Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 10
 Lượt truy cập: 29290245

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 09.06.2026 16:20
Hãy tỉnh táo để nhìn Đảng là một lủ bán nước ta sai TQ toàn dân đứng lên lật đổ
19.06.2014 12:29

Người dân Việt Nam trong hơn tháng qua kể từ ngày Trung Quốc ngang nhiên kéo giàn khoan vào sâu trong vùng biển đặc quyền kinh tế, mỗi người một cách biểu lộ phản ứng của mình.

 Đến người hiền lành nhất cũng cảm nhận bị đe dọa bởi quân xâm lược. Ra chợ sẽ thấy, những khuôn mặt lấm lem của người mua gánh bán bưng luôn loáng thoáng nỗi lo âu chiến tranh và trong ngôn ngữ thường ngày người ta không ít lần nghe đến hai chữ "giàn khoan" cùng hàng ngàn bàn tán.

Những bàn tán rất đời thường trong quán cà phê, nơi công sở thậm chí ngay trong các bàn tiệc quan hôn tang tế lộ ra một điều: mọi sự đã phơi bày trước bàn dân thiên hạ về ý đồ xâm lăng của Trung Quốc. Khởi đầu thì người ta lo ngại, dần dà là sự tức giận và cuối cùng là cay đắng, xấu hỗ.

Lo ngại vì Trung Quốc mạnh và tham vọng bá quyền. Tức giận vì Việt Nam gần như cô độc trong vùng, ngoại trừ Philippines, số còn lại trong khối ASEAN hầu như im lặng không một lời phê phán. Và cuối cùng là cay đắng, xấu hỗ khi Trung Quốc công bố một loạt những bằng chứng về Công hàm Phạm Văn Đồng ký năm 1958. Sách giáo khoa địa lớp 9 của Việt Nam xuất bản năm 1974 rồi bản đồ thế giới do Cục Đo đạc Bản đồ Việt Nam in năm 1972 công nhận Hoàng Sa - Trường Sa là của Trung Quốc.Cả nước chết lặng, cổ đắng họng khan, nghẹn ngào khi biết ra rằng cả một hệ thống cầm quyền từ xưa tới nay đã lạc vào mê hồn trận do Trung Quốc sắp đặt.

Câu hỏi từ mấy năm qua: tại sao không đem Hoàng Sa - Trường Sa vào sách giáo khoa đã có lời giải. Một lời nguyền thì đúng hơn, bởinó chứa đựng một chính sách nhất quán sai lầm của nhiều đời Tổng Bí thư. Ngay cả Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng không nhận ra lòng tham vô tận của người anh em mà ông ăn nằm và tin cẩn như ruột thịt.

Ruột thịt ấy đã quay mặt với ông từ lâu và đến hôm nay thì giọt nước cuối cùng trong chiếc ly đen tối mang tên hữu nghị đã rơi xuống đất.

Kinh thánh Thiên chúa giáo có nhân vật Giu Da cả gan bán Chúa cho quân Do Thái để lấy 30 đồng bạc sao mà giống câu chuyện của Đảng cộng sản Việt Nam công nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Quốc đến thế.

Giu Da lập luận rằng Chúa của ông là quyền năng vô tận không một thế lực nào có thể bắt và giết ngài, vì vậy lừa bọn Do Thái để lấy 30 đồng bạc là một hành động thông minh có khi còn được khen thưởng. Giu Da không ngờ ý Chúa đã muốn cứu chuộc nhân loại và hành động của y như một bài học cho con người về sự phản phúc chứ không thể xem là khôn ngoan.

Ông Phạm Văn Đồng rơi đúng vào trường hợp này khi nghĩ rằng ký công hàm không phải là xác nhận chủ quyền vào tay Trung Quốc. Chữ ký ấy chỉ có ý nghĩa làm vui lòng một thế lực đang giúp Việt Nam chiến đấu chống Mỹ và do đó có thể cho là một sự khôn khéo của ngoại giao.

Ông Đồng và Đảng Cộng sản Việt Nam đã đi theo vết xe của Giu Da bán Chúa. Thay vì bán một thánh nhân thì ông và Đảng cộng sản đã đem đất nước ra đặt cược với Trung Quốc. Từ tờ công hàm ấy, Việt Nam trượt dài dưới áp lực của phương Bắc để có thêm hai hành động mê muội theo sau khiến Trung Quốc không dại gì mà không khai thác.

Ba chi tiết dẫn đến mất nước ấy không ai có khả năng phản biện vì càng cố phản biện thì sự ngụy biện càng lộ rõ hơn.
Bây giờ thì mọi câu hỏi trong quá khứ đã có lời giải thỏa đáng.Đảng và nhà nước Việt Nam ý thức công hàm Phạm Văn Đồng là lưỡi gươm Damocles luôn lơ lủng trên đầu nên khi dân chúng biểu tình chống Trung Quốc thì chính quyền đàn áp không thương tiếc. Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập do nhà nước cố tình làm ngơ. Nhà thầu Trung Quốc chiếm mọi cuộc thầu lớn nhỏ, nhập siêu của Trung Quốc mỗi năm mỗi cao hơn...là những biều hiện lấy lòng để Trung Quốc quên đi chuyện cũ...

Thế nhưng Việt Nam mới là kẻ mau quên. Quên Trung Quốc là một anh bạn lật lọng và sẵn sàng làm mọi chuyện để đạt mục đích của họ. Nhường nhịn như vậy nhưng Việt Nam vẫn không bịt được mồm của một kẻ quen thói lu loa nhất là lu loa để lấy hết biển Đông thì dù có làm hơn thế trăm lần Trung Quốc cũng sẽ theo đến cùng cuộc chiến tranh mồm mép.

Còn một chút niềm tin vào Chủ nghĩa Xã hội cũng bị Trung Quốc dày xéo lên luôn, thế là Đảng và nhà nước Việt Nam đành quay mặt vào... nhau tìm phương kế thoát ra tiếng xấu ngàn đời.

Báo chí rõ ràng không dám đổ tội cho Phạm Văn Đồng, vì làm như thế là chấp nhận công hàm bán nước. Nhưng dù không chấp nhận cũng khó mà tranh cãi giữa tòa án quốc tế, nơi bài học Giu Da bán Chúa đã được các ông bà thẩm phán người phương Tây thuộc lòng từ khi mới sinh ra.

Những bằng chứng ấy phải được can đảm chấp nhận và biện pháp duy nhất giải độc nó là nhận lỗi trước nhân dân cả nước về sai lầm này.

Nhận lỗi không phải để tiếp tục cầm quyền mà phải rút lui ra khỏi cương vị hiện nay vì tất cả các ông/bà trong Bộ chính trị không ai xứng đáng đại diện cho nhân dân Việt Nam cả.Liên đới trách nhiệm buộc những người đang đi dưới lá cờ của Đảng cộng sản Việt Nam phải thấy đó là sự sỉ nhục chung không thể bào chữa.Nếu còn lương tri hãy vứt thẻ đảng để lo cứu nước còn hơn ôm một mớ ảo tưởng ngồi đó chờ ngày người dân đến tước thẻ của mình.

Nếu sau chiến tranh đảng viên được cho là những người có công với cách mạng, đất nước thì công hàm Phạm Văn Đồng và sách giáo khoa, bản đổ do Việt Nam phát hành phải được xem là hành động làm cho mất nước. Người đảng viên đi dưới lá cờ của Đảng cộng sản không thể vô can và vì vậy không được tiếp tục nhắm mắt đi theo đường của đảng vẽ ra, kể cả con đường chống giặc Tàu nếu có.

Khi chữ Đảng không còn linh thiêng nữa thì hãy trở về với lòng yêu nước còn sót lại hiếm hoi trong tim các vị. Đã đến lúc phải chấp nhận rằng Đảng không còn chút giá trị gì khi nhận vai trò lãnh đạo chống ngoại xâm. Chính Đảng mới là lực cản của toàn bộ sức mạnh dân tộc.

Đảng không còn tỉnh táo để hướng dẫn bất cứ ai vì ngay người nắm vận mệnh của nó đã không còn đủ sáng suốt từ nhiều năm qua.

Hãy nhìn ông Nguyễn Phú Trọng thì thấy ngay mặt trái của đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay. Hơn ba triệu đảng viên Cộng sản dưới quyền của ông Trọng đã có phát biểu nào cho ra hồn khi chính ông thủ lĩnh không thèm nói một lời chống giặc?
Hay ông chờ cho tới ngày 15 tháng Tám khi giàn khoan 981 rút đi vì bão tố, sóng dữ thì trở lại vai trò nhạc trưởng, đưa chiếc gậy chỉ huy lên cho toàn đảng của ông cất lên bài ca núi liền núi sông liền sông, Việt Nam luôn trọng tình hữu nghị?

Tue, 06/17/2014 - 11:58 —canhco

http://www.rfavietnam.com/node/2089


Hoãn cuộc triển lãm bản đồ "Chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông"


http://www.rfa.org/vietnamese/in_dep...014053512.html

Cuộc triển lãm ‘Chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông và Hoàng Sa- Trường Sa’ do Ủy ban Công lý- Hòa Bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam theo kế hoạch khai mạc vào ngày 19 và kéo dài cho đến ngày 22 tháng 6 này.

Tuy nhiên chỉ một ngày trước khi cuộc triển lãm diễn ra, cơ quan chức năng thành phố Hồ Chí Minh yêu cầu Ban Tổ chức hoãn lại.


Văn phòng Hội đồng Giám mục Việt Nam ở số 72/12 đường Trần Quốc Toản, phường 8 quận 3

Hoãn bất ngờ, lý do mù mờ!

Một thông báo ngắn do linh mục Inhaxio Hồ Văn Xuân, tổng đại diện của tổng giáo phận Sài Gòn ký ngày 18 tháng 6 gửi cho các linh mục chánh, phó xứ, các tu sĩ nam nữ và giáo dân trong tổng giáo phận. Nội dung cho biết đức tổng giám mục Phao lô Bùi Văn Đọc quyết định hoãn đến một dịp khác cuộc triển lãm bản đồ xác nhận chủ quyền của đất nước Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa tại Văn phòng Hội đồng Giám mục Việt Nam ở số 72/12 đường Trần Quốc Toản, phường 8 quận 3, thành phố Hồ Chí Minh. Thông báo kêu gọi các linh mục, tu sĩ và giáo dân thông cảm về quyết định đó.

Ông Nguyễn Đình Đầu, một nhà sưu tập bản đồ và nghiên cứu về Biển Đông, một thành viên trong Ban Tổ chức cuộc triển làm và ra mắt sách đó cho biết thông tin hoãn cuộc triển lãm như sau:

Mai triển lãm đó không thành, tôi mới được tin từ Linh mục Thăng cho biết, tôi chưa biết vì sao. Linh mục Thăng nói Ban Tôn giáo có yêu cầu Đức Tổng Giám mục hoãn cuộc triển lãm đó đến một ngày khác.

Người đứng đầu Ủy ban Công Lý & Hòa Bình của Hội Đồng Giám mục Việt Nam, đức giám mục Phao Lô Nguyễn Thái Hợp, nói rõ hơn về thông tin cuộc triển lãm và tọa đàm về Biển Đông tại Văn Phòng Hội Đồng Giám mục Việt Nam bị yêu cầu hoãn:

Hoạt động đó trước đây trên nguyên tắc tổ chức với Tòa Giám mục thành phố Sài Gòn; nhưng tôi đang ở Hà Nội và nghe nói cuộc đó gặp khó khăn và ngừng lại rồi, hoãn lại và tôi nghe nói thành phố không đồng ý! 1.16 Theo tôi được biết, hình như Thành phố không muốn giới Công giáo làm riêng. Ban Tôn giáo đã gặp tổng giám mục Phao lô Bùi Văn Đọc. Chính vì vậy mà cha tổng đại diện vừa ra thư báo cho các linh mục biết hoãn lại cuộc triển lãm đó.

Nội dung triển lãm công khai rồi!

Ông Nguyễn Đình Đầu cho biết công tác chuẩn bị cho cuộc triển lãm đã hoàn tất, chỉ còn chờ khai mạc thôi. Ông Nguyễn Đình Đầu cho biết những nội dung chính của cuộc triển lãm:

Tôi viết một cuốn sách theo hệ thống biên niên sử. Theo lịch sử và theo công pháp quốc tế thì Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam từ lâu đời. Nhưng từ bao giờ? Các tư liệu của trong nước Việt Nam như thế nào? Và các tư liệu của ngoại quốc kể cả Trung Hoa như thế nào? Tôi viết thành một quyển sách. Quyển sách đó dựa trên những tư liệu chính xác. Chúng tôi tổ chức cuộc triển lãm những tư liệu mà dựa trên đó chúng tôi xây dựng cuốn sách ấy. (Đó là những) bản đồ trong nước vẽ, trong nước thực hiện như của các Chúa Nguyễn, của Triều Nguyễn, hay của người Pháp nhân danh Việt Nam thực hiện những bản đồ đó. Các bản đồ đó cũng dựa trên điều kiện của Nhà Nước như đưa vào sách luật, đưa vào công báo chính thức ( journal officiel). Đó là những tài liệu chính thức. Hay những tài liệu ngoại quốc họ nói Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Việt Nam và được ghi bằng tên quốc tế thời đó như Paracel hay còn ghi cả chữ Đại Nam bên cạnh đó. Những bản đồ như thế được mang ra triển lãm chứ không phải mang những bản đồ ‘khơi khơi’ ra để triển lãm đâu.

Theo ông Nguyễn Đình Đầu thì những tư liệu như thế từ ngày 3 tháng 6 đã được triển lãm cho công chúng xem tại Thư viện Tổng hợp và Nhà Văn hóa Thanh niên Thành phố Hồ Chí Minh rồi. Ông nói về cuộc triển lãm tại những nơi đó như sau:

Lúc đầu tiên tính một tuần lễ thôi, nhưng Thành phố thấy đông người đến xem nên lại thêm một tuần lễ, và sau đó đưa ra Nhà Văn hóa Thanh Niên một tuần lễ nữa.

Đức giám mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp cũng nói về nội dung chính cuộc triển lãm và tọa đàm được Ủy ban Công Lý & Hòa Bình của Hội đồng Giám mục Việt Nam tổ chức kỳ này:

Cuộc tọa đàm này làm lại cuộc tọa đàm mà nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu đã làm với Đại học Quốc gia. Lần này theo lời mời của tổng giám mục, định tổ chức lần này tại Văn phòng của Hội đồng Giám mục Việt Nam.

Cuộc triển lãm đó cũng triển lãm những bản đồ mà Việt Nam có. Từ bản đồ đầu tiên thế kỷ thứ 15, cho đến những bản đồ sau này của Tabert, của Đắc Lộ, của nhiều người khác nữa- các tác giả của Âu Châu cũng như của Việt Nam. Những bản đồ đó nói rất rõ Hoàng Sa và Trường Sa nằm trên lãnh thổ của Việt Nam. Đặc biệt bản đồ của Tabert còn dịch chữ Hoàng Sa là đảo Cát Vàng. Rồi nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu, cũng là phó chủ tịch Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình cũng ra một cuốn sách bản đồ và lãnh thổ của Việt Nam.

Bằng chứng quí giá chưa được công khai đủ!

Sau thời gian cả nửa thế kỷ chuyên sưu tầm các bản đồ cổ của Việt Nam do cả trong và ngoài nước vẻ ra, ông Nguyễn Đình Đầu hiện là chủ sở hữu của những tư liệu được cho là quí giá chứng tỏ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu rất mong muốn những tư liện bản đồ mà ông sưu tập được giới thiệu rộng rãi cho người dân cũng như cơ quan chức năng; và những bản đồ này được dùng trong công cuộc đấu tranh chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Ông nói:

Cái này đáng lẽ ra phải soi sáng dư luận, ít nhất cho người trong nước mình chứ, cho rõ ràng. Trong khi Trung Quốc họ tuyên truyền và thậm chí bịa ra đường lưỡi bò, từ một cái không tưởng mà họ tuyên truyền mãi thành ra sự thật. Còn mình làm chủ Hoàng Sa, Trường Sa, làm chủ phần biển của mình mà không tuyên truyền, không để ý. Thành ra tôi cũng có phát biểu về vấn đề đó.

Nhiều người hẳn còn nhớ cách đây 5 năm, nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu cũng thực hiện cuộc triển lãm những bản đồ mà ông sưu tầm được. Thế nhưng chỉ 24 tiếng đồng hồ trước khi cuộc triển lãm khai mạc, cơ quan chức năng thành phố Hồ Chí Minh buộc ông phải hủy cuộc triển lãm lúc đó.


Nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu đang giới thiệu các bản đồ cổ khẳng định chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông và Hoàng Sa - Trường Sa từ xa xưa, ngày 3/6, tại Thư viện Khoa học Tổng hợp TP.HCM
Ành: Thể thao Văn Hóa

'Việt Nam cần tôn trọng công hàm Phạm Văn Đồng'


image

Thoái Đảng để cứu nước, bỏ Đảng để cứu Dân Tộc !


CỠ CHỮ 
19.06.2014
Tờ Nhân dân Nhật báo của Trung Quốc nói rằng Hà Nội phải thi hành nghĩa vụ pháp lý đã được vạch rõ trong công hàm ngoại giao của Việt Nam, công nhận quần đảo Hoàng Sa – Trung Quốc gọi là Tây Sa và quần đảo Trường Sa – Trung Quốc gọi là Nam Sa, là của Trung Quốc.

Chiều ngày 18 tháng Sáu, báo này  tố cáo rằng giàn khoan dầu Trung Quốc đang hoạt động bình thường, khoan dầu trong các vùng biển ngoài khơi quần đảo Hoàng Sa của Trung Quốc hôm 2 tháng Năm thì trở thành “nạn nhân”, bị các tàu Việt Nam dùng vũ lực và biện pháp bất hợp pháp để quấy nhiễu.

Bài báo đòi Hà Nội phải quay lại với lập trường mà phía Trung Quốc cho là Việt Nam đã có từ lâu là công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ của Trung Quốc, dựa trên công hàm ngoại giao của Việt Nam do Thủ Tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng gửi cho Thủ Tướng Trung Quốc Chu Ân Lai hồi năm 1958.

Báo chí Trung Quốc tiếp tục viện dẫn tài liệu ngoại giao này và nói rằng trước năm 1974, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa không bao giờ tuyên bố chủ quyền tại hai quần đảo này, mà ngược lại, dưới nhiều hình thức cả trên văn bản lẫn những lời tuyên bố, đã công nhận hai quần đảo này là thuộc lãnh thổ Trung Quốc.

Tờ báo tố cáo rằng Việt Nam chỉ thay đổi lập trường sau khi hai miền Nam-Bắc tái thống nhất, và từ đó tới bây giờ đã làm đủ mọi cách để diễn giải sai lạc, hoặc chối bỏ lập trường chính thức đã được thể hiện trong văn thư thường được gọi là công hàm Phạm Văn Đồng.

Tiến sĩ Nguyễn Nhã, trong một cuộc phỏng vấn dành cho Ban Việt Ngữ -VOA mới đây, đưa ra một cái nhìn khác về lập trường của Việt Nam sau ngày 30 tháng Tư năm 1975.  Tiến sĩ Nhã nói sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, Việt Nam đã thống nhất không theo ý của Trung Quốc, và Trung Quốc đã phản ứng bằng cách ủng hộ lãnh tụ Kmer Đỏ Pol Pot của Campuchia, rốt cuộc đưa đến chiến tranh biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam. Tiến sĩ Nhã nói rằng sau 30 tháng Tư năm 1975, trong tư cách là một nước thống nhất, Việt Nam đã lập tức khẳng định chủ quyền lãnh thổ.

Ông cho rằng vụ Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trong thềm lục địa Việt Nam là một thách thức lớn, nhưng cũng là thời cơ để thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc. Tiến sĩ Nguyễn Nhã nói:

“Vụ Trung Quốc hạ đặt giàn khoan 981 là một thời cơ thoát Trung bởi vì Trung Quốc đã đẩy Việt Nam đến chân tường và dĩ nhiên là không có cách nào khác. Tôi nghĩ khả năng thoát Trung có thể rất là cam go nhưng tôi thấy đây là thời cơ tốt nhất vì Việt Nam không cô đơn.”

Tiến sĩ Nguyễn Nhã là một nhà chuyên gia về lịch sử Biển Đông, ông từng là Chủ Nhiệm kiêm Chủ bút của Tập san Sử Địa tại Đại học Sư Phạm Sài Gòn trước năm 1975. Năm 2003, ông bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ xác lập chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa, hệ thống hóa nhiều bằng chứng lịch sử xác minh chủ quyền của Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Nguồn: People's Daily, VOA's interview.



Trung Quốc đưa giàn khoan dầu thứ hai xuống Biển Đông


Giàn khoan Hải Dương HD-981 (DR)
Giàn khoan Hải Dương HD-981 (DR)

Bất chấp tình hình căng thẳng tiếp tục gia tăng sau khi cho kéo giàn khoan HD-981 xuống cắm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, và buộc Hà Nội không được phản đối, Trung Quốc có dấu hiệu lấn lướt thêm. Chính quyền Bắc Kinh vừa xác nhận là họ đã cho kéo một giàn khoan thứ hai xuống hạ đặt gần bờ biển Việt Nam.

Trong một thông báo đăng trên trang web của mình, được hãng tin Mỹ AP đọc thấy vào hôm nay, 19/06/2014, Cục Hải sự Trung Quốc đã cho biết là họ đang di chuyển một giàn khoan dầu thứ hai đến gần bờ biển Việt Nam.
Theo thông báo này, giàn khoan mang tên Nan Hai Jiu Hao – trước đây gọi là Nam Hải 9 – đang được kéo xuống vùng biển phía Đông Nam. Thông báo cho biết giàn khoan dài 600 mét này sẽ đến vị trí quy định vào ngày thứ Sáu 20/06, và yêu cầu tàu thuyền trong khu vực dãn ra để nhường chỗ cho giàn khoan này.
Báo chí Việt Nam cũng đã nêu bật tin trên và cho biết thêm chi tiết là giàn khoan Nam Hải số 9 được kéo từ phía Nam đảo Hải Nam, tiến về hướng Tây Nam, đến gần phía giàn khoan Hải Dương-981 vốn đang được hạ đặt trái phép trong vùng biển Việt Nam. Hiện chưa rõ giàn khoan này sẽ nằm trên Biển Đông trong bao lâu.
Nếu HD-981 là giàn khoan thuộc sở hữu của Tổng công ty dầu khí hải dương Trung Quốc CNOOC, thì Nam Hải 9 là một giàn khoan đã được CNOOC bán lại cho Công ty dịch vụ mỏ dầu Trung Hải (COSL). Dẫu sao thì việc đưa giàn khoan thứ hai xuống Biển Đông, là một hành động khiêu khích mới của Trung Quốc, vào lúc tác động của việc hạ đặt giàn khoan thứ nhất không thuyên giảm.
Hãng tin Mỹ AP nêu bật sự kiện là quyết định của Trung Quốc tăng cường giàn khoan tại Biển Đông được đưa ra vào lúc tình hình đang rất căng thẳng sau vụ Bắc Kinh cho triển khai giàn khoan HD-981 trong vùng biển tranh chấp với Việt Nam, gây nên tình trạng đối đầu thường xuyên giữa tầu thuyền hai bên.
Quyết định này lại được loan báo vào lúc quan chức hai nước xác nhận rằng đàm phán về vụ Trung Quốc hạ đặt giàn khoan thứ nhất không đạt được tiến bộ nào. Bắc Kinh vẫn tố cáo Hà Nội cản trở hoạt động giàn khoan đầu tiên đó và làm tổn thương quan hệ hai bên.
Việt Nam ngược lại đã tố cáo Trung Quốc xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của mình, trong lúc rất nhiều nước trên thế giới đã gọi hành động của Bắc Kinh là một hành vi khiêu khích, có nguy cơ làm tình hình khu vực mất ổn định.



Muốn thoát Trung phải thoát mọi chế độ độc tài

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang cúi chào tại buổi lễ chào đón khi ông đến thăm Trung Quốc tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh ngày 19 tháng 6 2013.
AFP
Sự kiện giàn khoan HD 981 và viễn ảnh lệ thuộc Trung Quốc như một chư hầu khiến cho giới trí thức Việt Nam đặt vấn đề “thoát Trung”. Câu hỏi đặt ra Việt Nam có thể thoát khỏi ảnh hưởng Trung Quốc mà vẫn duy trì ý thức hệ Cộng sản hay không.
Giải Cộng
Đặt vấn đề muốn thoát Trung phải giải Cộng như một điều kiện tiên quyết, thì dễ thấy mục tiêu này có khoảng cách khá xa với thực tại. Nhưng các sử gia đã dẫn chứng những trường hợp thoát Cộng, từ bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa đã nhiều lần diễn ra trên thế giới. Điển hình là sự sụp đổ Liên bang Xô viết năm 1991, khi tình hình còn chưa ngã ngũ thì một số nước Cộng hòa, từng bị ép đi theo con đường Cộng sản đã nhanh chóng tuyên bố độc lập và sau đó người dân bầu chọn chế độ chính trị dân chủ đa đảng. Sự từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản đã hoàn tất ở tất cả 15 nước Cộng hòa thuộc Liên bang Xô viết, kể cả Liên bang Nga.
Nếu Liên Xô cái nôi của chủ nghĩa Cộng sản phải mất 70 năm mới tan rã thì Campuchia lại khác, Xứ Chùa Tháp bị nhuộm đỏ nhanh chóng sau năm 1975 và cũng nhanh chóng thoát Cộng trong vòng 15 năm. Cho nên đối với những ai dị ứng với chế độ Cộng sản, vấn đề giải Cộng ở Việt Nam cũng không phải là chuyện viễn tưởng.
Theo tôi, về lâu về dài không có con đường nào khác phải thoát khỏi chế độ toàn trị này, xây dựng một chế độ dân chủ thực sự trong đó có đa nguyên đa đảng, đảm bảo các quyền con người và chỉ có trên cơ sở ấy thì mới có cơ hội để thoát ra những cái ràng buộc với Trung Quốc
TS Nguyễn Quang A
Trò chuyện với chúng tôi, TS Nguyễn Quang A thuộc nhóm chủ trương Diễn đàn Xã hội Dân sự từ Hà Nội trình bày ý kiến của ông:
“Tôi nghĩ rằng, thoát khỏi Trung Quốc là một vấn đề rất bức thiết. Nhưng cũng là một vấn đề không thể vội vàng làm ào ào được. Theo tôi, về lâu về dài không có con đường nào khác phải thoát khỏi chế độ toàn trị này, xây dựng một chế độ dân chủ thực sự trong đó có đa nguyên đa đảng, đảm bảo các quyền con người và chỉ có trên cơ sở ấy thì mới có cơ hội để thoát ra những cái ràng buộc với Trung Quốc và những ảnh hưởng không có lợi của Trung Quốc đối với Việt Nam.”
Các nhà lãnh đạo cộng sảng Việt Nam, (hàng đầu từ phải) Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, và Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.
Các nhà lãnh đạo cộng sảng Việt Nam, (hàng đầu từ phải) Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, và Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.
Tuy vậy, TS Nguyễn Quang A nhấn mạnh rằng người Việt Nam cần hết sức thận trọng, tránh bài học thoát Cộng nhưng vẫn không thoát độc tài. Ông nói:
“Người ta nói rằng phải thoát Cộng, tôi cũng đồng ý như thế nhưng cái đó chỉ mới là một nửa thôi. Có thể không có Cộng sản nhưng mà lại có một chế độc độc tài khác, một đất nước không thể phát triển được trên cơ sở chế độ độc tài. Cho nên tôi nghĩ rằng phải thoát cái gọi là toàn trị, thoát cái độc tài và đấy là một quá trình không thể ngày một ngày hai. Tôi nghĩ là không có biện pháp nào nói rằng ngày mai, hay hai năm nữa, hay sáu tháng nữa mà có thể đạt được. Bởi vì nếu mà còn một chế độ độc tài như thế này, thì thực sự Việt Nam không có bạn, trơ trọi và như thế khó mà có thể vươn lên được và có thể có mối quan hệ bình thường giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc được.”
Cũng có những ý kiến quan ngại sự giải Cộng hay xóa bỏ chế độ Xã hội Chủ nghĩa hiện nay ở Việt Nam sẽ có xáo trộn rất lớn. Hơn nữa không phải người dân Việt Nam nào cũng muốn giải cộng, giải tán chế độ hiện tại. Luồng ý kiến này lập luận rằng Việt Nam hiện có 3,6 triệu đảng viên cộng sản, mỗi gia đình trung bình 4 người, kéo theo họ hàng quyến thuộc và những kẻ ăn theo, tổng số người chịu ảnh hưởng quyền lợi nhờ chế độ Cộng sản hiện nay có thể lên tới mười mấy, hai chục triệu người. Thật ra để biết được người dân Việt Nam thực sự nghĩ gì, mong muốn gì đối với việc lựa chọn thể chế chính trị thì có lẽ phải có một cuộc trưng cầu dân ý được tổ chức nghiêm túc. Đây là điều Đảng Cộng sản Việt Nam không muốn phải đối mặt, do vậy mà mấy chục năm Quốc hội Việt Nam không hình thành được Luật Trưng cầu Dân ý hay Luật Biểu tình. Dù bản Hiến pháp nào của Việt Nam cũng đều có qui định các quyền  công dân này.
Thoát Trung?
Đáp câu hỏi của chúng tôi là để thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc rất nặng nề cả về chính trị và kinh tế, có ý kiến cho là Việt Nam phải cải tổ để có một chế độ dân chủ thực sự thì mới có thể không còn ngán ngại trong việc bảo vệ chủ quyền. TS Trần Đình Bá, thành viên Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam từ Hà Nội nhận định:
Tình hình bây giờ khác với thời kỳ 1979....Ngay bây giờ, thí dụ TQ mà xâm lược Việt Nam ở trên bộ thì người dân VN sẽ đoàn kết lại bất kể Chính phủ như thế nào. Chuyện ấy đụng tới vấn đề xâm lược, nhưng mà như thế không có nghĩa là thoát Trung. Sau năm 1979, thì đâu có thoát
TS Nguyễn Quang A
“ Không, theo tôi không cần thiết. Tôi nghĩ bây giờ ở các cơ chế đa phương, các quốc gia đều được tự do bình đẳng về quyền lợi quốc tế của mình, tất cả các hiệp định của quốc tế. Tôi nghĩ mỗi quốc gia có thể chế riêng của mình không sao cả, các nước ASEAN cũng thế thôi.”
Nhà nước Cộng sản Việt Nam trong quá khứ là đồng chí môi hở răng lạnh với Trung Quốc và nhận viện trợ về vũ khí và nhân sự rất lớn từ Trung Quốc. Thế nhưng sau khi Bắc Việt Cộng sản chiến thắng thống nhất đất nước thì đến năm 1979 thì Trung Quốc lại mở cuộc tấn công xâm lăng, gây ra cuộc chiến khốc liệt ở biên giới Việt-Trung.
Với ý kiến cho rằng, nước Việt Nam độc tài đảng trị nhưng vẫn đẩy lùi được quân xâm lược Trung Quốc bảo vệ chủ quyền vào năm 1979. Tình hình lấn chiếm hiện nay qua vụ giàn khoan HD 981 có thể xem là lịch sử đang tái diễn hay không. TS Nguyễn Quang A phân tích:
“ Tôi nghĩ tình hình bây giờ khác với thời kỳ 1979 và lúc ấy Trung Quốc xâm lược ở trên bộ, còn bây giờ ở xa ngoài biển và chuyện đó khác xa. Ngay bây giờ, thí dụ Trung Quốc mà xâm lược Việt Nam ở trên bộ thì người dân Việt Nam sẽ đoàn kết lại bất kể Chính phủ như thế nào. Chuyện ấy đụng tới vấn đề xâm lược, nhưng mà như thế không có nghĩa là thoát Trung. Sau năm 1979, thì đâu có thoát mà ảnh hưởng Trung Quốc từ xa xưa lắm rồi và tôi nghĩ không thể có một biện pháp đơn giản nào để làm việc này có kết quả ngay lập tức.”
Thoát Trung mà phải từ bỏ xã hội chủ nghĩa, từ bỏ vai trò lãnh đạo toàn diện Việt Nam chắc chắn không phải chọn lựa của Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản. Nhà nước sẽ làm gì để thoát khỏi ảnh hưởng lệ thuộc Trung Quốc. Người dân Việt Nam rất mong muốn được thông tin về vấn đề này.

Á Châu Liên Minh Chống TC


Cái gì đến phải đến thôi. Con trùng, con kiến đè nén nó cũng phẳi cắn, huống hồ con người, huống hồ quốc gia dân tộc. Đây là lúc các nước Á châu Thái Bình Dương phản ứng lại hành động của TC bành trướng, cướp biển, giựt đảo của các nước lân cận. Nếu TC trước sau như một chủ trương giải quyết hành động giành giựt này theo nguyên tắc song phương, thì các nước Á châu Thái bình dương đang liên kết lại, thành liên minh chống Trung Cộng. Đó là liên minh Nhựt, Úc, Ấn và liên minh Việt Nam, Phi Luật tân. Cả hai đang thành hình và thế nào cũng kết hợp lại. Đằng sau là Mỹ hậu thuẩn và trước mặt là Trung Cộng, một đối thủ mà liên minh sẽ đương đầu.

Một, liên minh Nhựt, Úc, Ấn. Ngày 12/06/2014, Ngoại trưởng và Bộ trưởng Quốc phòng Úc đến Tokyo dự cuộc họp an ninh về hành động TC đơn phương tranh giành biển đảo của các nước Á châu Thái Bình Dương. Về phía Nhựt, trước đó tại Shangri-La, ông Shinzo Abe đã khơi lại khả năng một «tam cường». Tại nước nhà, từ khi lên cầm quyền, Ông và đảng cầm quyền của Ông ráo riết vận động tu chỉnh Hiến pháp ‘hiếu hoà’ do Mỹ ép sau Thế Chiến Thứ 2 để Nhựt sẽ mở rộng tầm hoạt động của quân đội Nhật Bản và nhất là cho phép nước này xuất cảng vũ khí hay hợp tác quân sự với các nước đồng minh. TC thì chỉ trích mạnh mẽ ‘ý đồ” «tái quân sự» của Nhật Bản. Nhưng Mỹ chắc chắn đồng ý vì một mặt Mỹ muốn Nhựt đóng vai trò kết hợp các nước Á châu Thái bình Dương chống TC vì văn hoá, địa lý, kinh tế của Nhựt gần gũi với những nước này nhiều hơn Mỹ. Và mặt khác Nhựt sẽ chia xẻ gánh nặng quân sự với Mỹ khi Mỹ chuyển trục quân sự về Á châu. Ngoại trưởng Úc rất mừng, tin rằng Nhựt tăng cường khả năng phòng thủ sẽ «có lợi cho cả hai nước (Nhật và Úc). Nhật và Úc bắt tay chặt chẽ với hiệp ước hợp tác an ninh quốc phòng, Nhựt trao đổi kỹ thuật quốc phòng sản xuất tàu lặn quân sự sở trường của Nhựt cho Úc. Bộ trưởng Quốc phòng Úc David Johnston đánh giá cao «hợp tác an ninh và quốc phòng là một vế hết sức quan trọng trong quan hệ song phương». Ông ủng hộ chính sách «tự vệ tập thể của Nhật».

Còn phía Ấn độ là một nước lớn dân số đông hạng nhì thế giới có nhiều tiền cừu hậu hận chiến tranh biên giới vời TC thời Chiến Tranh Lạnh. Trong thời kỳ Mỹ chuyển trục quân sự sang Á châu, Mỹ vận động Ấn độ ‘đông tiến’, tức tham gia tạo thành Liên minh Tam Cường, Nhựt, Úc, Ấn như đang hình thành. Nhựt và Ấn độ là hai nền kinh tế lớn trong khu vực Á châu. Cả hai dân tộc đều có nền văn hiến lâu đời như Trung Hoa. Cả hai không ưa tính bá quyền của TQ.

Một tình cờ lịch sử đầy lý thú Tân Thủ tướng Ấn Độ Narenda Modi, một chánh trị gia cánh hữu như hai Thủ Tướng Nhựt, Úc. TT Modi theo lịch trình dành chuyến công du đầu tiên sang Tokyo và cho biết sẽ « đối đầu» với Trung Quốc khi cần thiết. Cả ba là quốc gia theo thể chế dân chủ và gần đây đều do cánh hữu lãnh đạo. Không ai nói ra vì là bí mật quân sự và ngoại giao, nhưng ai cũng thấy liên minh được Mỹ hậu thuẩn mạnh mẻ, và mục tiêu chánh vẫn là để đối phó với TC đang bành trướng ở Á châu.

Quan niệm chiến lược giúp đỡ cho Úc, Nhựt, Ấn thành lập liên minh này, vòng cung từ Nhựt xuống Ấn, qua Úc đã có từ thập niên 2000, thời TT George W.Bush của Mỹ, Thủ tướng Koizumi của Nhật, John Howard của Úc và Atal Vajpayee của Ấn. Nhưng sau đó chánh quyền Mỹ do Đảng Dân Chủ lên, TT Obama nắm nên đình hoãn tới bây giờ. Cũng một tình cờ lý thú thứ hai là TT Obama khi tranh cử chống Chiến Tranh Afhanistan một cách kịch liệt, nhưng khi đắc cử được thuyết trình đầy đủ bí mật, Ông là người tăng cho Afghanistan 50. 000 quân. Và mặt trận Thái bình dương với đối thủ TC đáng gờm, thao túng thế giới một cách vô trách nhiệm, TT Obama chuyển trục quân sự về Á châu, đưa 60% hải lực, lần dầu tiên đưa một lữ đoàn Thuỷ Quân Lực Chiến thường trực vào Úc, một đồng minh, một quốc gia văn minh Tây Phương tại Úc châu, mạnh nhứt ở Nam Thái bình Dương.

Hai, liên minh Phi luật tân và VN. Không phải chỉ ba siêu cường Nhựt, Úc, Ấn thấy mối nguy do TC gây ta ở Á châu, mà các nước nhỏ như Phi Luật tân, VN còn lo hơn. VNCS là một chế độ CS lại bị TC xâm lấn biển đảo nhiều nhứt. Phi luật tân ít bi TC lấn ép hơn VN nhờ là đồng minh của Mỹ. Thế mà TT Phi luật tân coi TC như Đức Quốc. Trả lời cuộc phỏng vấn dài 90 phút của tờ báo lớn của Mỹ là New York Times đăng tải hôm 4 tháng 2 năm 2014. Tổng Thống Phi luật tân Aquino so sánh Trung Cộng bây giờ như Đức Quốc Xã của Hitler trước Thế chiến thứ hai. TC lấn chiếm biển đảo của các nước Á châu Thái bình dương trước thái độ lo sợ tránh né chiến tranh với Trung Cộng, của các cường quốc Tây Phương bây giờ. Để rồi TC như Đức quốc xã chiếm vùng đất Sudetenland của Tiệp Khắc, như Hitler ‘thừa thắng xông lên’ tung quân đánh lấy các nước trong lục địa Âu châu.

Cả thế giới biết, theo nghiên cứu của Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế IISS, chi tiêu quân sự của TC đứng hàng thứ hai trên thế giới, là 112,2 tỉ chỉ sau Mỹ là 600,4 tỉ USD trong năm 2013.Thế nhưng não trạng chánh trị thực dụng của một số chánh trị gia Mỹ coi việc làm ăn với TC quá quan trọng hơn làm cho TC bạo hành hơn Đức Quốc xã và Tâp cận Bình còn hơn Hitler của Á châu nữa.

Philippines và Việt Nam (có thể thêm các nước) đang hình thành một liên minh chống TC xâm lược lãnh thổ, lãnh hải của mình. Có nhiều dấu chỉ cho thấy cuộc vận dộng đang lôi kéo Indonesia, Malaisia và Thái Lan vào trong việc áp dụng Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển. Liên minh này phản bác bản đồ hình lưởi bó của TC liếm gần hết biển Đông mà VN và Phi bị mất biển đảo nhiều nhứt. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 21/05/2014, đã có cuộc gặp với Tổng thống Philippine Benigno S.Aquino để bàn về “tình hình nguy kịch trên biển Đông” do Trung Quốc đã vi phạm Công ước về Luật biển của Liên Hiệp Quốc. Còn Chủ Tich Nước VN trước đây đã đi Nhựt ký kết họp tác với Nhựt.

Ba và sau cùng, chủ quyền quốc gia dân tộc là thiêng liêng, giang sơn gấm vóc của Tổ Quốc là máu xương của quốc gia dân tộc. Đất nước càng nghèo, nhân dân càng yêu tha thiết. Người Phi Châu yêu nước với sa mạc cát nóng nung người, rừng xanh núi thẫm hoang vu. Người Bắc Cực yêu quê hương tuyết lạnh suốt năm, ăn thịt sống, đốt đèn mỡ hải cẩu. Chủ quyển quốc gia, bờ cõi đất nước vì thế không là vấn đề thương lượng, không ai có quyền thương lượng, dù một tấc đất..Chính vì những ý tưởng thiêng liêng và động lực sinh tồn đó mà các nước chung quanh TC ở Á châu, Úc châu, Nhựt, Úc, Ấn, Việt, Phi đang nỗ lực thành hình một liên minh chống TC đang bành trướng, giành đảo, cướp biển của các nước nhỏ./.( Vi Anh)


Người việt nam hèn hạ
                                               Hanwonders
                                     (Theo blog Hanwonders)


       Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền , cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

       Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.
       Cách đây đã lâu, tôi đọc “Người Trung Quốc xấu xí” của ông Bá Dương
(Đài Loan), chưa bàn tới hay / dở / đúng / sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách. Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn “Người Mỹ xấu xí”, “Người Nhật Bản xấu xí”, rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” & nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?
       Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju(tài tử Hàn Quốc)danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?
Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao?   Đừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha mẹ & nhà trường. Tóm lại, đừng đổ nữa. Hãy biết hốt về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi. Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân.
        Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường & trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con  cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu.
         Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm”. Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình”. Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường.Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó làrình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, làdùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất.
        Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Đơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân & gia đình nó – nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này?
        Đừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ Đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động”.
         Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là đểbảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiệnhàng ngày.
       Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,..

       Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa? Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử củamột chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh & ức hiếp bên dưới.
      Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!
     Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân! Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sàigòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.
       Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới?
       Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng…
       Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Đáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.
Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện. Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó.
         Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi. 
        Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật. 
        Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.
        Tôi đọc tin bọn chủ & lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.
        Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.
        Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!… còn rất nhiều tin.
       Mộtdân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế?
Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó. Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc”.
       Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Đó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết & chết. Không hơn không kém.
        Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:
       - Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.
       - Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?
- Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức
gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!
Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.
Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc.
       Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi?
       Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản. Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản.
        Nhưngcộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!
       Nghe nói cụ Tản Đà có câu:
      Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!
      Cho nên quân ấy mới làm quan
.
       Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đã nói đầy cả
ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần nhắc lại.
       Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?
       Ngoài sự cấu kết quyền lực – quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng
sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?
       Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ,… Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,…thì họ còn sợ gì nữa?
       Việc gì mà họ không dám làm?
Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta? Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không? Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta – những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm gì cho đúng.
        Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói:
        Đời chúng mày chỉ cần độc lập – tự do – hạnh phúc.
Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm!Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì? Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri cần phải hành động.
        Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à?      Ta thắng Mỹ để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay nhữngkẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?
       
Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Đông”,
“bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn”,.. để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Đĩ” chưa từng thấy!
       Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại.
        Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót.Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

       Còn dân việt nam thì sao?
Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa
không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng
thấy cả rồi, không cần nói nữa.
Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 313 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 311 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 292 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 291 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 282 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 253 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 240 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 230 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 230 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 227 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.