Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười hai 2018
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 11779664

 
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng 14.12.2018 16:29
Tín Đồ đã làm hư hỏng quý vị Lãnh Đạo Tôn Giáo...
25.09.2018 22:34

Cách xưng hô đối với người tu hành.

Văn hóa truyền thống dạy cho người Việt chúng ta kính trọng các bậc tu hành, vì những vị tu hành là những người đã dứt khoát trần tục, từ bỏ giàu sang danh vọng phú quý để tìm con đường tu thân, và từ đó, dẫn dắt người đời đến một cuộc sống thánh thiện, chân thiện mỹ.


Sở dĩ chúng ta trọng những người tu hành vì những vị nầy đã trở thành những kẻ hơn người. Họ đã từ bỏ được ba cái tầm thường ‘Tham Sân Si’ của giới phàm tục. Như vậy, những ai một khi quyết định xa gia đình, dứt bỏ phú quý danh vọng để tự nguyện trở thành kẻ phục vụ chúng sinh, lấy đức bác ái,

tinh thần từ bi hỷ xả làm lý tưởng để lo cho đời sống tâm linh con người, đồng thời chấp nhận làm kẻ thấp hèn trong xã hội cũng như quên mình để hiến dâng cho lý tưởng, thì đều được xã hội quý trọng.

Người Việt chúng ta rất sùng đạo, đó là vấn đề rất tốt.

Nhưng hành động trọng cha, kính thầy một cách quá đáng, có thể nói rằng đi đến lố bịch của một số con chiên, phật tử đã làm hư các thầy các cha, đồng thời biến các vị tu hành thành Phật, thành Chúa, là thần thánh oai nghiêm và quyền uy vô lượng (!)chứ không còn là những kẻ tu hành hèn mọn, mà những vị nầy đã tâm nguyện dâng hiến cuộc sống để trọn đời phục vụ phật tử, tín đồ cũng như con chiên!

Những hình ảnh chấp tay cúi đầu: “con lạy thầy, con lạy cha” làm cho các nhà tu hành quên hẳn vai trò một nhà sư, một cha xứ đạo...!  để rồi những vị nầy tự ban cho mình cái quyền linh thiêng, đại diện Phật, Chúa ban phát ân huệ cho chúng sanh, con chiên, và bắt người phàm tục phục dịch cho mình.

Hình ảnh và thái độ của thầy, cha ngày nay thường bị hư hỏng và đôi lúc trịch trượng bởi hai lý do:

Trước hết là số người sùng đạo có thái độ tôn trọng cha, thầy một cách quá đáng: việc gì của thầy, của cha làm đều tốt, đều đẹp; lời thầy, lời cha nói gì nghe cũng hay, cũng phải.

Thứ đến là một số tín đồ, giáo hữu cò mồi dựa vào tôn giáo để làm chính trị cũng như kinh doanh, họ bám sát vào thầy vào cha, nhà chùa, nhà thờ, đánh trống thổi kèn, chấp tay lạy sống thầy, cha, khúm núm trình thưa như đang đứng trước mặt quan quyền vua chúa ngày xưa!

Hành động nầy chẳng những đưa “cái tôi” của thầy, cha lên tận mây xanh; do đó, những cái tầm thường xấu xa trong lòng các vị tu hành đã không diệt được mà còn được bơm lên... thì “Tham Sân Si” trong lòng các vị tu hành càng ngày càng lớn hơn những người phàm tục nữa! 
Như vậy, tu hành đã không đạt được kết quả… mà một khi cái “Tham Sân Si” trong các vị tu hành thường xuyên bị dồn nén thì sẽ bộc phát dữ dội.

Nên nhớ rằng, các nhà tu hành một khi đã đi lạc đường, thì cái “Tham Sân Si” sẽ quậy tới bến còn hơn những người phàm tục!!!

Cá nhân tôi là người trong cuộc và đã chứng kiến tận mắt hai trường hợp, từ đó lòng tôi mất đi rất nhiều kính trọng đối với một số vị tu hành:

Trong một cuộc biểu tình, tôi được giới thiệu với một vị linh mục còn trẻ hơn tôi. Sau câu chào hỏi thân mật xong thì vị linh mục quay mặt đi nơi khác, hình như có thái độ không muốn nói chuyện với tôi nữa vì tôi đã thẳng thắn kêu bằng “cha” và xưng “tôi”. Có lẽ chữ “tôi” trong cách xưng hô không thích hợp giữa một giáo dân với một vị linh mục nơi đông người đã làm giảm giá trị một vị tu hành nên vị nầy đã quay mặt đi giã vờ nói chuyện với những người chung quanh.

Nếu tôi trịnh trọng gọi bằng cha thì phải xưng “con” như những người khác thì câu chuyện sẽ được tiếp tục trong tình thân mật! 
Tôi có thể gọi cha và xưng con trong nhà thờ, lúc xem lễ hay vào tòa xưng tội theo con người Kytô hữu của tôi.

Nhưng ngoài đời, trong một buổi biểu tình chính trị, thì giữa hai người tu hành và giáo dân cũng đều là những người dân tỵ nạn Việt Nam.

Tôi nghĩ rằng một người già trên 70 xưng “con” với một vị linh mục còn trẻ giữa nơi công cộng thì cũng khó nghe!

Như vậy trong bộ áo màu đen quý trọng đang mặc trên linh mục nầy, cái “sân si” vẫn còn quá nặng mùi trần tục trong một vị tu hành.

Dịp cúng thất cho một người trong gia đình, nhằm buổi cơm chay, tôi có dịp phải đi ngang qua phòng ăn - nối liền từ chân cầu thang đến chánh điện – trong lúc các vị sư đang dùng bữa.

Chuyện đập vào mắt tôi, vị trụ trì ngồi đầu bàn, sau khi ăn hết chén cơm vị nầy ngồi yên, không quay lại, đưa cái chén ra phía sau…thì một Phật tử chấp tay vái lạy ba cái, cúi mình xuống và đưa hai tay lên khỏi đầu đở lấy cái chén, lấy cơm xong lại cung kính dâng lên vị trụ trì như lúc đầu…trong lúc tô cơm đang nằm ngay trước mặt và trong tầm tay của vị trụ trì!

Phía bên kia, một Phật tử cầm quạt đang phe phẩy để cho thầy dùng cơm mặc dù Paris lúc đó đang mát trời!

Tôi thấy vị trụ trì nầy đã quên hẳn mình là kẻ tu hành mà có thái độ trịch trượng như một vị vua chúa ngày trước!

Trở về với đề tài, nhiều người hỏi tôi thời đại nầy làm nghề gì sướng nhất, tôi có thể trả lời tức khắc không cần đắn đo suy nghĩ rằng: Nghề Đi Tu”!

Một nghề không đòi hỏi vốn kiến thức, không cần đầu tư tài chánh mà chỉ cần thuộc vài bài kinh – như loại tu hành quốc doanh - là có thể hành nghề một cách dễ dàng.

Khi hành đạo, không cần làm việc, nhưng tài sản, nhà cửa, xe cộ, tiền bạc do con chiên, thiện nam tín nữ cung hiến cũng quá dư thừa cho phép những vị nầy ăn uống no say, vợ con đầy đủ và nếu muốn thì tình nhân cũng sẵn sàng có ngay!

Nhà cửa được giảm hoặc miễn thuế, ăn khỏi tốn tiền, có người hầu hạ, có kẻ làm bếp dâng lên tận miệng.

Có vị còn biến từ nhà ở cho đến nơi thờ phương thành cơ sở kinh doanh với giá bán cắt cổ từ cuốn sách cho đến gói thực phẩm.

Tất cả hoạt động kinh tế đều theo hình thức “chui” và chỉ thu tiền mặt.

Các lễ lộc phục vụ tôn giáo không có tình trạng miễn phí hoặc giảm giá cho nhà nghèo mà phải tuân theo theo từng bậc giá cả khác nhau.

Cước phí xin lễ, cầu nguyện đối với các vị tu hành người nước ngoài hoàn toàn do tín hữu tự nguyện không bắt buộc theo một hình thức khuôn mẫu nào.

Tôi chứng kiến một cha người Pháp đã từ chối số tiền lớn do một tín hữu người Việt Nam đến nhà thờ Tây xin lễ bình an cho gia đình.

Chẳng những thế, nhà thờ còn làm hóa đơn chính thức để ghi vào sổ của nhà thờ.

Nhưng trái lại, trong một dịp gặp một cha người Việt Nam để xin lễ, vị linh mục nầy cho giá đàng hoàng và tỏ vẻ không hài lòng khi tôi đề cập đến giá cả của nhà thờ!

Từ chỗ nầy, người ta xem các vị tu hành từ trong nước ra đến hải ngoại hành nghề tôn giáo với giá cả cắt cổ tín hữu và Phật tử một cách vô tội vạ!

Riêng việc tang chế, giá cả được ấn định bao nhiêu tiền cho cha, thầy đến tư gia, đến nhà xác để tụng niệm.

Bao nhiêu tiền để tổ chức theo hình thức lớn, trung bình, nhỏ, đối với một lễ tiễn đưa người quá cố,

Bao nhiêu tiền để mang cốt tro về chùa, nhà thờ… và...

Bao nhiêu tiền theo đẳng cấp giàu sang hay bình dân để thuê một cái hộc để đựng hũ cốt người chết!

Tiền nhiều thì nhà chùa, nhà thờ tổ chức lớn, với nhiều cha, nhiều thầy làm lễ...

Nhiều tiền thì tổ chức lễ riêng rẽ một cách trang trọng vào cuối tuần.

Ít tiền thì tổ chức cầu siêu tập thể và vào những ngày giờ làm việc.

Chính các thầy, các cha đòi hỏi giá cả để tổ chức những buổi lễ đình đám cho hôn nhân, cầu siêu, an táng, đưa hài cốt về chùa, về nhà thờ.

Những tiền lệ nầy đã tập cho tín đồ Phật tử những tính xấu, xem thường việc linh thiêng tôn giáo, đồng thời tạo cho những gia đình nghèo, thiếu phương tiện bị mặc cảm và đau lòng mỗi khi có người thân vừa nằm xuống.

Chắc tất cả mọi người đều công nhận rằng nghề đi tu chẳng những là một nghề ấm thân cho kẻ tu hành mà còn giúp họ trở thành triệu phú một sớm một chiều.

Chẳng mất một giọt mồ hôi, suốt đời không đóng thuế, nhà cửa được giảm tiền điện nước, lại còn hưởng trợ cấp đặc biệt của xã hội.

Cuộc đời tu hành thật đáng giá ngàn vàng, chỉ một sáng một chiều trở thành triệu phú, trở nên kẻ ăn trên ngồi trước và được trọng vọng nhất trong thiên hạ: 
Nhà cao cửa rộng, đi Mercedes, BMW, … có tài xế, ngày ăn no, đêm ngủ với vợ, ngày thì đệ tử tự nguyện (!), thời gian rổi rảnh thì đếm bạc giấy rồi đem cất vào tủ sắt …

Như vậy, nghề tu hành thời nay của người Việt quả thật là tuyệt hảo và độc nhất vô nhị của thế giới, tính từ thập niên cuối cùng của thế kỷ 20 đến nay.

Nhà thờ, nhà chùa đã biến thành cái chợ và hơn nữa các nơi nầy còn cạnh tranh tổ chức văn nghệ mừng Xuân, ca hát ăn uống…thì chắc Chúa và Phật cũng phải quay mặt trước tình trạng tu hành thời nay!

Bây giờ giới trẻ ai cũng muốn đi tu, một nghề “ngồi mát ăn bát vàng” mà được thiên hạ đội lên đầu, chắp tay vái lạy thì còn gì quý hơn khi phải phí cuộc đời gần 20 năm trong các nhà trường để rồi vác “cai' bằng” chạy đôn chạy đáo kiếm việc làm sau khi tốt nghiệp.

Cái thiên đường ‘đỉnh cao trí tuệ’ và ‘cái nôi nhân loại’ của chế độ cộng sản đã đẻ ra nhiều nghề quái gở: từ nghề ăn xin, mai mối, bịp bợm, nô lệ… đã nổi tiếng trên thế giới và bây giờ còn thêm cai' nghề đi tu thật độc đáo vô cùng ‘hoành tráng’  không có một quốc gia nào bắt kịp…!

Chính cộng sản đã dàn dựng lên hình thức “tu hành trưởng giả” nầy ngay từ trong nước để chứng tỏ với thế giới rằng Việt Nam hòan toàn có tự do tôn giáo.

Thật vậy, cần phải ghi nhận, trong nước đi đến đâu cũng gặp đầy dẫy nhà thờ, nhà chùa… là những khu vực nguy nga to lớn bên cạnh những ngôi nhà của con chiên, Phật tử vẫn còn nghèo nàn đói rách!

Các thầy, các cha thì đua nhau xin tiền để sửa sang cơ sở tôn giáo của mình càng lớn càng đẹp để tranh với chùa, nhà thờ bên cạnh!!!

Đi đâu, các vị tu hành cũng hân hạnh khoe rằng, ông nầy bà nọ là Phật tử hoặc con chiên nằm trong khuôn hội hay họ đạo dưới quyền!

Các vị tu hành đâu có hay rằng dưới mắt Chúa và Phật, những ông bà nầy là những tay ăn hối lộ, cướp của, giật vợ cướp chồng người ta, buôn bán cần sa, rửa tiền dơ mà các vị tu hành cứ đội lên đầu những người núp bóng tôn giáo cho mưu đồ chính trị, xem họ như một vinh hạnh của nhà chùa, nhà thờ.

Các vị tu hành cứ giành nhau ôm chân các ông bà nầy và ca tụng hết mình…thì thật tội nghiệp cho Chúa và Phật quá!  Việc tu hành không màng nghĩ đến, kinh kệ hằng ngày không quan tâm mà thầy cha chỉ chú trọng đến các hình thức phô trương bên ngoài.

Đó là “cái nghiệp tham sân si” đang lấn át các đức tính bình dị, liêm khiết, vị tha, bác ái trong con người các vị tu hành hiện nay.

Tình trạng thầy-cha mượn Phật-Chúa để phục vụ cho cái tham sân si vô đáy cá nhân đang thịnh hành đầy dẫy từ trong nước ra đến hải ngoại!

Cộng sản VNđố kỵ tôn giáo nhưng chúng lại xây dựng một số giáo hội gọi là quốc doanh nhằm thu nạp những vị tu hành mà tâm vẫn còn nặng nợ trần gian đồng thời cộng sản còn ‘sản xuất’ ra một số sư đỏ, cha đỏ để phân hóa các giáo hội chính thống, đồng thời chia đôi khối giáo dân cũng như Phật tử làm nhiều phe phái nhằm phá hoại tôn giáo.

Âm mưu của cộng sản VN là chúng tạo ra một lớp tu hành gồm thầy, cha quốc doanh với tất cả những cái xấu xa hơn những người trần tục, không ngoài mục đích để cho giáo dân, Phật tử nhìn thấy tư cách các vị lãnh đạo tinh thần để rồi từ đó họ sẽ xa dần Chúa và Phật …

Trong nước, chính cộng sản bỏ tiền xây dựng chùa, nhà thờ để đưa vào đó những cha-thầy quốc doanh với hai mục đích. Một là chứng minh với thế giới rằng Việt Nam là nơi mà các tôn giáo đều được phát triển tối đa, và hai là, chùa-nhà thờ là những cái ổ trú ẩn của những tên cộng sản đội lốt tôn giáo..

Tình hình ở hải ngoai cũng vậy, chùa và nhà thờ mọc lên như nấm, nguy nga đồ sộ, nhưng thử tìm hiểu tiền ở đâu để các thầy/cha vừa mua đất vừa xây những cơ sở tôn giáo vượt quá khả năng?

Đồng ý rằng tiền của do tín đồ Phật tử đóng góp, nhưng đó chỉ là số nhỏ nhằm che đậy bên ngoài, phần tài chính quan trọng là do cộng sản cung cấp để thành lập những động ổ an toàn cho bọn cộng sản mặc áo nâu, áo đen từ trong nước ra trú ẩn.

Trong nước thì giáo gian Huỳnh Công Minh, tổng thư ký tòa Tổng Giám Mục Sàigòn và cũng là ‘tổng tư lệnh’ giáo hội công giáo quốc doanh. 
Giáo gian nầy đang tận tình ‘điều khiển’ ngài Hồng Y Tổng Giám Mục ‘dính chàm’ Phạm Minh Mẫn.


Do đó tín đồ không lạ gì khi ngài Hồng Y thi hành lệnh một cách tích cực, từ vụ Cờ Vàng cho đến ‘tống khứ’ Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đi Vatican chữa bệnh theo yêu cầu của cộng sản Hà Nội.

Ngoài ra, linh mục nào muốn ăn ngon mặc đẹp, tiền bạc đầy túi, muốn được lấy vợ đẻ con chính thức công khai, muốn có nhà thờ to lớn và đông giáo dân (như Phan Khắc Từ) thì đến cúi mình trước mặt giáo gian Huỳnh Công Minh, ký giấy tờ cam kết rồi lãnh vài ba trăm triệu để xây nhà thờ và xây tổ ấm!

Trước năm 1975, tôi thường đến thăm và dùng cơm chay với nhiều vị Thượng Tọa trụ trì tại các chùa nhỏ (chùa nghèo) trong vùng Gia Định cũng như với những vị linh mục dòng Phanxicô hoặc dòng Vinh Sơn. Các vị nầy sống bình dị, mặc thô sơ, ăn uống thanh đạm.

Khi tiếp xúc với những vị nầy, tôi cảm nhận được Phật tính cũng như tinh thần Kytô thoát ra từ lời nói, cách cư xử đến cử chỉ và ánh mắt bao dung… Thâm tâm tôi lúc nào cũng quý trọng những vị chân tu nầy!

Nhưng ngày nay, với chủ trương diệt tôn giáo, cộng sản VN đã sản xuất ra một số quốc doanh để mưu đồ phá hoại các tôn giáo chân chính và thành phần nầy hiện đang đầy dẫy từ trong nước ra đến hải ngoại. Các chất bổ béo trong cơ thể các vị tu hành ngày nay quá dư thừa, thân hình các vị tu hành phì nộn và đa số mang bệnh nhà giàu (tiểu đường, cao huyết áp…) vì các cha cai quản họ đạo được con chiên mời dùng bữa luân phiên từ nhà nầy qua nhà khác. 
Các thầy thì được Phật tử làm các món chay dưới dạng tôm rim, cá chiên, cua lột, thịt kho tàu…giúp cho các thầy tự đánh lừa cả thị, xúc, vị giác của mình để được ngon miệng.

Như vậy cái “si” vẫn còn quá lớn, làm sao cho trọn kiếp tu!!!

Xin kết thúc bài viết:

Chống cộng sản thì phải chú tâm đến vấn đề tôn giáo vậnCSVN đã gài sẵn cha-thầy quốc doanh vào nhà thờ, vào chùa… nếu chúng ta vô tình hay thiển cận, vẫn tôn vinh, nuôi dưỡng và đùm bọc thành phần nầy thì Phật tử, con chiên đã tự chính mình ra tay diệt tôn giáo của mình.

Đinh Lâm Thanh

(Paris, Pháp Quốc)




Hai hình ảnh khốn nạn trong "sự cố" Trần Đại Quang

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Trần Đại Quang chết. Tội ác và số phận của kẻ ác bị chết dưới tay một tên ác khác, bàn dân thiên hạ đã nói nhiều, viết nhiều. Nói chung đó là cái chết khốn nạn của một tên cộng sản khốn nạn. Không cần nói thêm. Nhưng trong "sự cố" Trần Đại Quang, có 2 hình ảnh khốn nạn nổi bật:

Khốn nạn thứ nhất: ác quỷ trong chùa 



Hình ảnh trên, ác quỷ không phải chỉ là tên cựu trùm côn an Trần Đại Quang đã chết thảm dưới tay ác quỷ Nguyễn Phú Trọng và những bóng ma từ Tử Cấm thành. Ác quỷ còn là một bầy mặt trơ đầu trọc, mặc áo cà sa, đang cầm búa gõ mõ, cầm liềm đánh chuông trong băng đảng Giáo hội Phật giáo Việt Nam. 

Hình ảnh trên, Trần Đại Quang không còn là thứ khốn nạn đáng nói bởi rất dư, rất thừa khi chỉ tay vào một tên khốn nạn và nói đây là "đồ khốn nạn". Tương tự như những tên thờ Hồ Chí Minh nhưng vái lạy Phật Thích Ca để lãnh phước sương của đảng, dụ tiền bá tánh và buôn lậu niềm tin của chúng sinh. Tự chúng đã là "đồ khốn nạn". Không cần tốn lời. 

Cái khốn nạn là sự xảo trá, mặt dày, đầu trơ trán bóng của những tên đạo đức giả, phục vụ cho tập đoàn đạo đức giả, sống tụng kinh, gõ mõ chiến đấu và học tập a di đà Hồ theo bước chân của một tên chúa trùm đạo đức giả. 

Cái khốn nạn là trò quỷ quyệt, lưu manh của những tên buôn thần bán thánh, cưỡng chế đức Phật để đem Thích Ca ra cầu siêu cho một con quỷ đã dâng linh hồn cho Mao Mác, đã quăng đức tin vào mớ đô la; đã đem chùa chiền ra làm trò tưởng niệm kẻ đã từng ra lệnh cướp chùa, đàn áp tăng ni và bỏ tù đức tin. 

Hình ảnh trên là dương bản của xảo trá, mặt dày, quỷ quyệt, lưu manh có bằng cấp của tên giáo chủ này. 



Hắn mới là đúng giáo chủ của những tên đầu trơ trán bóng mặc áo cà sa vàng nhưng bên trong thì đỏ lòm màu máu đảng. Đó là Hồ Chí Minh. Giáo chủ thật sự của Giáo hội Phật giáo Việt Nam mà tên gọi thật sự của nó là Giáo hội Hồ giáo Việt cộng. 

Giáo hội Hồ giáo Việt cộng này đã và đang nắm trong tay cuộc kắt mạng truyền bá "đức tin" cho 90 triệu người Việt Nam. 

Đó mới là điều khốn nạn. 

Khốn nạn thứ hai: Sát nhân vái tử đồ 


Hình ảnh trên, cũng chẳng có gì là khốn nạn khi những tên khốn nạn đang "vô cùng thương tiếc" một tên đồng chí đã chấm dứt con đường khốn nạn của nó. Chỉ là chuyện khốn nạn thường tình dưới huyện. 



Cũng không có gì là khốn nạn khi những tên đồng chí đi ngang quan tài tên đồng chí vô hồn đã chết với những bộ mặt cũng rất vô hồn. Chúng đã mất linh hồn. Kẻ sống cũng như tên đã chết. 

Cái khốn nạn là sự xảo trá, mặt dày của tên sát nhân vừa buông lưỡi dao cứa cổ tên đồng rận họ Trần đã chụp ngay cây nhang bốc khói để vái tên đồng chí tên Quang. Nếu ngày xưa Hồ Giáo chủ đã khốn nạn trùm chăn viết bài đấu tố địa chủ, trùm mặt đi xem lễ hội cắt tiết ân nhân thì ngày hôm này, tên đồ đệ thuần thành không cần trùm mặt, che râu mà nó đứng ngay trước quan tài nghênh ngang làm trùm tang tế. 



Cái khốn nạn là bà vợ, những đứa con phải xách nước mắt đến phim trường tang lễ để cho tên sát nhân giết chồng, giết cha và đồng bọn thủ vai, đóng trọn hồi kết của bộ phim tình đồng chó nghĩa đồng rận - rựa mận cắt tiết nhau. Mặc dù bà vợ mặt mày đau khổ đó đã xếp bao nhiêu thùng tiền khi tên chồng còn hốt, những đứa con nước mắt đầm đề đã tậu bao nhiêu xế khủng khi ông cha còn cướp, nhưng khốn nạn vẫn là khốn nạn trong bi hoạt cảnh tạo ra bởi một tên tổng sát nhân đối với gia đình thân nhân của một tên bộ trưởng bộ sát nhân. 

*

Từ những tên mặt trơ đầu trọc, đến tên đảng trưởng không thua kém Nhạc Bất Quần, sang đến cái cô hồn các đảng vừa chuyển hộ khẩu từ dương trần sang âm thế, tất cả đều... khốn nạn. 

Và đất nước Việt Nam. Cực kỳ khốn nạn khi bị tụng kinh gõ mõ, cạo đầu, cắt lưỡi, che tai, bịt mắt và còng lưng làm nô lệ cho những tên khốn nạn này. 

26.09.2018




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Khi đạo đúc cách mạng phá tan đạo đức dân tộc
Lá lành đùm lá rách: 10 tấn gạo từ thiện cho đồng bào nghèo ở Cambodia
TQ dự định dùng tàu chiến đâm các chiến hạm Mỹ - Từ chiến thuật biển người đến biển tàu
Tố Hữu nhà thơ lớn CSVN khát máu, VC dựng đền tưởng niệm
Thư ngỏ về Tình trạng Tra tấn Tinh thần Trần Huỳnh Duy Thức
Từ chiếm đất, biển đến doanh nghiệp: Những nhà đầu tư Trung Quốc tăng cường mua doanh nghiệp Việt - CSVN dung dưỡng buôn phụ nữ qua TQ mại dăm:
Chủ tiệm nail Việt gốc Hoa dính cáo buộc buôn người, sử dụng nô lệ lao động VN
Dân nổi lên đánh chết công an ở Sài Gòn - Phó ban Quân Sự bắn chết người tình Phó Chủ Tịch Hội Đồng ND rồi tự tử
Phụ nữ thời XHCN: Cô gái Việt Xuất Khẩu bị sát hại ở Nhật: Người thân bàng hoàng, mong đón thi thể em về quê sớm
Việt Nam tìm kiếm hợp tác để đối phó với Trung Quốc nhưng bị làm ngơ vì cố bám víu XHCN
Khuyến khích VN đòi lại Hoàng Sa, Mỹ lại điều tàu tuần tra gần các đảo bị TQ cưỡng chiếm
Xúc phạm cờ Phúc Kiến, Huỳnh Thục Vy bị 2 năm 9 tháng tù vì xịt sơn lên cờ tổ VC
Năng suất lao động thời CS: Người Việt “đội sổ” năng suất lao động ĐNÁ: Hấp dẫn đầu tư nhờ… đông?
Khủng bố người Hoa ở Mỹ: Xe ôtô lao vào khu người Hoa ở New York, 7 người thương vong
Chỉ có trong Văn hóa XHCN thời đại HCM!

     Đọc nhiều nhất 
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cảnh báo Trung Quốc nhân chuyến công du châu Á- Người VN nên hiến kế cho TT Trump đánh TQ đòi Hoàng Sa, mua tàu cao tốc tấn công cảm tử khai chiến [Đã đọc: 354 lần]
Những người còn lương tri đều từ bỏ đảng: Nhà văn Nguyên Ngọc, GS Chu Hào, NS Kim Chi đều đồng loạt từ bỏ đảng CSVN [Đã đọc: 308 lần]
Bộ trưởng Indonesia gọi cách đánh bắt của Trung Quốc là “hành vi tội phạm”, Nam Hàn phá tàu TQ,Argentine bắn tàu TQ trong khi CSVN khiếp sợ để tàu TQ giết ngư dân không dám mở miệng! [Đã đọc: 294 lần]
Kế hoạch phản công tái chiếm Hoàng Sa [Đã đọc: 265 lần]
Người Việt lừa đảo: Cựu giám đốc thể thao gốc Việt của Microsoft bị tố cáo ăn cắp $1.5 triệu [Đã đọc: 234 lần]
Lao nô thời CS: Báo động tình trạng tu nghiệp sinh Việt tử vong liên tiếp tại Nhật [Đã đọc: 229 lần]
Thánh tích kinh tế CSVN: Dân Việt gánh mỗi người 34 triệu đồng nợ công [Đã đọc: 223 lần]
Sự thù hận đang lan tràn ở Mỹ thời Trump [Đã đọc: 220 lần]
Vợ Việt chồng Hoa: Bi kịch cuộc tình xa xứ của người phụ nữ gốc Việt tại Úc bị người tình sát hại khi “phê”- Nữ SV VN bị đàn ông Bỉ sát hại thiêu xác [Đã đọc: 216 lần]
Đã tìm thấy thi thể nhà báo Saudi Arabia Jamal Khashoggi dưới giếng nhà TLS Saudi Arabia [Đã đọc: 213 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.