Nguyễn Cao Kỳ và Huỳnh Tấn Mẩm
14.07.2014 00:23
Phó Tổng Thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ giải cứu Huỳnh Tấn Mẫm ngoạn mục giữa vòng vây
David Thiên Ngọc (Danlambao) - Đây là một giai đoạn ngắn trong một thời điểm lịch sử Việt Nam hiện đại đầy sôi động, hấp dẫn và hồi hộp như trong một bộ phim hành động được thực hiện giữa thành phố Sài Gòn ngay trong lúc dầu sôi lửa bỏng từ chiến tranh ngoài trận tuyến đến cuộc chiến không xác người giữa lòng thủ đô. Ta cứ xem như một cảnh phim hành động và được dựng nên trong bối cảnh chính quyền Đệ nhị Cộng hòa có sự rạn nứt trầm trọng trong nội bộ mà cụ thể là giữa Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ. Nguyên nhân gần lẫn xa đưa đến sự rạn nứt, mâu thuẫn này tôi xin được trình bày trong một bài khác nếu được phép. Để hoàn chỉnh những thước phim trên có sự đóng góp của các nhân vật với những vai trò như sau (Tạm gọi như thế): Giám Đốc: Phó Tổng Thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ. Tác giả kịch bản kiêm đạo diễn: Dân Biểu VNCH Hồ Ngọc Nhuận cùng sự cộng tác của DB Kiều Mộng Thu. Diễn viên chính: SV Huỳnh Tấn Mẫm, DB Hồ Ngọc Nhuận. Các vai phụ như: 2 sĩ quan cấp tá QLVNCH vai anh hùng trên vô lăng, SV Nguyễn Thị Yến. Cùng sự góp mặt của: Má "Tám Ảnh", Má "Văn Hoa", SV Phật tử Ngô Thế Lý. Như trên đã nói là sự rạn nứt, mâu thuẫn trong nội bộ giữa T.T Nguyễn Văn Thiệu và PTT Nguyễn Cao Kỳ đã đến lúc cao độ và lên đỉnh điểm có thể dẫn đến một cuộc lật đổ soán ngôi. Trong một buổi họp ở dinh thự riêng của PTT Kỳ trong trại Phi Long để bàn thảo một cuộc đảo chánh có mặt Dân biểu đối lập thân cộng Hồ Ngọc Nhuận tham dự. Nói như thế thì nội tình trong chính phủ VNCH lúc này VC mà cụ thể là Thành đoàn đã nắm rõ thông qua DB Hồ Ngọc Nhuận. Ta cũng nên biết thêm là từ nền Đệ I đến Đệ II Cộng Hòa có nhiều phong trào, đoàn thể chống chính phủ nhưng không hẳn là tất cả theo CS. Như giới Phật Giáo chống chính quyền đàn áp Phật Giáo, ban đầu là không thiên cộng nhưng sau đó một số bộ phận đã bị CS lợi dụng giựt dây, kích động và đã sai lầm làm theo ý đồ mưu gian của CS như một nhóm trong Phật giáo Ấn Quang. Nói chung tất cả các thành phần đối lập, chống chính phủ trên nhiều phương diện thì CS luôn tìm mọi cách len lỏi vào những khe hở để kích động, giựt dây... Mục đích chính của CS là làm bất lợi cho chính quyền VNCH, đồng thời làm rối trí, bận tay để bị phân tâm, ảnh hưởng trì trệ, sai lạc trong việc chỉ huy ngoài mặt trận. Chính vì nắm rõ được nội tình chính phủ VNCH nên Thành đoàn trực tiếp chỉ đạo Huỳnh Tấn Mẫm bằng mọi cách tiếp xúc PTT Nguyễn Cao Kỳ để nắm thời cơ đào sâu chia rẽ nội bộ trong lúc T.Ư cục Miền Nam, Đặc khu ủy, Thành đoàn "tọa sơn quan hổ đấu". Như đã dẫn ở trên, nhân vật Hồ Ngọc Nhuận là một con cờ chiến lược trong tay Đặc khu ủy, Thành đoàn do đó vấn đề Huỳnh Tấn Mẫm tiếp xúc tướng Nguyễn Cao Kỳ là không quá khó dưới sự dàn dựng và tích cực tiếp tay của vị Dân biểu thân cộng này.  | | PTT Nguyễn Cao Kỳ |
Nước cờ của Thành đoàn bắt đầu thực hiện. Đầu tháng 9/1971 DB Hồ Ngọc Nhuận đã nằm trong ruột tướng Nguyễn Cao Kỳ, từng ý đồ và diễn tiến, hành động ra sao của ông ta vị DB này nắm trong lòng bàn tay. Để chống phá TT Nguyễn Văn Thiệu, một trong những mũi xung kích mà tướng Kỳ nhắm vào là lực lượng SVHS mà đứng đầu là Huỳnh Tấn Mẫm. Riêng về thành tích và mọi hoạt động (theo CS) của Huỳnh Tấn Mẫm thì tướng Kỳ không lấy gì làm lạ mà không rõ. Tuy nhiên mục đích của tướng Kỳ lúc này là chống phá TT Nguyễn Văn Thiệu do đó mọi thế lực nào lợi dụng được là tướng Kỳ không loại trừ. Xét về bản lĩnh chính trị thì đây rõ là hạ sách! Ví như tướng Kỳ dùng bàn tay CS hạ gục TT Thiệu thì người bị bêu đầu, hạ sát tiếp theo chính là tướng Kỳ chứ CS nào có có dung tha cho ông ta!? Trở lại vấn đề. Dưới sự dàn dựng của DB Hồ Ngọc Nhuận, đầu tháng 9/1971 cuộc hội kiến của phái đoàn SVHS với PTT Nguyễn Cao Kỳ được diễn ra tại tư dinh của ông ở trại Phi Long. Phái đoàn SVHS dẫn đầu là Huỳnh Tấn Mẫm cùng Hạ Đình Nguyên (ĐH Văn khoa) Nguyễn Thị Yến (ĐH Văn khoa) Võ Như Lanh (ĐH Vạn Hạnh) Lê Văn Nuôi (Kỹ thuật Cao Thắng)... và một vài nhân vật khác nữa. Như đã nói ở trên, phái đoàn SVHS diện kiến hôm nay tướng Kỳ đã biết rõ là ai, làm gì? nhận chỉ thị từ đâu? nhưng vì mục đích riêng nên không quan ngại và cũng chẳng quan tâm... trong đó không thiếu tự phụ và chủ quan. Mở đầu buổi tiếp kiến tướng Kỳ hỏi một câu nửa bâng quơ nửa là thật (vì nó đúng) rằng "Các anh chị có phải là Việt cộng không?" như một cú tát thẳng vào mặt, các cặp mắt đảo về nhau một lượt nhưng chỉ trong tích tắc. Với tài trí, thông minh và nhạy bén - cùng tắc biến, biến tắc thông - Huỳnh tấm Mẫm không trả lời ngay câu hỏi mà lại đặt ngược câu hỏi đó lại cho tướng Kỳ "Thưa PTT theo PTT thì chúng tôi có phải là Việt cộng không?". Nhưng mà trong đầu tướng Kỳ lúc này trọng tâm không phải là vấn đề VC. Nếu tướng kỳ quan tâm đến vấn đề VC thì cuộc diện kiến này làm gì có cơ hội diễn ra? Do đó câu hỏi của ông mà ông không cần có câu trả lời. Nội dung chính là ông mượn tay Huỳnh Tấn Mẫm để quậy phá TT Thiệu mà thôi.  | | SV Huỳnh Tấn Mẫm |
Điều này không nằm ngoài tầm hiểu của Huỳnh Tấn Mẫm với dạn dày kinh nghiệm trong cuộc chiến cân não không tiếng súng, không xác người nhưng đầy cam go và nguy hiểm giữa lòng thủ đô trong thời gian qua, do đó cả nhóm tỏ ra vui hẳn và bình tĩnh để đi đến thắng lợi. Xin nói thêm ở đây một điều là ngoài tài trí thông minh, linh hoạt ứng xử ra, Huỳnh Tấn Mẫm còn có tài diễn xuất nữa. Tôi xin ngưng tường trình một lúc và quay về thời niên thiếu của Huỳnh Tấn Mẫm để ta biết sơ qua vì sao tôi nói Huỳnh Tấn Mẫm còn có tài diễn xuất? Huỳnh Tấn Mẫm sinh ra trong một gia đình nghèo khó mồ côi cha rất sớm ở ấp Tân Trụ, xã Tân Sơn Nhì, Tân Bình, Gia Định. Thuở thiếu thời ở cấp tiểu học Mẫm theo học thầy Đội Chiêu (Chín Chiêu) dạy trường tư ở ấp Tân Trụ. Trong thời gian này thầy Chín Chiêu phát hiện ra Mẫm còn có tài diễn tuồng và ca hát cải lương khá hay nữa nên thầy quan tâm và có dạy thêm môn này ngoài dạy chữ, đồng thời lập nên đoàn ca kịch cải lương thiếu niên và Mẫm thường thủ vai kép chính. Dần dà tiếng tăm đồn xa, hơn nữa đoàn tài tử này cũng có đi diễn nhiều nơi... Tin bay tới tai bà bầu Thơ, mẹ của nghệ sĩ Thanh Nga (cùng lứa tuổi với Mẫm-1943), và sau đó chính bà bầu Thơ đã tiếp xúc và xin bà Thơm (mẹ Mẫm) cho phép Mẫm theo nghề ca hát, nhưng bà Thơm từ chối vì muốn Mẫm tiến hơn trên con đường học vấn. Đây chắc cũng là do sự sắp xếp của bàn tay con tạo chứ nếu không thì với đôi trai tài gái sắc, xứng đôi đào kép này thì Thanh Nga chưa chắc đã sớm bỏ cuộc chơi khi vườn hoa nghệ thuật trong trái tim Thanh Nga đang tỏa ngát hương? Và Huỳnh Tấn Mẫm cũng đã đi trên con đường khác, lĩnh vực khác và chắc cũng nổi danh trên sân khấu nghệ thuật. Với tài trí, thông minh, hoạt bát và hiểu xa trông rộng của Mẫm thì bước đi của Thanh Nga chắc hẳn còn dài chứ không chìm vào ngõ cụt để lại bao niềm tiếc thương trong lòng hàng triệu khán giả. Đây là lý do vì sao mà tôi nói là Huỳnh Tấn Mẫm còn có thêm tài diễn xuất!  Trở lại không khí của buổi hội kiến. Nắm được ý đồ của tướng Kỳ muốn lợi dụng lực lượng SVHS để chống phá đối thủ Nguyễn Văn Thiệu, cũng chính đây là chủ ý của Thành đoàn, mượn súng giặc bắn kẻ thù. Nơi đây Huỳnh Tấn Mẫm bắt đầu từng bước nêu ra những yêu sách, đòi hỏi về phía tướng Kỳ như xin bãi bỏ chương trình quân sự học đường mà trong thời gian qua chính Mẫm cầm đầu trong những cuộc bãi khóa xuống đường chống chương trình trên. Riêng về điểm này thì tướng Kỳ không chấp thuận vì đó là chương trình do ông ta đề ra. Tuy nhiên ông hứa là sẽ cho hoãn đến sau kỳ thi sẽ thực hiện để tránh cho SV khỏi bị ảnh hưởng trong thi cử. Thêm một đòi hỏi nữa là Huỳnh Tấn Mẫm đề nghị tướng Kỳ cấp cho một nơi để làm trụ sở tổng hội SVSG vì trụ sở ở số 207 Hồng Bàng quận 5 đã bị cảnh sát phong tỏa. Phần này Tướng Kỳ không hứa cấp nhà nhưng ông hứa sẽ cho mượn một phần của Nhà Quốc khách số 4 Tú Xương Q3 để làm trụ sở tạm.  Đến đây Thành đoàn và Đặc khu ủy nhận định bước đi của nước cờ đã đúng chiến thuật và đúng hướng, do đó chỉ thị Mẫm về khẩn trương tập họp và tổ chức các cuộc xuống đường rầm rộ hơn, manh động hơn với qui mô lớn. Vài ngày sau cuộc hội kiến với PTT Nguyễn Cao Kỳ, Huỳnh Tấn Mẫm đã thể hiện sức mạnh của mình và đã tổ chức một cuộc xuống đường vô cùng khí thế và rầm rộ, bạo động xô xát choảng nhau thẳng tay với lực lượng cảnh sát áo trắng và cảnh sát dã chiến của ông Trang Sĩ Tấn ngay cụm đại học Văn khoa-Dược khoa-Nông Lâm súc ở đường Cường Để. Lúc này trên bầu trời sôi sục đó máy bay trực thăng do đích thân tướng Kỳ lái đảo lượn quan lãm. Thế là chỉ một ngày sau tướng Kỳ ra lịnh giao một phần Nhà Quốc khách cho Mẫm làm trụ sở và ông cũng không quên dặn dò nhân viên cấp thêm cho Mẫm đầy đủ phương tiện và dụng cụ VP... có cả lựu đạn MK3 nữa để Mẫm dùng trong việc đánh phá các thùng phiếu và những điểm bầu cử. Vũ khí này (MK3) chỉ là loại lựu đạn dùng trong huấn luyện, có tiếng nổ lớn nhưng không gây sát thương.  Có cờ trong tay, Huỳnh Tấn Mẫm và lực lượng SVHS tha hồ phất, quậy tưng thủ đô Sài Gòn trong những ngày đầu và trong ngày bầu cử Tổng thống VNCH. Kể cả làm những việc không mấy tốt đẹp như ngoài chuyện tung lựu đạn phá các thùng phiếu ở các điểm bầu cử nói trên ra còn dùng bút lông bôi xóa, sửa tên, câu chữ trong các bích chương cổ động bầu cử thành những từ ngữ thiếu văn hóa. Tình hình lực lượng Huỳnh Tấn Mẫm lợi dụng tướng Kỳ để chống phá bầu cử và gây rối loạn Sài Gòn như thế nào thuộc về một bài viết trong dịp khác. Bây giờ ta theo dõi tiếp đoạn hấp dẫn trong phim "Giải cứu trong gang tấc"... Khoảng cuối tháng 9/1971 Huỳnh Tấn Mẫm đến khách sạn Caravelle đường Tự Do để thực hiện buổi trả lời phỏng vấn của đài BBC và trở về trụ sở Tổng vụ Thanh niên Phật tử số 294 Công Lý. Với sự nhạy bén và cảnh giác cao, linh tính Huỳnh Tấn Mẫm biết là đang bị theo dõi và thực tế là khi vừa về đến nơi và vào bên trong trụ sở thì lực lượng cảnh sát của ông Trang Sĩ Tấn đã bao vây kín bên ngoài và cả khu vực một con kiến cũng không thể nào thoát qua được trong khi Huỳnh Tấn Mẫm đã nằm gọn trong Bát Quái trận đồ. Nói về khoảng chơi ngông và vô cùng nguy hiểm của tướng Kỳ về phía chính phủ vẫn biết nhưng ngày bầu cử đã gần kề nên mục tiêu của chính phủ chỉ cố bắt cho bằng được tên cầm đầu lực lượng SVHS đấu tranh, phá hoại là Huỳnh Tấn Mẫm mà thôi chứ không muốn khoét sâu thêm sự mâu thuẫn nội bộ với tướng Kỳ. Bên ngoài trụ sở thì dày đặc cảnh sát dã chiến, cảnh sát đặc biệt với trang bị vũ khí, phương tiện bán vũ trang tận kẽ răng. Bên trong trụ sở thì ngoài Mẫm ra còn có Ngô Thế Lý - đoàn trưởng đoàn SV Phật tử Đà Lạt và một số SV Phật tử khác. Tình hình quá nguy cấp! Nước đã dâng lên đến miệng chỉ còn vài phân nữa thì con đường sống của cuộc đấu tranh sẽ bị dập tắt. Nguyễn Thị Yến xuất trận trực tiếp xông pha, băng mình đối diện với DB Hồ Ngọc Nhuận cùng DB Kiều Mộng Thu và ngay lúc đó Hồ Ngọc Nhuận gọi điện khẩn cấp cho PTT Nguyễn Cao Kỳ hối hả thúc giục giải nguy cho Huỳnh Tấn Mẫm không được trễ một giây. Vì ý đồ lợi dụng Huỳnh Tấn Mẫm của tướng Kỳ bước đầu có thành công, do đó ông ta tức tốc chỉ thị 2 sĩ quan cấp tá thuộc loại tinh nhuệ xuất quân bằng 2 chiếc xe Jeep nhà binh trực chỉ số 294 Công Lý, đồng thời chiếc LaDalat của DB Hồ Ngọc Nhuận cũng nhập cuộc 3 mũi giáp công. Với khí thế của 2 vị sĩ quan cấp tá cùng huy hiệu của trại Phi Long, đồng thời một vị nữa là DB với quyền bất khả xâm phạm, toán cảnh sát của Trang Sĩ Tấn miễn cưởng nghiêm chào trong tư thế thật ngỡ ngàng... Hai đặc nhiệm tiến thẳng lên mật phòng mà Huỳnh Tấn Mẫm đang ẩn náu do sự hướng dẫn của Ngô Thế Lý. Tức tốc không chậm một giây Mẫm được khoác vội bộ đồ lính trận với mũ kết pi và khẩn cấp nhảy lên xe đã được sắp đặt... Cả 3 xe phóng vèo ra cổng, chở thêm vài SV làm hư binh ma trận đánh lận con đen và để lại phía sau một đám khói, bụi mịt mù… Chạy đầu đoàn xe là chiếc LaDalat của vị DB, xe chở Mẫm chạy giữa, xe còn lại bọc hậu phía sau với nhiệm vụ cản đường, tiếp theo là một chuỗi dài xe cảnh sát với còi hụ đinh tai như một đoàn binh ma tướng quỉ đang lộng hành ở cõi trần gian. Lúc này cả khu vực đường Công Lý dân chúng ngác ngơ, không hiểu có chuyện gì mà một cuộc rượt đuổi truy bắt ngoạn mục còn hơn trong phim điệp viên 007. Một vị DB với vóc hình là bạch diện thư sinh, tay cầm bút ở nghị trường thế mà hôm nay mặc dù chưa một lần tập dợt, chiếc LaDalat dưới bàn tay tài hoa ôm vô lăng phóng như xé gió giữa phố đông người... uốn lượn, lấn đường bất cần luật lệ, hiểm nguy và trực chỉ hướng cổng Phi Long Tân Sơn Nhất. Xe của Mẫm ở giữa thì chỉ biết cắm đầu chạy theo. Đẹp mắt hơn là con cọp sắt tập hậu cản đường đoàn xe Jeep trắng xanh của cảnh sát đang bám đuôi và hụ hết cỡ các thứ còi náo loạn cả một góc trời. Con cọp sắt tập hậu này tung hết các ngón nghề với 18 thành công lực múa lượn, đánh võng rồng rắn lên mây cốt sao cản tất cả không cho một chiếc xe cảnh sát nào qua mặt được... khi nhanh như xé gió rồi phanh gấp chóe lửa trên mặt đường và có khi phanh gấp xe quay ngang như một chiếc barie cản cả con đường. Thế là đoàn xe cảnh sát bị bỏ lại phía sau một khoảng khá xa đối với xe chở Mẫm. Tay sĩ quan biệt kích lái xe chở Mẫm lanh lẹ chớp thời cơ khi đến ngã tư Trương Tấn Bửu và đột ngột rẽ ngang về phía Trương Minh Giảng rồi quay về hướng trung tâm thành phố, chợ Bến Thành. Chiếc Jeep tập hậu cản đường đã cắt được đuôi đoàn xe cảnh sát với xe chở Mẫm nhờ khói bụi mịt mờ và dòng xe cộ dập dìu xuôi ngược nên vội bấm ga vờ đuổi theo xe DB Hồ Ngọc Nhuận hướng về Tân Sơn Nhất. Thế là đoàn xe cảnh sát cứ hú hét mà bám theo và trên 2 xe phía trước nhân vật trọng tâm đã biến mất trong rừng xe cộ ngàn trùng. Nói về xe chở Mẫm đang hướng về chợ Bến Thành, như đã tính trước khi xe vừa đến đường Lê Thánh Tôn, ngay cửa bắc chợ, xe đột ngột dừng và một bóng quân nhân phóng ra từ chiếc Jeep nhà binh rồi nhanh chóng biến mình vào rừng hoa trái của chợ và cả những bóng hồng... vì cửa bắc chợ Bến Thành là các gian hàng trái cây và hoa lá lẩn muôn vàn người đẹp đi dạo mua hoa. Nơi đây một thoáng sau ta thấy có một quân nhân sụp mũ kết pi sà vào hàng trái cây của má "Tám Ảnh". Như đã được báo trước má "Tám Ảnh" phái một tiểu kiều tức tốc phi báo cho má "Văn Hoa" chủ tiệm may Văn Hoa số 100 đường Lê Thánh Tôn và sau đó bố trí cho Huỳnh Tấn Mẫm tạm an toàn và trú thân qua đêm nơi đây. Nói về nữ tướng Nguyễn Thị Yến sau khi biết Mẫm đã tọa vị an toàn ở cơ sở rồi, thị ta liên lạc với DB Hồ Ngọc Nhuận hồi tưởng lại chiến công và cùng nhau lắc đầu không hiểu do đâu mà một DB trong phút chốc xuất thần đã trở thành một Cascadeur thật chuyên nghiệp trong bộ phim "Giải cứu" đầy ngẫu hứng!. Sau một lúc hồi tưởng tự khen thưởng cho nhau, Nguyễn Thị Yến bàn bạc với Hồ Ngọc Nhuận tìm nơi an toàn cho Mẫm để tiếp tục con đường đấu tranh và hoàn thành 2 nhiệm vụ một của đảng và một của tướng Kỳ nhưng cũng là mục tiêu của đảng. Với tài dàn xếp không thể đẹp hơn được nữa của DB Hồ Ngọc Nhuận, bây giờ ông lại liên lạc với đại tướng Dương Văn Minh. Sau thời gian thảo luận và đã đi đến kết quả là ngày mai đại tướng Dương Văn Minh phái thiếu tá Trịnh Bá Lộc cải trang civil và "bốc" Mẫm ở ngã tư Lê Thánh Tôn-Nguyễn Trung Trực về thẳng biệt thự "Hoa Lan" số 3 Trần Quí Cáp Sài Gòn. Nơi đây Huỳnh Tấn Mẫm an nghỉ tịnh dưỡng trong thời gian 6 tháng và tiếp theo là "Mặt trận miền tây không yên tĩnh" như thế nào tôi xin hẹn độc giả vào bài viết sau.  | | Lý Chánh Trung, Tố Hữu [TÊN ĐẠI VIỆT GIAN CS], Lê Quang Vịnh, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Đình Thi - tháng 9, 1975 |
Qua bài viết này tôi kính xin quí vị là những người trong cuộc còn hiện hữu nhận xét, nếu có điều gì chưa đúng hay sai lệch tôi xin một lời chỉ giáo. Vì lịch sử không thể sai cho dù là một chi tiết nhỏ. Kính, LỜI NGƯỜI CHUYỂN : DÂN MIỀN NAM TRƯỚC NGÀY MẤT NƯỚC 75, KHÔNG AI LẠ GÌ HUỲNH TẤN MẨM - Y LÀ TRÙM SV SAIGON, THIÊN TẢ ĐÃ MƠ ƯỚC MỘT XẢ HỘI "TỐT ĐẸP" HƠN LÀ "THIÊN ĐƯỜNG CS". Y PHỐI HỢP VỚI 1 SỐ SV MÀ CHÚNG GỌI LÀ CÓ "TƯ TƯỞNG CẤP TIẾN" NHƯ LÊ HIẾU ĐẰNG, HỒ NGỌC NHUẬN, NGUYỂN THỊ YẾN. HẠ ĐÌNH NGUYÊN, VỎ NHƯ LANH .... .CÙNG MỘT SỐ MA TĂNG THIÊN CỘNG THUỘC KHỐI PG. ẤN QUANG RA SỨC ĐÁNH PHÁ VNCH, NGĂN CHẬN NHIỆM VỤ GIỮ NƯỚC, BẢO VỆ TỔ QUỐC THIÊNG LIÊNG CỦA QL/VNCH....SAU 75, BỌN CHÚNG TIẾP TỤC THEO PHÒ "MINH CHÚA" "NỐI VÒNG TAY LỚN" VỚI BỌN CƯỚP NƯỚC, NHƯNG CHẲNG ĐƯỢC GIỮ NHỮNG CHỨC VỤ GÌ QUAN TRỌNG CŨNG NHƯ LÊ HIẾU ĐẰNG, HỒ NGỌC NHUẬN. VÌ BỌN VGCS LÀ LỦ CÁO GIÀ, NHỮNG KẺ ĐÃ BÁN CHỦ MÌNH THÌ SAU TRƯỚC GÌ CHÚNG CŨNG SẼ BÁN CHỦ SAU , DO VẬY BỌN CHÚNG CŨNG ĐÃ ĐƯỢC CS CHẲNG MẤY TIN DÙNG.
LẦN LẦN BỌN CHÚNG ĐÂM RA BẤT MẢN, MỘT "LÊ HIẾU ĐẰNG" TRẢI "TÂM TƯ TRONG NHỮNG NGÀY NẰM BỆNH" ĐẾN HỒ NGỌC NHUẬN VỚI "PHÁ XIỀNG", GIỜ THÌ CON THÚ HOANG VỀ GIÀ "HUỲNH TẤN MẨM" VỚI "LÁ THƯ GỞI THANH NIÊN SVHS" HÔ HÀO "NHIỆT TÌNH BẢO VỆ TỔ QUỐC TRƯỚC TÀU CỘNG. CÙNG NHỮNG Ý TƯỞNG TÔ VẺ "XÂY DỰNG" ĐẢNG. TỰU TRUNG, CHẲNG CÓ TÊN NÀO ĐI CÙNG HƯỚNG VỚI LẺ PHẢI CỦA DÂN TỘC LÀ PHẢI GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ, PHI TDDC VÀ NHÂN BẢN. NHƯ MỘT CON SÓI GIÀ TRU SỦA VU VƠ BÓNG ĐÊM KHI THẤY MÌNH LẠC LỎNG TRƯỚC ĐỒNG LOẠI MÀ CÓ LẦN ĐÃ DẨM ĐẠP LÊN CHÚNG, NGOI LÊN VỚI "LÝ TƯỜNG CAO ĐẸP" CỦA MÌNH ĐỂ NỔI TIẾNG. TIẾNG TRU SỦA NẦY CHẲNG CÓ TÁC DỤNG SO VỚI QUÁ KHỨ "TÀ MỊ" CỦA MÌNH, HUỲNH TẤN MẨM NÊN THU MÌNH, YÊN LẶNG TỐT HƠN. CÒN KHÔNG, NẾU CAN ĐẢM CỨ HÀNH ĐỘNG NHƯ BLOGGERS ĐẾU CÀY, TẠ PHONG TẦN, LM. NGUYỄN VĂN LÝ, GS. ĐOÀN VIẾT HOẠT, NGUYỄN QUỐC QUÂN, LÊ QUỐC QUÂN. ĐỔ THỊ MINH HẠNH, BÙI THỊ MINH HẰNG, PHAN THI NGHIÊU, NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, TRỊNH KIM TIẾN, VIỆT KHANG, HUỲNH THỤC VY.....MONG LẮM THAY. THÍCH LÝ SỰ Thư tâm tình của Huỳnh Tấn Mẫm gởi các bạn thanh niên – sinh viên – học sinh Sài Gòn, ngày 4 tháng 7 năm 2014 Cùng các bạn Thanh niên – Sinh viên – Học sinh thân mến, Tôi là Huỳnh Tấn Mẫm, không mang một danh phận nào trong guồng máy công quyền hay một địa vị xã hội, tôi chỉ là một thanh niên – nếu các bạn cho tôi dùng từ này – một thanh niên nhiều tuổi, và hơn thế, là một công dân có ý thức trách nhiệm về tình hình đất nước hiện nay. Tôi tiếc là không còn nhiều thời gian và sinh lực như các bạn, để có thể cống hiến một cách xứng đáng và trọn vẹn cho một vận hội mới đang đến với dân tộc. Như các bạn đã biết, sự kiện giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 của Trung Quốc hiện diện hai tháng nay ở vùng lãnh hải Việt Nam, không phải là sự kiện lớn đơn thuần, mà nó biểu hiện một tiến trình vô cùng hệ trọng đối với sinh mệnh của Tổ Quốc chúng ta, nó là màn mở đầu công khai cuộc xâm lược của Trung Quốc vào lãnh thổ, lãnh hải nước ta trong kế hoạch có quy mô thôn tính cả Biển Đông, từng bước khống chế toàn vùng Đông Nam Á, để thực hiện mộng siêu cường bá chủ không giấu diếm của mình. Nó còn bộc lộ cho toàn dân ta biết mối quan hệ mờ ám được che giấu lâu nay dưới các từ ngữ và khẩu hiệu đẹp đẽ của Đảng Cộng sản Trung Quốc đối với Việt Nam ta. Nhưng đồng thời cũng cần hiểu rằng đây là vận hội mới cho dân tộc, vì nó mang ý nghĩa thức tỉnh toàn diện của một giai đoạn lịch sử, bởi toàn bộ sự thật đã được phơi bày. Việt Nam là một nước nhỏ về quy mô dân số và diện tích so với họ, lại chậm phát triển về kinh tế, khoa học kỹ thuật, về công nghệ thông tin, công nghệ quân sự… lại đúng vào lúc xã hội đang suy yếu, kinh tế bên bờ vực thẳm, tầng lớp lãnh đạo thì suy thoái tư tưởng – đạo đức – lối sống, tham lam, nhũng nhiễu đầy khắp. Thử hỏi trong tình thế đó làm sao có thể đối địch trước một tham vọng vĩ cuồng như thế của đối phương? Câu hỏi ấy đang xoáy vào lòng mỗi người dân nước ta, và chúng ta thật sự day dứt về câu trả lời. Dù chúng ta yêu hòa bình bao nhiêu, chân thành mong muốn hữu nghị bao nhiêu, tất cả cũng bằng thừa, nếu không nói là tự huyễn hoặc lấy mình, trước tham vọng của chủ nghĩa Đại Hán phương Bắc. Bành trướng Bắc Kinh đang tiến công chúng ta ở thế áp đảo về bạo lực, thế thượng phong về kinh tế, đánh phủ đầu ta về ngoại giao tuyên truyền. Quan chức cao cấp của Trung Quốc – Dương Khiết Trì – đến nước ta, đưa ra một thông điệp với tư cách cao ngạo của một nước lớn, thể hiện mối quan hệ bất bình đẳng không phải đột nhiên mới có: yêu cầu ta chấm dứt cái gọi là “quấy nhiễu” chúng ở giàn khoan HY981, đe dọa nếu ta kiện chúng ra tòa án quốc tế, ta sẽ nhận lấy “hậu quả” khôn lường. Nếu ta “ngoan cố” không hàng phục, chúng sẽ phong tỏa kinh tế, phong tỏa bờ Biển Đông, và mọi tai họa khác sẽ xảy đến. Chúng ngăn cản ta không được mở rộng liên minh quân sự với Mỹ và các nước khác, bởi làm như thế chúng quy là ta mang tội “khiêu khích” chúng. Các bạn thử nghĩ xem. Họ bao vây và khống chế ta, nhưng không cho ta la lên để nhờ người can thiệp, không cho ai giúp sức, vâng, trói lại và đánh, buộc ta phải tự nguyện đầu hàng! Qua cách nói và hành động của họ, cơ hồ như ta đã là quốc gia phụ thuộc không có bao nhiêu chủ quyền? Các quốc gia có chủ quyền, có quan hệ bình đẳng, bất kể là nước lớn hay nhỏ, chưa từng nói năng như thế. Hồ đồ, trịch thượng phải bắt nguồn từ một thực tế. Song, yếu kém, nhu nhược vốn cũng không phải không có nguyên nhân. Có khi là sự tương thích bắt nguồn từ những sự kiện chưa bộc lộ từ phía nhà cầm quyền nước ta chăng? Dù sao cũng đã có một câu phương ngôn đáng nhớ: “Nếu ta đứng lên, là ta ngang hàng, nếu ta quỳ xuống, thì ngang rốn đối phương”. Đó là kết quả của một thực tế yếu kém, hay từ một tinh thần bạc nhược, hay cả hai? Sự than trách hay nguyền rủa đối phương lúc này quả là một sự xa xỉ. Làm công dân của một nước, làm sao ta không thấy đau lòng khi đất nước bị xâm lăng? Làm sao ta không thấy nhục khi bị kẻ khác lăng nhục vào dân tộc mình? Trên những con đường mà các bạn đi làm hay đi học hằng ngày, trong công viên mà các bạn dạo chơi, trong sách sử mà các bạn đã đọc, luôn phảng phất bóng dáng của tiền nhân, mang tên những vị anh hùng, trong lịch sử hàng nghìn năm trải qua từng thế hệ, đã chống trả lại bọn xâm lược phương Bắc oanh liệt ra sao, và không hề khiếp sợ. Tiền nhân đã để lại cho chúng ta một giang sơn vẻ vang. Đến lượt chúng ta, chúng ta không thể thoái thác, và không hề thoái thác bởi bất cứ lý do gì, để hết lòng bảo vệ giang sơn ấy. Nhưng lời tâm tình của tôi là vô nghĩa, nếu tôi không nói với các bạn rằng, sức mạnh có ưu thế nhất đang lớn lên từ trong tim và trong trí tuệ của các bạn, là niềm hy vọng của dân tộc – những thế hệ Thanh niên – Sinh viên – Học sinh hôm nay. Các bạn đang đứng ở đầu thề kỷ 21 của một nhân loại đang toàn cầu hóa, mà tri thức thì trở nên vô biên giới và không ai có thể che giấu hay độc quyền được. Một cuộc chiến đấu để bảo vệ Tổ Quốc bằng mọi biện pháp và thông minh mà các bạn sẵn sàng dấn thân, và một xã hội mà các bạn cần xây dựng, có tương lai như thế nào, là hai vấn đề quyện vào nhau mà có lẽ các bạn đang suy nghĩ? Để có một đất nước độc lập tự do, trước hết mỗi chúng ta cần có một trí tuệ độc lập tự do, không để bị nhuộm đen, nhuộm đỏ, hay bất cứ màu nào khác; nó phải là lòng yêu nước nồng nàn, trong sáng, yêu hòa bình độc lập và dân chủ bằng một nhận thức kịp thời đại. Một cuộc chiến đấu chỉ bằng niềm tin và sinh mạng dù rất cao cả, nhưng nó sẽ đem lại một kết quả ra sao? Một xã hội các bạn mong muốn, chưa biết là thế nào, nhưng ít nhất, và chắc chắn nó không thể là một xã hội như các bạn đang nhìn thấy, nó đầy dẫy những bất công, trên một tầng nền của hẹp hòi và thiển cận, nó không bao giờ là bền vững! Tôi không muốn nói một câu như sáo ngữ: tương lai đang nằm trong tay thanh niên, với nghĩa nó là màu hồng. Không, có thể nó không đến các bạn với màu hồng, nó tùy thuộc vào ý thức của các bạn. Đó là cái nhìn thẳng vào thực tế với đôi mắt biết đúng sai và nói được tiếng nói của trái tim mình. Một cuộc chiến đấu sẽ rất mạnh mẽ khi nó có đầy đủ chân lý. Điều tôi muốn nói cùng các bạn, chúng ta phải cương quyết làm người công dân tự do, dù xã hội chưa có luật pháp thừa nhận tự do đúng nghĩa. Chúng ta cương quyết làm con người có quyền con người, dù quyền con người chưa được thừa nhận đầy đủ. Chúng ta có quyền và có nghĩa vụ – quyền sống tự do và nghĩa vụ bảo vệ độc lập, toàn vẹn lãnh thổ. Tôi trộm nghĩ, tự do trong bối cảnh Việt Nam hôm nay quan trọng hơn vì nó chứa cả sự độc lập. Tôi muốn nói đến một thể chế dân chủ, một xã hội dân sự, nó sẽ không bị đem ra mua bán hay đổi chác bất ngờ bởi một đất nước, nếu nằm gọn trong tay của một nhóm người độc quyền. Chúng ta tin tưởng sẽ giữ được độc lập tự do, sẽ bảo vệ được giang sơn vì chúng ta có hai điều quan trọng: - Một, chúng ta có chính nghĩa, lẽ phải ở về phía chúng ta. Thế giới bây giờ là sự liên kết rộng lớn và có sức mạnh vô tận, vấn đề là ta có làm cho sức mạnh ấy hội tụ lại được hay không? Chúng ta có làm rõ chính nghĩa để xứng đáng được nhận sự ủng hộ đó hay không? Chế độ phát xít của Bắc Kinh hiện nay với chủ trương bạo lực và bành trướng đang tự đào mồ cho mình, và nhân loại sẽ chôn chúng. Tôi tin chắc chắn điều đó sẽ xảy ra như lịch sử nhân loại đã cho thấy. - Hai, chúng ta biết sửa mình. Một quốc gia hùng mạnh là vì có phương hướng đúng, một quốc gia yếu kém là vì có phương hướng sai. Đó là một thể chế chính trị tiến bộ hay lạc hậu, có tạo được sức mạnh đoàn kết của toàn dân hay không mà Việt Nam ta phải cấp bách xem xét để sửa đổi. Sự sửa đổi đó phải đến từ sức mạnh đoàn kết của nhân dân, kể cả những lực lượng, những con người từ trong bộ máy nhà nước, và đồng bào ở nước ngoài. Tôi tự hỏi, có lẽ cũng giống như các bạn, vì chúng ta không muốn hy sinh xương máu khi chưa cần thiết, và nếu chúng ta là chính nghĩa, tại sao chúng ta không dám kiện để đưa họ ra tòa án quốc tế? Thế giới ngày nay không còn ở thời kỳ hồng hoang, nhân loại không phải là bầy thú trong rừng để con lớn dễ dàng giày xéo con bé, hay chính chúng ta mang mặc cảm tự ti, tội lỗi và hẹp hòi mà không dám nhìn nhận và tiếp nhận sức mạnh đang rộng mở của thời đại? Làm sao chúng ta có thể tin là an toàn và có giá trị khi tự thu mình, núp vào hang ổ “hữu nghị” giả dối dưới nách của kẻ xâm lược? Bao giờ, hay ngay bây giờ chúng ta có thể cất lên tiếng nói thống nhất, mạnh mẽ đối với những người đang mang trọng trách dẫn dắt dân tộc? Hiện nay, tôi không tán thành nhiều điều, trong đó có hai điều căn bản và cấp bách mà Chính phủ của Đảng Cộng sản Việt Nam đang thực hiện: 1- Đặt Hiến pháp cũng như luật pháp của một Quốc gia dưới cương lĩnh và các chỉ thị của Đảng Cộng sản. Thay vì ngược lại, Đảng Cộng sản phải đặt mình dưới Hiến pháp và luật pháp nhà nước, với chức năng là thi hành chứ không phải chỉ đạo. Từ sự trái ngược đó, với quyền hành độc đoán trong tay, Đảng đã tự tha hóa và suy thoái (như đã tự thừa nhận), đưa đến một Chính phủ thiếu trách nhiệm và không hiệu quả, làm cho xã hội rệu rã, không phát triển và mất dần sức sống, người dân trở nên lơ láo, mất phương hướng và tích lũy nỗi bất bình. Tình trạng này là điều kiện phù hợp ý muốn của kẻ xâm lược. 2- Đường lối đối ngoại hiện nay, là thuộc về Đảng Cộng sản, cụ thể là Bộ Chính trị, chứ không phải do một Chính phủ của nhân dân, vì thế đã không giữ được tư thế chính danh của một Quốc gia, đặc biệt trong quan hệ với Trung Quốc. Các từ ngữ: hữu nghị, bạn, môi răng, đồng chí, anh em, 16 chữ vàng (*), 4 tốt… đã xóa tan tư cách và khoảng cách phải có của một quốc gia với một quốc gia. Mối quan hệ mang tính chất tình cảm quá đà và độc hại đó đã tràn ngập trong tư tưởng giới lãnh đạo, quan chức, các đoàn thể, kể cả Đoàn Thanh niên Cộng sản mới lớn sau chiến tranh, thể hiện lời nói, phong cách trong các văn kiện cũng như trong cách hành xử, chứng tỏ một tinh thần dựa dẫm, bấu víu, lệ thuộc, thiếu tự tin của tâm lý nhược tiểu chưa trưởng thành về mặt quốc gia, làm mất quốc thể, của giới lãnh đạo hiện nay. Lẽ ra, mối quan hệ không chính danh đó phải được chấm dứt, khi chiến tranh chấm dứt và đất nước thống nhất. “Ân đền oán trả” gì khi còn nằm trong rừng sâu suối lạnh, thì cũng phải minh bạch trong chính sách ngoại giao, không “giáo dục” toàn dân theo cách “xóa tan biên cương” mập mờ như thế được! Vì thế, làm sao trách thái độ kẻ cả của Dương Khiết Trì khi bảo Việt Nam “quấy rối” chúng ở giàn khoan, hay kêu gọi Việt Nam “ đứa con đi hoang hãy sớm quay đầu về” , hoặc bí thư Quảng Đông gởi “danh mục công việc phải làm” cho Bộ Ngoại giao ta? Tôi sống ở miền Nam, và biết người dân miền Nam đều nhận thấy cực kỳ phẫn nộ về cách ngoại giao xa lạ như trên. Văn hóa ngoại giao cũng là biểu hiện chiều sâu của thực thể. Lẽ nào tôi dám nói ép, nói oan cho các lãnh đạo Việt Nam chăng, khi cho rằng mối quan hệ được biểu hiện như thế là xuất phát từ hành vi và tư duy lệ thuộc do quán tính, hoặc do “tận đáy lòng”? Tôi không tán thành về mối quan hệ bất bình đẳng, được gọi là “hữu nghị” giữa Việt Nam và Trung Quốc lâu nay, mà ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đang cố gắng níu kéo một cách vô vọng trong cô đơn và sợ hãi, có tác dụng cuốn cả đất nước rơi vào quỹ đạo của bành trướng Bắc Kinh. Tôi cho rằng Trung Quốc là không đáng sợ, một nước rộng về đất, đông về dân, mạnh về bạo lực, chứ không hề là một nước lớn với ý nghĩa là có sức mạnh văn hóa, văn minh và đáng nể trọng. Không tự cúi người xuống để phong Trung Quốc là đại ca vô địch. Cũng không thể có ý nghĩ đến việc có thể hay không thể “rinh” đất nước chạy đi nơi khác với lời than thở vô nghĩa: “Có ai chọn được láng giềng đâu!” . Thật ra đó là ý của một tướng Tàu đã nói ở Hà Nội các đây hai năm, nhằm đe nẹt Việt Nam đã lỡ nằm cạnh Trung Quốc, không thể “chọn” thân phận khác được đâu, lẽ ra không nên lặp lại theo cách áo não như thế. Thủ tướng Nhật, chưa từng than van chuyện phải bê mấy hòn đảo của mình đi đâu. Nữ Tổng thống Hàn Quốc cũng không có một lời nào tương tự! Tôi chân thành bày tỏ, chia sẻ cùng các bạn về niềm tự tin và tự hào của dân tộc, trước vó ngựa của quân Nguyên-Mông xưa, nay là trước sự hung hăng của quân Tập, với tinh thần là nhân dân phải biết làm chủ vận mệnh của mình, thông qua một thể chế dân chủ bởi một Hiến pháp đứng đắn, và quan hệ bình đẳngkhông lệ thuộc Bắc Kinh. Đó là khẳng định căn bản và lâu dài, dù cho nay mai giàn khoan có thể rút đi, hay thay một chiếc khác. Mối quan hệ giữa “hai” dân tộc – theo nghĩa dân sự – xưa nay chưa từng có vấn đề, ngoại trừ bọn cầm quyền hung hăng mỗi lúc. Nhắc lại điều này với dân chúng cũng lại là một xa xỉ nữa. Hai điều nêu trên, không phải là vô cùng hệ trọng của hiện tình đất nước đáng trăn trở hay sao? Chúng ta không để sự thờ ơ của hôm nay là nỗi hối tiếc của ngày mai. Chúng ta không muốn một đồng bào nào của mình phải tự thiêu như người Tây Tạng, không muốn những nhóm thanh niên ta đến lúc phải vung dao liều chết vào bọn Hán tộc ở các bến tàu như ở Tân Cương. Và chúng ta cũng cần tinh tường cảnh giác về những kẻ diễn hài nội địa. Một phương châm chân chính đã từng vang lên trong lòng dân tộc: “Chúng ta yêu hòa bình nhưng sẵn sàng chiến tranh” để bảo vệ Tổ quốc. Mong rằng tôi có nhiều cơ may được gặp các bạn, góp phần nhỏ bé của mình cùng các bạn bước tới, cùng cả đất nước đứng hẳn lên đấu tranh, giữ vững độc lập trước sự khống chế và xâm lược của Bắc Kinh, xây dựng một xã hội dân sự vững chắc, công bằng vàdân chủ. Huỳnh Tấn Mẫm – một thanh niên nhiều tuổi./. (*) “Sơn thủy tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan” (!) – thập lục tự phương châm – do Trung Quốc đưa ra, dịch thành phương châm hành động: Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”. Tác giả gửi BVN. -------------------------- Ý kiến độc giả :
| Huỳnh Tấn Mẫm đã một thời oanh liệt phá nát sự an bình của miền Nam Việt Nam |
Quý vị có biết rằng khi Huỳnh Tấn Mẫn cất tiếng lên dạy dổ cho thanh niên thời nay tinh thần yêu nước và tự quyết dân tộc thì y muốn gián tiếp xác nhận rằng y đã là một nhân vật sáng suốt đầy kinh nghiệm và không hề sai lầm ! Khi đang còn là sinh viên trai tráng y đã là một anh hùng đại can đảm, kêu gọi toàn dân miền Nam đứng lên chống chế độ Việt Nam Cọng Hòa bán nước cho Mỹ. Nhờ y và nhóm sinh viên tranh đấu của y mà độc lập tự do đã đến với dân tộc Việt khiến hàng triệu người đã trốn chạy bỏ nước ra đi. Chỉ tiếc là từ năm 1975 đến nay y mắc chứng bệnh “hen suyển” (còn có tên là “hèn khuyển”) cho nên im thin thít trước sợi dây thòng lọng của ông bạn láng giềng Hán tộc xiết chặt vào cổ dân tộc Việt của y. Nhưng đến giờ phút này khi đã quá tuổi thất thập cỗ lai hy thì y bổng nhiên hết bệnh “hèn khuyển” mà đã thốt nên lời, nói lại được tiếng người một cách không kém hùng biện như xưa kia đứng trước mặt chính quyền VNCH hô hào đầy thách thức. Thì ra ở cái tuổi gần đến cửa lổ thì mới được tử thần chích cho một liều thuốc “can đảm”. Lê Hiếu Đằng cũng ôm chân thần chết để lấy lại sự can đảm của mình. Vậy chúng ta hãy hoan hô mấy ông già đi !! Chỉ tiếc rằng thời gian can đảm của họ còn quá ngắn, mà sự can đảm này không phải do họ mà do ma túy của thần chết chích vào, vậy sự can đảm của họ chẳng có giá trị gì ráo !! Huỳnh tấn Mẫm trong quá khứ là một anh hùng phò đúng minh chủ Việt Cọng !! Và toàn dân Việt đã thấy rằng hậu quả của sự “phò đúng chủ” của Y đã khiến dân tộc Việt biến thể như thế nào. Có nên nghe theo lời vị anh hùng rơm này không đây ?Anh hùng mà thành tích xây dựng nước nhà vang xú danh muôn thuở thì quả thật nên ghi nhớ mãi mãi !!
Ngọc Hùng
|