Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tư 2019
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 13
 Lượt truy cập: 12744372

 
Tin tức - Sự kiện 24.04.2019 16:45
Người Hùng Lý Tống lâm trọng bệnhi tại California, xin đồng bào cần nguyện cho ông tai qua nạn khỏi
21.03.2019 23:41

Lý Tống đang chờ anh ruột đến để quyết định rút ống hô hấp
SAN DIEGO, California (NV) – Ông Lý Tống, còn có biệt hiệu là “Ó Đen,” một trong những “chiến sĩ chống Cộng” nổi tiếng nhất hải ngoại, đang hấp hối trong bệnh viện Sharp Memorial Hospital, San Diego, vì bị xơ phổi, và đang chờ người anh ruột là Lê Xuân Nhuận đến để quyết định có rút ống hay không.

Đỗ Dzũng/Người Việt

Ông Lý Tống đứng tại xa lộ 15, lối vào đại lộ Ej Cajon, San Diego, hôm 1 Tháng Hai. (Hình: Nhân Phạm/Người Việt)

Chi tiết này được anh Thiện Thành, một người bạn của ông Lý Tống, đang có mặt trong phòng 313 của bệnh viện, lúc 8 giờ 45 phút tối Thứ Năm, 21 Tháng Ba, kể với nhật báo Người Việt.

Anh Thành cho biết trong phòng hiện có chín người, trong đó có một người cháu ruột của ông Lý Tống, và tất cả đang chờ ông Nhuận đến.

Anh cho biết thêm vào lúc 8 giờ 48 phút là máy bay của ông Nhuận bị hoãn, thành ra có thể ông đến trễ.

Trước đó trong ngày, ông Cù Thái Hòa, hội trưởng Hội Không Quân VNCH San Diego, người đang chăm sóc ông Tống, nói với nhật báo Người Việt qua điện thoại, lúc 1 giờ 30 chiều là “anh Tống nhập viện từ hôm 7 Tháng Ba. Bác sĩ nói anh bị xơ phổi, thở rất thoi thóp. Sau đó bác sĩ cho anh ngủ để chữa trị, nhưng không thành công.”

“Sáng nay, bác sĩ gọi cho tôi biết anh bị hôn mê từ hôm Thứ Ba, và gần như không thở được nữa. Bác sĩ đề nghị tôi liên lạc với người nhà anh Tống để họ quyết định có rút ống hay không,” ông Hòa nói tiếp.

Ông cho biết đã liên lạc với một người anh của ông Tống ở San Jose.

“Tối nay, khoảng 8 giờ 30 tối, anh ấy sẽ đáp máy bay xuống San Diego, vào bệnh viện và sẽ quyết định,” ông Hòa nói tiếp.

Theo Wikipedia.org, ông Lý Tống (tên thật Lê Văn Tống) là một phi công VNCH, có nhiều hoạt động chính trị tại Mỹ và có tư tưởng chống Cộng khét tiếng, nhiều lần tổ chức đánh cướp máy bay tại Việt Nam, Thái Lan, Cuba và Nam Hàn, để rải truyền đơn kêu gọi người dân đứng lên lật đổ các chế độ độc tài, cũng như từng hóa trang một phụ nữ để tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng bằng hơi cay.

Ông Lý Tống sinh ngày 1 Tháng Chín, 1946 tại Thừa Thiên – Huế, Việt Nam, và bắt đầu phục vụ trong Không Lực Việt Nam Cộng Hòa năm 1965.

Tháng Tư, 1975, chiếc A-37 thuộc Phi Đội Ó Đen do ông lái bị bắn rơi, ông bị “tù cải tạo” trong vòng 5 năm.

Thế rồi ông vượt ngục, và vượt biên bằng đường bộ đến Thái Lan, qua ngả Cambodia, rồi xin tị nạn chính trị tại Singapore.

Ông đến Hoa Kỳ năm 1984. Sau đó theo học cao học khoa học chính trị tại đại học University of New Orleans.

Năm 1992, ông uy hiếp phi công chiếc A310 của Vietnam Airlines, bay qua Sài Gòn, rồi thả truyền đơn xuống kêu gọi người dân Việt Nam nổi dậy chống lại chính quyền.

Rồi ông nhảy dù xuống một ao rau muống, bị bắt, và bị kết án 20 năm tù vì tội cướp máy bay.

Tháng Chín, 1998, ông được tha trong một đợt đặc xá, và bị trục xuất khỏi Việt Nam.

Ngày 1 Tháng Giêng, 2000, ông dùng một chiếc máy bay nhỏ, bay từ Florida sang Havana, Cuba, thả truyền đơn kêu gọi người dân Cuba nổi dậy.

Trở về Mỹ, ông bị biên phòng bắt giữ và thẩm vấn, nhưng sau đó được tha bổng, và được người Mỹ gốc Cuba coi như là anh hùng.

Sau vụ này, ông Tống bị Cơ Quan Quản Trị Hàng Không Hoa Kỳ (FAA) rút bằng lái máy bay.

Ngày 7 Tháng Mười Một, 2000, ông Tống lại cướp một chiếc máy bay nhỏ tại Thái Lan, bay sang Sài Gòn, thả hơn 50,000 tờ truyền đơn.

Lúc trở về Thái Lan, ông bị bắt giữ và bị kết án 7 năm tù.

Ngày 24 Tháng Tám, 2008, ông thuê một chiếc máy bay huấn luyện của Nam Hàn, nhưng bị bắt tại sân bay Seoul khi đang định bay đi rải truyền đơn ở Bắc Hàn.

Ngày 19 Tháng Bảy, 2010, ông Lý Tống hóa trang tô son mặc váy đóng giả phụ nữ, lọt vào một buổi biểu diễn ca nhạc của các ca sĩ Việt Nam tại San Jose, trong đó có ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng.

Khi Đàm Vĩnh Hưng đang hát, ông Lý Tống giả vờ tặng hoa rồi sau đó liên tiếp xịt hơi cay vào mặt ca sĩ, thế là ông bị bắt.

Trong phiên tòa ngày 21 Tháng Bảy, 2012, Chánh Án Andrea Y. Bryan tuyên phạt ông Lý Tống sáu tháng tù và ba năm quản chế vì tội hành hung. Mặc dù dự định sẽ rút ống trợ thở vào lúc 11 giờ sáng Thứ Sáu, 22 Tháng Ba, gia đình ông Lý Tống cuối cùng đổi ý vì thấy ông khá hơn, và cũng nhờ lời sám hối của Ni Sư Hạnh Như, nên không rút ống, để bác sĩ tiếp tục chữa trị cho ông.

(Đỗ Dzũng, NV)

Lý Tống tỉnh lại, mở mắt và nước mắt trào ra, bác sĩ quyết định tạm ngưng rút ống thở

< iframe width="468" height="60" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_0" name="aswift_0" style="box-sizing: border-box; left: 0px; position: absolute; top: 0px; border-width: 0px; border-style: initial; width: 468px; height: 60px;">< /iframe>

Theo dự tính vào lúc 11 AM (giờ California), ngày 22 tháng 3, người nhà của Anh hùng lý Tống sẽ quyết định rút ống trợ sinh để cho thân thể anh được nhẹ nhàng ra đi tại bệnh viện Sharp Memorial Hospital, 7901 Frost Street, San Diego CA 92123, phòng 313, khu ICU. 

Tuy nhiên vào phút cuối cùng,  huynh trưởng của anh Lý Tống vào gặp bác sĩ điều trị để rút ống thở, thì như một phép lạ — theo cô Lộc cháu ruột của anh LT cho biết – chú “Lý Tống bổng dưng tỉnh lại, mở mắt và nước mắt trào ra”. Đo đó, vị bác sĩ điều trị đã quyết định tiếp tục chữa trị cho Lý Tống. Bác sĩ cũng đã bàn với thân nhân hiện diện gồm ông Lê Xuân Nhuận và cô Lộc là xin tạm ngưng rút ống thở.

< iframe width="300" height="250" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_1" name="aswift_1" style="box-sizing: border-box; left: 0px; position: absolute; top: 0px; border-width: 0px; border-style: initial; width: 300px; height: 250px;">< /iframe>

Vì vậy gia đình Lý Tống xin trân trọng thông báo TIN VUI NÀY đến tất cả quý đồng hương, đồng thời XIN vui lòng cầu nguyện cho anh và hy vọng mọi chuyện tốt lành sẽ xảy ra NHƯ MỘT PHÉP LẠ!

Nếu có tin gì thêm về phép lạ này, chúng tôi sẽ thông báo sau. Xin liên lạc với cô Xuân Lộc: 510-459-8346 khi cần.

Lý Tống được biết đến với nhiều phi vụ nổi tiếng như  tổ chức đánh cướp máy bay tại Việt Nam, Thái Lan, Cuba và Nam Hàn, để rải truyền đơn kêu gọi người dân đứng lên lật đổ các chế độ độc tài, cũng như từng hóa trang một phụ nữ để tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng bằng hơi cay

Chuyện về người hùng Lý Tống
( Bài đã đăng trên báo Người Việt ngày 16,17,18,19-11-1998 )

Anh là vua của loài hoa, hùng là chúa của loài thú. Từ xa xưa dân tộc Việt Nam đã mượn ngôn từ của người Hán để nói về con người có nhân cách bao trùm những tinh anh, tinh túy có trong trời đất, thể hiện qua nét khả ái của loài hoa và tính chất dũng cảm của loài mãnh thú. Khó mà hài hòa hai tính chất đối nghịch nhau này trong một tạo vật bình thường của vũ trụ. Nhưng nó sẽ ngời sáng ảo diệu trong một dị vật vượt lên trên mọi sự thông tục của đời thường. Người Việt dùng chữ “anh hùng” để gọi những người đã làm nên những thành tích quên mình vì nhân thế...Luận là bàn bạc, xem xét, cân nhắc. Luận anh hùng là quyết định để đánh giá một con người qua hoạt động phi thường của họ.
Luận anh hùng là một việc vô cùng thận trọng. Người xưa muốn luận anh hùng phải tắm rửa, thay đồ mới và đốt lò hương. Thế nghưng ngày nay người ta vẫn dụng chữ anh hùng mà không cần luận. Đó đây vẫn có những thứ anh hùng vô tội vạ. Một ngôi sao anh hùng chợt lóe lên đâu đó rồi cũng vụt tắt nửa chừng vì người ta đã loại bỏ một anh hùng dễ dàng như khi người ta phong tặng. Trong thế giới đảo điên của ngành truyền thông hiện đại, những thủ thuật ma mị bằng chữ nghĩa, ngôn từ và hình ảnh dễ dàng dụ hoặc cho người đời mất phương hướng. Hình ảnh của Lý Tống chợt sáng chợt mờ dưới những bàn tay phù phép của những phương tiện truyền thông đa phương. Màu da của Lý Tống thay đổi thùy theo ống kính của mỗi phóng viên và mỗi cơ quan ngôn luận tùy theo thời điểm của mỗi chiến dịch được tung ra.
Có lẽ Lý Tống sẽ rất hài lòng khi ngồi giữa rừng ống kính truyền hình và những lời tung hô anh hùng. Nhưng cũng có lẽ Lý Tống sẽ khó chịu khi phải ngồi như thế. Chẳng cần ai gọi là anh hùng, anh ta chỉ chấp nhận hai chữ đó nếu kẻ phán xét là lịch sử. Tôi không gọi Lý Tống là anh hùng vì tôi không đủ tư cách để đánh giá anh ta như vậy. Nhưng tôi đã luận anh ta từ lâu. Cái tên Lý Tống chợt đến trong tâm trí tôi rồi lưu lại mãi với hình ảnh Lý Tống với đôi chân trần và chiếc áo tù phanh ngực đi giữa đất trời lộng gió tại trại tù cải tạo A.30 tỉnh Phú Khánh. Giọng nói sang sảng và tiếng cười bạt mạng pha lẫn chút khinh bạc đã một thời khuấy động những tâm hồn những người đã chịu quá nhiều nhọc nhằn và lao khổ. Thuở đó chưa ai gọi Lý Tống là anh hùng nhưng mọi người đều nghĩ anh ta là một người anh em ngang ngược, khí phách, một tên Pilot bị bắn rơi máy bay và bị bắt trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến; đã một lần toan trốn trại tại Lam Sơn nhưng bất thành; một tên vua vi phạm kỷ luật trại tù:
- Anh Tống, anh khai lý lịch không rõ ràng gì hết vậy? Địa chỉ cư trú của anh người ta đã đi xác minh không có. Hình như số 1 Mạc Đỉnh Chi Sài Gòn là cái nghĩa trang thì phải?
Cả trăm con người muốn bật cười nhưng không dám, rồi phải cố nén nghe Lý Tống đối đáp:
- Thì hôm khai lý lịch tôi nói tôi chỉ ở khu gia binh chứ không có nhà. Cha mẹ tôi chết hết, vợ con thì không có. Cán bộ bảo tôi khi về phép ngủ ở đâu thì ghi địa chỉ cư trú ở đó; thì tôi ghi ở đó.
- Vậy sao người ta đi xác minh mà không có?
- Làm sao mà tôi biết được?
Đúng là “giỡn mặt tử thần”; thằng này đường ngay không tới, chỉ lựa lối đoạn trường mà đi.
- Anh Tống, sao anh không chịu mang giày dép gì hết vậy?
- Báo cáo cán bộ giày tôi rách nát từ lâu rồi.
- Sao anh em cho anh anh không chịu lấy?
- Trại nói là nhà nước sẽ lo mọi thứ ăn mặc cho trại viên, tôi đang chờ được cấp phát tiêu chuẩn giày dép. Nhưng 3 năm nay có phát đôi nào đâu? Nếu tôi nhận của anh em hóa ra trại lo không đủ cho tôi sao?
- Anh Tống, giờ này mà anh còn muốn bôi bác cách mạng hả!?
- Vậy thôi, tôi không nói nữa.
Đúng là “điếc không sợ súng” chọc cai tù thì chỉ có thiệt chứ đừng mong huề.
- Anh Tống, sao anh mặc áo không có nút vậy?
- Báo cáo cán bộ. Tôi và các anh em khác lãnh trúng bộ đồ không có nút.
- Vậy sao giờ đây áo mấy anh kia có nút còn anh thì không?
- Mấy ảnh lấy ở áo cũ, còn áo cũ của tôi đứt nút hết rồi, làm sao bây giờ?
- Thì anh đi xin các bạn.
- Phiền cán bộ đi xin giùm chứ tôi đi xin không có.
Không ai hiểu nổi Lý Tống suy nghĩ già khi làm như thế. Nhưng những hành động đó sưởi ấm những tấm lòng đang tan nát vì tủi nhục và nhọc nhằn. Không ai muốn cám ơn anh ta về chuyện đó. Trái lại mọi người phải chất thêm một nổi lo về bản thân anh ta. Không biết một ngày nào đó anh ta sẽ lãnh một một kết quả thê thảm mà ai cũng đoán ra được. Còn những hậu quả hiển nhiên trước mắt là là Lý Tống ra vào trại cùm không biết bao nhiêu lần. Hình ảnh Lý Tống bị trói dẫn đi; bị đánh, bị trói khiêng về; bị trói ngồi trong một góc nhà kho chờ xử lý, là đề tài được loan truyền đi khắp trại, một trại giam có khoảng 4,500 người. Ngoài tù quân nhân và nhân viên chế độ cũ, còn có tù phản động ( những người nổi lên chống lại Cọng sản sau năm 75), tù vượt biên và một đội tù hình sự khoảng vài chục người.
- Ê! Lý Tống vô trại cùm rồi.
- Tội gì?
- Liên hệ với đội nữ.
- Đáng đời!
- Thằng Lý Tống lại vô trại cùm rồi.
- Tội gì?
- Làm thơ ném cho mấy cô bên đội nữ.
- Mẹ kiếp! Nó muốn làm Tố Hữu hả?
- Ê! Mày hay gì chưa? Thằng Lý Tống bị dẫn lên phòng giáo dục đêm hôm qua nhưng sáng nay không thấy về.
- Tội gì?
- Không biết, chờ sáng nay điểm danh họ sẽ công bố.
“Phòng giáo dục” là một cái tên kinh hoàng đối với trại viên. Phòng này được dùng để trị tội những người chưởi bới công khai chế độ giữa chỗ đông người, bị ăng ten báo cáo. Người bị báo cáo luôn luôn chối còn tên ăng ten thì không thể ra mặt đối chất, cho nên người ta trị bằng cách đánh hội đồng. Không nhận đánh cho nhận; nhận rồi đánh cho chừa. Nạn nhân luôn luôn được kêu vào 10 giờ đêm, sau khi bị “dợt” cỡ nửa tiếng đồng hồ thì dẫn trả về phòng giam. Những người dợt nạn nhân là các cán bộ công an tập luyện võ, hễ ai muốn tập đấm đá (kể cả nữ công an) mà không cần bao cát thì cứ đến phòng giáo dục vào buổi tối để dợt. Kẻ phạm tội bị đứng giữa phòng, hai tay bị trói kéo lên khỏi khỏi đầu hoặc được hai tên tù kỷ luật sốc nách hai bên, không cho dùng cánh tay để che chắn các chỗ hiểm hai bên hông. Sau khoảng 15, 20 phút thì cho kêu tên người khác, toàn là những người bị vạ miệng.
- Sao? Lý Tống bị tội gì?
- Nhận truyền đơn từ bên đội nữ, chuyền cho anh em đọc bị ăng ten báo cáo.
- Đù mẹ!... thằng nào báo?
- Này! Nó lại vào cùm nữa.
- Ai? Lý Tống hả, tội gì vậy?
- Liên lạc với đội 1.
- Trời đất ơi! Bộ nó hết chỗ chơi rồi hả?!
Trong ba mươi điều nội quy của trại thì tội liên hệ với đội 1 là tội được nhắc nhở nghiêm ngặt nhất. Đội 1 còn gọi là “đội cùm” vì ban ngày đi làm khổ sai nhưng chiều về sớm và ban đêm tất cả đều bị cùm bằng cùm sắt. Họ gồm có 63 người cựu quân nhân cải tạo bị tuyên án sau khi họ mưu toan cướp trại nhưng chuyện vỡ lỡ trước khi hành động. Án nhẹ nhất là 7 năm và nặng nhất là 3 án tử hình đang chờ bắn. Cầm đầu là Trung tá Thân, một sĩ quan Hải quân. Đội 1 còn có tên là đội “64” tức là gồm có 64 người bị tuyên án, nhưng danh sách điểm danh chỉ có 63, còn 1 người nữa không biết ở đâu. Tội liên lạc với bọn “điên cuồng chống phá cách mạng” là một tội trọng, chẳng ai dại gì mà mon men lại gần cho mang họa. Lý Tống can cớ gì lại dây vào, chắc có lẽ hắn ta hết trò để biểu diễn rồi đây.
Thuở đó chúng tôi đều ở tuổi trên dưới 30, đã qua hơn 3 năm tù khổ sai nhưng đứa nào cũng còn thừa máu ngược đời của một thời ngang dọc. Trong những năm tháng miệt mài ngoài chiến địa chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều hành động dũng cảm: Liều chết để cứu đồng đội, xung phong đi vào chỗ chết thay cho bạn có vợ con , ở lại chịu chết để cho đồng bạn rút chạy được thoát. Cho nên chúng tôi không nhìn Lý Tống dưới con mắt khâm phục mà chỉ thương mến và hơi lo lắng cho anh ta mà thôi. Anh ta chỉ là một biểu hiện tính cách của người đã từng lăn lóc nơi lửa đạn. Đối với trò khủng bố của cán bộ Cọng sản thì sá gì. Tuy nhiên một khi đất nước đã không còn nữa thì một hành động dũng cảm muộn màng có ý nghĩa gì đâu. Chúng tôi không ngờ là sau này suy nghĩ lại mới thấy những hành động như thế đã an ủi chúng tôi rất nhiều.
Nhưng người đời vốn khó tính và trong tập thể cựu tù sĩ quan không phải là không có người khắt khe. Có người đã khó chịu vì hành vi của Lý Tống. Trong khi người ta đang cố biểu diễn cho cán bộ Cộng sản biết rằng tập thể sĩ quan VNCH đang cố gắng trở thành những người tuân phục chế độ thì thằng này lại phá thối, cứ toàn khơi gợi những hình ảnh ngược lại. Ngoài ra lại có người đang mong chờ những hành vi phản kháng để minh thị lập trường. Nhưng những gì họ mong chờ không phải là việc làm của Lý Tống, anh ta còn kém xa những gì mà họ ước vọng:
- “Ngon lành gì nó, chuyên bị vạ vì gái. Tụi mày thấy không? Mười lỗi của nó thì hết bảy lỗi có liên quan tới đội nữ. Tao cho là nó muốn dợt nổi vì bọn con gái mà thôi.”
- “Chủ nghĩa anh hùng cá nhân! Tụi mình thua cũng vì những anh hùng muốn đợt nổi như vậy. Nó cứ muốn phá rào làm ngang không biết có phải vì gái không nhưng chắc chắn là nó muốn chơi trội. Chơi trội trong cái chốn hoang tàn này thì được cái gì?”
- “Mày nghĩ xem, có đứa nào dám chơi với nó không? Dây dưa với nó thì có ngày mang tội đồng lõa chớ được cái gì? Thà là đồng lõa trong chuyện lớn mà bị thì không tiếc. Nó ngon nó dám trốn trại tao mới cho là anh hùng”.
- “Anh hùng cái gì? Nếu ba cái trò vi phạm kỷ luật mà mày nghĩ có thể là anh hùng thì Đỗ Thị Hồng mày gọi là gì?”
Đỗ Thị Hồng là người duy nhất trong trại mà chúng tôi đồng công nhận là anh hùng. Người con gái đó là một cô giáo, bị đưa ra tòa vì tham gia một tổ chức nổi lên chống lại Cọng sản sau năm 1975. Sau khi tuyên án 8 năm tù giam, Tòa án Nhân dân tỉnh Phú Khánh cho cô nói lời cuối cùng. Cô nói cô muốn nhắc lại lời Võ Thị Thắng là: “Tôi sợ chế độ các ông không còn tồn tại để giam tôi cho tới ngày mãn án”. Tòa tuyên bố nghị án trở lại và 20 phút sau tuyên án 12 năm tù giam không cho nói lời cuối cùng.
Trong thời gian thụ án cô không bao giờ được sống như những bạn tù khác. Hễ thả cô ra là cô hô hào chống đối chế độ và viết truyền đơn gởi sang các trại khác, đặc biệt là trại dành cho tù cựu sĩ quan. Nội dung truyền đơn là hãy vững tâm mà sống để nuôi lấy ý chí giành lại quê hương. Đừng than khóc vì những mất mát đã qua, “ai chiến thắng không hề chiến bại?”. Vì lý do đó cô luôn luôn bị ở trong “trại cùm”. Một thứ tù ở trong tù. Đêm cũng như ngày hai chân bị giữ chặt ở trong cùm gỗ; tiểu tiện, đại tiện tại chỗ; không ánh sáng, hết ngồi lại nằm. Vì không làm việc nên chỉ được ăn cháo, tiêu chuẩn chỉ bằng 1/2 của tù ở ngoài. Chúng tôi thường hỏi nhau là làm sao cô ấy có thể sống được trong điều kiện như thế hết năm này sang năm khác. Mỗi tháng người ta dẫn cô ra bờ sông để tắm giặt và thay đổi không khí trong 2 tiếng đồng hồ. Người nào may mắn trong chúng tôi thường gặp cô đi ngang nơi làm việc trong những dịp này. Mỗi khi bước ra khỏi nơi chỉ có bóng tối cô vừa đi vừa nhìn cảnh trời mây sông nước với đôi mắt như trẻ thơ mới thấy cảnh lạ lần đầu. Đôi mắt to đen biểu hiện một trời yêu thương nhân ái mỗi khi cô nhìn thẳng đến chúng tôi. Không ai được nói chuyện với cô ngoại trừ các bạn gái nhân dịp trại cho cô ra “tù ngoài” trong ba ngày Tết.
Chúng tôi gọi cô là anh hùng nhưng cô lại khó chịu khi nghe như thế. Trong một dịp gặp gỡ sau này khi cô mãn án, cô nói không phải cô liều chết để được gọi là anh hùng, hãy dành danh từ đó cho Trung tá Thân, người cầm đầu âm mưu cướp trại của đội 1. Cô kể lại chính cô được giao nhiệm vụ bưng mâm cơm bữa ăn cuối cùng cho anh Thân trước khi ra pháp trường. Khi đến trước mặt anh thì cô thấy mặt mày anh sưng húp, máu khô còn đọng lại hai bên mắt và hai bên miệng. Lúc anh đưa tay sờ soạng phía trước mặt cô mới biết là hai mắt anh đã bị hỏng, không còn thấy đường. Khi đụng được mâm cơm thì anh lấy sức hất đổ đi mà không nói tiếng nào. Cô nghi ngờ và hỏi có phải anh không còn nói được nữa phải không? Anh gật đầu và ra hiệu quai hàm anh không còn cử động được nữa.
Tôi chỉ gặp và quen biết anh Thân trong những ngày anh vận động tranh cử chức vụ dân biểu tỉnh Khánh Hòa trước năm 1975. Vào A.30 ngày đầu tiên tôi nghe anh lên tiếng giữa hội trường lớn của trại, lúc đó là ban đêm, anh đứng trong chỗ tối. Anh lớn tiếng vạch mặt sự xảo trá của Cọng sản qua những lời nhân nghĩa vờ vỉnh của viên Trướng ty Công an và viên Giám thị Trưởng và thách thức hãy bắn anh ngay đi. Sau đó thì không bao giờ chúng tôi được gặp anh nữa. Nhưng những câu chuyện kể về anh trước đó như là những bài học về tinh thần bất khuất. Cựu tù Đại úy Lư Văn Thành có đề cập tới ảnh hưỏng của anh đối với trại viên A.30 trong tác phẩm “The Inviting Call of Wandering Souls”. Chúng tôi chỉ “luận” được anh sau khi anh đã làm tròn bổn phận đối với nước non. So với Đỗ Thị Hồng thì Lý Tống chỉ là một tay ngang tàng pha lẫn một phần cao ngạo, một chút hào hoa và một chút lãng mạn. Đó là tất cả những gì chúng tôi cùng đồng ý qua những cuộc thầm thì trong chốn lao tù. Nhưng sự đánh giá về anh bùng nổ trở lại sau khi anh ta trốn khỏi trại giam A.30.
Vào một buổi sáng Chúa nhật đẹp trời, giữa lúc chúng tôi vừa ngồi sưởi nắng vừa khâu lại quần áo hoặc đang giũ chiếu màn bắt rệp thì có tiếng kẻng tập họp bất thường. Có người buông tiếng chưởi thề bất mãn, chắc là có một ông bự nào đến thăm trại rồi muốn ban lời chỉ bảo đây, làm hỏng một buổi sáng Chúa nhật êm đềm. Nhưng khi thấy một đoàn công an đông như kiến túa qua cổng trại thì ai nấy hết hồn.
- “Tập họp, tập họp gấp, điểm danh”
Điểm danh làm cái quái gí trong ngày Chúa nhật? Nhưng sao mặt mày các đồng chí “khẩn trương” thế kia? Mẹ kiếp! Chắc là có gì không ổn rồi. Nhưng khi đứng trong hàng chúng tôi cũng hiểu ra. Nhìn thái độ đếm đi đếm lại thật kỹ của đám cán bộ, cho gọi cả những người nấu bếp ra xếp hàng, chúng tôi biết rằng có một tên nào đó trốn trại. Mới tháng trước Phan Văn Quý trốn ra khỏi trại bị du kích xã Thạch Thành bắn gãy chân rồi kêu trại A.30 ra nhận. Trưởng đội công an cảnh vệ tên là Ổi nhận được lệnh của giám thị trưởng Trần Đức Hạnh ra đến trụ sở xã Thạch Thành rút K.54 kê vào màng tang Phan Văn Quý bắn chết rồi mới chở xác về trại. Vậy mà hôm nay có thằng dám trốn trại. Chắc là thoát cho nên chúng mới điểm danh để truy coi là ai, chứ nếu bắt được thì chúng lôi về tra khảo rồi chứ cần gì điểm danh.
Sau khi lệnh tan hàng được ban ra, đám công an nhanh chóng rút ra khỏi cổng; cả trại bùng lên một nổi vui mừng với một cái tên được hò reo không kềm chế nổi: Lý Tống, Lý Tống! Tất cả mọi người đều thấy vô cùng hả hê. Cái thằng được canh giữ kỹ nhất, cái thằng ngồi đâu cũng có ăng ten xung quanh, cái thằng vua vi phạm gần đây đã trở nên lầm lì và không vi phạm gì hết. Thế mà nó đã ra đi không một lời từ giả ban giám thị trại. Anh ta đi bằng cổng chính, giữa ban ngày, bợ theo thúng cơm của đội công an bảo vệ. Kế hoạch của anh ta như trong xi nê, rất đơn giản nhưng không ai ngờ tới được.
Tôi vẫn còn nhớ mãi cảm giác ngày hôm đó, sau chuyến ra đi của một người đã là đề tài của nhiều cuộc tranh cãi. Cuộc giả từ của anh ta đã đóng lại nhiều cuộc luận bàn. Vẫn chưa có ai gọi anh ta là anh hùng. Tất cả đều cầu mong cho anh ta gặp nhiều may mắn sau khi đào thoát...Và rồi 1,2 năm sau chúng tôi cũng lần lượt ra đi bằng cổng chính nhưng với tờ giấy trên tay và với lời chúc lên đường bình an của viên giám ngục.
Trong những năm tháng lăn lộn kiếm sống ngoài đời, thỉnh thoảng chúng tôi có gặp lại nhau để thăm hỏi và nhắc lại các bạn cũ. Cái tên Lý Tống được nhắc tới, anh em vẫn còn gặp anh ta ở Sài Gòn. Chúng tôi hiểu những khó khăn của những người phải sống mà trốn chui trốn nhủi như Lý Tống. Một lần nữa chúng tôi phải đánh giá lại anh ta. Sau ngày anh ta trốn trại chúng tôi đoan chắc rằng anh ta sẽ gia nhập một tổ chức chống lại Cọng sản hoặc là anh ta sẽ đi đến một bến bờ an toàn hơn, anh ta thừa khả năng để làm cả hai việc đó. Thế nhưng tin tức anh ta vẫn còn sống lẫn lút ở Sài Gòn làm chúng tôi vừa thất vọng vừa lo lắng cho anh ta. Hóa ra anh ta chỉ là một tên lập dị gặp may, thành tích duy nhất của anh ta là thành công trong một chuyến vượt ngục khá ngoạn mục, và chỉ có thế. Chúng tôi lo lắng cho anh ta vì đám ăng ten của trại đều biết mặt anh ta. Khi được thả ra, với hồ sơ mật được chuyển về địa phương có ghi rõ thành tích cộng tác với công an ở trong trại, những người này được công an địa phương đề nghị tiếp tục công tác theo dõi hành vi của các cựu tù nhân chính trị được thả về. Xác xuất an toàn của Lý Tống càng trở nên mong manh.
Trong những ngày tháng bon chen với cuộc sống, chỉ có tiếng nói của đài BBC và dài VOA khiến cho chúng tôi có cảm nghĩ là mình còn liên lạc với loài người. Bởi vì thời đó tất cả những người tiếp xúc với chúng tôi đều nói những lời không thật, họ không tin chúng tôi vì sợ biết đâu chúng tôi sẽ báo lại cho công an và ngược lại chúng tôi cũng không tin những ai có ý phê phán chế độ, chỉ có bọn cò mồi của công an mới dám mớm lời chống đối để thử lòng chúng tôi mà thôi. Do đó nếu có một người nào đó nói lời chống đối chế độ với chúng tôi thì chúng tôi khổ tâm vô cùng vì nếu đó là người của công an mà chúng tôi không báo lại cho công an thì họ sẽ đánh giá chúng tôi là vẫn còn nuôi ý chống đối và theo dõi gắt gao hơn, không thể nào làm ăn kiếm sống được. Còn nếu như chúng tôi báo lại thì có thể là oan cho người có thành tâm. Do đó chúng tôi luôn luôn tránh tiếp xúc với những người muốn nói chuyện về đất nước, có nhiều người không hiểu cứ cho rằng chúng tôi hèn. Cũng vì vậy cho nên đối với chúng tôi chỉ còn có đài BBC và VOA là tiếng nói thật của loài người. Trong khi đó tiếng nói của đài phát thanh CSVN trở thành một cực hình tra tấn chúng tôi trong cuộc sống dưới chế độ của họ, nó ra rả hằng ngày và khắp mọi nơi, mỗi lần nghe là mỗi lần máu nóng dồn lên đầu vì không chịu nổi những lời bịp bợm. Chúng tôi không lạ khi biết hàng chục ngàn người tị nạn Việt Nam ở Úc đã chống lại tiếng nói của truyền thông CSVN, mặc dầu họ không mở máy để nghe nhưng họ sẽ nổi điên lên nếu vô tình nghe hay thấy những hình ảnh bịp bợm tiếp tục hiện ra trước mắt họ, cũng chỉ vì không chịu nổi những thứ đó mà họ phải buộc lòng bỏ nước ra đi. Thật là tàn nhẫn nếu tiếp tục đem những hình ảnh gợi đau đớn đó nhứ ra trước mắt họ, chỉ có những kẻ chủ tâm khiêu khích mới làm như vậy.
Chúng tôi chỉ nghe được tiếng nói của loài người trong những giờ phát thanh hiếm hoi của đài BBC và VOA. Bất ngờ, một tin khiến chúng tôi vui mừng và xôn xao bàn tán: “Một cựu sĩ quan Không quân VNCH, họ Lý, từng trốn trại tù cải tạo ở miền Trung, vượt biên bằng đường bộ qua Cam Bốt, trốn trại giam ở Cam Bốt trốn qua Thái Lan, rồi trốn trại giam Thái Lan bơi qua eo biển Mã Lai”. Lý Tống chứ còn ai, thành tích bề thế như vậy thì chỉ có Lý Tống chứ còn ai. Nhưng chúng tôi lại thất vọng khi nghe thi sĩ Trần Vấn Lệ phân tích rõ: “Tên Lý Tống là do anh em gọi chứ nó là Lê Văn Tống, đâu phải họ Lý. Có một tên Pilot đào ngạch cầu tiêu phòng giam trốn thoát trước Lý Tống khoảng 1 năm là Lý Văn Long, chắc là thằng này”. Sự vui mừng hụt khiến chúng tôi tẽn tò và lần này quê quá nhiều tay quay ra nguyền rủa Lý Tống.
Đâu khoảng 1 năm sau thì lại cái ông đài BBC loan tin một phóng viên của một tờ báo ông nội nào đó bên Mỹ đi xác minh về câu chuyện vượt biên ly kỳ của một sĩ quan Không quân VNCH tên là Lý Tống khiến chúng tôi bàng hoàng. Đúng nó rồi, chỉ có nó chứ ai. Nhưng tại sao lần này BBC cũng đọc là Lý Tống? Các phương tiện truyền thống quốc tế đời nào đọc lộn. Nhưng thôi, đúng là thằng này ngon lành chính hiệu rồi, có thế chứ. Chúc mừng người anh em đã đến bến bờ của bình yên. Cầu mong sự an bình của một xã hội văn minh khiến anh không còn dở thói ngang ngược ra nữa; trái đất tròn, hy vọng có ngày nào đó gặp lại.
Chuyện vượt biên hi hữu của Lý Tống vượt lên trên hàng ngàn chuyến vượt biên gian khổ khác đủ để chứng tỏ đởm lược và lòng can trường của một tên cựu tù nổi tiếng. Chúng tôi hài lòng với những đánh giá về anh ta trước đây, thành tích của anh ta là đáp số để trả lời cho các câu hỏi còn bỏ lững. Chúng tôi hy vọng với tài năng đó anh ta dễ dàng thành công trên đất nước Hoa Kỳ... Rồi không ngờ, chúng tôi cũng lần lượt vượt biên, nhưng bằng phi cơ; với lời chúc lên đường bình yên của Sở Ngoại vụ Cọng sản Việt Nam. Lần lượt những anh tù trẻ tuổi ngày xưa nay đã già, dẫn vợ con lên đường tìm đất sống, bỏ lại quê hương yêu dấu và những bạn bè chiến đấu ở sau lưng, họ mòn mỏi với những gì gọi là đấu tranh cho hạnh phúc của dân tộc.
Thế nhưng những người ở lại thì vẫn phải mở đài BBC và VOA để cốt nghe được tiếng nói của loài người. Trong một đêm cùng ngồi với 2 bạn cựu tù khác nghe đài BBC. Chúng tôi sửng sốt với mẫu tin: “Một cựu sĩ quan VNCH cướp một chiếc phi cơ trên đường từ Thái Lan đến Sài Gòn vào buổi chiều hôm đó, rải truyền đơn khắp thành phố Sài Gòn. Sau đó người không tặc duy nhất nhảy dù ra khỏi phi cơ và bị bắt tại Sài Gòn. Anh ta tính nhảy dù bằng cửa hông nhưng gió quá không nhảy được, anh ta lên phía trước và nhảy ra bằng cửa sổ bên cạnh Pilot. Chưa biết rõ tên họ người không tặc”. Mới đầu tôi không hề nghĩ đến Lý Tống. Nhưng hành động ngỗ ngược ngoạn mục này khiến tôi ngờ ngợ. Sau đó chúng tôi bàn bạc và nghĩ rằng chỉ có sĩ quan Nhảy dù hoặc sĩ quan Không quân mới biết cách nhảy dù. Nhưng sĩ quan Nhảy dù chưa hề được huấn luyện nhảy bằng phi cơ phản lực. Và nhảy bằng cửa của Pilot thì chỉ có sĩ quan Không Quân. Tôi nghĩ ngay tới Lý Tống và đoan chắc với hai anh bạn: đó là một gã ngẵng đời tên là Lý Tống hay Lê Văn Tống (hai người bạn này không ở trại A.30, chỉ nghe tôi kể về Lý Tống trước đó). 
Quả nhiên bản tin của BBC sáng hôm sau mở đầu bằng một câu mà tôi nhớ mãi: “Không còn nghi ngờ gì nữa, lý lịch của người cướp phi cơ đã được xác nhận, đó là Lý Tống, một sĩ quan Không Quân VNCH từng có một chuyến vượt biên ly kỳ mà báo chí thường nhắc tới”. Không có gì diễn tả nổi sự cảm động của tôi lúc bấy giờ, cổ họng tôi nghẹn lại và hai tai lùng bùng như có gió thổi ở bên trong. Anh ta đã đại diện cho biết bao nhiêu tấm lòng trung nghĩa của những người trai bị xô vào chốn nhục nhằn mà không hoàn thành được bổn phận đối với dân tộc. Giờ đây có thể anh ta bị đày đọa, bị giết nhưng sứ mạng của anh ta đã hoàn thành.
Người ta đã đem anh ta ra xử một cách nhanh chóng không ngờ. Trước đó có tin Ân xá Quốc tế đòi gởi tới hai luật sư từ Paris, một người Pháp và một người Việt. Tuy nhiên chính phủ Việt Nam từ chối với hàm ý là kết quả của vụ xử sẽ làm mọi người hài lòng mà không cần luật sư. Chúng tôi yên tâm với lời tuyên bố có hàm ý này. Lúc đó đang là thời điểm Việt Nam sắp sửa được hủy bỏ lệnh cấm vận. Đề nghị hủy bỏ lệnh cấm vận đã được chính phủ Hoa Kỳ trình lên Hạ Viện. Cơ may là bản án đối với công dân Lý Tống của Hoa Kỳ không làm khó khăn cho quá trình bãi bỏ lệnh cấm vận. Người dân Việt Nam nghĩ rằng muốn cho trơn tru vụ này, chính quyền CSVN sẽ cho di lý tên không tặc về cho quốc gia mà anh ta mang quốc tịch để xử tội cướp phi cơ. Tuy nhiên tội cướp phi cơ đối với luật pháp Hoa Kỳ thì không có châm chước. Còn nếu như Hoa Kỳ xử như một vụ án chính trị chống CSVN thì kết quả sẽ làm trở ngại cho sự xích lại gần của hai nước. Nếu Hoa Kỳ trả tự do cho Lý Tống có nghĩa là Hoa Kỳ tán trợ công dân Hoa Kỳ có hành động chống lại CSVN, như vậy là can thiệp vào nội bộ nước khác. 
Lời giải cho bài toán Lý Tống chỉ có chính quyền Việt Nam + Hoa Kỳ biết rõ, còn dư luận thì chỉ biết phỏng đoán kết quả nhưng chắc chắn là không đến nỗi nào. Người ta chờ đợi xem sự ảo diệu của bài toán giải. Trước khi phiên toàn nhóm xử, người ta loan báo có một thống tân viên ngoại quốc duy nhất được phép tham dự và tường thuật vụ xử án. Người đó là bà Nam Trân, một đặc phái viên của hãng thống tấn Hoa Kỳ gốc Việt Nam. Thế là yên lòng những người đang lo cho Lý Tống. Đây là một việc chưa từng có. Đại diện hãng tin nước Mỹ mà lại là người Việt Nam thì người này là một tay của phe ta là cái chắc. Họ cho phe ta chứng kiến là ổn rồi.
Chúng tôi nghe bản tin của bà Nam Trân trước, rồi đọc các bài của báo chí Việt Nam sau. Chúng tôi không lạ khi thấy bài tường thuật của báo chí CSVN và của bà Nam Trân hoàn toàn có những chi tiết y như nhau. Đó là một thứ bản thông cáo chung của hai bên trước dư luận thế giới. Lời lẽ trong các bài tường thuật của các báo CSVN rất lịch sự và không hề có chuyện xuyên tạc hay diễn nghĩa các chi tiết của phiên tòa. Đặc biệt trong bài tường thuật của bà Nam Trân có bao nhiêu chi tiết thì các báo Việt Nam có bấy nhiêu chi tiết. (Nói cho chính xác hơn thì chỉ có báo Thanh Niên + Lao Động + Công an/TPHCM là có tường thuật, báo Tuổi Trẻ tường thuật sơ qua, còn các báo khác chỉ đưa tin về kết quả của vụ xử) :
- Trước khi tòa xử, Chánh án tuyên bố xét vì nhân thân Lý Tống có cha tham gia cách mạng chống Pháp bị hy sinh, có anh tham gia cách mạng, là cán bộ cao cấp của nhà nước Việt Nam cho nên tòa án không xử tội rải truyền đơn chống phá cách mạng mà chỉ xử tội không tặc mà thôi.
- Khi Chánh án bắt đầu gọi “Công dân Lê Văn Tống” thì Lý Tống phản đối rằng ông ta tên Lý Tống và là công dân Hoa Kỳ. Chánh án tuyên bố vì ông Tống chưa làm đơn từ bỏ quốc tịch Việt Nam nên tòa xử ông như một công dân của CSVN mà tên Việt Nam của ông là Lê Văn Tống.
Với hai chi tiết này chúng tôi thấy rõ sự hết sức nhân nhượng của CSVN. Tội rải truyền đơn tuyên truyền là một tội còn nặng hơn là vũ trang chống lại. Chế độ Cọng sản sống được dựa trên căn bản là lừa bịp dân chúng. Nếu anh tuyên truyền vạch trần sự thật thì tai hại vô cùng. Do vậy ba anh “Chiến tranh chính trị” bị tù lâu hơn mấy anh thả bom, mấy anh Nhảy dù, Thủy quân Lục chiến... Nay họ tuyên bố hể ai có anh có cha tham gia cách mạng thì có quyền tuyên truyền chống phá chế độ, khỏi bị xét tội. Lời tuyên bố của ông chánh án có tính cách khôi hài vì nếu ai khác có cả ông nội, cha mẹ, anh chị em tham gia cách mạng mà tuyên truyền chống đối thì họ trị trắng máu chứ đâu có được. Chi tiết thứ hai họ gọi Lý Tống là công dân? Họ đã cấp quyền công dân cho anh ta đâu. Ngay từ trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 anh ta là “công dân địch” bị bắn rớt máy bay và bị bắt làm tù binh và anh ta trốn thoát đi mất thì anh ta vẫn là “công dân địch”. Những người chịu trình diện đi cải tạo cũng chưa được nhận là công dân, khi nào trả nợ cải tạo xong, được thả về địa phương phải tỏ ra ngoan ngoãn trong 3 năm mới được thông qua một thủ tục gọi là “Trả quyền công dân”. Còn phần Lý Tống thì đã trả quyền công dân cho người ta đâu mà gọi là công dân.
- Lý Tống tặng hoa để tạ lỗi các người đẹp bị anh ta uy hiếp để cướp phi cơ.
- Trước phiên tòa các nhân chứng cho biết Lý Tống không có hành vi bạo hành và không có vũ khí chuyên giết người, chỉ có một sợi giây thép như sợi giây đàn và một con dao ăn dùng để dọn cho hành khách.
- Trước phiên tòa Lý Tống xác nhận là từ khi bị bắt không hề bị đánh đập hay bị làm nhục.
- Người anh của Lý Tống xác nhận có được nhà nước cho vào thăm và có lần được chứng kiến cuộc hỏi cung.
- Phi cơ của CSVN nhưng pilot là một người Bulgaria công nhận bản án 20 năm là bản án nhẹ nhất cho tội cướp phi cơ theo luật pháp toàn thế giới..
Chúng tôi thở phào nhẹ nhỏm vì trong “chế độ ta” tội tử hình hay chung thân như Mai Văn Hạnh, Võ Đại Tôn rồi cũng chỉ vài năm thì đi Pháp, đi Úc mà thôi. Sá gì cái 20 năm của Lý Tống. Vả lại các câu hỏi dành cho nhân chứng đều dẫn đường cho câu trả lời là Lý Tống cướp phi cơ mà không có hành vi bạo hành, không có vũ khí giết người sẽ tạo một bằng cớ thuận lợi cho Lý Tống khỏi bị truy tố tội không tặc nếu được trả về Hoa Kỳ.
Chuyện coi như ổn nhưng tiếc cái bà Nam Trân không biết thêm mắm dặm muối cho phe ta được vài lời. Tuy nhiên khi nghe chính ông Chữ Bá Anh đọc bản tin trên đài RFI thì chúng tôi giật mình. Ông ta hoàn toàn đọc bản tin của bà Nam Trân, mở đầu bản tin là : “Theo bản tin của ký giả Nam Trân gởi đi từ Việt Nam thì...”. Cuối cùng ông chấm dứt bằng câu: “Lý Tống vẫn hiên ngang và vẫn đẹp trai như ngày nào”.


Gia đình không rút ống sau khi ông Lý Tống nghe kinh và phản ứng

Đỗ Dzũng/Người Việt

Cựu Thiếu Tá Lê Xuân Nhuận, anh ruột ông Lý Tống. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

SAN DIEGO, California (NV) – Gia đình ông Lý Tống, người có biệt danh “Ó Đen” và là một trong những “chiến sĩ chống Cộng” nổi tiếng nhất hải ngoại, quyết định không rút ống trợ thở sau khi bàn bạc với những người trong gia đình, bác sĩ, và một số chiến hữu của ông trong Hội Không Quân VNCH San Diego, khi chứng kiến phản ứng của ông sau bài kinh Sám Hối của Ni Sư Hạnh Như, chùa Quan Âm, San Diego, hôm Thứ Sáu, 22 Tháng Ba.

Gia đình muốn bác sĩ tiếp tục chữa trị cho ông sau khi thấy ông có dấu hiệu khá hơn.

“Tối hôm qua khi chúng tôi đến đây nói chuyện thì thấy Lý Tống nhóp nhép cái miệng và cái mũi nhúc nhích nữa. Chúng tôi thấy rõ Lý Tống nghe được, hiểu được. Như vậy là Lý Tống cố gắng hết sức, chứng tỏ là mình còn sống, có nghĩa là Lý Tống chưa chết,” cựu Thiếu Tá Lê Xuân Nhuận, anh ruột ông Lý Tống (tên thật là Lê Văn Tống) nói với nhật báo Người Việt.

Cô Lê Thị Xuân Lộc, con gái ông Nhuận, nói thêm: “Tối hôm qua thấy chú rất mệt, nên dự định sẽ rút ống vào 11 giờ sáng hôm sau. Nhưng sáng nay gặp bác sĩ, được biết chú khá hơn, chứ hôm qua 90% là thấy không còn gì hết, nhưng hôm nay là khá hơn.”

Các chiến hữu của ông Lý Tống luôn túc trực trong bệnh viện. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

Trước đó, khi phóng viên nhật báo Người Việt bước vào phòng 313, nơi ông Lý Tống nằm, thì được một phụ nữ nhắc nhở “các anh đừng đưa cảnh ông Tống đang nằm ra công chúng nhé.”

“Chị đừng lo, chúng tôi biết nguyên tắc truyền thông, nhưng chị là gì của anh Tống vậy?” phóng viên hỏi lại.

“Tôi đại diện cho nhà quàn, đến lo hậu sự cho anh Tống,” phụ nữ này nói.

Cùng lúc đó, anh Thiện Thành, một thân hữu của ông Lý Tống, vừa từ trong phòng họp với gia đình bước ra, nói: “Gia đình đổi ý rồi, không rút ống nữa.”

Cùng lúc đó, chúng tôi thấy Ni Sư Hạnh Như vẫn đứng bên giường ông Lý Tống cầu nguyện và đọc lời sám hối cho ông.

Một lúc sau ni sư bước ra, và nói: “Chú Tống vừa lắc đầu và chảy nước mắt ra kìa.”

Thế là mọi người, trong đó có một số chiến hữu của ông Tống, đều tỏ ra mừng rỡ.

Tất cả đồng ý không rút ống nữa, để bác sĩ tiếp tục chữa trị cho ông.

Ni sư Hạnh Như kể lại: “Hôm nay, ông Cù Thái Hòa có nhờ tôi đến đây thì tôi cũng đã cầu an và sám hối cho chú ấy rồi.” Sư cô nói với chú Lý Tống hãy cho sư cô một dấu hiệu. “Nãy giờ tôi có những lời nói với chú. Nếu chú đồng ý thì cho sư cô biết.”

Ông Lý Tống trong một sự kiện ở San Diego. (Hình: YouTube)

“Khi sư cô đọc sám hối cho chú thì nước mắt chú chảy ra. Thế là sư cô có nói: ‘Chú cứ an tâm, anh em vẫn còn ở ngoài. Sau thời sám hối này, anh em sẽ vào. Nếu chú không nói được, mà nếu anh em nói, chú chỉ cần ra dấu hiệu là họ hiểu.’ Bây giờ chỉ có sám hối cho chú,” Ni Sư Hạnh Như kể tiếp.

Ni sư thêm: “Tôi có nói: ‘Nếu có cái duyên, mà chú có thể trở lại trong phút nào, thì mình cứ để cho chú trở lại. Còn nếu duyên nghiệp mà hết, thì chú cũng đi một cách nhẹ nhàng, chứ đừng nên rút ống gì hết, bởi vì chú vẫn còn nghe được anh em chúng ta ở đây nói.”

Ông Nhuận cho biết thêm sáng nay có nói chuyện với bác sĩ và người ta cũng đồng ý như vậy.

Có nhiều cựu quân nhân binh chủng không quân cũng túc trực tại bệnh viện.

Vào khoảng 10 giờ 20 đêm ngày Thứ Năm, 22 Tháng Ba, từ Alameda, California, ông Lê Xuân Nhuận bay đến San Diego và có mặt tại bệnh viện nơi ông Lý Tống đang hấp hối vì bị xơ phổi. Chuyến bay theo dự định đến San Diego lúc 8 giờ 30 phút tối nhưng bị trễ hơn một giờ đồng hồ.

Cùng có mặt ở bệnh viện lúc đó là ông Phát Bùi, nghị viên Garden Grove, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, cùng các cơ quan truyền thông hải ngoại, một số người thuộc Hội Không Quân VNCH San Diego.

Cùng ngày hôm đó, ông Cù Thái Hòa, hội trưởng Hội Không Quân VNCH San Diego, người đang chăm sóc ông Tống, nói với nhật báo Người Việt qua điện thoại, lúc 1 giờ 30 chiều là “anh Tống nhập viện từ hôm 7 Tháng Ba. Bác sĩ nói anh bị xơ phổi, thở rất thoi thóp. Sau đó bác sĩ cho anh ngủ để chữa trị, nhưng không thành công.”

“Sáng nay, bác sĩ gọi cho tôi biết anh bị hôn mê từ hôm Thứ Ba, và gần như không thở được nữa. Bác sĩ đề nghị tôi liên lạc với người nhà anh Tống để họ quyết định có rút ống hay không,” ông Hòa nói tiếp.

Ông cho biết đã liên lạc với ông Nhuận.

“Tối nay, khoảng 8 giờ 30 tối, anh ấy sẽ đáp máy bay xuống San Diego, vào bệnh viện và sẽ quyết định,” ông Hòa nói tiếp

Theo Wikipedia.org, ông Lý Tống là một phi công VNCH, có nhiều hoạt động chính trị tại Mỹ và có tư tưởng chống Cộng khét tiếng, nhiều lần tổ chức đánh cướp máy bay tại Việt Nam, Thái Lan, Cuba và Nam Hàn, để rải truyền đơn kêu gọi người dân đứng lên lật đổ các chế độ độc tài, cũng như từng hóa trang một phụ nữ để tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng bằng hơi cay.

Ông Lý Tống sinh ngày 1 Tháng Chín, 1946 tại Thừa Thiên – Huế, Việt Nam, và bắt đầu phục vụ trong Không Lực Việt Nam Cộng Hòa năm 1965.

Tháng Tư, 1975, chiếc A-37 thuộc Phi Đội Ó Đen do ông lái bị bắn rơi, ông bị “tù cải tạo” trong vòng 5 năm.

Thế rồi ông vượt ngục, và vượt biên bằng đường bộ đến Thái Lan, qua ngả Cambodia, rồi xin tị nạn chính trị tại Singapore.

Ông đến Hoa Kỳ năm 1984. Sau đó theo học cao học khoa học chính trị tại đại học University of New Orleans.

Năm 1992, ông uy hiếp phi công chiếc A310 của Vietnam Airlines, bay qua Sài Gòn, rồi thả truyền đơn xuống kêu gọi người dân Việt Nam nổi dậy chống lại chính quyền.

Rồi ông nhảy dù xuống một ao rau muống, bị bắt, và bị kết án 20 năm tù vì tội cướp máy bay.

Tháng Chín, 1998, ông được tha trong một đợt đặc xá, và bị trục xuất khỏi Việt Nam.

Ngày 1 Tháng Giêng, 2000, ông dùng một chiếc máy bay nhỏ, bay từ Florida sang Havana, Cuba, thả truyền đơn kêu gọi người dân Cuba nổi dậy.

Trở về Mỹ, ông bị biên phòng bắt giữ và thẩm vấn, nhưng sau đó được tha bổng, và được người Mỹ gốc Cuba coi như là anh hùng.

Sau vụ này, ông Tống bị Cơ Quan Quản Trị Hàng Không Hoa Kỳ (FAA) rút bằng lái máy bay.

Ngày 7 Tháng Mười Một, 2000, ông Tống lại cướp một chiếc máy bay nhỏ tại Thái Lan, bay sang Sài Gòn, thả hơn 50,000 tờ truyền đơn.

Lúc trở về Thái Lan, ông bị bắt giữ và bị kết án 7 năm tù.

Ngày 24 Tháng Tám, 2008, ông thuê một chiếc máy bay huấn luyện của Nam Hàn, nhưng bị bắt tại sân bay Seoul khi đang định bay đi rải truyền đơn ở Bắc Hàn.

Ngày 19 Tháng Bảy, 2010, ông Lý Tống hóa trang tô son mặc váy đóng giả phụ nữ, lọt vào một buổi biểu diễn ca nhạc của các ca sĩ Việt Nam tại San Jose, trong đó có ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng.

Khi Đàm Vĩnh Hưng đang hát, ông Lý Tống giả vờ tặng hoa rồi sau đó liên tiếp xịt hơi cay vào mặt ca sĩ, thế là ông bị bắt.

Trong phiên tòa ngày 21 Tháng Bảy, 2012, Chánh Án Andrea Y. Bryan tuyên phạt ông Lý Tống sáu tháng tù và ba năm quản chế vì tội hành hung. (Đỗ Dzũng)



Lý Tống sinh ngày 1 tháng 9 năm 1946 [tại Thừa Thiên – Huế, Việt Nam và bắt đầu phục vụ trong Không lực Việt Nam Cộng hòa năm 1965.

Tháng 4 năm 1975, chiếc A-37 thuộc biên đội Ó Đen do ông lái bị bắn rơi ông bị giam giữ cải tạo trong vòng 5 năm. Ông vượt ngục bằng đường bộ đến Thái Lan, đi qua Campuchia, rồi xin tị nạn chính trị tại Singapore. Ông đến Hoa Kỳ năm 1984. Sau đó theo học cao học tại Đại học New Orleans

Năm 1992, Lý Tống uy hiếp phi công chiếc A310 của Hãng hàng không Quốc gia Việt Nam bay qua Thành phố Hồ Chí Minh rồi thả truyền đơn xuống kêu gọi nhân dân Việt Nam nổi dậy chống lại chính quyền. Lý Tống nhảy dù xuống một ao rau muống. Thấy một anh dân phòng mặc đồ dân sự đi ngang, Lý Tống nói mình là Việt kiều mới về nước, muốn thăm nhà bạn nhưng không nhớ đường và đưa địa chỉ nhờ chở đến. Anh dân phòng đồng ý rồi chở Tống lại công an; Lý Tống bị cơ quan chức năng Việt Nam bắt và kết án 20 năm tù vì tội cướp máy bay. Tháng 9 năm 1998, chính quyền Việt Nam quyết định tha và trục xuất Lý Tống trong một đợt đặc xá.

  • Năm 1998, Lý Tống đã dùng máy bay, xâm nhập trái phép lãnh thổ Cuba để rải truyền đơn.
  • Ngày 1 tháng 1 năm 2000, Lý Tống dùng một chiếc máy bay nhỏ bay từ Florida sang La Habana, Cuba thả truyền đơn kêu gọi nhân dân Cuba nổi dậy. Khi bay trở về, ông bị thẩm vấn bởi Cục Di cư và Hải quan Hoa Kỳ nhưng được trắng án và tha bổng. Lý Tống bị Cục hàng không Liên bang rút giấy phép bay. Sau chuyến này, ông được những người Cuba chống Cộng coi như một “anh hùng”
  • Ngày 7 tháng 11 năm 2000, Lý Tống lại cướp một chiếc máy bay nhỏ tại Thái Lan bay sang Thành phố Hồ Chí Minh, thả hơn 50.000 tờ truyền đơn. Lúc trở về Thái Lan, ông bị bắt giữ và bị tòa án Thái Lan kết án 7 năm tù. Tòa án Thái Lan từ chối dẫn độ Lý Tống về Việt Nam với lý do ông không gây hại cho an ninh Thái Lan.
  • Ngày 24 tháng 8 năm 2008, Lý Tống thuê một chiếc máy bay huấn luyện của Đại Hàn Dân Quốc nhưng bị bắt tại sân bay Seoul khi đang định rải truyền đơn ở CHDCND Triều Tiên.

LÝ TỐNG

Phi công Lý Tống

Lý Tống sinh ngày 1 tháng 9 năm 1945 tại Huế, gia nhập Binh chủng Không quân năm 1965, thuộc Khóa 65A, và du học Hoa Kỳ năm 1966. Vì trừng trị một niên trưởng hắc ám, Lý Tống bị kỷ luật, bị sa thải và trở về nước. Lý Tống được tuyển vào hãng Pacific Architech & Engineer và chỉ trong vòng 3 tháng thực tập ngành Thảo Chương Viên, Lý Tống tự động sửa một program chính của hãng, giảm thiểu nhân số phòng Phân Tích từ 5 nhân viên xuống còn một mình Lý Tống. Do công trạng thần kỳ đó, Lý Tống được Chủ Tịch Hội IBM Chapter Việt Nam đề nghị bầu vào chức Phó Chủ Tịch và cấp học bổng du học ngành Programmer. Nha Động Viên đã gọi Lý Tống nhập ngũ Khoá 4/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức trước khi Lý Tống hoàn thành thủ tục nên anh bỏ mất cơ hội du học Hoa Kỳ lần thứ nhì. Lý Tống là người duy nhất bị sa thải vì kỷ luật được trở lại Không Quân Khoá 33/69 và tốt nghiệp Hoa Tiêu ngành Quan Sát. Năm 1973, Lý Tống được huấn luyện lái phi cơ A.37, trở thành Phi Công Phản Lực Cường Kích. Vốn là người của xứ cố đô ngàn năm văn vật, Lý Tống là một tổng hợp của nhiều con người: Vừa giang hồ lãng tử, vừa nghệ sỹ, businessman, vừa là hoa tiêu gan lì gai góc. Đề cập đến các chiến tích lẫy lừng với Danh hiệu TOP GUN của Lý Tống, có câu nhận xét của Phi công cùng Phi Đoàn Ó Đen thường được nhắc nhở đến: “Nếu 4 Vùng Chiến thuật có 4 Lý Tống, VC sẽ không ngóc đầu lên nỗi!“ Sáu trong hàng trăm Phi Vụ “Tử Thần“ của Phi Đoàn 548 có sự tham dự của Lý Tống gồm: (1) Phước Long: Phi vụ đánh tan nhiều mũi tấn công cuả VC vào Tỉnh Phước Long, ngoài huy chương Anh Dũng Bội Tinh về chiến tích, Lý Tống còn được tưởng thưởng về giá trị Văn học của Bài Thơ Lý Tống diễn tả lại trận đánh nầy. (2) Tây Nguyên: Phi vụ tiêu diệt toàn bộ hàng trăm xe tiếp tế của VC tại Tây Nguyên. (3) Đèo Phượng Hoàng: Phi vụ ngăn chận đạo quân VC ồ ạt chuyển quân từ Ban Mê Thuột về hướng Đèo Phượng Hoàng. Do say mê bắn xe tăng VC, Lý Tống đã bay xuống thấp đến nỗi phi cơ bị trúng một số mãnh phi đạn do mình bắn ra cùng đất đá văng lên làm phi cơ bị phế thải vì kính phòng lái và bụng máy bay bị thủng 38 lỗ đạn! (4) Phi Vụ BOB: Bay theo sự hướng dẫn của Radar Đài Kiểm Báo. Trong Phi vụ này, Phi tuần Trưởng không đánh bom, nghĩ rằng Bộ Chỉ Huy chấm nhầm tọa độ vì chợt phát hiện vòng đai Phi trường Phù Cát qua lỗ hỗng mây! Lý Tống Phi tuần Phó, tự động bấm bom theo phản xạ khi nghe hiệu lệnh vô tuyến thay vì theo lệnh Phi tuần Trưởng nên toàn bộ Phi công của Phi đội bay theo sau đã thả bom theo Lý Tống. Kết quả toàn bộ Sư Đoàn 23 Sao Vàng của VC bị tiêu diệt và phải mất một tuần lễ mới chôn hết thi thể địch quân. (5) Cầu Dziên Bình: Một đầu cầu chiến lược huyết mạch tại ngã ba biên giới Việt- Miên- Lào, do 4 Trung đoàn Phòng không thiện chiến nhất của VC trấn giữ, được VC dùng để chuyển quân, vũ khí và tiếp liệu ồ ạt vào Tây nguyên. Về đêm, khi phòng không địch khai hỏa, Dziên Bình bỗng rực sáng như “Thành phố San Francisco vừa lên đèn!“ Nhóm phi công cảm tử gồm 4 người. Lý Tống là người tình nguyện duy nhất đầu tiên và động viên, kêu gọi vài phi công bạn cùng tham gia. Bốn phản lực cơ A 37 cất cánh từ Pleiku, bay đi Kontum để đánh lạc hướng địch, rồi từ Kontum, “bay trên ngọn cỏ, dưới ngọn cây“ men theo sườn đồi, hẻm núi, từ sát mặt đất phóng vụt lên, nhào xuống đánh sập cầu Dziên Bình bằng Chiến thuật Đột Kích. Theo sự đánh giá của Khối Tình Báo Chiến Lược, nếu không có phi vụ đánh sập cầu Dziên Bình của nhóm cảm tử Lý Tống, Miền Nam VN đã rơi vào tay CS năm 1974 thay vì năm 1975! (6) Phi Vụ Cuối Cùng: Vào phút hấp hối của Quê Mẹ, Lý Tống thi hành phi vụ đánh sập cầu Ba Ngòi gần Cam Ranh, ngăn chận làn sóng tiến công ồ ạt của Cộng quân vào Phan Rang. Thấy dân chúng đông như kiến, lũ lượt xô đẩy nhau qua cầu chạy giặc, Lý Tống quyết định bay xuống thấp sát mặt đất làm hiệu để dân chạy nạn tránh đi, nhưng dòng người cứ ào ạt tràn qua cầu. Do trái tim đầy lòng nhân ái luôn nghĩ đến sự an nguy và tính mạng dân lành vô tội, Lý Tống phải bay thấp đến vòng thứ ba, nên khi vừa lấy cao độ để thả bom, chiếc phản lực cơ A 37 của phi công Lý Tống bị hỏa tiển SA7 tầm nhiệt VC bắn trúng ở cao độ 100 mét, vở thành nhiều mãnh. Lý Tống đã tung cánh dù trong vòng lửa đạn và bị bắt sau hơn 1 giờ bôn tẩu vào ngày 5 tháng 4 năm 1975. Lý Tống cùng chung số phận với những người tù cải tạo Miền Nam.

Lý Tống trong ngày ra tòa ở Bangkok “I will go back to serve my country”

Về Danh Hiệu PAPILLON, Lý Tống đã sáu (6) lần vượt ngục, chỉ thua Papillon Pháp, người vượt ngục chín (9) lần. Sự khác biệt giữa Henri Charrièrre và Lý Tống gồm các điểm: * Henri chuyên vượt ngục bằng đường biển, Lý Tống “chuyên trị“ đường bộ.* Henri luôn luôn dùng tiền nhờ người khác giúp đỡ và hợp tác, Lý Tống chỉ trốn một mình và mọi kế họach từ A đến Z đều chính tự mình vạch ra và thực hiện. * Ngoài ra, Henri chỉ chú tâm vượt rào “ra“ vì sự sống còn của bản thân, Lý Tống còn 3 lần vượt rào “vào“ các Phi trường (2 lần Phi trường Tân Sơn Nhất và 1 lần Phi trường Ubon Rachathani tại Thái Lan, tức Tổng cộng 9 lần bằng Henri Charrière) để đánh cắp máy bay, thi hành các Điệp vụ vì sự sống còn của Dân tộc VN. Sáu lần vượt ngục xẩy ra lần lượt tại:(1) Nhà tù Lam Sơn (Tại đây Lý Tống thường được bạn đồng tù nhắc lại câu nói bất hủ: “Bắn đi! Lý Tống này chết đi còn có trăm ngàn Lý Tống khác!“ (2) Nhà tù A.30 (Tại đây, Đại Úy Ngọc, bạn tù, thường nhắc lại câu nói của các thanh niên Miền Thùy Dương Cát Trắng ái mộ: “Lý Tống là Thần tượng Tuổi trẻ Nha Trang“; (3) Phòng giam An ninh tại Nhà ga Nam Vang ; (4) Nhà tù 7708 ở Nam Vang ; (5) Trại Nong Samet tại biên giới Miên-Thái và (6) Nhà tù Xuân Phước tức A.20. Thành tích vượt ngục được Ông Julian, Trưởng Phòng Phản gián Singapore, đánh giá: “Lý Tống là bậc thầy của Papillon.“ Lần vượt ngục thứ nhì, sau gần 6 năm tù, Lý Tống đã thực hiện đúng câu đã từng tuyên bố: “Các ông có quyền bắt tôi, bỏ tù tôi, nhưng quyền ’tự thả, tự phóng thích’ khỏi nhà tù lúc nào là quyền của tôi!“ Lý Tống trốn thoát Trại tù A.30 tỉnh Phú Khánh ngày 12/7/1980. Ra khỏi chốn tù đày, về đến Sài Gòn, Lý Tống đột nhập phi trường Tân Sơn Nhất 2 lần dự định cướp máy bay ném bom Bộ Chỉ Huy tại Trại A.30 để cứu bạn tù như đã hứa. Mưu sự không thành do toàn bộ phi cơ VNCH bị bộ đội CS “làm thịt’’ bán sắt vụn, tháng 9/1981 Lý Tống rời quê hương tìm tự do bằng đường bộ, xuyên qua 5 quốc gia, dài hơn 3 ngàn cây số, trong thời gian gần 2 năm, trốn thoát 3 nhà tù, cuối cùng bơi qua eo biển Johore Baru từ Mã Lai đến Singapore, và được chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận cho đi định cư tại Mỹ vào ngày 1/9/1983. Cuộc hành trình vượt biên tìm tự do của Lý Tống ly kỳ vô tiền khoáng hậu, độc nhất vô nhị của thế kỷ 20 được Tổng Thống Ronald Reagan vinh danh qua nhận định: “Your courage is an example and inspiration to all who would know the price of freedom“ (Sự can trường bất khuất của Lý Tống là một biểu tượng và nguồn cảm hứng cho những ai muốn biết cái giá của tự do); và được ca tụng bởi những Tờ báo, Tạp chí nổi tiếng nhất thế giới như: Barry Wain của The Wall Street Journal: “Ly Tong is in a class by himself,“ và Anthony Paul của Reader’s Digest: “His flight has become o­ne of the great escape saga of our time.“

Lý Tống đến Hoa Kỳ dừng chân đầu tiên tại Thành phố Boston, đúng ngày sinh nhật 1/9/1984. Lý Tống nộp đơn học trường Harvard nhưng bị từ chối vì không có “học bạ“ và không đủ khả năng tài chánh trả học phí tại trường học đắc đỏ nhất Mỹ quốc. Lý Tống đã tuyên bố: “Hôm nay tôi xin làm HọcTrò, Harvard từ chối. Sau này Harvard mời làm Thầy, tôi cũng sẽ từ chối!“ Sau khi chu du qua các Tiểu Bang New York, Washington DC, California, Texas... Lý Tống định cư tại New Orleans, Louisiana, làm Quãn lý China Nite Club, lập Đảng “Trừ Gian Diệt Bạo“ đơn thương độc mã “bắn chết“ một tên cướp Mỹ đen ngày 9/7/1984 và sau đó đánh “tắt thở“ một tên anh chị VN.

Sau 9 năm đèn sách, Lý Tống lần lượt đậu các bằng Cử Nhân Khoa Chính Trị và Cử Nhân phụ Khoa Pháp Văn (1988), Thạc sĩ (11/8/1990). Lý Tống được Sử gia Tiến sĩ Stephen E. Ambrose ví với một vị Tổng Thống vĩ đại của Hoa Kỳ:“ Like Eisenhower, a fighter for freedom, a hero from another war.“ Năm 1992 Lý Tống hoàn tất chương trình Tiến sĩ Chính Trị ngành Bang Giao Quốc Tế và chuẩn bị trình Luận án Tiến sĩ tại Đại Học New Orleans về đề tài “Học Thuyết Chất Xúc Tác: Cách Mạng Và Phản Cách Mạng’’ tức “Sức Mạnh Quần Chúng’’ (People’s Power). Nhân sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, Lý Tống trở về VN áp dụng học thuyết do mình phát kiến, được nhiều quốc gia áp dụng thành công đã lật đổ 23 Chế Độ độc tài trên thế giới trong 2 thập kỷ qua, để thực hiện cuộc “Cách Mạng Đua Xe’’ bằng cách đột nhập phi trường Ubon Rachathani của Thái Lan đêm 1/9/1992, định đánh cắp phi cơ bay về Sài Gòn dội bom kho xăng Khánh Hội vào dịp Quốc Khánh VC ngày 2/9/1992 để gây bạo loạn và tạo nên Chất Xúc Tác, đốt lên ngọn lửa đấu tranh tại quê mẹ. Điệp vụ bất thành vì bình điện phi cơ yếu, mở máy không nổ, Anh chuyển sang phương án 2, khống chế chiếc Air Bus 321-200 cuả Hàng Không VC ngày 4/9/1992 từ Bangkok về Sài Gòn, thả 50 ngàn truyền đơn kêu gọi đồng bào Tổng Nổi Dậy lật đổ chế độ bạo quyền CS. Lý Tống định chun qua cửa sổ hẹp của phòng lái (cocpit) thì bị áp suất và gió mạnh hút ra khỏi phi cơ và nhờ dù không mở nên thoát hiểm khỏi hàng trăm họng súng Phòng Không VC đang ghìm chờ và 2 chiếc MIG bám sát trên Không phận Sài Gòn và sau đó thoát chết nhờ rơi vào giữa ao rau muống. Sau 4 giờ trốn tránh truy nã, Lý Tống bị bắt, bị kết án 20 năm tù và bị đòi bồi thường ½ triệu Mỹ Kim vì làm hư 2 cánh cửa phi cơ khi mở nhảy dù, với câu tuyên bố bất hủ trước Tòa VC: “Tôi Quốc tịch Việt Nam Cộng Hòa“ và “Tôi trở về đây nhân danh Tổ quốc, Công lý để lật đổ Chế độ CS. Các ông cũng nhân danh Tổ quốc, Công lý để kết tội tôi. Tại phiên tòa này các ông là quan tòa, tôi là bị cáo. Nhưng ngoài phiên tòa này còn có Tòa án Lịch sử và toàn Dân VN sẽ là những vị quan tòa công minh nhất, họ sẽ định công, định tội tôi và các ông!“ Lý Tống tuyệt thực 48 ngày tại Khám Chí Hòa, bị chuyển đến Nhà tù Xuân Lộc nhưng Trại không dám nhận sợ Lý Tống trốn trại Giám Đốc phải vào tù thế chỗ! Khi chuyển ra Nhà tù Xuân Phước, Lý Tống vượt ngục thất bại nên Đầu vụ 5 Nhóm đều bị chuyển ra Miền Bắc, Nhà tù Ba Sao, Nam Hà. Lý Tống đã Tuyệt Thực tổng cộng 6 lần trong 21 năm tù đày: (1) Aran Jail (Thái Lan ) 7 ngày ; (2) Khám Chí Hòa 48 ngày ; Nhà tù Ba Sao, Nam Hà, 1 tháng ; Nhà tù Rayong (Thái Lan) 2 lần: Lần đầu 6 tháng và lần nhì 33 ngày và Trại tù Klong Prem 52 ngày. Tại Nhà tù Ba Sao, Lý Tống tuyệt thực 1 tháng, trong đó có 3 tuần bị cúp nước uống, nhưng kết thúc thắng lợi và Bộ Nội vụ đã chấp thuận 4 Yêu Sách của Lý Tống: 1. Tù Chính trị được ở riêng. 2. Không lao động. 3. Được sinh hoạt bình thường. 4. Được đọc sách báo tự do (kể cả sách báo từ Mỹ gữi về). Lý Tống đã từ chối hớt tóc với câu tuyên bố trước mặt Giám Đốc Trại: “Ông có thể cắt đầu tôi nhưng không thể cắt tóc tôi.“ Và khi viết “Thu Hoạch“ học tập Nội Quy, Lý Tống đã đọc bài nầy trước 4 bạn tù cùng Khóa và Quãn giáo câu kết luận: “Tôi trở về đây để thay đổi, sửa đổi Luật pháp chứ không phải để tuân thủ và chấp hành Nội quy, Luật pháp rừng rú nầy!“ “Tôi nguyện sẽ cải tạo đến chừng nào Chế độ CS tốt mới về! ”

Ngày được Thái Lan trả tự do “Nói chung tôi cảm thấy cũng bình thường thôi, vì tôi đã ở tù (nhiều lần) 21 năm nay rồi ”

Cuối cùng, nhờ sự tranh đấu kiên trì của Đồng bào Hải ngoại và dưới áp lực của các cường quốc tự do, bạo quyền CS đã phải trả tự do cho Lý Tống và một số tù nhân lương tâm khác sau 6 năm bị giam cầm. Ngày 1/9/1998, đúng ngày Sinh nhật, tai Phi trường San Francisco, trước hàng trăm Đồng bào chào đón “Người từ cõi chết trở về“, Lý Tống tuyên bố: “Chúng ta đã bóp cổ CS đủ mạnh để chúng phải nhả 3 người chúng tôi hôm nay. Chúng ta cần phải bóp cổ CS mạnh hơn nữa để chúng phải nhả hết những tù lương tâm còn lại. Và chúng ta cần phải tiếp tục bóp cổ đến khi nào bạo quyền CS hoàn toàn tắt thở!“

Lý Tống đã viết lên trang sử đẹp nhất của đời mình, là niềm kiêu hãnh chung của những người con dân Việt. Lý Tống đã xem thường vinh hoa phú quí khi thành tài trên đất người, đã hy sinh mạng sống của mình cho chính nghĩa dân tộc, nói lên khát vọng tự do của con người, thắp lên hàng triệu ánh đuốc sáng rực bầu trời VN. Hành động phi thường quả cảm của Lý Tống đã được đồng bào toàn quốc và thế giới kính phục. Nhà thơ Hà Huyền Chi đã viết:

Một dũng cảm trên chót thang dũng cảm

Một hy sinh trên cao độ hy sinh.

Lý Tống đi, thế giới nghiêng mình

Chào chính nghĩa, chào Anh hùng dân tộc.

Ngày 1/1/2000, chỉ hơn 1 năm sau ngày trở về từ ngục tù CS, Lý Tống đã thực hiện một phi vụ đầy mạo hiểm khác. Nhân ngày Quốc Khánh thứ 41 của CS Cuba, và là ngày đầu tiên của thiên niên kỷ mới với hiện tượng Y2K có thể đình động mọi máy tính và Radar toàn cầu theo giới chuyên môn, Lý Tống đã bay đến Havana, Cuba, rải 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi toàn dân đứng lên lật đổ “Con Khủng Long Già Nua Fidel Castro,’’ làm kinh động cả thế giới, tạo thành huyền thoại một “Lưỡng Quốc Anh Hùng.’’ Hành động xả thân vì đại nghĩa của Lý Tống đã được người Cuba lưu vong, đặc biệt ½ triệu người trong cuộc Diễn Hành Ba Vua, nồng nhiệt vinh danh Anh Hùng và tri ân, do góp công lớn vào sự nghiệp chống Cộng toàn cầu.

Lý Tống dự tính đánh sập Lăng Hồ Chí Minh, một biểu tượng và long mạch của Chế độ CSVN, nên nhờ người liên lạc với Tướng Vàng Pao và Kháng Chiến Quân H’Mong để từ Lào bay về Hà Nội dội bom. Điệp vụ bất thành do Tướng Vàng Pao có tang, cắt mọi liên lạc. Nhân chuyến công du VN của Tổng Thống Bill Clinton, Lý Tống chuyển sang phương án thứ nhì, qua Cam Bốt chuẩn bị phi vụ kế tiếp. Do sự phản bội của người dẫn đường, phi vụ ngày 14/11 bị hủy bỏ, Lý Tống trở về Thái Lan, thuê 1 chiếc máy bay dân sự, dùng 15 ngàn MK tiền mặt và 5 ngàn MK hiện vật thuyết phục HLV người Thái hợp tác, bay đến Sài Gòn lần thứ nhì ngày 17/11/2000 để rải 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi dân chúng đứng lên lật đổ ách độc tài áp bức của CSVN. Lý Tống bay trở lại Thái Lan, đáp tại Phi Trường Utapao, và bị bắt giữ vì âm mưu cấu kết giữa Chính Phủ Thatsin Thái Lan và VC. Trước Tòa án Rayong, Lý Tống đã từng tuyên bố: “Tội Khinh mạn Tòa án không nặng bằng tội khinh mạn Công lý, nhất là kẻ coi thường Công lý, Luật pháp lại là Thẩm phán và Công tố viên!“ “Ngày nào tôi chưa đưa được các ông (Thẩm phán, Công tố Thái) vào tù, ngày đó tôi sẽ chết không nhắm mắt!“ “Quốc gia nầy cần một cơn ’Đại Hồng Thủy’ để tiêu diệt hết giống nòi thối nát, sa đọa. Và Bà Suthathif cần được đưa lên thuyền Noah để sinh ra một dân tộc mới xứng đáng với danh hiệu Vương quốc Thái Lan!“

Trong gần 7 năm bị giam cầm, Lý Tống luôn động não tìm biện pháp Giải thể Chế độ CSVN và chống lại bản án Không Tặc sai trái bịa đặt của Tòa án Thái Lan, cùng áp lực của Bạo quyền CS đòi Dẫn Độ Anh về VN xét xử và trừng trị. Với nỗ lực đấu tranh không mệt mỏi của Đồng bào Hải ngoại khắp thế giới, cùng cuộc Đảo Chánh lật đổ Chế Độ độc tài, tham nhũng của Thủ Tướng Thaksin của Nhóm quân nhân Thái, và những Biện Minh Trạng mới hùng hồn dựa trên các bộ Luật Không Tặc, Dẫn Độ, Không Hành, Chicago Convention 1940 và Công pháp Quốc tế mới nhận đựơc, với những bằng chứng và luận điểm chính xác, chặt chẽ, sắc bén đầy tính thuyết phục của Lý Tống, cuối cùng “Chính nghĩa thắng hung tàn,” ngày 3/4/2007 Toà Chung Thẩm Thái Lan đã ra Phán Quyết công nhận Phi vụ Lý Tống là một hành động Chính Trị, và trả tự do cho Lý Tống, đánh dấu bước thắng lợi lớn nỗ lực đấu tranh của Đồng Bào Hải ngoại và sự thất bại nhục nhã của CSVN.

Trong 10 tháng qua, kể từ ngày trở lại Hoa Kỳ, Lý Tống đã đi thăm đồng bào Việt Nam tỵ nạn khắp nơi trên toàn thế giới, từ Hoa Kỳ đến Canada, Úc Châu và Âu Châu với thông điệp kêu gọi đồng bào hải ngoại đoàn kết qua khẩu hiệu:“đoàn kết trong chia rẻ,’’ trình bày kế hoạch Giải Thể Chế Độ Cộng Sản Việt Nam bằng cuộc:“Cách Mạng Đua Xe,’’ và cảm ơn sự yểm trợ, tranh đấu của đồng bào trong thời gian 7 năm tù đày tại Thái Lan. Ngoài ra Lý Tống đã tích cực tham dự các cuộc tranh đấu chống Trung Cộng chiếm Trường Sa-Hoàng Sa, yểm trợ đồng bào tỵ nạn tại Phi Luật Tân, thương phế binh tại Việt Nam, dựng Builboard Linh Mục Nguyễn Văn Lý tại Bắc Cali, yểm trợ các nhà đấu tranh quốc nội, dân oan, và các hoạt động chống Cộng khác tại hải ngoại với tổng số tiền 54.000 Mỹ Kim, đặc biệt bắt đầu tuyệt thực từ 12 giờ trưa ngày 15/2/2008 chống lại Nghị Quyết phản dân chủ của Nghị viên Madison Nguyễn đã vận động bằng những thủ thuật xảo quyệt, gian trá để đòi lại tên Little Saigon, trả lại danh dự cho Cộng Đồng và trừng phạt kẻ phản bội bằng hình thức truất nhiệm. Cuộc tuyệt thực tự phát đã được đồng bào ở Bắc Cali yểm trợ tích cực bằng sư hiện diện của trên 700 đồng hương đến và ký tên, đồng thời yểm trợ tài chánh hơn 12 ngàn Mỹ Kim tính đến trưa ngày 16/2/08 tức sau đúng 1 ngày tuyệt thực! Song hành với cuộc tuyệt thực, biểu tình mỗi Thứ Ba Đen, dùng Luật Sư để sau khiếu kiện, tranh tụng, cuộc tập hợp lực lượng vào ngày 4/3/2008 phải lên đến hàng ngàn, hàng chục ngàn người mới có thể đạt thắng lợi 100%, tiêu diệt âm mưu từng bước “đỏ hoa" Bắc Cali của các thế lực thân Cộng, phản bội lý tưởng Quốc Gia hiện nay.

Ngoài các câu đã trích dẫn, Lý Tống còn có các Tuyên bố nổi tiếng sau:

Ta cúi đầu, cộng cỡi cổ. Ta đứng dậy, cộng sụp đổ!

Mưu sự tại Lý Tống, Thành sự tại Đồng Bào!

Thà bị nhầm lẫn hơn là vô trách nhiệm!

Và các câu thiên hạ nhận xét về Lý Tống:

Anh là người đàn ông hướng dẫn được định mạng đời mình (Hạnh Sài Gòn).

He made himself a torch for the whole world to exterminate the Communist (The Orange County Register).

Ly Tong is a great American (Congressman Dana Rohrabacher).

Washington State Senate recognizes the valiant efforts deserve the respect, admiration, and acknowledgment of all.

Các Danh hiệu của Lý Tống do báo chí ngoại quốc gọi và đặt ngoài Black Eagle và Kinh Kha thời đại gồm: James Bond 007, Papillon, Top Gun, Leaflet Cowboy, Robin Hood, Don Quixote, Folk Hero, True Patriot, Mr. Impossible, The Last Action Hero, Resistance Icon, Freedom Fighter, Mr. Franklin (vì trước kia chỉ yểm trợ bằng những tờ giấy bạc 1 trăm Mỹ Kim có hình Ông Franklin và sau nầy số tiền yểm trợ tăng lên với đơn vị tối thiểu 1 ngàn Mỹ Kim, như 1 ngàn, 4 ngàn, 8 ngàn, 27 ngàn Mỹ Kim chẳng hạn...)

LÝ TỐNG, EM TÔI



ĐẾN cuối tháng 4 năm 1987 tôi mới biết tin về Lý Tống, em tôi.
Tống đã qua Mỹ, cũng như Xuân-Sơn, con trai của tôi.  Thoát khỏi cõi địa-ngục này, ra với Thế-Giới Tự-Do là một may-mắn lớn nhất trong đời người dân Việt-Nam hiện nay.

LÝ Tống tên thật là Lê Văn Tống, sinh ngày mồng 1 tháng 9 năm 1945 tại Làng An-Cựu, Huyện Hương-Thủy, Tỉnh Thừa-Thiên.

Ngày 23-8-1964, Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Quảng-Đức có tổ-chức một bữa tiệc.  Vừa mới bắt đầu thì Lê Văn Tống được viên Trưởng Xe Tuần-Cảnh hướng-dẫn vào phòng. Quan-khách không cho Tống đi tắm rửa, mà bắt ngồi vào bàn liền.
Tống xác-nhận những điều đã viết trong thư gửi tôi trước đó không lâu, là em quyết-định nghỉ học, đi chơi một vòng từ Trung-Nguyên lên Cao-Nguyên, rồi vào Sài-Gòn xin gia-nhập Không-Quân, nên ghé thăm tôi.

Có lẽ đây là lần đầu tiên học-sinh Lê Văn Tống có dịp chuyện-trò thoải-mái một lần với nhiều viên-chức và sĩ-quan cao-cấp: đại-tá Tỉnh-Trưởng kiêm Tiểu-Khu-Trưởng, đốc-sự Phó Tỉnh-Trưởng Hành-Chánh, trung-tá Tiểu-Khu-Phó kiêm Phó Tỉnh-Trưởng Nội-An, các Trưởng-Ty, các trung-tá Trưởng Ty An-Ninh Quân-Đội và Tỉnh-Đoàn-Trưởng Bảo-An, các viên-chức và sĩ-quan cố-vấn Hoa-Kỳ, v.v...  Chắc-chắn là Tống đã nghe nhiều điều bổ-ích liên-quan đến quân-ngũ và Chính-Quyền.
Sau khi quan-khách ra về, Tống tiếp-tục ngồi lại với các đợt thực-khách khác từ các Quận & Xã về dự tiệc, vì họ rất khoái nói chuyện với "em ông Trưởng-Ty" mãi cho đến khuya.
Sau bữa tiệc ấy, chắc hẳn là lần đầu tiên Lý Tống uống rượu, mà lại uống nhiều, em say liên-tiếp hai ngày, chỉ nằm và cười một mình.  Các thuộc-viên của tôi chốc chốc lại vào thăm Tống và nói với nhau: "Anh ấy thật là hiền-lành!"
Ở chơi với tôi đến ngày 02-9-1964 thì Tống lên đường vào Sài-Gòn thực-hiện chí-hướng của mình.

Qua năm 1965, một hôm trung-tá Phan Quang Điều, Trưởng Ty An-Ninh Quân-Đội địa-phương, mang hồ-sơ của Tống đến, để tôi đọc, xác-nhận, và ký tên bảo-đảm về phương-diện an-ninh chính-trị cho Tống.
Thế là em đã trở thành quân-nhân.

THỜI-GIAN 1970-1973, tôi coi Ngành Đặc-Cảnh Vùng II, văn-phòng đặt tại Nha-Trang; Tống thường về thăm.
Có hai hình-ảnh về em đã in đậm nét trong trí nhớ tôi.
Thứ nhất, hầu như lần nào Tống cũng dẫn theo một cô bạn gái, mỗi lần một cô khác nhau, và cô nào trông cũng xinh.  Đó là chưa kể những cô mà tôi cũng như người nhà không có dịp thấy.  Trong nhà, ngoài đường, ai cũng khen em có số đào-hoa.  Vợ tôi hỏi em: "Sao chú chưa lập gia-đình?"  Tống cười: "Em đang còn bay nhảy mà!"
Thứ hai, Tống có thói quen lái xe thật nhanh.  Xe của tôi thì có chiếc sơn màu xanh+trắng của Cảnh-Sát, có chiếc sơn màu trắng sữa và mang bảng số ẩn-tế của thường-dân, mà Tống cứ lái vụt vào phi-trường quân-sự Long Vân cũng như một số đơn-vị quân-sự khác, không ngừng lại tại các trạm kiểm-soát của Quân-Cảnh, khiến các sĩ-quan an-ninh thỉnh-thoảng lại gọi than phiền với tôi.  Các con tôi hỏi: "Chú lái xe gì mà nhanh dữ thế?" Tống đáp: "Thì chú bay mà!"

MỘT hôm, không lâu trước ngày Quân-Khu I thất-thủ, trong thời-gian tôi làm Giám-Đốc Đặc-Cảnh Vùng này, Trung-Tâm Hành-Quân của Sư-Đoàn I Không-Quân gọi điện-thoại báo tin là Tống đang bay từ Bửu-Sơn ra Đà-Nẵng để đến thăm tôi.  Tôi rất mừng, vì tôi đã ra Vùng I từ cuối năm 1973, đến nay mới có dịp gặp lại nhau.  Tôi vội vào phi-trường đón em.
Gặp nhau tôi mới biết là Tống đang gặp phải một chuyện khó-khăn.  Số là Tống được cấp trên tín-nhiệm giao thêm phần-vụ quản-lý Câu-Lạc-Bộ Không-Quân ở phi-trường Bửu-Sơn.  Vốn tính bay-bướm, Tống tuyển một cô-gái vào phụ việc, hẳn-nhiên là đẹp, giao cho cô-ta cất giữ tiền-nong.  Cô thủ-quỹ ấy ôm trọn số tiền mấy trăm ngàn đồng trốn đi.  Tống được Cấp Trên hạn cho một thời-gian ngắn để kiếm đủ số bù vào.  Biết tôi là một viên-chức liêm-khiết, mà nhà lại nghèo, khó giúp được em; nhưng vì là chỗ anh+em, vui/buồn có nhau, nên Tống ra đây tìm tôi.

Đó là lần cuối anh+em chúng tôi gặp nhau khi còn ở trên đất nước Việt-Nam.

TÔI bị Việt-Cộng bắt ngày 17-4-1975, và ra khỏi Trại "Cải-Tạo" (sau cùng là trại Tiên-Lãnh, thuộc huyện Tiên-Phước, tỉnh Quảng-Nam) ngày 20-4-1987.  Hai ngày sau, về đến nhà ở Nha-Trang, tôi mới biết là Lý Tống còn sống, và đã đến chốn an-toàn.

Em tôi là phi-công cuối-cùng và duy-nhất của Không-Quân Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa, lái phản-lực-cơ A-37 ném bom lên đầu Việt-Cộng để cản đường chúng tiến vào Miền Nam, rủi bị bắn gãy phi-cơ, nhảy dù xuống đất thì bị địch bắt, trên Quốc-Lộ số 1, Thị-Xã Cam-Ranh, ngày 05-4-1975.  Tống bị tống-giam nhiều nơi, trong đó có trại A-30 của Tỉnh Phú+Khánh Việt-Cộng, vùng đất trước kia là Tỉnh Phú-Yên.

SAU một thời-gian thấy hơi yên-yên, các thuộc-viên cũ của tôi lần-lượt tìm đến thăm tôi.  Những người đã từng ở trại A-30 trong cùng thời-gian Lý Tống bị giam ở đó, đã kể lại cho tôi nghe thái-độ bất-khuất của em trước mặt kẻ thù; nhất là có lần bị chúng bắt quỳ mà Tống quyết không chịu quỳ, bị chúng dí súng vào đầu và bắn xéo qua bên tai mà Tống vẫn cứ dõng-dạc quát lớn: "Bắn đi! Lý Tống này chết thì sẽ còn có trăm ngàn Lý Tống khác nữa!"  Bản-lĩnh cao-cường cùng với câu nói lịch-sử đó đã được nhiều người, nhất là dân Phú-Yên và Khánh-Hòa, dù chỉ ở Trại A-30 sau ngày em đã trốn thoát nơi đây, hoặc ở ngoài đời mà chỉ được nghe người khác truyền miệng với nhau, kể lại với tôi với lòng cảm-phục vô-biên.

Trong giới Cảnh-Sát Quốc-Gia, có một nhân-vật nổi tiếng ngang-bướng; đó là trung-tá Nguyễn Văn Can, cựu Phó Giám-Đốc Cảnh-Sát Công-An Trung-Nguyên Trung-Phần, cựu Trưởng Ty CSQG Tỉnh Quảng-Ngãi.  Can cũng bị giam ở trại A-30, và được mọi người kính phục, vì anh cũng đã công-khai chống lại Ban Giám-Thị và bọn cán-bộ quản-giáo; điển-hình là việc anh vẫn trước sau không chịu hát bài "Bác cùng chúng cháu hành-quân".  Việt-Cộng hạch hỏi lý-do, anh đáp: "Tôi có cùng đi hành-quân với 'Bác' lần nào đâu?"  Trong năm 1991, trên đường từ Huế trở vào Sài-Gòn, Can ghé thăm tôi ở Nha-Trang.  Khi đề-cập đến Lý Tống, chính anh cũng không tiếc lời khen-phục em tôi.

Con-gái thứ ba của tôi, Xuân-Lộc, bị bắt về tội vượt biển, cũng có thời-gian bị đưa ra giam ở Trại A-30 nói trên.  Cũng vì Lý Tống đã được mọi người trong Trại cũng như ngoài Trại biết đến, nên hầu như ngày nào cũng có nhiều tù-nhân lẫn với thường-dân tìm cách đến gần con tôi, để "xem mặt cháu của Lý Tống".

TẠI Nha-Trang, có một người con-gái đẹp, tên Thu-An.  Cô là sinh-viên đại-học ở Hoa-Kỳ, về thăm nhà thì bị kẹt luôn vì vụ Việt-Cộng tiếm chiếm Miền Nam.  Thân-phụ của cô là một sĩ-quan Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa, cũng bị tập-trung "cải-tạo" tại Trại A-30.  Thu-An đến thăm+nuôi cha, để ý thấy Tống lần nào cũng đi chân trần, thản-nhiên giẫm lên gai nhọn, đá sắc, đất nóng, than hồng.  Thấy hiện-tượng lạ, Thu-An tưởng Tống không có gì mang, bèn gửi biếu Tống một đôi dép cao-su.

Những lần đến Trại sau đó, cô thấy Tống luôn mang theo đôi dép nói trên, bằng cách buộc dây đeo trên vai mình, còn chân thì vẫn đi không.

Thu-An vượt biển, bị bắt, bị giam cùng Trại A-30.

Được nghe kể lại về những thành-tích hào-hùng của Tống, lại tận mắt thấy sức mạnh tinh-thần phi-thường của chàng thanh-niên, người đẹp Nha-thành đã dành hẳn cho em tôi một mối tình đẹp như mộng và thơ.

Sau khi vượt thoát được Trại A-30, Lý Tống đã ghé đến thăm Thu-An, để chào từ-biệt trước khi đi tiếp vào Sài-Gòn tìm cách vượt biên.

Tống đã ra đi theo chí tang-bồng, biết đến bao giờ mới gặp lại nhau!

SAU đó, Thu-An qua Đức, và lập gia-đình.

Cha+mẹ Thu-An với tôi là chỗ đồng-hương, cùng quê Hưng-Yên.  Bà-mẹ thường đến thăm tôi.
Năm 1990, bà đi thăm con ở Tây-Đức về, cho tôi biết là Lý Tống có xuất-bản một cuốn sách, nhan đề "Ó Đen".  Cuốn sách ấy đã đến tay Thu-An.  Bà có đọc nó ở Đức, và nói với tôi: "Đáng lẽ Tống nên tránh nhắc và in ảnh của Thu-An trong sách, khi người con-gái đã lập gia-đình".
Năm 1991, Thu-An cùng chồng và hai con về Việt-Nam; tôi có gặp và mừng cho Thu-An có một người chồng đẹp trai, rất cưng yêu vợ, thật là xứng đôi.

NHỮNG người quen-biết cũ của anh+em chúng tôi cho tôi biết là Lý Tống đã xâm-nhập vào phi-trường Tân-Sơn-Nhất, nơi được Việt-Cộng canh gác kỹ-càng.  Thế mà Tống leo lên được một chiếc phi-cơ, định đánh cắp nó, nhưng bị trục-trặc máy-móc nên không lái bay đi đuợc; song đã thoát ra an-toàn.  Trong hành-động này, đã có một vài người thân, trong đó có cả người đẹp, đồng lòng tiếp sức với em.
Bà-con còn kể lại rằng, trong những ngày Tống trốn-tránh Công-An Việt-Cộng ở Sài-Gòn, vào năm 1980, có nhiều cô gái đã đến với Tống; thậm-chí họ còn ghen nhau, làm người chủ nhà hết hồn.

BẢY năm sau đó, được tin tôi mới từ Trại "Cải-Tạo" về nhà, một người con-gái tên Hạnh từ Sài-Gòn gửi thư ra Nha-Trang thăm tôi, cho biết địa-chỉ, và ngỏ lời mời, khi nào có dịp tôi vào Sài-Gòn thì ghé thăm cô, để cô được dịp làm quen, vì cô là một bạn cũ của em tôi.  Nội-dung lá thư trang-nhã, nét chữ viết đẹp, lời-lẽ lễ-phép, thân-mật, nhưng tôi cảm thấy có ngụ trong đó một chút tự-tin và tự-hào.  Tống đã từng có không biết bao nhiêu bạn gái, thuộc nhiều thành-phần...  Bảy năm qua rồi, còn gì!  Ý Hạnh muốn cho tôi thấy ở cô có một giá-trị nào đó; ít nhất thì cô cũng có nhà cửa đường-hoàng, vẫn còn nặng tình với Tống, còn muốn ra mắt bà-con...

Cuối năm 1991, nhân dịp tôi vào để lập thủ-tục xuất-cảnh tại thành-phố thủ-đô xưa, Hạnh đến thăm tôi.  Qua cơn dâu bể, tôi chưa thấy có một cựu-nữ-sinh-viên Văn-Khoa Sài-Gòn nào còn ở lại với quê-hương khốn-khổ mà còn giữ được dáng-vóc yêu-kiều của một thời xa-xưa như Hạnh của em tôi.
Hạnh cho tôi biết nội-dung của cuốn "Ó Đen", mà Tống lén-lút gửi về từng phần, về cuộc vượt-biên vượt-biển lịch-sử của Lý Tống mà cả thế-giới đều đã ngợi-ca: trong sự-nghiệp đó, ở giai-đoạn đầu, tuy đánh cắp hụt phi-cơ, Hạnh đã đóng-góp một phần vô-giá cho Tống đột-nhập phi-trường.
Tôi hỏi Hạnh có muốn đi Mỹ không.  Biết ý tôi hỏi có muốn qua với Tống không, Hạnh đáp: "Không".  Tôi hỏi vì sao.  Trả lời: "Vì nếu qua Mỹ thì phải làm lại tất cả".  Tôi hiểu ý Hạnh, không phải nói về công-ăn việc-làm, mà nói về tình-cảm giữa hai người.  Tôi hỏi: "Sao phải làm lại?"  Hạnh đáp: "Làm lại về phía anh ấy, chứ về phía em thì có gián-đoạn gì đâu!"  Tôi hỏi Hạnh về tương-lai, cô đáp: "Em sẽ ở vậy trọn đời!"  Tôi lại hỏi thêm: "Tống có còn gì dành cho em không?"  Hạnh nhìn thẳng vào mắt tôi: "Anh ấy nếu không còn gì cho em, thì vẫn còn có một cái gì vô-cùng cao-đẹp hơn, cho mọi người!"  
Tình yêu của Hạnh đã chuyển từ một vô-vọng vị-kỷ sang một kỳ-vọng vị-tha.

TỪ cách nửa vòng quả đất, Tống được tin tôi đã về nên gửi thư về thăm tôi.  Và khi Tống đang chuẩn-bị luận-án tiến-sĩ thì em có gửi cho tôi hai bản lược-đồ, nội-dung chủ-đề "Integrative Elephantism and the Causes of War Initiation" và "The Bull's Eye of Integrative Elephantism".  Vì không kèm theo bản văn nên tôi không thể hiểu được ý chính; chỉ thấy lờ-mờ:

Lược-đồ thứ nhất "Học-Thuyết Đại-Tượng Nhất-Thống (?) và Những Nguyên-Nhân Khởi-Chiến", là một con voi đứng trên nền-tảng kỹ-thuật bằng hai chân sau (Năng-Lực Công-Nghiệp và Năng-Lực Quân-Sự), đưa cao hai chân trước lên (Năng-Lực Chính-Trị và Đặc-Tính Quốc-Dân), cho thấy cái bụng là Lĩnh-Thổ, cái lưng là Dân-Cư, cái đuôi vẫy lá cờ Mỹ, Chủ-Nghĩa Lý-Tưởng Đạo-Đức, cái cổ là An-Ninh Quốc-Gia, cái tai là Chủ-Nghĩa Hiện-Thực Chính-Trị, đầu đội chiếc mũ biểu-trưng USA, đôi mắt là Quyền-Lợi Quốc-Dân, cặp ngà là Tinh-Thần Phản-Cách-Mệnh; cái vòi quấn quanh và nâng lên cao một cô thiếu-nữ mặc quần-áo tắm (không rõ là để quật chết hay để tung hô) với cái nhãn-hiệu Chủ-Nghĩa Đế-Quốc (không rõ để chỉ cô gái hay chỉ cái vòi);
Lược-đồ thứ hai là "Trung-Tâm-Điểm (hoặc Yếu-Tố Thành-Công) của Học-Thuyết Đại-Tượng Nhất-Thống (?)" cho thấy 5 cấp-độ: giữa Hòa-Bình và Cạnh-Tranh 20%, từ Cạnh-Tranh đến Tranh-Chấp Nhẹ 40%, từ Tranh-Chấp Nhẹ đến Tranh-Chấp Nặng 60%, từ Tranh-Chấp Nặng đến Bờ-Vực Chiến-Tranh 80%, và từ đó đến Chiến-Tranh 100%, với nhiều phụ-chú chi-tiết linh-tinh.
Tôi chỉ hiểu được thế thôi, và lại tự hỏi chẳng lẽ Tống muốn nói về chính-đảng Cộng-Hòa của Mỹ mà biểu-tượng là Con Voi, hay muốn triết-lý về câu chuyện một số người mù "thấy" Voi của Việt-Nam?  Chắc phải là một kết-luận cho một công-trình nghiên-cứu lớn về tình-hình toàn-cầu.  Chung-quy tôi vẫn chưa hiểu Tống muốn nói gì.  Chính-trị mà!

TỐNG tiến-hành nhiều dự-án cùng một lần.  Thí-dụ em đã nhờ tôi hợp-tác soạn-thảo một tác-phẩm mệnh-danh "Tự-Điển Thi-Nhân"; nhưng đó chỉ là một cuốn sách gợi ý, gợi vần, tìm chữ cho người mới tập làm thơ, sắp xếp theo thứ-tự từ-điển:  A thì "lắm a?", "thế a?", rồi đến "ba-ba", "thu-ba", "yên-ba", v.v...  Tự-điển này gồm ba thứ tiếng Việt-Anh-Pháp: Tống muốn giúp cho cả những người nói tiếng Anh, tiếng Pháp cũng có thể dùng nó để chọn chữ, gieo vần, làm thơ Việt-Nam!

*

LÒNG tôi nôn-nao đợi ngày lên đường.
Qua Mỹ với Tống tôi sẽ thấy rõ, chắc là toàn những việc làm động-địa kinh-thiên, của một anh-hùng hậu-chiến Việt-Nam!

Videos

8:57
Người hùng Lý Tống
Haivannews
YouTube - Apr 8, 2007
6:50
Anh Hùng Lý Tống
Cánh Thép Channel
YouTube - Jun 17, 2012



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Hai đại quốc tang liên tiếp của CSVN: Nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh qua đời
Hấp hối trên giường bệnh, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng vẫn gửi điện chia buồn đến Tổng thống Sri Lanka
Âm mưu thâm độc của TQ phối hợp đảng CSVN tiêu diệt nam thanh niên để đàn ông TQ qua chiếm đoạt gái Việt làm thê thiếp đồng hóa theo kế hoạch mềm
Người TQ qua làm cướp trộm khắp nước
Con gái Đà Nãng đep, ngoan hiền duyên dáng nhất nước
Nguyễn Phú Trọng đến thanh tra Kiên Giang sào huyệt NTD bị hạ độc stroke đang chờ theo bác Hồ
Tháng tư 75: Lệnh rút khỏi Huế của Tổng thống Thiệu
Không hèn nhát rên than cam chịu như dân VN, toàn dân Sudan đứng lên biểu tình, Tổng thống độc tài 30 năm Omar al-Bashir bị phế truất và bắt giữ
Thời đại HCM người Hoa được trọng đãi, buôn ma túy, mại dâm, hối mại quyền thế khắp nước
Dựa thế Mỹ, dẹp bỏ sợ hãi tàu Kiểm ngư Việt Nam lấy hết can đảm gồng mình đẩy đuổi hai tàu đánh cá nước ngoài(TQ)
Có tiền thuê Công an CS làm chuyện bất nhân: Muốn chiếm tài sản, thuê công an gài ma túy để ‘tống’ bạn trai vào tù
Người hùng Lý Tống đã ra đi
Nhàm chán tư tưởng bác Hồ chủ nghĩa Mác Lê Nin, dân Hmong rủ nhau theo đạo Tin Lành thờ Chúa Trời
Tại sao người CS miền Bắc dễ hòa hợp với người TQ hơn đồng bào miền Nam
Chê trai Việt ham đàn ông da trắng, một phụ nữ VN tại Úc bị hiếp, đánh cướp tiền ép làm mại dâm- Dân VN lùn hạng nhất thế giới

     Đọc nhiều nhất 
Nguyễn Phú Trọng đến thanh tra Kiên Giang sào huyệt NTD bị hạ độc stroke đang chờ theo bác Hồ [Đã đọc: 735 lần]
Du khácn VN thăm thân nhân ở Đài Loan mang 2 ổ bánh tét có nhân thịt heo bị phạt 150 triệu đồng! [Đã đọc: 706 lần]
Tội đồ dân tộc Võ Kim Cự đang đinh cư tại Montreal, Canada [Đã đọc: 678 lần]
Tái chiếm Hoàng Sa [Đã đọc: 630 lần]
LẠI THÊM TÀI LIỆU VIẾT CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH LÀ NGƯỜI TRUNG QUỐC [Đã đọc: 629 lần]
Lãnh đạo ngu rước họa cho dân: Cuộc chiến 1979 với TQ có thẻ đã tránh được [Đã đọc: 562 lần]
Bí ẩn chùa Ba Vàng- Xử phạt bà Phạm Thị Yến 5 triệu đồng, tiếp tục điều tra hoạt động của chùa Ba Vàng [Đã đọc: 555 lần]
Người Mỹ gốc Tàu Đài Loan tranh cử tổng thống Mỹ năm 2020 hứa chia mỗi người dân 12,000$Ú mỗi năm [Đã đọc: 555 lần]
Liên Hiệp Quốc chỉ trích thành tích nhân quyền của CS Việt Nam nghiêm trọng [Đã đọc: 554 lần]
Trael.alot.com liệt kê Việt Nam là một trong 30 quốc gia không nên du lịch vì dân chúng gian manh bóc lột du khách thời XHCN! [Đã đọc: 549 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.