Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2019
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 11
 Lượt truy cập: 14298909

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 12.11.2019 00:38
Viet Thanh Nguyen, nhà văn Mỹ gốc tị nạn đoạt giải thưởng cao quý Pulitzer với cuốn The Sympathiz
14.10.2019 14:38

"Anh Việt mong ước tác phẩm của anh được dịch sang tiếng Việt, để người cha già của anh có thể đọc được chúng bằng tiếng mẹ đẻ. Đó là chia sẻ của anh mà mình nhớ nhất.”, người phụ trách xuất bản cuốn Người tị nạn của Viet Thanh Nguyen nói với tôi.

'Nguoi ti nan' - mot dan nhap vao van chuong Viet Thanh Nguyen hinh anh 1
Viet Thanh Nguyen, nhà văn đoạt giải thưởng cao quý Pulitzer với cuốn The Sympathizer, đến với độc giả trong nước qua tuyển tập truyện ngắn Người tị nạn, tên gốc là The Refugees. 10.000 bản trong lần in đầu tiên không hề là con số nhỏ.


Việt viết nhẹ nhàng, tỉ mỉ, không lên gân. Anh rút ra những sợi chỉ mỏng tang từ màn đời lỗ chỗ của những người tị nạn, tỷ như một người chồng lão suy bỗng gọi vợ bằng tên người phụ nữ khác, một người đàn ông đi tìm tính danh người đã hiến tạng cho mình, cuộc tương ngộ với hồn ma người anh trai đã chết giữa đại dương - hồn ma vẫn còn ướt sũng.
'Nguoi ti nan' - mot dan nhap vao van chuong Viet Thanh Nguyen hinh anh 2
Nha van Viet Thanh Nguyen: 'Muon sach duoc dich tieng Viet de cha doc' hinh anh 3 Trò chuyện với Viet Thanh Nguyen qua email, anh gọi cộng đồng người tị nạn ở Mỹ những năm 1980 là “một cộng đồng bị ma ám”. Những bóng ma ám ảnh họ không chỉ là những âm hồn hay những con ma, nó là “sự mất mát của rất nhiều điều: cuộc sống cũ ở quê hương của họ, danh tính của họ, nghề nghiệp của họ, tương lai của họ...


Nhân vật chính trong Những người đàn bà mắt đen là một bóng ma dù cô còn đang sống. “Tại sao anh chết mà em còn sống?”, cô hỏi người anh trai đã chìm xuống biển. Người anh đáp: “Mày cũng chết rồi. Có điều mày không biết thôi”.
Cô chết, chết tắc trong những ký ức không nên ghi nhớ, ký ức trên chiếc thuyền xanh dương được tô hai con mắt đỏ. Theo truyền thuyết, ngư phủ Việt Nam tô mắt cho thuyền để hăm dọa thuồng luồng, giao long, kình ngư, thủy tộc. Thế mà hai con mắt ấy không ngăn được tội ác con người.
Khi trưởng thành, nhân vật của Việt trở thành một ghostwriter, trong tiếng Anh nghĩa là một người viết thuê nhưng không được đề tên tác giả. Tôi liền hỏi Việt rằng anh có bao giờ nghĩ mình cũng là một ghostwriter, nhưng theo ý nghĩa là một nhà văn viết về các âm linh?
Anh đáp: “Con người bị hối thúc bởi những mất mát, những bóng ma, những nỗi ám ảnh. Trên tư cách một người viết, tôi muốn tỏ bày nỗi ám ảnh ấy, đôi khi dùng những bóng ma theo nghĩa đen, nhưng thường là những bóng ma theo nghĩa biểu tượng”.


Không chỉ là những bóng ma, Việt còn gọi những người tị nạn là zombie, là xác sống, một “hình ảnh ghê gớm và tồi tệ hơn cả ma quỷ”. “Người tị nạn xuất hiện như thế trong mắt những người khiếp đảm họ, xuất hiện như những kẻ chết dở hay những thây sống”, anh giải thích.
Ở một vài khía cạnh, đọc văn của Viet Thanh Nguyen giống như đọc thơ haiku, ngắm giọt sương tí hon mà thấy phản chiếu cả mặt trăng vĩnh cửu.
Anh lắng nghe âm thanh rủ rỉ rù rì đến từ những di chứng nhỏ của một thời đại lớn. Những di chứng không cồn cào, quặn xoắn mà rả rích, âm ỉ như cơn mưa hiu hắt của một ngày thâm u. Những di chứng chẳng biến mất theo tháng năm mà ngưng tụ lại trong những rãnh sâu của ý thức, những ngóc ngách của thực tại, mắc kẹt mãi mãi không lối thoát.


Sinh ra tại Ban Mê Thuột, khi Việt lên 4 tuổi thì chế độ Sài Gòn ở miền Nam sụp đổ. Gia đình anh di cư sang Mỹ bằng đường biển.
Không đổi sang một cái tên nước ngoài như nhiều người khác (như cha mẹ anh chẳng hạn), anh vẫn giữ tên tiếng Việt của mình, chỉ xếp lại theo cách người phương Tây xếp tên trước họ sau, Nguyễn Thanh Việt được viết thành Viet Thanh Nguyen. Việt trong từ Việt Nam. “Cha mẹ đã chọn cho tôi một cái tên rất dân tộc và ái quốc”, nhà văn chia sẻ trong một lần trả lời phỏng vấn.
Nha van Viet Thanh Nguyen: 'Muon sach duoc dich tieng Viet de cha doc' hinh anh 5 Bài viết này gọi anh là Việt cũng vì thế. Báo chí Tây phương chẳng đã gọi anh là Nguyễn quá nhiều hay sao? Vậy thì hãy để quê cha đất tổ gọi anh bằng tên thay vì họ.
Ngay cả khi đọc bản gốc sáng tác bằng tiếng Anh, người ta vẫn thấy anh Việt Nam lắm. Những nhân vật của anh ôm guitar hát Phạm Duy, hát Đức Huy, hát Trịnh. Việt nhắc tới “một đĩa CD ghi những bài hát buồn bã của Khánh Ly” trong một truyện ngắn của mình.
“Bài hát nào của Khánh Ly mà anh thích nhất?”
“Các bản thu nhạc Trịnh Công Sơn của Khánh Ly những năm 1960 luôn khiến tôi hoài niệm.”, anh trả lời, “Biển nhớ là bài tôi thích nhất. Giọng của bà và bài hát ấy bao chứa nỗi hoài nhớ, mà chính là nỗi nhớ nhà, thứ cảm xúc lan tỏa trong cộng đồng người tị nạn Việt thập niên 1980 ở San José, nơi tôi khôn lớn. Âm nhạc của họ chất chứa nỗi khát khao vừa nhức nhối, vừa lãng mạn về thời quá vãng.”


Anh tiết lộ nghe rất nhiều nhạc pop Việt, những ca khúc gắn liền với giai đoạn lịch sử mà anh nghiên cứu. Rồi anh nói cả về Modern Talking, CC Catch, Gazebo, những nhóm nhạc châu Âu mà như anh bảo, thú vị ở chỗ, chỉ người Việt mình mới nghe. Vì chỉ người Việt nghe nên thể loại âm nhạc “làn sóng mới” đó thành ra lại là đặc trưng riêng của thanh niên Việt Nam hải ngoại bấy giờ.
Anh còn chia sẻ cho tôi một bài viết về âm nhạc, thời trang giai đoạn này, có cả ảnh về những tay chơi với mốt tóc disco chổng ngược lên trời. Nếu có dịp khác, tôi chắc chắn sẽ hỏi thêm Việt rằng, hồi choai choai anh có để kiểu đầu phá phách đó hay không.
Khi thấy anh cẩn thận trích cả nguồn dẫn về phong cách âm nhạc của đồng bào mình ở nước ngoài, tôi mới gật gù, nhận định của người phụ trách xuất bản cuốn Người tị nạn chuẩn xác thật.


Trước đó, người biên tập bảo với tôi rằng, làm việc với anh Việt chủ yếu qua email, tin nhắn, tóm lại chỉ là biết nhau qua chữ nghĩa, nhưng rất ấn tượng vì sự kiên nhẫn, kỹ tính và chu đáo của anh, sẵn sàng mất hàng tháng trời trao đổi để hoàn thiện bản dịch.
Vài tháng để hoàn thiện bản thảo hẳn là chuyện bình thường với anh. Vài tháng đã là gì, anh từng mất 20 năm để hoàn thành cuốn sách 200 trang bạn đang cầm trên tay.
Và một câu chuyện về sự kiên nhẫn cũng không nên kể một cách qua loa. Hãy bắt đầu từ ngọn nguồn của nó.
Việt viết từ khi còn bé tí. Năm lớp 2, anh đã đoạt một giải thưởng cho cuốn truyện nhỏ của mình.
“Cuốn truyện ấy nói về cái gì?”
“Tôi sáng tác và minh họa một cuốn sách đen trắng tên là Lester the Cat (Chú mèo Lester - PV). Nó kể về một chú mèo thành thị ngán ngẩm cuộc sống đô thành, liền chuyển về một miền quê, và phải lòng một cô mèo nông thôn. Một kết thúc có hậu.”, Việt trả lời.


Với những người hâm mộ Viet Thanh Nguyen, làm thế nào để đọc cuốn sách có vẻ rất dễ thương ấy đây? Chuyện nhỏ, hãy hỏi bạn gái cũ của anh. “Tôi tặng nó cho bạn gái đầu tiên của mình, người mà, theo những gì tôi biết, vẫn còn giữ nó.”
Nhưng con đường của anh không phải luôn suôn sẻ. Tự nhận mình là một học sinh xoàng xĩnh, Việt trải qua năm đầu tiên của đời sinh viên ở một ngôi trường mà anh mô tả như “sự lựa chọn cuối cùng”. “Những thời khắc quan trọng nhất trong đời tôi đều xoay quanh những thất bại.”, anh tâm sự. Anh đã phải rất nỗ lực để chuyển tới UC Berkeley, ngôi trường mơ ước của mình.
Nhắc tới kỷ niệm trên, anh bảo: “Bài học ở đây là, thất bại tự nó không quan trọng. Thất bại không định nghĩa một con người, thứ định nghĩa một con người là những gì họ làm với thất bại đó”.


Nha van Viet Thanh Nguyen: 'Muon sach duoc dich tieng Viet de cha doc' hinh anh 6 Có hai loại nhà văn: những người tỏa sáng khi còn trẻ, như Faulkner, như Melville; và những người thăng hoa khi tuổi không còn trẻ nữa, như Henry James, như Conrad. Việt, dù mê mẩn Faulkner và Melville, lại thuộc về nhóm thứ hai.
The Sympathizer xuất bản khi anh đã ngoài 40, cái tuổi mà Murakami lên đỉnh cao trên tư cách một người chạy bộ. Với 9 truyện ngắn trong Người tị nạn, anh dùng tới 20 năm, tức là một phần tư đời người, để viết, sửa, viết, sửa, viết.  
Cẩn thận thế cũng đúng thôi, Việt bảo rằng, anh muốn mọi người nhớ đến mình qua những cuốn sách. Tôi không bất ngờ vì chuyện đó. Như mọi người viết trên đời, anh bước lùi lại để nhường sức sống cho tác phẩm. Tác phẩm đại diện cho anh, phải cẩn thận chứ.


Việt nhớ lại: “Năm 2004, tôi nhận một học bổng viết lách kéo dài 7 tháng. Tôi được trao cho một căn phòng, một khoản trợ cấp nho nhỏ, và tất cả những gì tôi cần làm là viết”.
Nếu 7 tháng ấy được dành cho Kazuo Ishiguro, ông đã có thể hoàn thành tới 7 cuốn sách tương tự như The remains of the days. Nhưng với nhà văn này, 7 tháng ròng rã phần lớn được anh dùng để nhào đi nặn lại một truyện ngắn mà trước đó anh đã viết... 7 năm vẫn chưa hài lòng, chính là truyện Những người đàn bà mắt đen.
“Tôi đinh ninh cuối cùng mình cũng có thể sáng tác một cuốn sách phi hư cấu đầu tiên. Thay vì thế, tôi lại nhận ra mình không phải một cây viết cừ như mình vẫn tưởng. Tôi viết hoài viết mãi nhưng bản sau lại càng tệ hơn bản trước”.


7 tháng đi qua không nên cơm cháo gì, anh bảo lúc đó hoàn toàn lạc lối, lạc lối trong mê cung chữ nghĩa. Nhiều năm tiếp theo, anh vẫn kiên định chỉnh sửa câu chuyện của mình. Kiên định là từ của tôi, còn anh dùng từ “ngang bướng”.
17 năm, 50 bản nháp, hình như chừng ấy là quá nhiều cho một truyện ngắn dài chỉ hơn hai chục trang. Đóng bút lại rồi, anh vẫn không rõ truyện của mình có hay không. Nhưng không sao, dù dở dù hay, với anh, “viết là lạc đường và tìm lối ra, viết lách tự thân nó nằm bên trong quá trình khám phá và nhận thức về nghệ thuật của mình, về chính mình, về câu chuyện của mình”.
Nha van Viet Thanh Nguyen: 'Muon sach duoc dich tieng Viet de cha doc' hinh anh 7 Hẳn bởi thế mà khi đưa bản thảo Người tị nạn cho biên tập viên, anh nói rất thanh thản: “Nếu nó hay, anh hãy in nó. Nếu nó không hay, tôi có thể chấp nhận chuyện cuốn sách không bao giờ được xuất bản, bởi vì tôi đã trở thành một nhà văn thông qua việc viết cuốn sách ấy, và trải nghiệm này đã cho phép The Sympathizer ra đời”.


Dường như Việt viết truyện chỉ vì "thì phải có người viết lại chớ". Đã đoạt giải Pulitzer, đã nổi tiếng khắp văn đàn thế giới rồi nhưng khi nói về danh sách những điều phải làm trước khi chết, Việt không đao to búa lớn, chỉ đặt ra những mục tiêu giản dị, như là có thời gian để viết nhiều hơn, viết được dăm tiểu thuyết hay, thêm một hai cuốn sách phê bình, ngoài ra thì đi du lịch càng nhiều nơi càng tốt, và uống thật nhiều whiskey ngon.
“Vậy thì”, tôi hỏi Việt, “có điều gì mà ngay cả văn chương cũng không thể giúp anh diễn tả không?”
Trước câu hỏi đó, anh bộc bạch: “Văn chương luôn là cả những điều đã được nói ra và cả những điều không thể nói ra - cũng là tất cả những gì mà tôi chưa viết”.
Nhưng một nhà văn cũng không nhất thiết phải cố gắng diễn tả mọi điều.
Đoạn cuối trong truyện ngắn Tổ quốc, câu chuyện khép lại tập Người tị nạn, khi Phương đốt đi những tấm ảnh của cô, cha cô và Vivien, người chị khác mẹ cùng cha, và trong lúc lửa bén lên từng tấm ảnh, Việt cũng không nói rõ vì sao nhân vật của anh lại làm như vậy. Vì ghen tuông? Vì muốn quên? Hay vì giận dữ?


Khi một nhà văn không nói hết mọi điều có thế nói, đó không phải vì anh không biết nói gì, mà có thể vì anh đang dừng lại và lắng nghe âm thanh của sự im lặng.


Phát hành sách 'Người tị nạn' của nhà văn gốc Việt đoạt giải Pulitzer

Tập truyện ngắn "The Refugees" của Nguyễn Thanh Việt ra mắt ở Việt Nam trong tháng 12. 

Người tị nạn (tên gốc: The Refugees) xuất bản ở Mỹ hồi đầu năm. Tác phẩm gồm tám truyện ngắn, viết về những người tị nạn ở Việt Nam, trong đó có Thanh Việt và gia đình. Vì nhiều lý do, họ phải rời Việt Nam, ra nước ngoài sinh sống. Nhà văn kể ông và những người tị nạn khác có chung cảm giác xa lạ với cộng đồng. Họ luôn cố gắng hòa nhập với đám đông, đồng thời che giấu sự mặc cảm. 

phat-hanh-sach-nguoi-ti-nan-cua-nha-van-goc-viet-doat-giai-pulitzer

Bìa sách "Người tị nạn" do Nhà sách Phương Nam phát hành. 

Tờ The New York Times đánh giá cuốn sách sử dụng giọng văn khiêm tốn, chi tiết và phong cách tự sự thẳng thắn, phù hợp với việc miêu tả số phận những người tị nạn. Tờ Chicago Tribune nhận xét Người tị nạn là tập truyện ngắn xuất sắc, phản ánh góc nhìn của Thanh Việt về vấn đề di cư của người Việt đến Mỹ và những tác động của nó. Tờ Financial Times gọi tác phẩm là một tuyển tập "u buồn nhưng mạnh mẽ". Tờ Dallas Morning News đánh giá: "Vào thời điểm những ám ảnh về người tị nạn, người di cư đang dâng cao ở Mỹ và trên toàn thế giới, tập truyện ngắn đầu tay của Việt Thanh góp tiếng nói nhân văn cần thiết về nhóm người này". 

phat-hanh-sach-nguoi-ti-nan-cua-nha-van-goc-viet-doat-giai-pulitzer-1

Nhà văn Nguyễn Thanh Việt. 

Nguyễn Thanh Việt sinh năm 1971 ở Buôn Ma Thuột. Năm 1975, ông theo gia đình sang Mỹ. Sau khi tốt nghiệp bằng danh dự ngành tiếng Anh và Nghiên cứu dân tộc học tại Đại học California - Berkeley, ông theo đuổi bằng Tiến sĩ cũng ở trường này, lấy bằng năm 1997. Hiện ông là giáo sư tại Đại học Nam California. Ngoài giảng dạy và viết lách, ông còn là một nhà phê bình văn hóa cho tờ The Los Angeles Times.

Năm 2016, ông giành giải Pulitzer văn chương với tiểu thuyết The Sympathizer (tạm dịch: Cảm tình viên). Câu chuyện nói về chiến tranh dưới góc nhìn của nhân vật chính - một người đàn ông mang hai dòng máu Việt - Pháp.

Hà Thu, VNEpress



'Người tị nạn' - một dẫn nhập vào văn chương Viet Thanh Nguyen

Tập truyện ngắn "Người tị nạn" là tác phẩm đầu tiên của nhà văn đoạt giải Pulitzer 2016 được chuyển ngữ tiếng Việt.

Viet Thanh Nguyen là cái tên không còn xa lạ với bạn đọc thế giới. Ông là nhà văn đoạt giải thưởng Pulitzer năm 2016 với cuốn tiểu thuyết The Sympathizer. Cuốn tiểu thuyết đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, riêng bản tiếng Anh đã bán hơn 500.000 bản.Trong lúc chờ đợi tiểu thuyết The Sympathizer được chuyển ngữ sang tiếng Việt, bạn đọc có thể tìm đến tập truyện ngắn Người tị nạn của ông, như một dẫn nhập vào thế giới văn chương của Viet Thanh Nguyen.

'Nguoi ti nan' - mot dan nhap vao van chuong Viet Thanh Nguyen hinh anh 1 Tập truyện ngắn Người tị nạn của Viet Than Nguyen.Người tị nạn tập hợp những truyện ngắn được viết trong vòng nhiều năm của Viet Thanh Nguyen.Đối với những nhà văn rời Việt Nam từ nhỏ như Viet, quá khứ trở thành một nỗi ám ảnh dai dẳng khôn nguôi. Có những nhà văn cả đời chỉ trở đi trở lại một đề tài. Thời gian mắc họ vào quá khứ và giam giữ họ trong một căn phòng kín chỉ độc nhất một món tĩnh vật. Và người ngồi quan sát nó, chiêm nghiệm nó. Mọi chi tiết, mọi góc cạnh, đều thu vào ký ức đến kiệt cùng. Trở thành bóng ma trong tâm tưởng của họ.

Không phải vô cớ khi Viet Thanh Nguyen bắt đầu tập truyện của mình bằng hình ảnh của hồn ma. Những người đàn bà mắt đen như chiếc chìa khóa khởi động lại ký ức khóa kín của Viet Thanh Nguyen.Proust nhấm chiếc bánh của mình và từ đó dựng nên cả vương quốc của sắc màu, của hương vị, của những nhục cảm sống động. Quá khứ dài thêm, rộng ra. Hồi ức trở lại kèm những bóng ma mang đầy ác mộng.

Thế giới trong truyện ngắn của Viet Thanh Nguyen là thế giới của người chết hơn là thế giới của người sống, dù rằng người sống phát ngôn, người sống hành động thì họ luôn bị chi phối bởi bóng ma của quá khứ. Các nhân vật lâm vào tình thế của những con người mắc kẹt, như vị giáo sư trong I’d Love You to Want Me. Trí nhớ suy kiệt. Cơn mê chờ tới. Thực tại bỗng biến thành tương lai chưa kịp đến, còn quá khứ chiếm lĩnh lấy thời gian và không gian.Viet Thanh Nguyen - tác giả gốc Việt từng đoạt giải Pulitzer 2016.Viet Thanh Nguyen đã chỉ ra được tính lưỡng thế của những người Việt đang sinh sống ở nước ngoài. Hai quốc gia. Một quê hương. Sự phân tranh trong tâm hồn xâu xé họ giữa thực tại và quá khứ.

Ông chọn cho mình một bút pháp tả thực cổ điển và bớt dụng những kỹ thuật đã có trong tiểu thuyết The Sympathizer. Chính sự đơn giản về kỹ thuật đó đã giúp cho những truyện trong tập này trở nên thật hơn, tựa hồ những mảnh ghép nhỏ trong quyển biên niên về cuộc sống.Niềm vui đã hiếm hoi, bi kịch cũng trở thành một thứ gì đó nhẹ bẫng mà thấm lâu. Nhà văn đã góp công vén một lớp nhiễu điều để lộ ra những khoảnh đời sống của người Việt đang sống ở nước ngoài.

Bấy lâu nay, văn chương thiếu vắng những đôi mắt đến từ bên trong, giúp độc giả Việt Nam hiểu thêm về đời sống kiều bào. Từ Kẻ thứ ba, Vụ ghép tạng, Người Mỹ cho đến Tổ quốc, Viet Thanh Nguyen đã thể hiện tham vọng của mình: cố gắng đi lại toàn bộ quá trình từ lúc bắt đầu định cư cho đến khi đã trưởng thành. Nhưng dù đến phương trời nào đi nữa, con đường cuối cùng anh nhìn vẫn hướng về Tổ quốc.
Tiểu sử
Nguyễn Thanh Việt (sinh năm 1971), còn biết đến với tên Việt Thanh Nguyễn là một nhà văn người Mỹ gốc Việt và hiện là Phó Giáo sư tại Đại học Nam California. Tiểu thuyết đầu tay của ông, The Sympathizer, đã được trao nhiều giải thưởng văn học, trong đó có Giải Pulitzer cho tác phẩm hư cấu năm 2016.


Nguyễn Thanh Việt sinh tại Ban Mê Thuột (nay là Buôn Mê Thuột), Việt Nam, trong một gia đình di cư từ Miền Bắc (Việt Nam) năm 1954.] Ông di tản cùng gia đình tới Hoa Kỳ năm 1975. Ban đầu gia đình Việt tạm trú tại Fort Indiantown Gap, Pennsylvania trước khi chuyển tới Harrisburg, Pennsylvania cho đến năm 1978 và sau đó là San Jose, California.


Lớn lên tại San Jose, Việt học phổ thông tại Trường Phổ thông St. Patrick và Trường dự bị đại học Bellarmine. Sau khi tốt nghiệp tại Bellarmine, Việt theo học một thời gian ngắn tại Đại học California Riverside và UCLA trước khi lấy bằng Cử nhân Anh ngữ và Dân tộc học tại Đại học California, Berkeley tháng 5 năm 1992. Tháng 5 năm 1997, ông lấy bằng Tiến sĩ Anh ngữ cũng tại UC Berkeley rồi chuyển tới Đại học Nam California để giảng dạy tiếng Anh và môn Hoa Kỳ học trong vai trò trợ lý giáo sư.  Năm 2003, ông trở thành Phó Giáo sư tại đại học này.[6][9] Bên cạnh việc giảng dạy và sáng tác văn học, ông còn là nhà phê bình văn hóa cho tờ The Los Angeles Times.


Sáng tác
Tiểu thuyết đầu tay của ông, The Sympathizer (Grove Press/Atlantic xuất bản năm 2015) đã giành Giải Pulitzer cho tác phẩm hư cấu năm 2016.[11][12] The Sympathizer cũng giành nhiều giải thưởng khác như Giải Tiểu thuyết đầu tay của Center for Fiction hay Huy chương Carnegie cho Tiểu thuyết xuất sắc của Hiệp hội Thư viện Hoa Kỳ. Tác phẩm này cũng lọt vào vòng tuyển chọn cuối cùng của nhiều giải thưởng văn học khác, cũng như được đưa vào trên 30 danh sách "Sách của năm", trong đó có danh sách của The New York Times, The Guardian, The Wall Street Journal, Slate.com, Amazon.com và The Washington Post.
Nhận xét
Về người Việt: Cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ phức tạp như ở Việt Nam. Một mặt, người dân Việt Nam rất hiếu khách và thân thiện. Họ sẽ luôn luôn chào đón các bạn vào nhà của họ và cung cấp cho bạn thức ăn và nước uống. Tình bạn là vĩnh cửu và lòng trung thành có giá trị sâu sắc. Máu không bao giờ có thể bị hòa tan và gia đình luôn luôn có thể được trông cậy vào...Mặt khác, người dân Việt cũng hay nhiều chuyện và gian lận. Họ biết điều đó tuy nhiên họ không thể làm bất cứ điều gì để thay đổi nó. Họ sẽ lừa dối người lạ và người thân, và họ sẽ bàn tán về kẻ thù và những người thân yêu. Máu không bao giờ có thể bị làm tan đi và gia đình có thể là nguy hiểm.

Về Donald Trump: Ông ta là một người kể chuyện hay nhưng đó là loại văn chương tồi của kẻ mị dân, dựa trên hận thù, sợ hãi, chia rẽ, loại trừ, đổ lỗi cho người khác hay sự bất công.


Tác phẩm

Tiểu thuyếtThe Sympathizer (2015) (Grove/Atlantic)Giải Pulitzer cho tác phẩm hư cấu 2016Tác phẩm phi hư cấuNothing Ever Dies: Vietnam and The Memory of War (2016) (Harvard University Press)Race and Resistance: Literature and Politics in Asian America (2012) (Oxford University Press)
Des nouvelles de Viet Thanh Nguyen
Journal de Montréal, Canada RÉFUGIÉSViet Thanh NguyenAux Éditions Belfond, 216 pagesKarine VilderKARINE VILDER 
Samedi, 12 octobre 2019 01:00
Depuis deux ans, o­n n’avait pas entendu parler de Viet Thanh Nguyen. o­n a donc été très heureux de le retrouver avec ce recueil de nouvelles.
En 2016 et en 2017, l’écrivain américain d’origine vietnamienne Viet Thanh Nguyen a beaucoup fait parler de lui. En racontant autrement la guerre du Vietnam dans Le sympathisant, son tout premier roman, il a en effet remporté un nombre vraiment impressionnant de prix, dont le Pulitzer. Mais avant d’en arriver là, il s’était d’abord fait la main avec de courtes histoires, qui o­nt été publiées dans diverses revues. Et ce sont ces courtes histoires qu’on peut aujourd’hui découvrir dans ce petit recueil de nouvelles.
Tel que son titre le laisse entendre, les huit nouvelles qu’il renferme dressent le portrait d’hommes et de femmes qui o­nt fui le Vietnam pour se réfugier aux États-Unis. Un pays de cocagne qui leur réservera parfois bien des surprises.

Un autre monde
Au fil des pages, o­n fera par exemple la connaissance d’un jeune Vietnamien de 18 ans qui, une fois arrivé à San Francisco, apprendra que le sympathique Anglais censé l’héberger vit dans une maison mauve avec un autre homme. o­n verra également une mère de famille, propriétaire de l’épicerie New Saigon Market, refuser de se laisser intimider par une cliente qui collecte de l’argent pour lutter contre les communistes et faire renaître la république du Sud. Quant à Femmes aux yeux noirs, la première nouvelle, elle nous plonge dans le quotidien d’une écrivaine dont le nom ne figure jamais sur la couverture des livres parce qu’elle gagne sa vie en rédigeant les mémoires de celles et ceux qui, comme elle, o­nt survécu à de terribles événements.
Des histoires qui font réfléchir et qui, oui, o­nt régulièrement réussi à nous ébranler



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Câu chuyện tình đẹp có thật thời trước 1975 – Chuyện cô Tiên [Đã đọc: 8545 lần]
Khu trục hạm Mỹ lại vào gần đảo tranh chấp ở Biển Đông [Đã đọc: 6750 lần]
Bắt được 4 thủ phạm Mỹ đen cả nam lẫn nữ đốt nhập trộm rồi giết cụ già VN 84 tuổi !tại Cali, người Việt nên đề cao cảnh giác!Jose [Đã đọc: 5650 lần]
Mỹ đang giúp VN đòi lại Hoàng Sa, dân Việt đợi chờ gì nữa không hành động khẩn trương? [Đã đọc: 5331 lần]
TQ: Con Sư Tử Đói Thức Giấc Đang Quậy Phá Khắp Nơi.. [Đã đọc: 4913 lần]
Gái gọi bật mí sốc sở thích tình dục của bác sĩ, luật sư, thợ sửa ống nước... [Đã đọc: 3765 lần]
Khi vì đồng tiền người CS tàn phá môi trường đất nước [Đã đọc: 3534 lần]
Đại dâm tướng phụ nữ qua kinh điển [Đã đọc: 3488 lần]
Phật dạy: Phụ nữ là báu vật quý giá nhất, 3 phúc báo vô lượng sẽ nhận được nếu biết trân trọng [Đã đọc: 3264 lần]
Văn hóa chửi [Đã đọc: 3243 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.