 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Sáu 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
7 |
 |
Lượt truy cập: |
29349534 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Đảng cộng sản hãnh diện được ghi công trạng khi Việt Nam được đổi thành tỉnh Quảng Nam gia nhập vào “Liên Bang Đại Quốc Tàu”!!!
28.07.2014 07:04

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Đảng cộng sản tại Việt Nam hãy sớm công bố trước toàn dân là Việt Nam từ thời Chủ Tịch đảng cộng sản tại Việt Nam Hồ Chí Minh còn ở hang Pác Bó, ông đã sáp nhập Việt Nam làm một tiểu bang hay tỉnh của Liên Bang Đại quốc Tàu, để toàn dân Việt Nam xét:
Hoặc ghi công HCM cùng đảng cộng sản tại Việt Nam đã đồng hóa dân tộc Hán với dân tộc Việt, mở mang bờ cõi Việt Nam về hướng Bắc thu trọn nước Tàu, một bước đưa cao mức sống của dân Việt tộc lên cao ngang với dân Tàu; Hoặc kết tội Hồ Chí Minh cùng thuộc hạ và đảng cộng sản tại Việt Nam từ 1954 đến nay là bọn phản quốc, bọn mãi quốc cầu vinh, bọn rước voi Tàu về giày mả tổ và lần lần từng bước hiến dâng đất nước Việt Nam cho bọn bành trướng đại Hán...*
Trong lịch sử thế giới cận đại, việc nước nhỏ nhập vào hay tách ra khỏi một nước khác cũng thường xảy ra. Hoa Kỳ, Liên Xô là thí dụ cho hiện tượng sáp nhập. Về vấn đề tách rời khỏi liên bang với nước khác, cũng đã xảy ra. Thí dụ nước Czechoclovakia đã hiện hữu từ năm 1918 nhưng đến năm 1993 thì tách ra thành hai nước độc lập Czech và Slovakia, Nam Tư (Yugoslavia) được tách ra thành các nước riêng lẻ gồm Croatia, Bosnia, Serbs và Montenegro vào thập niên 1990.
Cộng hòa XHCN liên bang Xô Viết (gọi tắc là Liên Xô) được thành hình và đầu thế kỷ 20 với 15 nước lớn nhỏ. Nga là nước lớn nhất, 14 nước nhỏ khác trong vùng Baltic và Trung Á đã gia nhập vào nước Nga thành một liên bang Xô Viết to lớn, một thời hùng mạnh.
Với Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ (Unites States of America), gọi tắt là Hoa Kỳ hay Mỹ, được thành hình lúc ban đầu với 13 tiểu bang vào năm 1776 và số tiểu bang tiếp tục tăng lên. Đến hôm nay Hoa Kỳ có tất cả 50 tiểu bang, trong đó đặc biệt có 2 tiểu bang nằm cách xa hằng ngàn dặm với 48 tiểu bang khác trải dài từ bờ Đại Tây Dương đến bờ Thái Bình Dương, đó là tiểu bang Alaska (gia nhập từ gia nhập năm 1867) và đặc biệt tiểu bang Hawaii là những hòn đảo nằm giữa biển Thái Bình Dương (gia nhập từ năm 1959).

Trở lại hoàn cảnh của Việt Nam. Từ năm 1954 sau khi giành lại độc lập từ Pháp, một nữa Việt Nam từ Vĩ tuyến 17 về phía Bắc tuy trước thế giới có tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nhưng trong nội bộ thì đảng cộng sản của Hồ Chí Minh đã bí mật lén lút thừa nhận với Mao Trạch Động rằng Việt Nam là một phần của “Liên Bang XHCN Đại Hán”. Tuy “Liên Bang Đại Hán” không chính thức được công bố trước quốc tế như Liên Bang Sô Viết và Liên Bang Nam Tư, chính Hồ Chí Minh và những cán bộ cao cấp kỳ cựu của đảng cộng sản tại Việt Nam đã luôn lên tiếng trong nội bộ đảng: “Trung Quốc là quê hương, Mao Trạch Đông là vị thầy là lãnh đạo tối cao của cả Tàu và Việt Nam”. Trong thời gian từ 1954 đến 1975, do chưa chiếm được toàn bộ miền Nam Việt Nam để cho cả nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau là một tiểu bang/tỉnh của “Liên Bang Đại Quốc Tàu” nên phải giữ bí mật để hành động xâm lược miền Nam của cộng sản Việt Nam từ miền Bắc mới đánh lừa được cả thế giới là chiến tranh giải phóng miền Nam. Những việc làm của đảng cộng sản tại Việt Nam từ khi đảng cộng sản tại Việt Nam được thành lập đều cho thấy hành động của họ là một bộ phận của “Liên Bang XHCN Đại Quốc Tàu”. Dưới đây là vài thí dụ tiêu biểu:
- Phạm Văn Đồng thừa lệnh của Hồ chí Minh gởi thư cho Mao Trạch Đông vào năm 1958 về lãnh hải tại biển Đông.
- Ủng hộ Trung cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa thuộc lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa vào đầu năm 1974.
- Các em bé Việt mặc trang phục Tàu chào đón lãnh đạo Trung Cộng Tập Cẩn Bình trong lần thăm Việt Nam vào tháng 12/2011 trong tay với những là cờ Tàu có 5 ngôi sao nhỏ bao quanh ngôi sao lớn thay vì chỉ có 4 ngôi sao nhỏ. Lá cờ với 6 ngôi sao lớn nhỏ không những chỉ xuất hiện đầy dẫy trên đường phố Hà Nội mà cả trong chương trình thời sự của đài truyền hình VTV của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam. Đây rõ ràng là việc làm có chủ ý và có tính toán trước từ cấp cao của đảng cộng sản tại VN chứ không phải vì sơ sót của các “nhân viên đánh máy”.
- Bộ Giáo dục của đảng cộng sản (Tàu) tại Việt Nam đưa lá cờ Trung cộng với 6 ngôi sao (Việt Nam là ngôi sao thứ 6?) vào các sách giáo khoa cho các em bé tuổi mẫu giáo để ngấm ngầm gieo vào trí óc non dại của các em mầm mong về tư tưởng Tàu hóa Việt Nam là một tiểu bang hay tỉnh của đại quốc Tàu.
Mới đây, vào tháng 04/2014, có văn thư từ Bí thư tỉnh Quảng Đông, Hồ Xuân Hoa, gởi cho Bô Ngoại giao VN thúc hối các tỉnh thành phố của Việt Nam cần nhanh chóng cử gần 100 cán bộ đảng cộng sản tại mỗi tỉnh, thành phố đưa sang tập huấn đào tạo tại tỉnh Quảng Đông.


Sau khi cộng sản Việt Nam chiếm được toàn bộ miền Nam từ năm 30/04/1975 (với sự cung cấp toàn bộ vũ khí từ Trung cộng, Nga cùng các nước cộng sản đồng chí trên thế giới và làm cho hàng triệu người dân Việt Nam bị chết), nhưng vì tình hình xáo trộn và suy thoái trong khối cộng sản thế giới đưa đến các chế độ cộng sản tại Đông Âu bị giải thể, đặc biệt sự kiện Liên Bang Xô Viết đã phải tách rời thành các quốc gia riêng lẻ như trước khi có cuộc cách mạng vô sản tại Nga; do đó kế hoạch “Liên bang Đại quốc XHCN Tàu” tại phương Đông không thể được chính thức công bố công khai trước thế giới. Tuy vậy, rất nhiều cán bộ cộng sản trước kia nằm trong guồng máy của đảng nghi ngờ rằng có lẽ đã có sự thỏa thuận lén lút và ngấm ngầm giữa hai đảng cộng sản tại Tàu và tại Việt Nam trong hội nghị bị mật Thành Đô vào năm 1990 là Việt Nam sẽ tiến hành sáp nhập với Tàu để thành lập một hình thức liên bang hay tương tư như khối cộng sản Sô Viết trước kia.
Trong thời gian gần đây và nhất là sự kiện Trung cộng mang giàn khoan dầu nổi khổng lồ HD 981 vào vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế về lãnh hải của Việt Nam (nếu Việt Nam là một nước độc lập thực sự), trong khi các nước trên thế giới lên tiếng phản đối và lên án hành động xâm lược trắng trợn của Trung cộng tại biển Đông thì lãnh đạo đảng cộng sản tại Việt Nam tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lại im hơi lặng tiếng. Và chính Bộ Trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh, một trong số 16 lãnh đạo cao cấp nhất của đảng cộng sản tại Việt Nam, lại cho đó là “sự bất hòa bình thường như giữa anh em trong gia đình và mối quan hệ anh em vẫn phát triển tốt đẹp” ngay trước diễn đàn tại cuộc hội nghị quốc tế về an ninh quốc phòng cấp cao Châu Á tại Shangri-La Singapore vào cuối tháng 05/2014.
Với cương vị là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng chịu trách nhiệm bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ chống ngoại xâm mà lại tuyên bố hành động Trung cộng ngang ngược đưa giàn khoan dầu khổng lồ và hằng trăm tàu chiến và chiến đấu cơ vào vùng biển vùng trời thuộc chủ quyền của Việt Nam, tấn công rất vô nhân đạo các tàu thuyền của cảnh sát biển và nhận chìm tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam, là chuyện (nhỏ) giữa hai anh em trong gia đình. Điều này chứng minh việc gì, không phải là rõ ràng là đảng cộng sản tại VN từ lâu đã lén lút bí mật chấp nhận Việt Nam không còn là một quốc gia mà đã sáp nhập làm một tiểu bang của “Liên Bang Đại Quốc Tàu” hay là một tỉnh của Trung cộng? Việc tập đoàn dầu khi Trung cộng đưa giàn khoan dầu nổi khổng lồ HD 981 vào vùng thuộc quyền quản lý của tiểu bang/tỉnh Việt Nam mà chưa thông qua bàn bạc với Việt Nam dù cho cả hai đều thuộc “Liên Bang Đại Quốc Tàu” là sai sót và đảng cộng sản tại Việt Nam xem đó là chuyện nội bộ “gia đình” xảy ra giữa hai tỉnh/ tiểu bang và tập đoàn dầu khí của Liên Bang XHCN Đại Hán, “đóng cửa bảo nhau” và không cần nước khác can thiệp!
Phải chi đảng cộng sản tại Việt Nam tuyên bố công khai là đảng đã thỏa thuận sáp nhập Việt Nam thành một tỉnh hay một tiểu bang của Liên Bang Đại Quốc Tàu thì làm gì có chuyện ngư dân Việt “tộc” trong bao năm qua bị ngư dân Tàu tộc hành hung, đâm chìm tàu thuyền, bị hải quân Liên Bang Đại Quốc Tàu bắn giết cướp trắng tài sản ngư cụ và bắt đòi tiền chuộc mạng như hành động cướp biển của bọn hải tặc.
Phải chi đảng cộng sản tại Việt Nam tuyên bố rằng Việt Nam đã là một tiểu bang hay tỉnh của Tàu thì dân Việt không còn xem bọn Tàu khựa là phường xâm lược, không phải cực khổ lẩn trốn bọn mật vụ côn đồ công an ác ôn tay sai của bọn Tàu khựa để xuống đường đấu tranh chống bọn xâm lược Tàu khựa trên đường phố Hà Nội, Sài Gòn; khẳng định chủ quyền và đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa, để bị công an cộng sản còn đảng còn mình đàn áp và bắt bỏ tù vô lối. Trái lại hằng năm đến ngày Tàu cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, 19/01/1974, xuống đường kỷ niệm ăn mừng.
Phải chi đảng cộng sản tại Việt Nam tuyên bố rằng Việt Nam đã là một tiểu bang hay một tỉnh của Liên Bang Đại Quốc Tàu thì ngư dân Việt được tự do đánh bắt tại Hoàng Sa, Trường Sa, biển Hoa Đông và các vùng biển khác của Tàu, được lực lượng hải giám Liên Bang Đại Quốc Tàu biết rõ và hết lòng bảo vệ ngư dân Việt chống lại bọn hải tặc biển Đông vô danh.
Đảng cộng sản tại Việt Nam hãy sớm công bố trước toàn dân là Việt Nam từ thời Chủ Tịch đảng cộng sản tại Việt Nam Hồ Chí Minh còn ở hang Pác Bó, ông đã sáp nhập Việt Nam làm một tiểu bang hay tỉnh của Liên Bang Đại quốc Tàu, để toàn dân Việt Nam xét:
- Hoặc ghi công HCM cùng đảng cộng sản tại Việt Nam đã đồng hóa dân tộc Hán với dân tộc Việt, mở mang bờ cõi Việt Nam về hướng Bắc thu trọn nước Tàu, một bước đưa cao mức sống của dân Việt tộc lên cao ngang với dân Tàu;
- Hoặc kết tội Hồ Chí Minh cùng thuộc hạ và đảng cộng sản tại Việt Nam từ 1954 đến nay là bọn phản quốc, bọn mãi quốc cầu vinh, bọn rước voi Tàu về giày mả tổ và lần lần từng bước hiến dâng đất nước Việt Nam cho bọn bành trướng đại Hán.
Sau khi cộng sản Việt Nam chiếm được toàn bộ miền Nam từ năm 30/04/1975 (với sự cung cấp toàn bộ vũ khí từ Trung cộng, Nga cùng các nước cộng sản đồng chí trên thế giới và làm cho hàng triệu người dân Việt Nam bị chết), nhưng vì tình hình xáo trộn và suy thoái trong khối cộng sản thế giới đưa đến các chế độ cộng sản tại Đông Âu bị giải thể, đặc biệt sự kiện Liên Bang Xô Viết đã phải tách rời thành các quốc gia riêng lẻ như trước khi có cuộc cách mạng vô sản tại Nga; do đó kế hoạch “Liên bang Đại quốc XHCN Tàu” tại phương Đông không thể được chính thức công bố công khai trước thế giới. Tuy vậy, rất nhiều cán bộ cộng sản trước kia nằm trong guồng máy của đảng nghi ngờ rằng có lẽ đã có sự thỏa thuận lén lút và ngấm ngầm giữa hai đảng cộng sản tại Tàu và tại Việt Nam trong hội nghị bị mật Thành Đô vào năm 1990 là Việt Nam sẽ tiến hành sáp nhập với Tàu để thành lập một hình thức liên bang hay tương tư như khối cộng sản Sô Viết trước kia.
Trong thời gian gần đây và nhất là sự kiện Trung cộng mang giàn khoan dầu nổi khổng lồ HD 981 vào vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế về lãnh hải của Việt Nam (nếu Việt Nam là một nước độc lập thực sự), trong khi các nước trên thế giới lên tiếng phản đối và lên án hành động xâm lược trắng trợn của Trung cộng tại biển Đông thì lãnh đạo đảng cộng sản tại Việt Nam tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lại im hơi lặng tiếng. Và chính Bộ Trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh, một trong số 16 lãnh đạo cao cấp nhất của đảng cộng sản tại Việt Nam, lại cho đó là “sự bất hòa bình thường như giữa anh em trong gia đình và mối quan hệ anh em vẫn phát triển tốt đẹp” ngay trước diễn đàn tại cuộc hội nghị quốc tế về an ninh quốc phòng cấp cao Châu Á tại Shangri-La Singapore vào cuối tháng 05/2014.
Với cương vị là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng chịu trách nhiệm bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ chống ngoại xâm mà lại tuyên bố hành động Trung cộng ngang ngược đưa giàn khoan dầu khổng lồ và hằng trăm tàu chiến và chiến đấu cơ vào vùng biển vùng trời thuộc chủ quyền của Việt Nam, tấn công rất vô nhân đạo các tàu thuyền của cảnh sát biển và nhận chìm tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam, là chuyện (nhỏ) giữa hai anh em trong gia đình. Điều này chứng minh việc gì, không phải là rõ ràng là đảng cộng sản tại VN từ lâu đã lén lút bí mật chấp nhận Việt Nam không còn là một quốc gia mà đã sáp nhập làm một tiểu bang của “Liên Bang Đại Quốc Tàu” hay là một tỉnh của Trung cộng? Việc tập đoàn dầu khi Trung cộng đưa giàn khoan dầu nổi khổng lồ HD 981 vào vùng thuộc quyền quản lý của tiểu bang/tỉnh Việt Nam mà chưa thông qua bàn bạc với Việt Nam dù cho cả hai đều thuộc “Liên Bang Đại Quốc Tàu” là sai sót và đảng cộng sản tại Việt Nam xem đó là chuyện nội bộ “gia đình” xảy ra giữa hai tỉnh/ tiểu bang và tập đoàn dầu khí của Liên Bang XHCN Đại Hán, “đóng cửa bảo nhau” và không cần nước khác can thiệp!
Phải chi đảng cộng sản tại Việt Nam tuyên bố công khai là đảng đã thỏa thuận sáp nhập Việt Nam thành một tỉnh hay một tiểu bang của Liên Bang Đại Quốc Tàu thì làm gì có chuyện ngư dân Việt “tộc” trong bao năm qua bị ngư dân Tàu tộc hành hung, đâm chìm tàu thuyền, bị hải quân Liên Bang Đại Quốc Tàu bắn giết cướp trắng tài sản ngư cụ và bắt đòi tiền chuộc mạng như hành động cướp biển của bọn hải tặc.
Phải chi đảng cộng sản tại Việt Nam tuyên bố rằng Việt Nam đã là một tiểu bang hay tỉnh của Tàu thì dân Việt không còn xem bọn Tàu khựa là phường xâm lược, không phải cực khổ lẩn trốn bọn mật vụ côn đồ công an ác ôn tay sai của bọn Tàu khựa để xuống đường đấu tranh chống bọn xâm lược Tàu khựa trên đường phố Hà Nội, Sài Gòn; khẳng định chủ quyền và đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa, để bị công an cộng sản còn đảng còn mình đàn áp và bắt bỏ tù vô lối. Trái lại hằng năm đến ngày Tàu cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, 19/01/1974, xuống đường kỷ niệm ăn mừng.
Phải chi đảng cộng sản tại Việt Nam tuyên bố rằng Việt Nam đã là một tiểu bang hay một tỉnh của Liên Bang Đại Quốc Tàu thì ngư dân Việt được tự do đánh bắt tại Hoàng Sa, Trường Sa, biển Hoa Đông và các vùng biển khác của Tàu, được lực lượng hải giám Liên Bang Đại Quốc Tàu biết rõ và hết lòng bảo vệ ngư dân Việt chống lại bọn hải tặc biển Đông vô danh.
Đảng cộng sản tại Việt Nam hãy sớm công bố trước toàn dân là Việt Nam từ thời Chủ Tịch đảng cộng sản tại Việt Nam Hồ Chí Minh còn ở hang Pác Bó, ông đã sáp nhập Việt Nam làm một tiểu bang hay tỉnh của Liên Bang Đại quốc Tàu, để toàn dân Việt Nam xét:
- Hoặc ghi công HCM cùng đảng cộng sản tại Việt Nam đã đồng hóa dân tộc Hán với dân tộc Việt, mở mang bờ cõi Việt Nam về hướng Bắc thu trọn nước Tàu, một bước đưa cao mức sống của dân Việt tộc lên cao ngang với dân Tàu;
- Hoặc kết tội Hồ Chí Minh cùng thuộc hạ và đảng cộng sản tại Việt Nam từ 1954 đến nay là bọn phản quốc, bọn mãi quốc cầu vinh, bọn rước voi Tàu về giày mả tổ và lần lần từng bước hiến dâng đất nước Việt Nam cho bọn bành trướng đại Hán.
Ngày 26 tháng 07 năm 2014
Tham khảo:
Breakup of Yugoslavia
Các nước cộng hòa của Liên bang Xô viết
United States
Hậu quả sau Hội nghị Thành Đô?
Hội nghị bí mật Thành Đô 1990
Hội Nghị Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990- Những sự thật cần phải biết
Giữa Việt Nam và Trung cộng chỉ là vài bất hòa của anh em trong gia đình
Cờ Tàu với 6 ngôi sao, ngôi sao mới là Việt Nam?
“Danh mục công việc phải làm…” gởi từ bí thư tỉnh Quảng Đông TQ, Hồ Xuân Hoa, đến Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn VN, vào ngày 20-5-2014
Nhà nước không đủ năng lực quản lý, khai thác vịnh Hạ Long.
Minh Dân (Danlambao) - VTV1 của tôi ơi, nghĩ cũng lạ, một cái nhà đài có cái tiếng, cái hình đại diện quốc dân đồng bào mà đưa tin cái kiểu bất minh, biết là tốt khoe xấu che nhưng mà chơi như vậy không được đẹp. Đưa tin cái kiểu một anh gian manh xảo quyệt, ông cơ bắp lấy thịt đè người. Không có cái gì là đứng về phía dân, chẳng hề đưa tin có lợi cho dân, hinh như cũng có nhưng làm vẻ ta đây tạo thêm cái tương phản, cái minh bạch mà không khéo mớm mồi cho dân vận hung tàn cố hữu, đúc bê tông tiếp sức cái nền móng độc trị.
Những cái gì ôi thiu thì cất kỹ sợ ảnh hưởng đến uy tín và bề dày cai trị. Chẳng thà không đưa, đưa lên dân coi thêm tức mình và nặng lòng, trêu ngươi...Xem xong có người bâng khuâng: "Không biết cái nhà nước này có luật pháp hay không, loạn rồi"
Họp báo thực hiện hình thức hợp tác công - tư, quản lý, khai thác Vịnh Hạ Long (ảnh VTV clip)
Tiêu chuẩn biên tập viên, phóng viên không biết là cần có hay không nhưng có nhiều điều không ổn, mà biết đâu đó là bản sắc nhà đài, nhà xe, hành khách đi trên xe độc quyền thì phải tuân thủ, cấm bình luận. Cơ quan ngôn luận ấy đang muốn lái con tàu quốc dân bít bùng đi về đâu, đừng nghĩ là tất cả mọi người đi trên tàu đều không biết lịch trình của chuyến đi bão táp.
VTV1 của tôi ơi, nghĩ cũng lạ, từ ngày con rô bốt nổi 981 của Trung Quốc rút 17/7 thì nhà đài cũng rút tin, nó rút thì ngay lập tức nó trở thành anh bạn vàng như ngày nảo ngày nào, dân ngơ ngác chả hiểu gì cả, biết theo ai đây, theo giặc hay theo nhà nước? sự đời có ai đánh bạn với giặc đâu.
Bàn dân chỉ cần một chút nguồn thông tin từ đất nước mà nghĩa vụ một công dân cần phải biết đơn giản là lý do cái dàn giáo xâm lăng nó đến và đi, quan điểm của lãnh đạo trước hành vi xâm lược...mà cũng không thủng được ru? Thôi thì cứ cho như nó là một sự cố. Nhưng nó đã cười vào mũi Việt Nam rồi đó, đây là một nơi mà nó muốn đến là đến, muốn đi là đi, con ma nhập xác bà đồng.
Nói tiếp về thân bài, theo như nhà đài phát hôm kia thì "Bitexco đề nghị được nhượng quyền thu phí Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long trong vòng 50 năm"...Không ngẫu nhiên tý nào, nhà đài đã phát thì không chết trâu cũng chết bò, khi không mà ông Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh Nguyễn Văn Đọc khẳng định: "Không có chuyện giao toàn quyền quản lý Nhà nước cho doanh nghiệp muốn khai thác di sản này."
Cười chưa, cái sự ỡm ờ, nỡm nờ mới rõ khéo như những đường cong mềm mại của trục đường Hà Nội, ông giao toàn quyền thì cả cái tỉnh và nguyên chính phủ này còn ra "cái thể chế" gì nữa.Không hiểu thu ngân sách hàng năm giao cho Quảng Ninh là bao nhiêu? riêng Vịnh là bao nhiêu? Không hiểu nguồn thu từ Vịnh Hạ Long chỉ chiếm gần 2% so với nguồn thu ngân sách của tỉnh trong năm qua là thất thu hay vượt thu?. Họ cố tình đưa ra một mức thu để dễ khảo sát và làm giá.
Than ôi! cả một di sản trong mơ mà số thu cả năm không bằng anh doanh nghiệp tư nhân chơn chất biết vun vén. Nếu đảng viên làm không xong thì cho quần chúng làm, đâu cứ phải rặt cán bộ đảng viên.
Vậy là đã rõ, việc nhượng quyền khai thác chỉ còn là thời gian và đối tượng. Cũng sẽ có anh Tuần Châu muốn tham gia, rồi cũng sẽ có thắng thầu thua thầu.
Đề án...mới chỉ là nghiên cứu ban đầu (ảnh VTV clip)
Không thế mà đã rành rành bản đề án NHƯỢNG QUYỀN THU PHÍ VÀ QUẢN LÝ DU LỊCH VỊNH HẠ LONG, BÁI TỬ LONG của đối tác Bitexco.
Không thế mà VTV1 đã hình thành cái ý tưởng với giòng chữ NÂNG CAO HIỆU QUẢ QUẢN LÝ, KHAI THÁC VỊNH HẠ LONG trên bản tin của mình.
Quốc gia đã ở vào thế đặt cược với an ninh biên giới biển, với an ninh du khách, với chảy máu nguồn thu không minh bạch.
Hãy coi sự thất thu của Vịnh bây giờ như là cái cặp táp đô la bị bỏ quên hay mớ tài sản khủng bất minh bị trộm của các anh đầy tớ trung thành, hãy đem hết tâm huyết của người ăn lương làm cho Vịnh đẹp hơn và trong hơn.
7-2014
“Từ cột đồng Mã Viện năm xưa... đến “cột đồng” ý thức hệ hôm nay” Nguyễn Thượng Long (Danlambao) - ...Hơn 80 năm qua, dân tộc Việt Nam bị tan tác vì một thứ cột đồng mang tên “Ý THỨC HỆ...” được Hồ Chí Minh và những người cộng sản Việt Nam rước về qua ngả Nga - Tầu và đáng buồn hơn cột đồng ý thức hệ đó lại đang được những người cộng sản Trung Quốc cụ thể hoá thành những đạo bùa mang tên hết sức mĩ miều là “Thập Lục Kim Tự” và “Tứ Hảo” để đưa dân tộc Việt Nam tới một tương lai không xa sẽ ngồi cùng mâm với những dân tộc bất hạnh nhất thế giới như dân Campuchia thời Khơ Me đỏ, như dân Palestin sống mà cũng như chết bên người Do Thái, như dân Tây Tạng, như dân Tân Cương đang nghẹt thở dưới bóng cờ 5 sao, thậm chí phải ngậm ngùi sống thân phận không quê hương... trong ánh mắt ái ngại của những dân tộc văn minh. Cái thứ gọi là “Ý THỨC HỆ...” đó nay đã bị cả thế giới văn minh kiên quyết từ chối và vứt bỏ, vậy mà không biết tổ tiên dân tộc mình từ trong tiền kiếp đã phạm tội lỗi gì mà nay ĐCS Việt Nam vẫn còn cố níu kéo nó để dân tộc tiếp tục phải trả quả vô lý...
* “Gửi tặng các thế hệ học sinh cũ và đồng nghiệp GD-ĐT của tôi”
Những ai đã từng có tuổi thơ trôi qua đời sống học đường, hẳn đều chưa thể quên, ngay những ngày đầu cắp sách đến trường đã được thầy cô khai tâm, dưỡng tính bằng bài học Việt Sử mang đậm ám ảnh về thân phận giống nòi:
“Sau khi đàn áp thành công cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng năm 0043, Phục Ba tướng quân nhà Đông Hán là Mã Viện gọi tắt là Mã Phục Ba (0014 - 0049) cho thu gom chiêng trống đồng, vật dụng bằng đồng… của cư dân Giao Chỉ về đúc một cột đồng lớn mang dòng chữ “ĐỒNG TRỤ CHIẾT - GIAO CHỈ DIỆT”, rồi cho cắm sâu vào lòng đất này”.(Lịch Sử Việt Nam giáo khoa thư)
Tuyệt đại đa số người Việt đều nghĩ, dòng chữ “Đồng Trụ chiết Giao Chỉ diệt” là một lời nguyền, rằng: “Cột Đồng gẫy thì dân Giao Chỉ tuyệt diệt...”. Tuy vâỵ, không phải là không còn những hướng giải mã khác. Nhà khảo cứu độc lập Thiên Đức coi cột đồng này là một phần của cả một trận đồ phong thuỷ được lập ra để tận diệt mọi mầm mống phản kháng ở nước Nam. Thiên Đức viết:
“Cụ thể, Mã Viện đã sử dụng một loại bùa rất hiếm hoi là loại bùa Lưỡng Nghi tức là bùa Âm Dương, có hiệu lực cao hơn bùa bát quái hai bậc theo Kinh Dịch. Yếu tố Dương trong bùa yểm này chính là chiếc cột đồng, còn yếu tố Âm là Kiến Thành, là một toà thành hình cái kén được Mã Viện cho xây ở Phong Khê. Hình dáng Kiến Thành kết hợp với cột đồng Mã Viện tạo nên một đạo bùa cực mạnh nhằm trấn yểm không cho người đàn bà Giao Chỉ (mà thời nhà Hán gọi là yêu nữ) tiếp nối truyền thống anh hùng dân tộc. Nói theo kiểu dung tục thì Mã Viện đã chơi một trò hết sức thô bỉ là “đóng cọc” người đàn bà Giao Chỉ nhằm triệt phá con đường kết phát vương quyền cho nữ giới Việt Nam sau này. Ngoài ra câu “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” về bản chất cũng là một câu thần phù hay một lời nguyền. Chữ “chiết” ở đây không có nghĩa là gẫy mà có nghĩa là tách làm hai. Do đó câu này nên hiểu là “Trụ đồng tách huyệt (Đế Vương) ra làm hai, vua Giao Chỉ bị giết”, chứ không thể dịch là “Trụ đồng bị gẫy, dân Giao Chỉ bị giết”. Chữ “Huyệt” và chữ “Vương” là hai chữ bị ẩn trong câu này.” (Theo Hôn nhân & Pháp luật).
Bị Mã Phục Ba đối xử ác độc và thâm hiểm như thế, người dân Giao Chỉ đã hoá giải đạo bùa này thế nào? Có người nói rằng, để cột đồng không bị chiết (gẫy), để vô hiệu hoá lời nguyền, cư dân trong vùng mà Mã Viện cắm cọc, mỗi lần qua lại là một lần ném đất đá vào chân cột những mong cây cột đó không thể gẫy đổ, lâu dần đất đá đã vùi lấp hoàn toàn cột đồng cùng lời nguyền đó.
Lại có giai thoại khác nói rằng nơi Mã Phục Ba chôn cọc là ở vùng Rú Rum (Lam Thành – Châu Hoan tức Nghệ An ngày nay). Ngày đó có một đôi vợ chồng nghèo, ngày ngày họ thường lên Rú hái thuốc. Họ đã vô cùng căm tức cột đồng này và quyết chí cưa đứt rồi ném xuống sông. Người dân Châu Hoan vô cùng cảm phục, sau này dựng đền thờ và tôn đôi vợ chồng nọ là Thành Hoàng. Cho đến sau 1945 ở thôn Trung Thịnh, tên mới của Trung Ca nay thuộc xã Thịnh Lộc, huyện Can Lộc vẫn còn ngôi đền thờ đôi vợ chồng tương truyền đã cưa đứt cột đồng trấn yểm ngày đó.
Bình tĩnh mà ngẫm lại điển tích này, ai cũng thấy hiếm có một dân tộc nào, ngay từ buổi bình minh của Thiên Niên Kỷ thứ nhất, lại phải đối diện với một thử thách nghiệt ngã, không bình thường và bi tráng đến như vậy. Vậy dân tộc Đại Việt sau đó có bị lời nguyền đó dẫn dắt, có bị “ma ám”, có bị “bóng đè” không? Câu trả lời là CÓ & cũng cả là KHÔNG.
Có lẽ vì quá choáng ngợp trước vượng khí rực rỡ trên vùng đất của chúng ta mà Mã Viện làm cái việc độc ác đó thôi. Sức sống mãnh liệt của dân tộc ta sau đó là một minh chứng cho thấy, ông ta chỉ là một thầy bùa hạng bét. Một hiện thực hoành tráng diễn ra trên một bình diện rộng dài về trước và cả sau lời nguyền của Mã Viện rất nhiều:
Chưa kể cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 mà người ta đang cố tình quên thì cũng đã 13 lần dân Đại Việt đánh thắng giặc phương Bắc. Lần thứ nhất là vào năm 1218 (TCN) Phù Đổng Thiên Vương – Thánh Gióng phá giặc Ân và lần thứ 13 là năm 1789 SCN Quang Trung Nguyễn Huệ đại phá quân Thanh. Ông cha chúng ta đã chấp nhận đối diện và hoá giải xuất sắc cái bất hạnh Địa – Chính Trị, điều mà Nguyễn Phú Trọng đã vin vào để ngầm thanh minh cho sự lúng túng, run sợ và quỳ gối trước Trung Quốc của ông ta, rằng “Có ai chọn được láng giềng đâu...”.
Còn hôm nay... với hàng nghìn, hàng vạn cây “Cột Sắt”, “Cột Bê Tông” khủng trong các dự án mà hậu duệ của những Mã Viện, Cao Biền... luôn luôn thắng thầu đã và đang cắm sâu vào lòng đất Việt Nam ở Bauxite Tây Nguyên, ở Vũng Áng Hà Tĩnh, ở dọc đường Quang Trung Hà Đông nơi tôi cư trú, ở nơi mà HD – 981 vừa hạ đặt ở Biển Đông... Tôi nghĩ rằng, chỉ một nhúm nhỏ người Việt Nam trong cái gọi là “Các nhóm lợi ích” là ngấm phải “Độc Tố Ngọt Ngào” của những “16 chữ vàng” và “4 tốt”, còn một dân tộc đã có những bài học lịch sử đắt giá như bài học về “Cuộc tình Mỵ Châu - Trọng Thuỷ”... dân tộc đó đủ bản lĩnh để hoá giải, để khẳng định một chân lý bất di bất dịch cho mọi thời đại:
“Không một lời nguyền nào, không một loại bùa chú nào, không một trận đồ bát quái hay phong thuỷ nào dù là ở dạng hóc hiểm, ác độc đến đâu của Mã Viện, của Cao Biền ngày xưa, của những họ Mao, họ Đặng, họ Hồ, họ Tập…ngày nay, có thể làm gục ngã ý chí độc lập và tự cường của dân tộc Việt Nam. Với những vị vua anh minh, với những triều đại không bị “ma ám”, không bị “quỷ hành”…dân tộc chúng ta đã sống và vẫn trường tồn mãnh liệt”. (NTL)
Vậy mà bất hạnh thay, hơn 80 năm qua, dân tộc Việt Nam bị tan tác vì một thứ cột đồng mang tên “Ý THỨC HỆ...” được Hồ Chí Minh và những người cộng sản Việt Nam rước về qua ngả Nga - Tầu và đáng buồn hơn cột đồng ý thức hệ đó lại đang được những người cộng sản Trung Quốc cụ thể hoá thành những đạo bùa mang tên hết sức mĩ miều là “Thập Lục Kim Tự” và “Tứ Hảo” để đưa dân tộc Việt Nam tới một tương lai không xa sẽ ngồi cùng mâm với những dân tộc bất hạnh nhất thế giới như dân Campuchia thời Khơ Me đỏ, như dân Palestin sống mà cũng như chết bên người Do Thái, như dân Tây Tạng, như dân Tân Cương đang nghẹt thở dưới bóng cờ 5 sao, thậm chí phải ngậm ngùi sống thân phận không quê hương... trong ánh mắt ái ngại của những dân tộc văn minh. Cái thứ gọi là “Ý THỨC HỆ...” đó nay đã bị cả thế giới văn minh kiên quyết từ chối và vứt bỏ, vậy mà không biết tổ tiên dân tộc mình từ trong tiền kiếp đã phạm tội lỗi gì mà nay ĐCS Việt Nam vẫn còn cố níu kéo nó để dân tộc tiếp tục phải trả quả vô lý đến thế này:
- Vì có chung “Ý THỨC HỆ...” , mà ngay cả các lãnh đạo chóp bu của Việt Nam cũng đã tự đánh mất cái bản ngã độc lập, cái hồn cốt tự cường của tiền nhân để lại, như: “Tôi không có tư tưởng gì ngoài CN Mác-Lê!” và “Ai đó có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể sai được!” (Hồ Chí Minh), còn TBT Lê Duẩn thì... “Chúng ta đánh Mĩ là đánh cho Liên Xô và Trung quốc…!”. Dân tộc Việt Nam vốn dĩ là một dân tộc yêu hoà bình, trọng nhân nghĩa “Thương Người Như Thể Thương Thân...” đã bị hàm oan, bị tiếng xấu là đã đồng lòng chọn bạo lực giai cấp làm con đường sống còn, chọn hư danh được làm chiến sĩ trên tuyến đầu chống đế quốc làm lý tưởng để cùng nhau phấn đấu cho đến chết.
- Vì cùng chung “Ý THỨC HỆ...”, nên chẳng có gì là ngạc nhiên khi đại đa số trí thức Việt Nam đã từ bỏ nhiệm vụ làm “Chim Báo Bão”, làm đối trọng của chuyên quyền, để thích nghi bằng được, chung sống hoà bình cũng bằng mọi giá với tà trị để được yên thân, được sống còn… đến nỗi đứng trước tín điều vừa man rợ vừa u tối: “Trí - Phú - Địa - Hào đào tận gốc trốc tận rễ” (Trần Phú) cũng không ai dám phản biện. Xưa kia Sĩ Phu, kẻ Sĩ:
“Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà” (NĐC)...
thì nay quá đông trí thức bằng cấp đầy mình vẫn chỉ mong được “phụng sự” độc trị, được làm tôi tớ cho chuyên quyền... chấp nhận cúi mặt “Coi vung nồi cơm lớn hơn cả trời”. Học giả Nguyễn Gia Kiểng, nhà lãnh đạo THDCĐN, một tập hợp của các trí thức yêu nước ở Pháp đã nói: “Thảm kịch của trí thức Việt Nam chính là thảm kịch nhân cách”... là hoàn toàn đúng.
- Vì chung “Ý THỨC HỆ...” mà người phụ nữ đã từng cưu mang những lãnh tụ cộng sản, nuôi ăn cả một trung đoàn, bà Cát Hanh Long cùng nhiều triệu người Việt Nam khác phải chết tức tưởi trong CCRĐ, trong cải tạo tư bản sau 1954 và sau 30-4-1975, trong vụ Nhân Văn giai Phẩm, xét lại chống đảng, trong cuộc nội chiến Nam-Bắc 1954-1975, trong các trại tù cải tạo quân-dân-cán-chính thuộc VNCH sau 30-4, trong cơn lốc “Thuyền Nhân” trên Biển Đông sau 30-4-1975, trong các cuộc chiến tranh ở biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc năm 1979.
- Vì chung “Ý THỨC HỆ...” mà sau khi ký Hiệp Nghị Giơ ne vơ về chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương với những điều khoản rất thiệt thòi cho Việt Nam do bị các đồng chí Liên Xô (Mô lô tốp) và Trung Quốc (Chu Ân Lai) ép, trả lời baó chí quốc tế ngay sau lúc ký, ông Phạm Văn Đồng chua chát nói: “Chẳng biết chúng tôi sẽ giải thích việc này như thế nào cho đồng bào, đồng chí của chúng tôi ở miền Nam”(!?). (Hồi ký của nhà báo Úc U. Bơc sét - Nhà xuất bản Thông Tin Lý Luận Hà Nội 1985 – trang 270). Cũng lại là ông Phạm Văn Đồng 4 năm sau lại thản nhiên ký Công Hàm 1958 công nhận Tuyên bố về chủ quyền 12 Hải lý cho TQ... mở đường cho Trung Quốc cướp Hoàng Sa 1974 và Gạc Ma 1988, rồi tiếp đó 32 năm sau cũng lại là ông Phạm Văn Đồng, lúc này ông Đồng chỉ là cố vấn tối cao cho BLĐ Việt Nam, dẫn Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười đi ký Thoả Ước Thành Đô 1990, mở ra “Một thời kỳ Bắc thuộc mới” (NCT). Sau khi ký thoả ước này vì không được anh Đặng (Đặng Tiểu Bình) thù tiếp, về đến Hà Nội, ông Đồng đã đấm ngực than trời: “Mình đã bị họ lừa rồi...”. (Hồi Ký của Nguyễn Quang Cơ Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao). Hàng loạt các hiệp định phân định biên giới trên đất liền, trên biển và hải đảo với Trung Quốc đã liên tiếp diễn ra sau Hội Nghị này và đau xót làm sao:
...“Quốc Thổ đã mất 2/3 Thác Bản Giốc, mất Ải Nam Quan, mất bãi Tục Lãm, mất một diện tích đất liền bằng cả tỉnh Thái Bình, mất hàng loạt các cao điểm chiến lược ở Hà Giang, ở Lão Sơn, mất Hoàng Sa 1974, mất Gạc Ma 1988, còn mà như mất với Bauxite Tây Nguyên cùng hơn 398374 ha rừng thượng nguồn các tỉnh biên giới bị nhượng bán cho Tầu khai thác tới nhiều chục năm, tương tự với Vũng Áng Hà Tĩnh. Về yếu tố Địa - Chính Trị, thật không ngờ, 2 người bạn chí cốt Lào - CPC xát xạt biên giới phía Tây hình như họ đang đung đưa với người tình Ba Tầu nhiều Đô chứ đâu có mặn nồng gì với Hà Nội! Quay ra bờ đại dương, ta mất phần lớn vịnh Bắc Bộ, nay lại đang có nguy cơ mất nốt cả Biển Đông. Việc xuất hiện ngang nhiên bao làng Tầu, phố Tầu, China town ở ngay giữa các vùng dân cư thành thị của đất nước... như thế vẫn chưa là “Ngũ bề thọ địch!”, “Bốn bên lửa cháy” hay sao? Về đời sống tinh thần, sau nhiều thập kỷ vọng ngoại, theo đuổi những giá trị hư ảo đâu đâu, nay xã hội Việt Nam đạo lý truyền thống đã bị băng hoại ở mức nghiêm trọng, hình ảnh dân tộc bị méo mó, nhân phẩm giống nòi bị hoen ố, cả dân tộc dắt díu nhau cô đơn, lầm lũi dưới bóng cờ “Thập Lục Kim Tự và Tứ Hảo” ba que xỏ lá, cùng hội cùng thuyền với vài 3 nhà nước bệnh hoạn để tìm đến cái nơi mà chính ông Nguyễn Phú Trọng TBT đảng gần đây nói: “...đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam chưa?”! Quốc Thổ đang những ngày như thế, dân tộc đang phải thoi thóp sống những ngày như thế... chẳng lẽ vẫn chưa là “Trầm Luân”, chưa là “Hệ Luỵ”. (Quốc Thổ Trầm Luân Dân Tộc Luỵ…6 / 2014 - NTL)
- Vì chung “Ý THỨC HỆ...” mà ngay từ những năm 1960 sinh viên khoa Địa Lý Đại Học Sư Phạm Hà Nội chúng tôi phải học những bản đồ mà dưới những vùng đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) là dòng chữ Ky - Tai (âm tiếng Nga là Trung Quốc), còn sách giáo khoa Địa Lý lớp 9 - 1974 lại viết: “...vòng cung đảo từ các đảo Nam Sa (TS), Tây Sa (HS) đến các đảo Hải Nam, Đài Loan, quần đảo Hoành Bồ, Châu Sơn... làm thành bức “Trường Thành” bảo vệ lục địa Trung Quốc.”. Rẻ rúng đất đai quốc thổ như thế thì thử hỏi người Trung Quốc dại gì mà lại không đi nước cờ cho giàn khoan HD-981 ngang nhiên hạ đặt vào vùng chủ quyền 200 Hải Lý của Việt Nam không chỉ là lúc này, họ cũng có thể làm việc đó vào bất kể lúc nào khác khi họ muốn.
Cột đồng Tập Cận Bình HD-981
- Cho đến những ngày tháng này, vì cố giữ gìn cái “Ý THỨC HỆ...” chung đó một cách mù quáng mà liêm xỉ của nhiều quan chức đã trở nên không bình thường: Giữa lúc HD-981 vẫn còn lù lù giữa nhà mình, giữa lúc ngư dân ra khơi bị Trung Quốc nhục mạ, đánh đập, bắt giữ, giữa lúc TQ vừa ăn cướp vừa la làng vu tiếng xấu cho Việt Nam trên khắp các diễn đàn quốc tế kể cả diễn đàn LHQ, giữa lúc cả thế giới văn minh lên tiếng bênh vực Việt Nam, đặc biệt Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đòi Trung Quốc phải sớm rút giàn khoan ra khỏi Biển Đông, Thượng Viện Hoa Kỳ ra Nghị Quyết về Biển Đông, giữa lúc Nhật Bản, Úc... sẵn sàng đứng bên Việt Nam, người dân trong nước và cả ngoài nước tự phát xuống đường phản đối TQ xâm lược, đề thi tú tài và đại học năm nay như một lời sám hối của lãnh đạo Bộ GD - ĐT khi bắt thí sinh phải có tư duy liên quan đến chủ quyền biển đảo của Việt Nam... vậy mà vô lý làm sao:
“Biểu tình yêu nước tự phát của nhân dân trong nước bị thẳng tay ném vào cùng một dọ với hành vi của bọn phá hoại, bọn phạm pháp ở Bình Dương. TBT Nguyễn Phú Trọng suốt 2 tháng liền giữ thái độ im lặng đến khó hiểu, Quốc Hội VN không dám ra NQ về Biển Đông, Chính Phủ không dám khởi kiện TQ, Bộ trưởng quốc phòng thì lắp bắp khoe với thế giới về tình cảm ruột thịt trong gia đình giữa VN và TQ... và đương nhiên không quân, hải quân QĐND Việt Nam phải mang tiếng xấu là hèn nhát, chỉ ru rú bám bờ, để mặc trận mạc cho ngư dân, kiểm ngư, cảnh sát biển cùng mấy ông nhà báo ra đánh võ mồm với kẻ thù. Bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh dám quắc mắt nhìn Dương Khiết Trì ở Hà Nội... nhưng không được đi Mỹ theo lời mời của Mỹ, lại cho Thứ Trưởng ngoại giao Hồ Xuân Sơn hạ mình triển khai thực hiện nghị quyết của bí thư Quảng Đông, trong đó có việc gấp rút đưa “300 đứa con hoang đàng...” đi học tập chính những quân cướp biển, giết người nước mình. Tiến sĩ Đinh Xuân Thảo - Viện trưởng viện nghiên cứu lập pháp quốc hội Việt Nam vẫn chém gió vun vút với VOA, rằng “Trung Quốc cướp biển đảo của Việt Nam là chưa cụ thể, chưa rõ ràng” (!?). Chủ nhiệm UB kinh tế QH Nguyễn Văn Giầu ngày 16-7-2014 nổ lấy được “Bà con cử tri khen ngợi sự thể hiện bản lĩnh của quốc hội về vấn đề biển Đông”. Đặc biệt làm sao, ngay ngày 16/7 là ngày TQ tuyên bố cho dịch giàn khoan HD-981 ra xa khỏi vùng đang hạ đặt để tránh bão thì Đại sứ Lê Hoài Trung tại LHQ vội níu lại: “Việt Nam sẵn sàng hợp tác với Trung Quốc về thăm dò dầu khí ở Biển Đông”... Thế ra là hơn 2 tháng nay họ phun nước vui đùa với ta ở đó hay sao hở trời?”. Thế mới biết câu “Chọn bạn mà chơi” của tiền nhân chẳng được các quan ta coi ra gì và hội chứng “Khôn nhà dại chợ” của họ là hết thuốc chữa”.
Chỉ liệt kê ra một phần rất nhỏ những gì đã đến với dân tộc suốt hơn 80 năm qua đã đủ thấy“Cột Đồng Ý Thức Hệ...” mà ông Hồ và những người cộng sản tiền bối Việt Nam mang về mới xứng là một đạo bùa siêu hạng làm khốn khổ cả một giống nòi trên dải đất hình chữ S vốn dĩ đã đầy đau khổ rồi. Cứ nghĩ đến ngày chỉ vì cùng chung “Ý Thức Hệ...” mà chúng ta mất hẳn Biển Đông thì những hậu duệ của cha Rồng và mẹ Tiên, thoắt rơi vào tình cảnh “Rồng sa bãi cát...”và “Hổ lạc đồng bằng...” mà quá đau buồn. Lại nghĩ đến một ngày nào đó, trên khắp các ngả đường của 5 cửa ô tràn ngập là đoàn người lếch thếch, lo âu, dắt díu nhau khẩn cấp rời Hà Nội... theo lệnh của Thiên Triều như ngày nào Khơ Me đỏ vào Nông Pênh... mà buồn đến ngao ngán. Chẳng lẽ “Dòng chẩy lịch sử quật cường 4000 năm của giống nòi” lại bất ngờ cạn khô một cách dễ dàng thế hay sao? Ai đã đầy đoạ dân tộc này? Ai sẽ phải chịu trách nhiệm về sự tuyệt diệt này?
Hiếm có một dân tộc nào lại có một khởi đầu theo một Mô Típ vừa “Lãng Mạn” vừa “Liêu Trai” như dân tộc Việt Nam. Cuộc “Ly Hôn” đầu tiên trong lịch sử nòi giống để 50 người con theo Mẹ lên núi và 50 người con theo Cha xuống biển... đâu có hoàn toàn là một chia lìa cay đắng. Cuộc chia phôi đó còn gửi đi một thông điệp cho muôn đời hậu thế rằng: Việc “Mẹ đưa con lên núi, Cha đưa con xuống biển” chính là nỗ lực mở mang bờ cõi và gìn giữ cương vực, vì “Nước mất thì nhà cũng tan”. Thông điệp đó đã được các bậc Tiên Đế anh minh giải mã, lập trình suốt 4000 năm trong nỗ lực bảo vệ vẹn toàn quốc thổ. Cuộc chia tay ngay từ buổi bình minh của giống nòi còn làm cho chân lý:
“Không có tình yêu nào là vĩnh viễn. Không có liên minh nào là vĩnh viễn. Chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”...
... thêm sáng tỏ. Một khi đối tác của Việt Nam lại chủ trương “Mèo trắng, Mèo đen được tất, miễn là bắt được Chuột!” (Đặng Tiểu Bình), thì dương cao ngọn cờ “CÙNG CHUNG Ý THỨC HỆ...” để làm gì nữa? Điều đơn giản đó giờ đây một học sinh Trung Học nào cũng hiểu, chỉ một nhúm người vì lợi ích của họ mà họ cố tình không hiểu. Rất buồn, nhúm người không hiểu đó lại đang chiếm giữ giang sơn, đang định đoạt số phận của cả một giống nòi và chỉ những gì đã diễn ra ngay giữa những ngày tháng đầy biến động này thôi... cũng đủ cho ta thấy:
“Khi Tổ Quốc không còn là trên hết! Khi Hiến Pháp phải nằm dưới NQ Đảng (NPT) thì nhân dân chẳng có chỗ đứng nào hết, chẳng có cơ may nào hết, trong những đường đi nước bước, trong những toan tính được mất nhì nhằng này nọ của họ ”.
Vậy chúng ta sẽ phải làm gì bây giờ? Đâu đó đã vang lên nguyện vọng “Thoát Trung” - “Thoát Hán”. Nhưng... than ôi đó chỉ là khát vọng của đám “Lực Lượng Thù Địch” chứ có “Vua Tập Thể” nào dám nói đến điều đó đâu. Nói “THOÁT TRUNG”, “THOÁT HÁN” mà không dám nói thoát “Ý THỨC HỆ CỘNG SẢN” (THOÁT CỘNG) thì chắc chắn chúng ta sẽ lại chỉ “Bên bờ đại dương ta ngồi ta khóc” mà thôi. Chả lẽ chúng ta chấp nhận sống như thế mãi sao!... Hỡi trời? Hỡi đất? Hỡi người Việt Nam?
Lời Cuối:
Khi khép lại bài viết này, tôi nhận được một Gmail của một nickname lạ vẻn vẹn có mấy dòng:
“Tôi đã đọc được một số bài viết rất dị ứng với ý thức hệ Mác-Lê của ông. Tôi nghĩ rằng, nếu không có Mác-Lê, làm sao có Việt Nam hôm nay! Không thể không công nhận rằng khủng hoảng niềm tin hiện nay là một trong những đe doạ tiềm tàng tới sự tồn vong của chế độ. Nhưng xã hội chúng ta đâu đã hết những người cộng sản chân chính. Khi ông viết bài “Quốc Thổ Trầm Luân...”, ông nghĩ gì về giới trẻ? Ông có đánh giá quá cao vai trò của họ không? Hình như ông cũng muốn được là “ Người Cầm Cờ” của họ thì phải?”.
Tôi không quan tâm lắm tới việc người gửi thư cho tôi là ai, kể cả trường hợp đó là một cách thẩm vấn khéo tôi của một nhân viên an ninh chính trị nào đó đặc trách về tôi. Mình viết bài, người ta đọc rồi lại còn hỏi mình thì bài viết đó có số phận hẳn hoi rồi, việc gì mà phải né tránh. Tôi trả lời ngay, câu trả lời đó xin cũng là lời kết cho bài viết này:
“Thưa ông! Ngay từ những năm tháng tuổi học trò, tôi cũng đã hằng nghĩ Mác - Ăng ghen - Lê Nin là rất vĩ đại... nhưng đến cuối đời tôi lại nghĩ giá như đất nước này đừng có họ thì vẫn là tốt hơn. Theo tôi ở Việt Nam, chẳng có ý thức hệ Mác-Lê... chân chính nào đâu. Ở đó chỉ có những biến tướng méo mó, những bản sao kệch cỡm chứa đầy những thảm hoạ cho dân tộc. Còn ông muốn biết, khi tôi viết bài “QUỐC THỔ TRẦM LUÂN...” tôi nghĩ gì về giới trẻ? Xin thưa: Tôi vừa hy vọng, vừa thất vọng về họ. Nếu kể cả 3 năm tu nghiệp sư phạm (1967-1970) tôi tham gia công việc dậy học tròn 40 năm. Tôi đã nghỉ hưu được 8 năm nay rồi. Những năm tháng đầu đời dậy học, tôi đã từng lâng lâng, ngây ngất trước khẩu hiệu: “Mỗi nhà Trường là một pháo đài của CNXH - Mỗi giáo viên là một chiến sĩ trên mặt trận văn hoá tư tưởng!”. Tuổi trẻ của tôi bùng cháy và cũng lụi tàn nhanh chóng vì những hoang tưởng kỳ vĩ như thế đấy.

Gần đây tôi chợt thấy chính mình cũng là kẻ có tội. Cùng với những yếu kém của ngành GD-ĐT, tôi cũng đã vô tình mà góp phần tạo nên nhiều thế hệ học trò... trong đó không thiếu người đã rất thành đạt về nhiều phương diện, nhưng đa phần họ sống quá vị kỷ, vô tâm, vô cảm... trước hoạn nạn của cộng đồng. Thất bại lớn nhất trong đời dậy học mà lại là dậy Địa Lý Việt Nam của tôi, với độ dài 40 năm nắm tay hàng nghìn hàng vạn học sinh để giúp họ nắn nót vẽ bản đồ tổ quốc với đường biên giới, hải giới, hải đảo rất rõ ràng... vậy mà nhiều năm qua, tôi không hề thấy bóng một học sinh cũ nào của mình mà trong tay họ là biểu ngữ: “Biển Đông là của Việt Nam” - “Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam” -“Phản đối Trung Quốc xâm lược Việt Nam”... như đã từng xuất hiện trong những cuộc biểu tình, mỗi khi nhà nước Trung Quốc có hành vi ngang ngược với đất nước, với người dân chúng ta.
Tôi đã từng ao ước, nếu tôi có được một học sinh như Nguyễn Phương Uyên, 20 tuổi đầu đã dấn thân với biểu ngữ “Tầu khựa hãy cút khỏi Biển Đông!” và “Đi chết đi ĐCS Việt Nam!”, có được một đồng nghiệp như Thầy giáo dậy Hoá Học Đinh Đăng Định, kiên quyết không lấy việc ép học sinh học thêm làm cứu cánh kinh tế cho mình, chấp nhận nghèo khó chỉ vì nỗi đau Bauxite Tây Nguyên nơi thầy cư trú... tôi sẵn sàng đi tù thay cho họ. Nhưng với đồng nghiệp cùng cơ quan của tôi, tôi là kẻ cô đơn, thất bại... khi sếp của tôi, những đồng nghiệp của tôi ở đó nhận được những bài viết tôi cổ suý cho một nền GD-ĐT lành mạnh, cổ suý cho Dân Chủ, cổ suý cho một thay đổi tích cực sớm đến với dân tộc Việt Nam... họ lặng lẽ mang nộp công an.(!?)
Nên bài viết vừa rồi của tôi "QUỐC THỔ TRẦM LUÂN DÂN TỘC LUỴ" đăng trên các trang mạng xã hội... là tiếng kêu khẩn thiết của tôi gửi đến lớp trẻ, gửi đến những người thầy…nhắc nhở họ thôi đừng sống vị kỷ, vô tâm, vô cảm nữa, hãy suy nghĩ nhiều hơn về những gì mà ông cha chúng ta đã làm, hãy biết đau nỗi đau vong quốc. Ngoài những trăn trở đó ra, tôi chẳng có một tham vọng gì khác. Tôi đã gia nhập thế hệ: "Tuổi già giọt lệ như sương / Hơi đâu ép lấy 2 hàng chứa chan".
Theo quy luật đào thải, thế hệ đó là thế hệ bỏ đi, nếu có khá lắm thì cũng chỉ là...
Những người giữ “Lửa”...
những viên gạch lót đường cho lứa trẻ băng lên... "Người Cầm Cờ " làm sao lại là những con người quá “Đát” như thế, làm sao có thể là tôi. Ông đã có lời thăm hỏi... thì tôi cũng có lời minh định như thế. Chào ông. Kính Thư”.
Viết trong nhừng ngày siêu bão Rammasun tràn vào Biển Đông.
Hà Đông những ngày buồn tháng 7-2014
Nguyễn Thượng Long (Nguyên giáo viên Địa Lý Hoà Bình (1970 – 1977) và Hà Tây 1978 – 2007. Nguyên Thanh Tra giáo dục kiêm nhiệm Hà Tây) - Nơi ở: Tổ 6 - Đường Văn La – Phú La - Quận Hà Đông – Hà Nội. - ĐT: 0433521066 & 01652323836. - Email: nguyenthuonglong571@gmail.com
Công lao gì đảng cộng sản !..ngoại lai, tội ác, phi dân tộc !.!.!
Gian dối từ trên xuống dưới
Ngô Nhân Dụng Một bức hình được truyền đi trên mạng trong tuần qua cho thấy cảnh một đống tiền lẻ, đồng đô la Canada, để lộn xộn trên mặt một hộp cao bằng kim loại, tại cửa ra vào trạm xe điện ngầm (metro). Người chuyển bức hình đi giải thích rằng máy bán vé tự động bị hư nên hành khách đã để tiền lên mặt vuông cái máy, thay vì “nhẩy rào” qua mà đi. Nhiều người lên tiếng khen ngợi dân Canada lương thiện; so sánh với tiếng tốt của dân Nhật Bản vẫn được truyền tụng từ lâu. Có người, ở một nước Châu Âu, viết rằng, “Nếu ở nước tôi thì mấy đồng tiền đó đã biến mất sau mấy giây đồng hồ!” Không ai kiểm chứng bức hình trên là thật hay một trò đùa nghịch. Nói như vậy không phải vì nghi ngờ tính lương thiện của dân Canada. Tôi đã sống ở Montréal, Canada hơn 20 năm dài (hơn thời gian từng sống ở Sài Gòn hay Hà Nội) nên đã gặp rất nhiều người thành thật, lương thiện, rất đáng kính trọng. Nhưng trong một thành phố lớn (cho nên lập đường metro) mấy triệu người, chắc một phần tư dân chúng là di dân mới một đời, ta không biết ai là “người Canada” thật sự. Di dân mới tới có khi vẫn “nhẩy rào” để được đi metro miễn phí! Tôi đã chứng kiến, ở một xứ được coi là lương hảo nhất thế giới, là Thụy Ðiển, cảnh người đi xe lửa bị lấy trộm, người thì bị móc túi. Bạn tôi ở Phần Lan kể trước đây 20 năm dân xứ này bỏ xe đạp trước cửa nhà, không cần khóa, mà không bao giờ mất. Nhưng mươi năm nay, sau khi các chế độ cộng sản sụp đổ ở Âu Châu thì người Phần Lan cũng bị mất trộm; vì rất nhiều di dân mới đổ vào. Du lịch ở các nước khác như Anh, Pháp, Ý, người ta cũng được khuyến cáo phải coi chừng kẻ cắp. Dân Phần Lan, Thụy Ðiển, Canada vẫn thường đứng đầu trong bảng xếp hạng các nước có “cuộc sống hạnh phúc” trên thế giới. Những người hạnh phúc thường cũng sống thật thà, lương thiện; có thể tin như vậy. Nhưng dân các nước nghèo không nhất thiết phải sống kém lương thiện. Một thế kỷ trước đây, Huân tước Baden Powell, người sáng lập phong trào Hướng Ðạo thế giới, đã viết những lời nồng nhiệt ca ngợi đời sống hiền hòa, lương hảo của dân Miến Ðiện. Mà lúc đó Miến Ðiện còn nghèo hơn Việt Nam bây giờ! Khi nào thì một nước sinh ra đầy trộm cắp? Khi có nhiều người dân nghèo và xã hội bất công, thì nạn trộm cắp sẽ phát sinh. Khi một nước có cả hai yếu tố, nghèo và bất công, thì do “thượng bất chính, hạ tất loạn” nên mới có “bần cùng sinh đạo tặc.” Giữa Nghèo và Bất Công thì nạn Bất Công là thủ phạm chính gây ra cảnh “trộm cắp như rươi;” nếu chỉ nghèo không thôi người ta vẫn muốn sống lương thiện. Khi mọi người đều tôn trọng luật pháp, ai làm giầu được đều do công sức của chính họ, thì cả xã hội vẫn có thể sống trong đạo lý. Giấy rách giữ lấy lề. Ðói cho sạch, rách cho thơm. Người Việt Nam vẫn dạy con cháu như thế, từ lúc cả nước cùng nghèo. Quý vị độc giả có thể mới đọc bản tin về một cô gái lấy cắp của đại sứ một nước Trung Á, trong một siêu thị ở Hà Nội. Người Việt Nam xưa nay vốn thật thà, hay là vốn tính bất lương? Cũng vậy, hãng Hàng Không Việt Nam mới lập “sổ đen,” kê tên những người Trung Quốc đã từng lấy trộm trên máy bay. Nếu Hàng Không Việt Nam gửi cả danh sách này cho các công ty hàng không khác trong vùng thì có bêu riếu cả dân tộc Trung Hoa hay không? Cũng không khác gì các cửa hàng bên Nhật viết bảng cảnh cáo “không được lấy trộm,” viết bằng tiếng Việt, cho khách hàng dễ hiểu! Tôi không tin rằng dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc đều có tính trộm cắp. Thói ăn cắp, ăn trộm phát triển trong các nước này, vì hoàn cảnh sống trong cảnh vừa nghèo lại vừa bất công. Suốt từ thế kỷ 19, 20 dân Việt Nam đã sống trong chế độ thuộc địa bóc lột và bất công. Nước Trung Hoa sống dưới chế độ ngoại thuộc Mãn Thanh từ thế kỷ 17, rồi bị các cường quốc Tây phương lấn ép. Rồi cả hai dân tộc, Trung Hoa và Việt Nam đều sống dưới chế độ cộng sản hơn nửa thế kỷ vừa qua. Chế độ cộng sản tàn phá luân lý, đạo đức của hai dân tộc mạnh hơn các chế độ ngoại thuộc, thực dân. Vua quan nhà Mãn Thanh và thực dân Pháp gây ra cảnh bất công, nhưng họ không tìm cách xóa bỏ các nền nếp đạo lý của dân bản xứ. Trái lại, các chế độ cộng sản đều lật đổ, xóa sạch các quy tắc luân lý cổ truyền, đề ra mục tiêu “xây dựng những con người mới,” mà không biết phải xây dựng như thế nào. Khi Hồ Chí Minh viết về việc xây dựng một nền đạo đức mới, thì các đảng viên cộng sản được dạy rằng đạo đức cách mạng quan trọng nhất là “luôn luôn tuân phục đảng.” Ðiều này ông ta cũng chỉ họ được từ Mao Trạch Ðông và Lưu Thiếu Kỳ. Hậu quả là người ta không cần theo một quy tắc luân lý nào khác, nếu chỉ hành động theo lệnh “Ðảng.” Mà Ðảng chính là các lãnh tụ; không còn ai khác nữa. Các chế độ độc tài chuyên chế đều kèm theo một guồng máy tuyên truyền dối trá. Khi người dân một nước phải nghe nói dối ngày này sang ngày khác, phải lấy giả làm thật, đen nói ra trắng, nếu không biết dối trá, không biết cúi đầu sợ sệt thì không sống được, khi đó xã hội sẽ phải suy đồi, không còn chút luân thường đạo lý nào nữa. Các đảng Cộng sản Trung Hoa và Việt Nam đã phá hủy nền đạo lý cổ truyền của hai dân tộc. Hơn nữa, họ xóa bỏ tập quán sống theo pháp luật, vì đặt chính trị lên trên luật pháp. Do đó, tới khi họ mở cửa cho kinh tế thị trường xuất hiện, thì những tệ hại lớn nhất của thời “tư bản hoang dã” bộc phát rất nhanh. Từ khi các đảng cộng sản quay chiều theo kinh tế tư bản, nói chung dân Việt Nam và Trung Hoa không thể coi là nghèo được nữa. Nhưng vì chế độ vẫn độc tài chuyên chế, cho nên xã hội càng bất công hơn các nước tư bản vào thế kỷ 19. Tiền của được tích lũy vào tay các lãnh tụ, các đảng viên, cho đàn em và phe cánh. Khi những người nghèo khổ sống bên cạnh những kẻ làm giầu vừa bất hợp pháp vừa không bất lương, thì người ta không còn tin ở đạo lý nữa, dễ làm bậy. Khi lòng tham nổi lên, kẻ trộm cắp và tự biện hộ với lương tâm mình rằng chung quanh họ bao nhiêu đứa nó trộm cắp nhiều gấp hàng ngàn lần mình, nếu mình có tội cũng là tội nhỏ! Những người Trung Hoa đi máy bay chắc không thể coi là nghèo. Cô gái ăn cắp trong siêu thị chắc cũng có công việc làm đủ sống. Tại sao họ lại ăn cắp? Vì họ đã chứng kiến cảnh những kẻ khác đã trộm cắp hàng triệu, hàng tỷ đô la, giầu gấp trăm, gấp ngàn họ, vẫn sống nhởn nhơ! Ðạo lý suy đồi không phải chỉ là một vấn đề xã hội, văn hóa. Khi nhìn về lâu về dài, thì cảnh cả luật pháp lẫn đạo lý suy đồi sẽ khiến cho kinh tế một nước không thể tiến lên được. Nền kinh tế tư bản dựa trên luật pháp, mà nhờ luật lệ nghiêm minh nên mọi người bị bắt buộc phải sống lương thiện hơn. Tại các quốc gia bình thường, dù là ở những nước nổi tiếng lương thiện như Phần Lan, Thụy Ðiển, Canada, vẫn có kẻ trộm. Nhưng khi làm ăn, làm ăn lớn, thì người ta có thể tin nhau, vì có luật pháp. Nếu luật pháp không đủ rộng để ràng buộc tất cả, thì còn có đạo lý. Kinh tế thị trường phát triển nhờ các nền tảng đó. Những người Trung Hoa ăn cắp trên máy bay không làm hại cho kinh tế Trung Quốc bằng quan chức điều khiển các doanh nghiệp nhà nước, hoặc tư doanh. Bởi vì khi họ gian dối, người ta sẽ sợ không còn muốn làm ăn với nước Trung Hoa nữa. Công ty hàng ăn McDonald hôm qua vừa quyết định ngưng không mua thịt từ một xí nghiệp Trung Quốc nữa. Các công ty Burger King và Yum Brands, chủ nhân các cửa hàng KFC cũng làm theo. Công ty Trung Quốc là Phúc Hỷ, ở Thượng Hải đã cung cấp thịt cũ, quá hạn cho các cửa hàng ăn này. Từ nay, McDonald sẽ mua thịt từ Thái Lan. Tháng trước, mấy ngân hàng ngoại quốc, trong đó có Citigroup và Standard Chartered đã lâm nạn vì một vụ gian trá khác của mấy xí nghiệp Trung Quốc. Một công ty Trung Quốc vay, Ðức Thành Khoáng Nghiệp vay tiền của nhiều ngân hàng và đem một số kim loại làm thế chấp. Nhưng người ta khám phá ra là số kim loại này, chứa trong nhà kho tại hai cảng Thanh Ðảo và Bồng Lai, đã được đem thế chấp cho nhiêu món nợ khác nhau! Những vụ gian dối của các công ty Phúc Hỷ và Ðức Thành sẽ làm hại cả các công ty Trung Quốc khác, điều này hiển nhiên. Từ chuyện ăn cắp trên máy bay đến chuyện đánh lừa trong thương trường quốc tế, tất cả đều là hậu quả của một chế độ gian dối, tham nhũng, bất công. Không thoát khỏi chế độ đó thì tương lai sẽ mù mịt! |
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|