN và các nước phương Tây (như Úc chẳng hạn) là mối liên hệ giữa công dân và Nhà nước. VN có điều luật 88 trong Bộ luật hình sự phạt những ai “tuyên truyền chống Nhà nước”. Nhưng ở Úc thì luật pháp cho phép người dân có quyền phê phán mang tính chống Nhà nước và chống các chính khách của Nhà nước. Phê phán có thể bằng tất cả các hình thức từ nói, viết đến hội hoạ (mà hiểu theo VN là “tuyên truyền”). Ở nước ngoài, không có một Nhà nước nào dám nghĩ đến việc kiểm soát tư tưởng, theo dõi suy nghĩ của người dân. Nhưng Việt Nam có cả một bộ máy từ trung ương đến địa phương chuyên theo dõi tư tưởng và suy nghĩ của người dân. Bộ máy này đó thậm chí còn muốn có mặt trong đầu của dân để kiểm soát tư tưởng trước khi người dân phát biểu. Do đó, không ngạc nhiên khi người dân sống trong lo sợ. Họ không biết những gì mình phát biểu có sai hay không. Có người còn sợ đến nỗi không dám bấm nút “like” hay viết nhận xét trong các trang mạng xã hội! Một môi trường ngột ngạt như thế rất khác với môi trường tự do ở nước ngoài. Do đó, không khó giải thích tại sao phần lớn các em du học sinh thích ở lại nước ngoài chứ không muốn về Việt Nam. Thật ra, cũng chẳng riêng gì các em du học sinh, đại đa số người dân VN đều trân quí tự do và đi tìm tự do ở phương Tây. Người có điều kiện thì qua du học hay qua các hình thức chính thức khác. Người không có điều kiện thì liều mình vượt biên (cho đến nay vẫn còn hàng ngàn người Việt liều mình trên biển để đi tìm tự do). Cũng chẳng có gì ngạc nhiên vì con người, như là một qui luật, thích chọn môi trường tự do để sinh sống.
Khi luật sư chỉ là cái bóng của công lýLê Chân Nhân 07-08-2014 (Dân trí) – Trong tất cả các tội ác mà con người có thể gây ra, thì bức cung nhục hình để ép bị can nhận tội là tội ác ghê tởm nhiều khi còn hơn cả giết người.Bởi vì, có những trường hợp giết người vì không làm chủ được bản thân, vì tự vệ, vì bộc phát nhất thời. Còn dùng nhục hình để ép án là hành vi có chủ đích, kéo dài ngày này qua tháng khác, hành hạ người vô tội. Người dùng nhục hình và bức cung là cán bộ điều tra, hiểu biết pháp luật, có quyền sinh sát đối với số phận người khác. Chính vì họ được đào tạo, được nhà nước giao trách nhiệm điều tra tội phạm, nhưng họ dùng quyền và sức mạnh được giao để nhục hình một công dân nên mới đáng ghê tởm. Xâm phạm hoạt động tư pháp để đẩy người khác vào tù tội, phải chịu án chung thân, tử hình thì những điều tra viên đó không còn nhân tính. Thậm chí, có trường hợp dùng nhục hình đến nỗi can phạm bị tử vong ngay trong trại tạm giam.
Vụ án Nguyễn Thanh Chấn với những lời tố cáo nhục hình chưa làm rõ. Vụ án Hàn Đức Long cũng ở Bắc Giang cũng tương tự. Hàn Đức Long bị ghép tội hiếp dâm, giết người nhưng một mực kêu oan. Cán bộ điều tra bức cung bằng cách dùng bút bi kẹp vào các kẽ ngón tay, đốt bằng bật lửa gas… Vụ án ở Phú Yên còn tệ hơn, nghi can bị 5 công an đánh chết tại trại tạm giam. Không lên tiếng cảnh tỉnh thì sẽ còn bức cung nhục hình nhiều và theo đó là án oan sai chồng chất. Chính vì vậy nên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang – Trưởng ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương đã yêu cầu khắc phục tình trạng này. Bộ Công an cũng ban hành Thông tư, trong đó quy định nghiêm cấm điều tra viên, cán bộ điều tra bức cung, mớm cung hoặc dùng nhục hình dưới bất kỳ hình thức nào. Các quy định bằng văn bản quy phạm pháp luật là cần thiết, nhưng chưa đủ để ngăn chặn hành vi bức cung, nhục hình, mà phải thực hiện những cải cách cụ thể hơn. Ví dụ, đã có nhiều ý kiến đề xuất lắp đặt camera trong phòng hỏi cung. Tuy nhiên, nếu cơ quan điều tra vừa điều tra vừa giam giữ thì khó có thể minh bạch trong chuyện lấy thông tin từ camera. Nếu như điều tra viên không dùng nhục hình trong phòng lấy cung mà ở nơi khác thì sao? Cho nên, đề xuất tách cơ quan quản lý giam giữ độc lập với cơ quan điều tra là một biện pháp phù hợp. Ngoài ra, một quy định vô cùng khoa học và có khả năng ngăn chặn nhục hình rất thực tế, đó là sự có mặt của luật sư trong các cuộc hỏi cung. Thiếu vai trò của luật sư, khó có thể nói đến sự minh bạch của các bản cung. Nhìn vào thực tế, luật sư còn chưa được tạo điều kiện để thực hiện công việc vô cùng quan trọng, đó là tiếp cận với thân chủ trong các cuộc hỏi cung. Thiếu vai trò này, luật sư chỉ là cái bóng của công lý mà thôi. Hãy như quốc gia văn minh, trước khi thẩm vấn, cảnh sát sẽ nói với nghi phạm bằng “Lời cảnh báo Miranda”: “Anh có quyền giữ im lặng và từ chối trả lời câu hỏi. Bất cứ điều gì anh nói cũng sẽ được dùng để chống lại anh trước tòa. Anh có quyền có luật sư trước khi khai báo với cảnh sát và luật sư sẽ hiện diện khi cảnh sát thẩm vấn anh. Nếu anh không thể tìm luật sư, anh sẽ được cung cấp một luật sư trước khi trả lời các câu hỏi. Anh có thể trả lời câu hỏi khi không có luật sư, nhưng anh vẫn có quyền ngưng trả lời bất cứ lúc nào để chờ đợi sự có mặt của luật sư”. Có lẽ “Lời cảnh báo Miranda” nên được áp dụng khắp nơi trên địa cầu này, đặc biệt là những nơi còn bóng tối.
Góp phần giải mã thư ngõ “61”Lao Động Việt công khai tuyên cáo hoạt động tại Việt NamThiện TùngĐã là Đảng Cộng sản theo học thuyết CS thì tất phải độc tài chuyên chế, là đảng viên Đảng Cộng sản mà không chấp nhận thể chế độc tài chuyên chế của đảng mình, về thực chất, đâu còn là đảng viên Cộng sản. Nói không sợ mích lòng, theo nội dung Thư ngõ, 61 vị đứng tên trong đó gởi Ban Chấp Hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng CSVN, họ đều phản đối độc tài chuyên chế, vậy là trong người họ không có hoặc không còn chất Cộng sản. Họ từ đâu ra, đây là một trong những vấn đề cần được giải mã. Từ khi Thư ngõ nầy được công bố, nhiều ý kiến khen chê theo cảm nghĩ của riêng mình, nói chung những ý kiến ngược xuôi ấy đều có giá trị cho tôi tham khảo, học hỏi. Về phần mình, tôi cũng có một số suy nghĩ về hiện tượng đặc biệt nầy. “Có ở trong chăn mới biết chăn có rận” – Tôi muốn nói: Tôi tham gia kháng chiến năm 1952, trụ lại miền Nam, vào Đảng Lao Động VN năm 1959. Vì không chấp nhận Chuyên chính Vô sản và Chủ nghĩa Xã hội, tôi từ nhiệm năm 1986 và sau đó trả thẻ Đảng với lý do là tôi xin vào Đảng Lao Động VN chớ không xin vào Đảng CSVN. Vậy là ít nhiều tôi có ở trong “chăn” trong thời chiến và thời bình. Thấy gì nói nấy, xem như góp phần giải mã phần nào về sự bất hòa hiện có trong nội bộ Đảng CSVN, sự lộ diện 61 vị ghi danh trong Thư ngõ nầy chỉ là phần nổi. Đảng CS với học thuyết Mác-Lê không “ăn khách”. Mới xuất hiện, còn manh nha mà hung dữ đòi “đào tận góc, trốc tận rể” 4 anh Trí, Phú, Địa, Hào. Những cuộc khởi nghĩa Xô Viết Nghệ Tĩnh, Nam Kỳ Khởi nghĩa… do Đảng CS khởi xướng đều tắm máu, thất bại trong trong trứng nước. Trong cái rủi có cái may, thế chiến thứ 2 do phát xít Đức, Ý, Nhật gây sự, nước Pháp thọ nạn phát xít, ở Châu Á Nhật thọ nạn Đồng Minh, thừa cơ, Hồ Chí Minh giương cao ngọn cờ Dân tộc khởi nghĩa giành được chính quyền từ tay Pháp, Nhựt. Khi pháp trở lại VN, với tư cách Chủ tịch nước và Chủ tịch Đảng, không còn cách nào khác, Hồ Chí Minh giải thể Đảng CS, thực hiện dân chủ, đa nguyên về chính tri, tiến hành cuộc Cách mạng Dân tộc Dân chủ suốt thời gian dài từ 1946-1975. Nhờ dân chủ, đa nguyên về chính trị, các tổ chức đảng, phái, tôn giáo lần lượt ra đời: Đảng CS “tái xuất giang hồ” với tên gọi mới Đảng Lao Động VN, Đảng Dân Chủ (của Tư sản dân tộc), Đảng Xã Hội (của Trí thức cấp tiến), Đảng Nhân Dân Cách mạng miền Nam (1); ở Nam Bộ có 3 lực lượng vũ trang của 3 giáo phái Cao Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên. Tất cả những tổ chức vừa kể cùng nhân dân chung sức chung lòng làm cuộc Cách mạng Dân tộc Dân chủ bằng 2 bước: bước Dân tộc là loại ngoại xâm, bước Dân chủ là thực hiện quyền về mọi mặt đối với nhân dân. Sau 1975, khi nước nhà thống nhất, dựa vào thế thượng phong của Đảng mình, những người lãnh đạo Đảng Lao Động VN đưa ra kế sách “thuyết phục” các đảng chiến hữu “tự nguyện” giải thể – được xem như cái chết tự chọn; kết tập các đảng viên của các đảng bị giải tán lại trong ngôi nhà mới xây có tên là Đảng CSVN, nhận lớp bước Dân chủ, tiến nhanh, tiến mạnh tiến vững chắc lên CNXH. Từ sự hợp nhất đó, Đảng CSVN nghiễm nhiên thành tạp chủng do đã dung nạp những khuynh hướng chính trị khác nhau từ nhiều đảng. Trong nội bộ Đảng CSVN xuất hiện ngày càng rõ 2 khuynh hướng: Một bộ phận tuy không đông, nhưng đa phần nằm trong giới lãnh đạo, theo khuynh hướng gọi là “Giai cấp”, nặng về ý thức hệ Cộng sản theo học thuyết Mác – Lê – Mao; một bộ phận khác khá đông, nhưng “thấp cổ bé miệng”, theo khuynh hướng Dân tộc, đa nguyên. Để phân biệt, người đời thường gọi là phái độc tài bảo thủ và phái dân chủ đa nguyên. Có người cho rằng dân chủ, đa nguyên, đa đảng chẳng qua là sách lược để tập hợp lực lượng chống ngoại xâm. Nói thế nếu có thể đúng chỉ đối với Đảng Lao Động trước đây và Đảng CSVN sau này, chớ các đảng khác và nhân dân xem dân chủ, đa nguyên, đa đảng là chiến lược, là mục đích. Họ đã từngvì nó mà đánh đổi bao mồ hôi, nước mắt và cả máu. Dựa vào danh sách trích ngang của 61 vị đảng viên ghi danh trong Thư ngỏ, tính từ trên xuống, cho thấy thành phần trong Đảng CSVN đa dạng như hợp chúng quốc Hoa Kỳ: - 16 vị (từ 1 đến 16) vào đảng từ 1939 đến 1950 là đảng viên Đảng CS Đông Dương. - 9 vị (từ 17 đến 25) vào Đảng từ 1951 đến 1963 là đảng viên Đảng Lao Động VN, cũng có thể có đảng viên Đảng Dân chủ hoặc Đảng Xã hội trong đó. - 26 vị (từ 26 đến 51) vào Đảng từ 1965 đến 1975, nếu vào Đảng ở miền Bắc là đảng viên Đảng Lao Động VN, nếu vào Đảng ở miền Nam là đảng viên Đảng Nhân Dân Cách mạng miền Nam. - 10 vị (từ 52 đến 61) vào Đảng từ 1976 đến 1996 là đảng viên Đảng CS VN đương quyền. Điều thú vị, được biết trong danh sách Thư ngỏ nầy có 2 cha con, người cha đứng đầu danh sách là tướng Nguyễn Trọng Vĩnh có tuổi Đảng cao nhất, người con của Ông cuối danh sách là trung tá Nguyễn Nguyên Bình, có tuổi Đảng thấp nhất – Cha con đều tướng tá, cùng đồng chí hướng – hơn cả tuyệt vời. “Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên”, không cùng ý thức hệ, khác chủng mà buộc “kết hôn” với nhau thì trách sao khỏi cảnh “lộn nài bẻ óng”. Muốn ổn định chỉ còn cách “xả giàn” cho chúng về “nguyên quán”. Có ý kiến cho rằng, những đảng viên đòi dân chủ, đa nguyên chính trị… là phản bội Đảng CSVN. Trả lời sao trôi nếu họ nói lại: Tôi là đảng viên của Đảng khác, bị tổ chức úp bộ chớ có Cộng sản đâu?! Nếu nói chúng tôi phản bội “giai cấp”là giai cấp nào? Chúng tôi chỉ thấy rằng Đảng CSVN phản bội sự nghiệp Cách mạng Dân tộc Dân chủ mà cả dân tộc phải đổi lấy nó bằng mồ hôi, nước mắt và máu trong những cuộc kháng chiến. Phản bội kẻ phản bội thường là những người tốt, can đảm mới dám làm việc ấy. Lại cũng có người cho rằng, nội dung Thư ngỏ của 61 vị này không có gì mới, năm này qua năm khác, hết thỉnh nguyện thư, kiến nghị, thư ngỏ… rồi cũng chẳng đâu vào đâu! Tôi thì nghĩ rằng Thư ngỏ này có những mới, lạ: - Nó ra đời trước nguy cơ mất nước, dân tộc bị đồng hóa, kinh tế, xã hội rối loạn… - Họ toàn là đảng viên có tên tuổi, Thư ngỏ không phải gởi cho cá nhân hay Bộ Chính trị mà gởi cho Ban Chấp hành Trung ương Đảng và đồng gởi cho toàn thể đảng viên trước thềm đại hội Đảng các cấp… Vô hình trung nó vừa là lời kêu gọi lãnh đạo Đảng sớm hồi tâm, vừa như là bản hiệu triệu đánh thức số đảng viên đang ôm sổ hưu say ngủ và số đảng viên đang lạc lõng trong “mê hồn trận”. - Có lẽ lần này các ông không “quăng chài buông chốp”đâu.Thư ngỏ cũng là lời cảnh báo đối với toàn Đảng. Nếu không được lãnh đạo Đảng đáp ứng ở chừng mức mà đôi bên có thể chấp nhận, theo tôi, có khi 61 vị này không dừng lại “ly thân” như lâu nay mà công khai “ly hôn” với Đảng CSVN không chừng. Rồi họ làm gì nữa, thú thật tôi không biết và không dám đoán mò. Vì lợi ích quốc gia, dân tộc, ước gì Đảng CSVN từ bỏ lợi ích riêng tư, trở về với cộng đồng dân tộc như hồi kháng chiến thì tốt biết mấy. Nếu Đảng CSVN tiếp tục vì lợi ích riêng tư, cho rằng mình có quyền giữ thể chế độc tài toàn trị, biết đâu những đảng viên có khuynh hướng dân chủ họ cũng có quyền tách ra lập đảng này, phái nọ như hồi kháng chiến để lo cho dân, cho nước thì sao? – chẳng lẽ Đảng CSVN xua quân ra đập đầu những người hết lòng vì nước vì dân này sao?! Phải công nhận rằng, 61 đảng viên ghi danh trong Thư ngỏ là những người yêu nước thương dân, họ đang tiên phong trong đấu tranh để cải cách về mọi mặt, nếu không ủng hộ thì thôi, không ai có quyền làm nhục chí họ. 05/08/2014 T.T.
Thông báo số 4 của Hội Nhà báo độc lập Việt NamVề hoạt động trong tháng đầu tiên của Hội ———————— Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (IJAVN) ra đời vào ngày 4/7/2014, đến nay đã hoạt động được tròn một tháng. Ngày 4/8/2014, IJAVN đã tổ chức sinh hoạt định kỳ buổi đầu tiên tại Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, dành cho hội viên khu vực miền Nam và một số ở miền Trung. Cuộc họp này vắng mặt hai thành viên là Phạm Chí Dũng – chủ tịch Hội, và Phạm Bá Hải – hội viên, đều do bị cơ quan an ninh tìm cách ngăn chặn. Tuy nhiên, với sự chủ trì của Phó chủ tịch thường trực IJAVN – Linh mục Anton Lê Ngọc Thanh, cuộc họp đã diễn ra sôi nổi với nhiều ý kiến sâu sắc về hoạt động kết nạp hội viên, Việt Nam Thời Báo, hoạt động đào tạo và một số nội dung khác. Dưới đây là một số hoạt động trong tháng đầu tiên của IJAVN: 1- Tuyên bố: Đã ra Tuyên bố và vận động lấy chữ ký phản đối Trung Quốc bắt giữ 13 ngư dân Việt Nam. 2- Ra đời trang Việt Nam Thời Báo trên Facebook và Website: Cơ quan ngôn luận chính thức là trang web VNTB. Tuy nhiên trang web này đã bị đánh phá chỉ sau 10 ngày ra đời. BBT đã khắc phục trang web và đến nay tình hình đã ổn định. Lượng truy cập trung bình hàng ngày tại trang Web VNTB là 25.000 – 30.000. 3- Phát triển hội viên: Có 3 trường hợp hội viên xin rút tên vì lý do cá nhân. Có thêm 7 hội viên mới là: - Nguyễn Ngọc Bích (Hoa Kỳ) - Võ Long Triều (Hoa Kỳ) - Nguyễn Ngọc Linh (Hoa Kỳ) - Nguyễn Trung Chính (Hoa Kỳ) - Huỳnh Bá Hải (Na Uy) - Lương Văn Điền (Sài Gòn) - Trần Ngọc Thành (Áo) Như vậy đến nay IJAVN có 80 hội viên, trong đó 17 hội viên hải ngoại, chiếm 21% tổng số hội viên. 4- Quy trình công nhận hội viên mới: - Trong bối cảnh Nhà nước Việt Nam còn chưa thực sự công nhận sự tồn tại và phát triển của xã hội dân sự và các hội đoàn độc lập, những người muốn tham gia vào IJAVN nên xác định và cân nhắc trước rằng nếu vào IJAVN, họ có thể sẽ phải chịu áp lực từ phía an ninh, cơ quan, đồng nghiệp và ngay trong gia đình. - Những người chuẩn bị được trở thành hội viên cần thông báo trước cho các hội viên cũ biết trước để có ý kiến - Mỗi người muốn vào hội phải có hai hội viên giới thiệu và bảo đảm. - Ban lãnh đạo Hội sẽ quyết định cuối cùng về việc gia nhập Hội. 5- Hội thảo: Tham dự Hội thảo “Truyền thông phi nhà nước” do ĐSQ Úc tổ chức tại Hà Nội. 6- Hỗ trợ tài chính: Mọi hỗ trợ tài chính của cá nhân trong và ngoài nước cho IJAVN được gửi về địa chỉ: - Trao trực tiếp cho Linh mục Anton Lê Ngọc Thanh, Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, 38 Kỳ Đồng, quận 3, TP. Hồ Chí Minh. - Hoặc gửi cho ông Phạm Chí Dũng, tài khoản: 091 407221 041 (VND) 091 407221 101 (USD) Ngân hàng HSBC Vietnam IJAVN xin bày tỏ lòng cám ơn sâu sắc đến những người cảm tình và các nhà hảo tâm đã ủng hộ, hỗ trợ cho IJAVN trong thời gian qua. Rất mong các tác giả và bạn đọc trong và ngoài nước tiếp tục theo dõi và viết bài cộng tác với Việt Nam Thời Báo (http://www.ijavn.org/). Xin chân thành cám ơn và cầu chúc độc giả cùng báo giới Việt Nam niềm tin về Tự do báo chí trong những tháng năm không xa. Ngày 6 tháng 8 năm 2014 Ban lãnh đạo Hội Nhà báo độc lập Việt Nam
Chúng tớ là những người cộng sản dân chủ đa nguyên!!!Đỏ bảng (Danlambao) - Trước hết xin giải thích về cái tên. Đỏ Bảng là đảng bỏ. Đảng bỏ em chứ em chưa hề bỏ đảng.
Bài này của em là "nguồn cảm hứng" từ bài viết "Góp phần giải mã thư ngỏ "61" của nguyên đồng chí Thiện Tùng, đăng trên Bauxite Vietnam - Tiếng nói phản biện nhiều mặt của người trí thức. Đỏ Bảng em nghèo, học hành dang dở, y tá miệt rừng không thành, mà thiến lợn cũng không xong, nhưng là người tỉnh trí, thức hoài không ngủ nên cũng mạo muội leo lên chiếu cao của các đấng để có vài lời với nguyên đồng chí Thiện Tùng. Xin xem đây là tiếng nói phản biện một mặt của người trí thức không bằng cấp.
Gọi bác Thiện Tùng là nguyên đồng chí vì bác ý vào đảng năm 1959 và treo bảng đỏ vào năm 1986. Lý do bỏ đảng theo bác ý viết trong bài là:
"Vì không chấp nhận Chuyên chính Vô sản và Chủ nghĩa Xã hội, tôi từ nhiệm năm 1986 và sau đó trả thẻ Đảng với lý do là tôi xin vào Đảng Lao Động VN chớ không xin vào Đảng CSVN."
Má ơi! Đảng Lao Động VN được thành lập vào tháng 2 năm 1951, là bình cũ rượu cũ với nhãn hiệu mới của Đảng Cộng sản Đông Dương - tuy hai mà một. Năm 1976, sau khi phỏng được miền Nam, nhãn cũ lại được lôi ra, cắt bỏ chữ Đông Dương, xài lại cho bình rượu chôn sâu cất kín đảng Cộng sản Việt Nam.
Trong suốt 17 năm - từ lúc tham gia năm 1959 đến 1976 Đảng Lao Động bị thay nhãn hiệu - bộ bác Thiện Tùng sáng không thấy, chiều không nghe, đêm đêm không hửi được mùi hươngChuyên chính Vô sản và Chủ nghĩa Xã hội toát ra nồng nàn từ đảng Lao Động sao cà!? Mà hỏi thiệt bác nghe, trong thời gian này bác tự xưng mình là gì? Xưng rằng: Tớ là một đảng viên cộng sản hay tớ là một đảng viên lao động?
Rồi từ năm 1976 đến năm 1986, phải 10 năm sau bác Tùng ta mới giãy nảy trương bảng đỏ vì rằng: ả nạ dòng bác ý xin cưới ban đầu là em lao động chứ không phải nường cộng sản. 10 năm!? Sao dài quá mạng dzậy bác Thiện Tùng!?
Bà con trong thôn đại xá cho cái nhập đề lung khởi đi hoài không tới vì Đỏ Bảng em nghĩ rằng phải hiểu cái bối cảnh, lý do ra vào đảng, ra đảng, tức là cái "background" của cái ông nội chọn lầm đảng suốt 27 năm sau mới biết này, để thấy rằng có nhiều thứ cũng... tức cười, rồi mới "thấm" những gì ổng viết sau đó.
Bác ý viết gì dzậy ta?
Bà con nào muốn đọc toàn bộ thì xin chạy xuống cuối bài đọc trước nghe. Ở đây Đỏ Bảng em xin tóm ý:
Bác Tùng nhà mình viết rằng 61 ông bà cộng sản họ Nguyên là những người phản đối độc tài chuyên chế, cho nên mấy ông mấy bà này không có hoặc không còn chất Cộng sản. Đó là mụt đích cho cái chiện giải mả của bác Thiện Tùng và cũng là cái mụt nhọt mà Đỏ Bảng em, vốn người nhiều chiện, muốn đem ra mổ xẻ cho nó văng mủ chơi.
Hu hu!!! 61 ông bà bề dày cách mạng chất đống lại với nhau chắc còn cao hơn đỉnh Hoàng Liên Sơn mà bác Thiện Tùng dám nói không có hoặc không còn chất cộng thì thiệt là xâm mình. Thì đây, bác giải thích, đại ý như sau nè:
Bác ý và nhiều chiến hữu của bác trong đảng cộng sản đúng ra là gia nhập Đảng Lao Động VN, Đảng Dân Chủ Đảng Xã Hội, Đảng Nhân Dân Cách mạng miền Nam, 3 lực lượng vũ trang của 3 giáo phái Cao Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên để cùng nhau chung sức chung lòng làm cuộc Cách mạng Dân tộc Dân chủ. Sau khi phỏng được miền Nam thì tại mấy cha lãnh đạo Đảng Lao Động VN dụ khị các "đảng chiến hữu" ta "tự nguyện" giải thể để sau đó chui vào một cái nhà mới mang tên Đảng CSVN. Và vì thế, theo bác Thiện Tùng - chỗ này phải trích nguyên văn của bác ý để bà con đọc cho... sướng:
"Trong nội bộ Đảng CSVN xuất hiện ngày càng rõ 2 khuynh hướng: Một bộ phận tuy không đông, nhưng đa phần nằm trong giới lãnh đạo, theo khuynh hướng gọi là “Giai cấp”, nặng về ý thức hệ Cộng sản theo học thuyết Mác - Lê - Mao; một bộ phận khác khá đông, nhưng “thấp cổ bé miệng”, theo khuynh hướng Dân tộc, đa nguyên. Để phân biệt, người đời thường gọi là phái độc tài bảo thủ và phái dân chủ đa nguyên."
Tới đây, em xin tạm túm lại, bác Thiện Tùng hoàn thành công tác gắn nhãn cho 61 ông bà đảng viên cộng sản đang còn ngồi chồm hổm trong đảng: mấy ông mấy bà này thuộc bộ phận "khá đông" trong đảng CSVN theo trường phái dân chủ đa nguyên.
Cám ơn trời phật, nhờ bác Thiện Tùng dân ta mới biết trong "đảng ta" có một thành phần đa sốcó tên gọi là: các đồng chí cộng sản dân chủ đa nguyên. Và: té ra cái đảng khốn nạn này còn cứu vãn được!!!
(À mà này: vậy chứ bác Hồ nhà mình thuộc phái độc tài bảo thủ hay phái dân chủ đa nguyêndzậy bác Tùng?)
Sau khi minh định căn cước dân chủ đa nguyên cho các đồng chí cộng sản đa số "phe ta", bác Thiện Tùng mổ ngựa tiếp, đại ý rằng:
Dân chủ, đa nguyên, đa đảng là sách lược để tập hợp lực lượng chống ngoại xâm của đámLao Động / Cộng Sản. Riêng đối với các đảng khác thì xem dân chủ, đa nguyên, đa đảng làmục đích. (nhắc lại: các đảng "khác" đây là Đảng Dân Chủ Đảng Xã Hội, Đảng Nhân Dân Cách mạng miền Nam mà bác Thiện Tùng làm ngơ không cho bà con biết được đứa nào là thủ phạm, trong cái đêm hôm ấy là đêm gì đã phọt ra chúng và với mục đích gì.)
Cùng một thứ mà đứa thì dùng nó là sách lược (hay nói... mẹ nó là chiêu bài mị dân), đứa thì bây giờ mới thỏ thẻ đó là mục đích nên mới dẫn tới tình trạng - theo bác Thiện Tùng: “Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên”, không cùng ý thức hệ, khác chủng mà buộc “kết hôn” với nhau thì trách sao khỏi cảnh “lộn nài bẻ óng”. Và bác ý cùng các đồng chí cộng sản dân chủ đa nguyên thiệt ra “là đảng viên của Đảng khác, bị tổ chức úp bộ chớ có Cộng sản đâu?!”
À thì ra thế!!!
Nhưng Đỏ Bảng em xin giơ tay théc méc:
Không phải là cộng sản thì sao không... bỏ cha nó cái đảng ép dầu đó đi? Sao cứ đêm đêm chung chạ gối mền, tới luôn bác tài với nó? Sao vẫn kiên trì bám lai quần chúng nó mấy chục năm trời đến giờ vẫn chưa nhả, rồi nay lại còn thư ngỏ, thư hẻm mong thằng chồng độc tài bảo thủ nó "sớm hồi tâm" và "từ bỏ lợi ích riêng tư, trở về với cộng đồng dân tộc như hồi kháng chiến". (Ui da!!! té ra tụi nó hư đốn trường kỳ dzậy sao!).
Hay thiệt!!! Mấy bác này trung thành thiệt là hay!!!
Vì... hay thiệt thiệt hay cho nên bác Thiện Tùng sau khi giải mả chuyện đảng viên cộng sản mà không vào đảng cộng sản, đảng viên cộng sản mà lại là cộng sản dân chủ đa nguyên, đảng viên là bị tổ chức úp... đã đi đến kết luận cũng thiệt là hay luôn:
"Phải công nhận rằng, 61 đảng viên ghi danh trong Thư ngỏ là những người yêu nước thương dân, họ đang tiên phong trong đấu tranh để cải cách về mọi mặt, nếu không ủng hộ thì thôi, không ai có quyền làm nhục chí họ."
Họ đang tiên phong đó à nghe! Chẳng phải mấy ông bà phản động ngoài đảng vào tù ra khám vì đấu tranh cho tự do dân chủ đi trước, dẫn đầu à nghe.
Họ đang cải cách mọi mặt à nghe! Năm xưa đảng cởi quần cộng sản, mặc áo lao động cải cách, năm nọ đảng cởi áo lao động mặc quần cộng sản cải cách, thì bây giờ cởi tiếp có sao đâu. Cởi trên lòi dưới, cởi dưới lòi trên, có sao đâu nà!
Họ là những người yêu nước thương dân à nghe! Không ủng hộ thì thôi, đừng làm nhục chí họ nghe bà con. Bà con hổng có quyền!
Nghe biểu hổng có quyền như đảng ta đã từng biểu nhân dân nên Đỏ Bảng em lấm lét nhìn trước nhìn sau, quăng bút xuống gầm giường, xin sì top tại đây.
TB.
- Sau khi viết xong bài, cảm thấy được sự lắt léo của lưỡi không xương, trong lòng có chút hối hận nên đành xin thú thiệt với bà con: nhà em lúc đầu đã láo lếu chút chút về thân thế, lai lịch qua cái tên gọi. Em không phải là Đỏ Bảng / Đảng Bỏ. Thực sự em đây là đứa bị đảng bỏ... tù. Hu hu hu.
- Đỏ Bảng Tù cũng xin lỗi đã viết bài không nghiêm chỉnh vì sợ nghiêm chỉnh trở nên nghiêm trọng. Nhẹ nhàng ti tí để may ra sau này khi những người anh em "cộng sản dân chủ đa nguyên" thực sự bỏ đảng, nhìn nhận quá khứ đời mình một cách trung thực, chúng ta có thể dễ dàng nhìn nhau và gọi nhau hai tiếng Đồng Bào.

Việt Nam quê hương tôiQuê hương tôi, vùng cằn khô nắng cháy Chiều tha phương Nhớ biết mấy Nhớ thiết tha... Miền đất thương đau... Thầm gọi quê nhà Gởi theo gió tiếng ca ngày cũ... Đất mẹ thân thương Dẫu khô cằn nhưng hoa xương rồng luôn đơm nụ Như luyến tiếc một thời ngày cũ Tự Do Sắc tím hoa xinh đầy mong ước hẹn hò Đẹp như tuổi học trò thơ mộng. Bên kia bờ Thái Bình Dài đôi mắt ngóng Mờ xa xa ngàn sóng Bạch Đằng Giang Chiến tích Hưng Đạo Vương đánh đuổi hung tàn Hồi trống tiến còn vang tiếng giục. Một ngàn năm xưa, đất nước tôi chìm trong lũ đục Hận năm xưa, niềm hung đúc hôm nay Dân Việt Nam sẽ không bao giờ quên nỗi nhục này Sẽ vùng dậy phanh thay giặc Bắc. 80 năm! Ai dìm dân vào lối cùng ngỏ tắt? Ai huênh hoang mị lừa để dẫn dắt dân tôi Xóa cả truyền thống Việt Nam Truyền bá chủ nghĩa suy đồi Nhồi nhét ý tưởng làm tôi cho giặc. Quê hương ơi Lòng đau quặn thắt! Tôi sẽ về, cùng siết chặt bàn tay Đất nước thân yêu rồi sẽ có một ngày Diệt tan bọn phản bội Dựng cờ bay phất phới... Việt Nam Việt Nam Tương lai, thênh thang con đường mới. Nguyên Thạch
Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979
Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)
|
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|