Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười 2014
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 4761199

 
Góc thư giãn 31.10.2014 08:14
Thị trấn Ái Nghĩa, điểm đến mới cho du khách yêu thiên nhiên
12.02.2012 05:00

Miền Trung với bờ biển tuyệt đẹp, núi rừng hùng vĩ, nhiều di tích lịch sử cũng như phong cảnh nên thơ là nơi du llịch lý tưởng cho những ai muốn gần gủi thiên nhiên, an hưởng không khí trong lành, thoải mái.  Cách Đà Nẵng 30km và Hội An 40km thị trấn Ái Nghĩa huyện Đại Lộc là nơi khám phá mới đang thu hút du khách từ khắp nước và  thế giới



Thị trấn Ái Nghĩa thuộc huyện Đại Lộc tỉnh Quảng Nam, được thành lập theo quyết định số: 110/HĐBT ngày 24 tháng 8 năm 1984 của hội đồng Bộ trưởng chính phủ Việt Nam.

Hành chính       Khi thành lập Thị trấn Ái Nghĩa gồm có 3 khu I, II, III của xã Đại Phước cũ và toàn bộ thôn Nghĩa Trung; một phần lớn thôn Hoà Đông (đội sản xuất số 1, số 2 hợp tác xã nông nghiệp 1) thuộc xã Đại Nghĩa; một phần thôn 6 (đội sản xuất số 6 hợp tác xã nông nghiệp 2) và một phần thôn 7 (1/2 đội sản xuất số 10 hợp tác xã nông nghiệp 2) thuộc xã Đại An; xóm Gò Mùn thuộc thôn Hoán Mĩ, xã Đại Hoà (đội sản xuất số 1 và số 4 hợp tác xã nông nghiệp 1 Đại Hoà); xóm Mít thuộc thôn Phú Trung, xã Đại Hiệp (đội sản xuất số 1 hợp tác xã nông nghiệp 1 Đại Hiệp). Sau này nhập thêm thôn Hòa An (thuộc Đại Nghĩa)     Hiện nay Ái Nghĩa có 14 khu gồm: khu 1, khu 2, khu 3, khu 4, khu 5, khu 6 (gò mùn), khu 7, khu 8, khu Ái Mĩ, khu Nghĩa Nam, khu Hoán Mĩ, khu Giáo Đông, khu Trung An va khu Hòa An.

Vị trí địa lý

Phía đông Ái Nghĩa giáp giới với xã Điện Hồng (Điện Bàn),phía tây giáp giới với xã Đại Nghĩa, phía bắc giáp giới với xã Đại Hiệp và phía nam giáp giới với 2 xã Đại An và Đại Hòa. Ái Nghĩa được sông Vu Gia bao bọc,nên hàng năm cứ đến mùa lụt là những cánh đồng lúa,hoa màu được bồi thêm một lượng phù xa đáng kể,tuy nhiên bên cạnh đó hàng ngàn nhà dân ven sông và vùng trũng cũng không ít nhiều chịu thiệt hại. Ái Nghĩa là một thị trấn mà địa hình cũng khá ấn tượng:có sông ngoài,đồi núi và cả đồng bằng...Từ Ái Nghĩa theo đường Quốc Lộ 14b khoảng gần 20km là đến địa phận Đà Nẵng và hơn 10km theo tỉnh lộ là đến Quốc Lộ 1A


Kinh tế

Ái Nghĩa có những làng nghề đặc sắc như làngmaiÁi Mĩ, nghềđanlờtruyền thống ở làng Giáo Trung (thuộc khu Trung An)...Ái Nghĩa có những cánh đồng chuyên sản xuất lúa giống,đem khá nhiều lợi ích cho bà con nông dân...

Ái Nghĩa hiện nay đang phát triển từng ngày, tuy là thị trấn của một huyện thuần nông xong trong tương lai Ái Nghĩa sẽ là một đô thị của một huyện công nghiệp


Ái Nghĩa - Đại Lộc

 

Nhà thờ Ái Nghĩa

Danh lam thắng cảnh

  Biển
 Tỉnh Quảng Nam có 125 km bờ biển kéo dài từ Điện Ngọc (giáp bãi biển Non Nước, thành phố Đà Nẵng) đến giáp vịnh Dung Quất (tỉnh Quảng Ngãi), với nhiều bãi tắm đẹp lý tưởng như: Hà My (huyện Điện Bàn), Cửa Đại (thành phố Hội An), Bình Minh (huyện Thăng Bình), Tam Thanh (thành phố Tam Kỳ), Kỳ Hà, Bãi Rạng (huyện Núi Thành)... nơi đâu cũng hoang sơ, tràn đầy gió và ánh nắng mặt trời. 

Hầu hết các bãi tắm ở Quảng Nam đều có bãi cát trắng, mực nước nông, có độmặn vừa phải và quanh năm trong xanh. Vào những đêm bầu trời quang đãng, mặt biển nơi đây đẹp kỳ lạ bởi ánh đèn nêông từ hàng nghìn chiếc thuyền câu lung linh, rực rỡ trông như những thành phố hoa đăng trên biển.

Biển Quảng Nam còn thu hút du khách bởi sự hấp dẫn của nhiều loại đặc sản tươi nguyên: con cá, con tôm, con cua, con mực ... nơi đây, dường như cũng ngon hơn, “đậm” hương vị biển hơn những vùng biển khác. 

Một số bãi tắm nổi tiếng:
 Bãi tắm Hà My: thuộc xã Điện Dương, huyện Điện Bàn, cách phố cổ Hội An 7km về phía Bắc.
 Bãi tắm Cửa Đại: thuộc phường Cửa Đại, thành phố Hội An, cách trung tâm phố cổ 4km về phía Đông.
 Bãi tắm Bình Minh:  thuộc xã Bình Minh, huyện Thăng Bình, cách thị trấn Hà Lam khoảng 15 km về phía Đông.
 Bãi tắm Tam Thanh: thuộc xã Tam Thanh, cách trung tâm thành phố Tam Kỳ 7 km về phía Đông.
 Bãi tắm Bãi Rạng: nằm trong Khu kinh tế mở Chu Lai, cạnh sân bay Chu Lai, cách trung tâm thị trấn Núi Thành 2 km về hướng Đông.

  Hồ Phú Ninh
Hồ Phú Ninh cách thành phố Tam Kỳ 7 km về phía Tây. Hồ Phú Ninh là công trình thuỷ lợi có sức chứa gần nửa tỷ mét khối nước, với diện tích mặt hồ rộng 3.433ha cùng 23.000ha rừng phòng hộ và 30 đảo, bán đảo nhỏ xinh đẹp. Công trình được khởi công vào năm 1977 và hoàn thành sau gần 10 năm xây dựng. Ngoài các ưu thế để phát triển thuỷ lợi, thuỷ sản, thuỷ điện, nông lâm nghiệp, cung cấp nước sinh hoạt... hồ Phú Ninh còn là một khu du lịch sinh thái lý tưởng, khí hậu luôn luôn mát mẻ và hệ động thực vật rất đa dạng, trong đó có 14 loại động vật được ghi vào Sách Đỏ cần bảo tồn. Từ trên cao nhìn xuống, lòng hồ như một chảo nước khổng lồ với nhiều ốc đảo, được bao bọc bởi những dãy núi, những bờ đê và những cánh rừng xanh tốt. Bằng chiếc thuyền con, du khách có thể dạo chơi quanh các ốc đảo, chiêm ngưỡng vẻ đẹp nên thơ nhưng cũng thật hùng vĩ giữa màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Trong lòng thung lũng Chấp Trà, giữa mặt hồ yên tĩnh có một mạch nguồn nước khoáng lộ thiêng, có công dụng chữa được nhiều căn bệnh về cơ khớp, gan, mật, tiêu hoá ...

  Sông Thu Bồn
Bắt nguồn từ đỉnh núi Ngọc Linh cao 2598 mét, ban đầu Thu Bồn chỉ là dòng sông nhỏ âm thầm chảy qua các ghềnh đá cheo leo trên vùng núi phía Tây Nam của tỉnh Quảng Nam. Nhờ tăng thêm lưu lượng từ sông Tiên, sông Tranh trên địa hạt Trà My và Tiên Phước, sông Thu Bồn vượt qua bao đồi núi đưa phù sa bồi đắp cho vùng Quế Sơn, Đại Lộc, Duy Xuyên. Tại đây, Thu Bồn hội ngộ cùng sông Vu Gia, trải phù sa ra khắp vùng đất Điện Bàn theo hai hướng: hướng Bắc vẫn là hướng chính với tên Thu Bồn (có nơi còn gọi là sông Chợ Củi, hướng Nam nhánh nhỏ hơn là sông Bà Rén. Gần đến biển, Thu Bồn và Bà Rén gặp lại nhau để hoà với dòng Trường Giang chảy qua phố cổ Hội An rồi đổ ra biển Cửa Đại.

  Mõm Bàn Than
Trên suốt dãi bờ biển nước xanh, cát trắng chạy dài từ bắc xuống nam, bất chợt nổi bật lên một vách đá sắc đen như than, xếp chồng lên nhau kéo dài hơn 2 km, đỉnh cao khoảng 40 mét với nhiều hình thù lạ mắt, kết hợp với những vân đá tạo thành những tác phẩm điêu khắc độc đáo của tạo hoá. Từ đỉnh Bàn Than có thể phóng tầm mắt, nhìn bao quát một vùng biển trời mênh mông với bóng dáng ẩn hiện của đảo Cù Lao Chàm, của Hòn Ông ngoài đại dương khi xa. Hoà quyện với trời đất và biển cả, Bàn Than tạo nên một cảm giác chênh vênh đến choáng ngợp. Vì thế, Bàn Than được mệnh danh là thắng cảnh dành cho những người thích mạo hiểm và muốn chinh phục thiên nhiên.

Bàn Than nằm trên địa bàn xã Tam Hải, huyện Núi Thành, cách Bãi Rạng khoảng 3 km về hướng Đông Bắc.

 
 
Hồ Giang Thơm
Nằm cách quốc lộ 1A khoảng 10km về phía Tây, thuộc địa bàn thị trấn Núi Thành, huyện Núi Thành. Hố Giang Thơm là một thắng cảnh đẹp nổi tiếng của tỉnh Quảng Nam. Đến với Hố Giang Thơm, những cảm giác mệt nhọc của du khách dường như sẽ tan biến bởi âm thanh sôi động của thác và suối. Phía xa, con suối đầu nguồn đổ xuống các tảng đá tạo thành những ngọn thác đẹp quyến rũ. Ở đoạn trũng, suối hình thành những hồ nhỏ phẳng lặng, trong vắt. Giữa cảnh vật thiên nhiên thơ mộng, đôi khi du khách phải dừng bước ngẩn ngơ bởi vẻ hoang sơ kỳ diệu của thiên nhiên đã ban tặng cho con người.
     
  
Hòn Kẽm Đá Dừng 
Hòn Kẽm Dá Dừng là thắng cảnh đẹp và thơ mộng, thuộc địa phận 2 xã Quế Lâm và Quế Phước của huyện Quế Sơn. Trên hành trình hướng ra biển Đông, tại đây con sông Thu Bồn bỗng dừng lại và nở to như một hồ nước rộng, trong xanh, phản chiếu nét uy nghi của bóng núi, triền sông. Lúc mờ sáng hoặc khi chiều buông, hơi đá hai bên bờ phả ra mặt sông tạo cho phong cảnh ở đây vẻ huyền bí, kỳ ảo lạ lùng.
                           “Ngó lên Hòn Kẽm Đá Dừng
               Thương cha nhớ mẹ quá chừng bậu ơi...”

Hòn Kẽm Đá Dừng đã đi vào thơ, ca, nhạc, hoạ và trở thành niềm tự hào của bao thế hệ người dân đất Quảng. Nơi đây là danh thắng đồng thời là vùng đất mang nhiều dấu ấn lịch sử, từng là căn cứ nghĩa hội của nhà yêu nước Nguyễn Duy Hiệu, chiến khu Hoàng Văn Thụ trong kháng chiến chống Pháp.

Sự cuốn hút của Hòn Kẽm Đá Dừng không chỉ thể hiện bởi cảnh quan sông núi hữu tình mà còn hấp dẫn bởi những dòng chữ cổ Chiêm Thành bí ẩn còn lưu giữ trên những phiến đá nặng hàng mấy chục tấn, đứng sừng sững soi mình xuống dòng Thu Bồn.

  Suối Tiên
Từ ngã ba Hương An (thuộc xã Quế Phú, huyện Quế Sơn) trên quốc lộ 1A, theo đường tỉnh lộ 611 ngược về hướng Tây khoảng 15 km, du khách đi vào vùng đất Quế Hiệp, nơi có danh thắng suối Tiên gắn liền với truyền thuyết về những Tiên ông và người tiều phu đón củi say mê đánh cờ.

Suối Tiên là điểm du lịch khá lý tưởng gồm 14 thác nước liên hoàn ngày đêm rì rào chảy giữa vùng núi non hùng vĩ, cảnh đẹp chẳng khác nào chốn bồng lai. Ở phía đầu nguồn, từ trên đỉnh cao khoảng 400 mét dòng nước tuôn trào xuống các tảng đá tung bọt trắng xoá và tạo nên những cung bậc âm thanh sống động nối tiếp nhau rì rào, thì thầm giữa khu rừng đại ngàn. Đến với suối Tiên, ngoài việc thưởng lãm phong cảnh thiên nhiên hữu tình, trầm mình trong làn nước trong xanh mát lạnh để xua tan cảm giác mệt nhọc sau những ngày lao động vất vả, du khách còn được tham quan khu di tích tiểu đoàn nữ thanh niên xung phong Bà Thao nổi tiếng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ nằm kề bên thác nước.  

 Thác Grăng
Thác Grăng thuộc xã Tabhing, huyện Nam Giang, cách quốc lộ 14D khoảng 3 km. Thác Grăng như một dải lụa mềm vắt lưng chừng núi, đẹp nhất là thác 3, cao khoảng 30m, bụi nước tựa sương mờ, tỏa ánh sáng rất đẹp. Theo con đường mòn ngoằn ngoèo, du khách sẽ qua rẫy lúa, nương bắp, ngang dọc theo suối, thấp thoáng ven sườn đồi. Thi thoảng bên đường, rừng nguyên sinh bạt ngàn, bí ẩn... là những bộ ván dã chiến, nhiều chiếc võng rừng bằng rễ cây tự nhiên dựng bên những trạm nghỉ chân, lấy sức chinh phục "Tam thác Grăng".

  Khe Lim
Từ thị trấn Ái Nghĩa, huyện Đại Lộc, theo con đường quốc lộ 14B khoảng 20 km về phía tây, du khách sẽ đến với thắng cảnh Khe Lim. Nhìn từ xa, thác nước như bức rèm thưa lúc ẩn, lúc hiện giữa núi rừng bao la. Từ trên đỉnh núi Am Thông, một dòng nước rộng khoảng 20 mét ngày đêm ầm ầm đổ xuống dòng suối với nhiều tảng đá lớn nhỏ nằm xếp chồng lên nhau, tạo thành nhiều thác nước tung bọt trắng xoá rồi âm thầm chảy ra con sông Vu Gia để xuôi về với biển. Dọc hai bên bờ suối có những cánh rừng nguyên sinh, những thảm thực vật quanh năm xanh tốt. Cùng với dãy Hio - Hiu sừng sững ở phía Nam và dãy đồi núi nhấp nhô phía tây bắc, tất cả tạo nên một bức tranh sơn thuỷ hữu tình. Trên đỉnh thác nước ở Khe Lim vẫn còn dấu tích Chùa Am với những giai thoại dân gian huyền bí. 

Khe Lim thuộc địa bàn xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc.

   Đồi Bồ Bồ
Bồ Bồ là một cụm gồm bốn ngọn đồi nhỏ nằm liên tiếp nhau có diện tích khoảng hơn 200ha, nằm trên địa bàn hai xã Điện Tiến và Điện Thọ của huyện Điện Bàn. Nơi đây có cảnh quan thơ mộng với những rừng thông xanh tươi, những hồ nước phẳng lặng và bầu không khí trong lành quanh năm mát mẻ. Từ trên đỉnh đồi nhìn về hướng Nam, phong cảnh làng mạc, đồng quê, sông suối... hiển hiện như một bức tranh sống động, hữu tình.

Đồi Bồ Bồ còn là di tích lịch sử ghi dấu những chiến công oai hùng của quân dân Quảng Nam trong các cuộc kháng chiến vệ quốc.

Bồ Bồ nằm cách thành phố Đà Nẵng 15km về phía Tây Nam, cách thành phố Hội An 25km về phía Tây Bắc.

  Suối nước nóng 
Tây viên
Cách quần thể khu đền tháp Mỹ Sơn (huyện Duy Xuyên) chưa đầy 3 km theo đường chim bay về hướng Tây là suối nước nóng Tây Viên. Hai suối nước trong vắt quanh năm tuôn chảy. Nhiệt độ trung bình của dòng nước khoảng 850C. Người dân nơi đây quen gọi là suối Ông và suối Bà. Trong nước chứa nhiều khoáng chất quý như: canxi, kali, lưu huỳnh, sắt ... và nhiều khoáng chất khác, là địa điểm lý tưởng cho du khách ngâm mình trong nước nóng, tắm bùn, thư giãn chữa bệnh.

“Tây Viên”, theo ý nghĩ nôm na của nhiều người, đây là vườn thảo dược ở phía Tây huyện Quế Sơn, vì núi non tại đây có nhiều trầm hương, thảo mộc quý hiếm. Cũng có giả thuyết cho rằng Tây Viên là hoa viên tiên cảnh của thiên nhiên nằm ở phía Tây, bởi cảnh vật thơ mộng không khác chốn bồng lai, tiên cảnh

   Khu bảo tồn thiên nhiên Sông Thanh
Khu bảo tồn Sông Thanh nằm trên địa bàn hai huyện Nam Giang và Phước Sơn, giáp biên giới nước CHDCND Lào, với diện tích gồm 93.249ha vùng lõi và 108.398ha vùng đệm. Riêng khu khu vùng lõm được chia thành hai khu bảo vệ nghiêm ngặt với 75.373ha và khu phục hồi sinh thái với 17.512ha.

Khu bảo tồn thiên nhiên Sông Thanh là nơi ẩn chứa bao điều kỳ thú, hấp dẫn du khách và các nhà nghiên cứu khoa học bởi sự phong phú và độc đáo của nguồn tài nguyên thiên nhiên. Tổng số 831 loài thực vật bậc cao đã được ghi nhận qua các đợt khảo sát năm 1997 và 1999 do WWF - Đông Dương và Viện Điều tra Qui hoạch Rừng Việt Nam thực hiện. Trong số đó có 23 loài hữu dụng, 38 loài có tên trong Sách Đỏ Việt Nam. Hệ động vật rừng của khu bảo tồn này cũng rất đa dạng với danh mục gồm 53 loài thú, 183 loài chim, 44 loài bò sát, 21 loài lưỡng cư, 25 loài cá... Kết quả khảo sát cũng cho thấy sự hiện diện của nhiều loài thú lớn và hiếm như hổ, báo, voi, voọc cá chân nâu, voọc cá chân xám, mang Trường Sơn... Đến khu bảo tồn thiên nhiên sông Thanh, du khách còn có thể chiêm ngưỡng thác Grăng, cầu Thác Nước và những cảnh đẹp nên thơ nằm dọc trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, hoặc đi tìm và khám phá những nét đặc trưng trong đời sống văn hoá vô cùng phong phú của đồng bào các dân tộc ít người. 

  Khu du lịch sinh thái thuỷ điện Duy Sơn II
Thuỷ điện Duy Sơn II được khởi công xây dựng sau năm 1975, đây là công trình thuỷ điện đầu tiên xây dựng bằng sức dân, thể hiện tinh thần sáng tạo và nghị lực phi thường của nhân dân địa phương lúc bấy giờ. Công trình thuỷ điện nằm trên một ngọn đồi cao, bên những hồ nước xanh biếc, những dòng suối đá, những cách rừng phi lao thơ mộng, với tổng diện tích trên 200ha. Đến đây, du khách có thể tham quan nhà máy xử lý nước trước khi leo lên đỉnh núi thượng nguồn hoặc sinh hoạt dã ngoại trong những hang đá kỳ ảo nằm bên những dòng suối chảy từ trong vách núi ra. 

Khu du lịch sinh thái thuỷ điện Duy Sơn II nằm trên địa bàn xã Duy Sơn,  huyện Duy Xuyên, cách di tích kinh thành Trà Kiệu khoảng 5 km về phía Nam.

  Khu du lịch sinh thái Thuận Tình
Ở trên một cồn đất rộng khoảng 50ha, Thuận Tình như một chiếc phao bồng bềnh giữa dòng hạ lưu của sông Thu Bồn. Thuận Tình là một điểm du lịch sinh thái đặc trưng của vùng sông nước Hội An. Đến đây, du khách sẽ được hoà mình giữa cảnh vật thiên nhiên thơ mộng. Bên những rặng dừa nước xanh tươi, những hàng dương vi vu trong gió, du khách có thể thư thái giong thuyền vọng cảnh hoặc tham gia các trò chơi dân gian, bơi xuồng trên hồ, câu cá, xem múa rối nước, tham quan những mặt hàng thủ công mỹ nghệ trưng bày trong ngôi nhà cổ theo lối kiến trúc của vùng nông thôn Việt Nam. Du khách có thể cắm trại, đọc sách và sinh hoạt dã ngoại dưới những mái lá yên tĩnh hay nghỉ ngơi trong những bungalow đầy đủ tiện nghi.

Với khoảng cách 3 km, từ trung tâm phố cổ Hội An du khách có thể đến Thuận Tình bằng đường bộ hoặc đường thuỷ đều rất thuận tiện

Lòong bong Đại Lộc:

Mọc nhiều ở trong rừng Đại Lộc, Quảng Nam, loòng boong là một đặc sản của xứ Quảng. Mùa thu hoạch loòng boong vào các tháng 5-6-7 âm lịch. Đã thành lệ, mùa này người vùng cao Đại Lộc vào rừng, ai phát hiện được cây loòng boong nào thì là của người đó. Loòng boong có vị chua, thơm, ngọt lạ lùng.

Các bạn đã bao giờ thưởng thức hương vị trái loòng boong đất Quảng chưa? Nếu chưa, xin mời bạn làm một chuyến tham quan du lịch đến thăm Quảng Nam - vào dịp cuối hè sang thu - là mùa của trái loòng boong. Huyện vùng cao Đại Lộc là nơi sản xuất loại trái loòng boong nổi tiếng.

Trái loòng boong là một đặc sản của xứ Quảng. Nhiều người khẳng định rằng, chỉ ở Quảng Nam mới có trái loòng boong nổi tiếng.

Vào năm 1805, đích thân vua Gia Long hạ lệnh vào tháng 9 hằng năm, phải tiến quả nam trân (loòng boong). Đến triều Minh Mạng, quy định mỗi mùa trái chín, Quảng Nam phải cống sáu giỏ...

Thuở xưa, những vùng rừng núi có loòng boong đều thuộc sự quản lý của triều đình và đã trở thành những khu cấm địa.

Triều đình nhà Nguyễn lúc bấy giờ đã có quy chế riêng đối với các khu rừng loòng boong. Mỗi khu vực đều có viên quan trông coi và có quyền huy động dân đinh địa phương ngày đêm thay phiên nhau canh giữ. Đến mùa trái chín, viên quan chọn lựa các chùm trái chín ngọt thơm ngon và đẹp nhất tiến về kinh để nhà vua thưởng thức.Bòn bon ra hoa vào tháng 4 âm lịch, từng chuỗi hoa mầu trắng xen vàng lấp lánh, thơm lừng trong gió. Ðến chừng tháng 7 bòn bon kết trái, đến tháng 9, 10 là thu hoạch. Mùa bòn bon chín chỉ kéo dài chừng một tháng. Khi chín trái bòn bon có mầu vàng nhạt như mỡ gà, nom rất đẹp. Quả có từng múi, mỗi múi mang một hột bên trong. Hạt bòn bon rất đắng nên khi ăn chỉ "nhấp nháy" để thưởng thức cái mùi vị thơm ngọt của bòn bon rồi nuốt luôn cả hột vì không tách riêng được múi với hạ

Khi phong trào ẩm thực càng ngày càng đa dạng và phong phú thì món gỏi bòn bon, thứ quả đặc sản Quảng Nam được các nhà hàng chế biến món gỏi bòn bon với tôm thịt rất thơm ngon, đặc sắc. Các chuyên gia ẩm thực đánh giá cao về dinh dưỡng, sức khỏe cũng như nghệ thuật trang trí. Cách làm gỏi như sau: Tách từng múi bòn bon loại trái to, bóng mẫy khoảng một bát ăn cơm. Thịt ba chỉ luộc chín, thái mỏng. Tôm sú luộc (bỏ một ít vỏ chanh vào), bóc vỏ, bỏ đầu, đuôi. Mè trắng rang vàng. Ớt bằm và thái sợi một ít dùng để trang trí. Tỏi băm nhuyễn. Chanh (một trái) vắt lấy nước cốt. Rau răm thái nhỏ. Làm nước trộn gỏi: Chanh vắt nước cốt + một muỗng đường + nửa muỗng muối + một muỗng tỏi băm + một muỗng ớt bằm + một muỗng nước mắm ngon trộn đều. Tiếp đến, cho bòn bon đã tách múi vào tô + tôm + thịt ba chỉ + rau răm. Tiếp theo, đổ nước trộn gỏi vào trộn đều. Rắc mè rang và bóp bánh phồng tôm, ớt thái sợi lên trên. Món "gỏi Nam trân" có vị chua ngọt của bòn bon ở xứ núi vùng cao; thơm của mè rang, hành phi ở đồng bằng; ngọt đậm của tôm ở xứ biển khơi rì rào sóng vỗ; giòn tan của bánh phồng tôm...
Mấy năm gần đây, thị trường trái cây trong nước xuất hiện bòn bon "ngoại", trái lớn và ngọt. Tuy nhiên loại "Thái trân" này ăn tươi rất ngon nhưng làm món gỏi thì không đạt do vượt quá "ngưỡng ngọt" của món gỏi bòn bon.

Ở Quảng Nam - Đà Nẵng, trái loòng boong tập trung nhiều tại thượng nguồn sông Vu Gia, một nhánh của sông Thu Bồn. Nhưng ngon và nhiều phải kể đến vùng Đại Lộc:

Quế Sơn cau, mít mấy tầng
Thương loòng boong Đại Lộc, nhớ rượu cần Trà Mi

Không hiểu do chất đất hay khí hậu mà nói tới trái loòng boong, người Quảng đều cho rằng chỉ ở Đại Lộc mới có trái ngon. Hằng năm, vào khoảng các tháng 5-6-7 âm lịch là mùa thu hoạch loòng boong. Và dường như thành cái lệ từ bao đời ở miền cao, hễ ai đi rừng phát hiện được cây loòng boong nào thì thuộc quyền sở hữu của người đó.

Trong việc chọn mua trái ngon, người sành ăn chê loại lớn trái. Loại ngon trái vừa không lớn mà cũng không nhỏ, chỉ to bằng ngón tay cái, da mầu vàng nhạt, núm cuống căng tròn. Khi bóc lớp vỏ ngoài, bên trong lộ ra năm múi dính chặt lấy nhau mầu trắng trong, mọng nước, thơm lừng. Và lúc cắn vào một múi, cảm thấy một dòng nước ngọt lịm ngấm dần xuống tận cổ. 
Trái loòng boong có nhiều tên gọi khác nhau như bòn bon, phụng quân, nam trân, dâu da...

Tương truyền rằng: Chúa Định Vương bị tướng Trịnh là Hoàng Ngũ Phúc đánh chiếm Phú Xuân vào tháng giêng năm ất Dậu, đã bỏ chạy vào đất Quảng Nam rồi đặt con là Hoàng Tôn Vương làm thế tử, xưng là Đông Cung để trấn giữ đất Quảng Nam. Sau khi bị quân Tây Sơn đánh bại phải lánh vào rừng. Giữa lúc đói mệt thì gặp được rừng cây loòng boong, bèn hái lấy trái, dùng móng tay bấm thử trước khi ăn. Thấy trái thơm ngọt lạ lùng và nhờ đó đã cứu được cơn đói, chúa bèn đặt tên cho trái là "nam trân", có nghĩa là món ăn quý ở phương nam. Mãi cho đến ngày nay, trái loòng boong vẫn còn mang dấu bấm móng tay rất rõ ràng...

Trái lòng boong Đại Lộc thơm ngon nổi tiếng thế giới

Ngày nay, du khách đến thăm đất Quảng vẫn thường được nghe nhắc đến trái loòng boong trong câu hát hò tâm tình, ý nhị:

Trái loòng boong trong tròn ngoài méo
Trái thầu dầu trong héo ngoài tươi
Em thương anh ít nói, ít cười
Ôm duyên ngồi đợi chín mười con trăng  (XQ)

Cổ mai hoa ở Đại Lộc

Ít nhất ở Đại Lộc hiện nay số cây mai cổ đang hiện diện không dưới 500 cây, mà mỗi cây đều là một kỳ tích, thể hiện tất cả những niềm đam mê, tâm huyết mà chủ nhân của nó đã đổ mồ hôi, lắm khi cả nước mắt mới có được.

 
Ngày nay, khi áp lực của lối sống công nghiệp ngày càng chi phối nghiệt ngã đời sống xã hội thì nhiều người đã hướng về những thú vui tao nhã một thời vang bóng để hóa giải và tạo thế cân bằng. Đó là các bộ môn nghệ thuật của sự đam mê và lòng nhẫn nại, như non bộ, tiểu cảnh, thư pháp, bonsai... Trong các đối tượng của nghệ thuật cây cảnh, cây mai cổ tự lúc nào đã nghiễm nhiên trở thành linh vật đối với người Việt Nam xưa và nay. 

Điều ít ai biết, ở Đại Lộc, Quảng Nam nghệ thuật Cổ Mai Hoa đến nay phát triển gần như đã là “đạo”... 

Trong những năm trước, khi đất nước chuyển mình đổi mới, người dân Đại Lộc vốn nghèo trên vùng đất bị chiến tranh tàn phá ác liệt đã phải tìm kiếm cho mình những cách làm ăn mới. Từng nổi lên rất nhiều tấm gương vượt khó, nhiều nông dân sản xuất giỏi... Trong đó, cây hoa mai từng là đối tượng sản xuất, kinh doanh mang lại hiệu quả cao. 

Theo số liệu chưa đầy đủ, hiện nay có đến hàng mấy mươi người ở Đại Lộc chuyên tâm sưu tầm và chơi cây mai cổ, trong số đó không ít người đạt đến trình độ thượng thừa. 

Không chỉ nắm vững các kỹ thuật, nghệ thuật chăm sóc, tạo dáng, chế tác... cho cây mà qua thú chơi đó, họ còn tạo nên những sức cuốn hút kỳ lạ, làm thổi bùng ngọn lửa đam mê và tình yêu Cổ Mai Hoa trong rất nhiều người. 

Trong số những người đam mê cây mai cổ ở Đại Lộc phải kể đến một vài nhân vật có tên tuổi. Anh Lê Me (khu 5, Ái Nghĩa) là người đã từng đeo đuổi rất sớm cây hoa mai, từng khai phá hàng chục hécta đất núi đồi ở vùng giáp ranh Hải Vân để làm trang trại hoa mai, nhưng tiếc thay, do nhiều trắc trở, mộng không thành. Sau đó anh quyết chí làm lại, chuyển sang sưu tầm cây mai cổ. 

Đến nay, sau quá trình gây dựng, trong vườn anh đã có đến gần 50 cây mai cổ được chăm sóc cẩn thận và thật sự là những tác phẩm có giá trị. Đó là chưa kể mấy trăm chậu mai mini để bàn, mai vừa để chơi và bán tết. 

Anh Nguyễn Chín (Mỹ Liên, Đại Nghĩa) sau mấy năm tích cóp, sưu tầm hiện nay có trong “tay” đến gần trăm gốc; anh P.Thông (Đại Hiệp) khoảng 70 gốc. 

Táo bạo hơn, anh Th. ở Trung An, chỉ sau vài tháng chuyển đổi từ các loại cây cảnh khác sang cây hoa mai, đã tích cóp cả cũ lẫn mới tổng cộng có đến gần trăm cây, mà cây nào cũng quý. Còn danh sách các “sở hữu chủ” ở cấp vài chục cây thì có đến vài mươi người ở khắp nơi trong huyện. 

Tuy nhiên, sẽ rất thiếu sót nếu như không nói đến một số người kém may mắn hơn khi không giữ được cho mình một cây nào đáng giá, nhưng nỗi đam mê và cả “tay nghề” của họ thì không hề thua kém bất cứ một ai (ông Ph. ở Đại Nghĩa, anh B. ở khu 8; anh Q. ở Nghĩa Nam, Ái Nghĩa...). 

Họ là những người yêu và theo đuổi nghệ thuật Cổ Mai Hoa từ rất sớm, đã từng “qua tay” họ đến vài trăm cây, nhưng khốn nỗi cái nghèo đã không giúp họ giữ lại được cho mình những tác phẩm quý giá, máu thịt đó. 

Như vậy bằng một con tính đơn giản, ít nhất ở Đại Lộc hiện nay số cây mai cổ đang hiện diện là không dưới 500 cây, mà mỗi cây đều là một kỳ tích, thể hiện tất cả những niềm đam mê, tâm huyết mà chủ nhân của nó đã đổ mồ hôi, lắm khi cả nước mắt để có được nó. 

Nói không ngoa, trừ những ngày bão lũ, bất cứ thời điểm nào cũng có một vài người Đại Lộc lặn lội khắp hang cùng ngõ hẻm, trên rừng, dưới xuôi, cả trong và ngoài tỉnh truy tìm cây hoa mai cổ thụ để rồi tạo nên một sự dịch chuyển âm thầm nhưng đầy ngoạn mục: Cây mai cổ từ khắp nơi dần dần được đưa về Đại Lộc, hợp thành cái nghĩa tương phùng Cổ - Mai - Hoa - Đại - Lộc! 

Những lúc thóc cao gạo kém, nghệ nhân của Cổ Mai Hoa ở Đại Lộc đã phải lăn lộn với rất nhiều nghề, không ngại bất cứ công việc gì, miễn là lương thiện để vừa có thể làm tròn nghĩa vụ ở đời, vừa có thể nuôi thú, chơi cây. Cay đắng hơn, còn có người chấp nhận và chịu đựng cả những nỗi oan khiên, điều tiếng để không phải từ giã thú chơi. 

Tôi còn nhớ, cách đây không lâu, trong giới chơi cây ở Đại Lộc rỉ tai nhau một tin vào hàng rất “giật gân” là “ở một nơi nào đó mà không biết nơi nào (?) đang có một cây mai cổ rất lớn”. Theo lời đồn, cây mai này lớn đến nỗi cái bộng ở gốc cây được trẻ con... chui vào để chơi trò trốn tìm rồi ngủ quên trong đó, không ai tìm ra chúng (?). 

Câu chuyện kỳ lạ, khó tin đó chỉ có thể làm mê hoặc được những kẻ chuyên truy tìm Cổ Mai Hoa, vì chỉ họ, những người vốn được cho là có “tâm thái bất thường” mới có thể tin nổi. 

Không ai bảo ai, rất nhiều người bí mật đi tìm, như kiếm tìm một cơ may kiểu “ngậm ngải tìm trầm” vậy. Cũng như họ, lần đó, tôi cũng bí mật cùng vài anh em lên đường đi tìm cây mà thông tin có được chỉ vỏn vẹn là mỗi cái tên của ông chủ, không một dòng địa chỉ (đó là ông L.N.T.). 

Đó là một người đàn ông khoảng ngoài 60, thần sắc hồng hào. Khi được xác nhận đúng tên ông, sau vài câu xã giao, chúng tôi hỏi: “Nghe người ta nói bác có cây mai cổ lớn lắm?”. Ông bình thản xác nhận là: “Ừ! có. Nhưng mà răng?”. 

Quanh co một hồi, ông dẫn chúng tôi ra vườn, chỉ vào một khoảng trống, ông bảo: “Đây, nó đây!”. Nhưng chúng tôi chẳng thấy gì cả! Trong lúc chúng tôi còn ngơ ngác không hiểu gì thì ông gằn lại với bộ mặt rất bí hiểm: “Thì đây, chứ còn đâu nữa!”. Sau phút định thần chúng tôi thấy đó chỉ là... một hố đất rất sâu và đã cũ. 

Thì ra, cây mai huyền thoại đó từng tồn tại nhưng nó đã chết từ lâu. Cái chết của cây mai gây nên cho ông một nỗi đau buồn vô tận, đến nỗi ông đã cho người ta đào cả gốc rễ đem đi mất để chóng nguôi ngoai. Nhưng rồi vẫn không yên, nỗi nhớ cây đã khiến ông cố tình giữ lại cái hố đất sâu do cây để lại làm kỷ niệm... 

Theo lời ông, thời gian gần đây không biết lý do gì mà rất nhiều người lạ đến hỏi ông về cây mai cổ đó... 

Và còn rất nhiều câu chuyện ly kỳ, bao hàm đủ cả hỉ - nộ - ái - ố, lắm khi đầy nước mắt về cây, về người mà trong giới Cổ Mai Hoa Đại Lộc gặp nhau có tán mãi cũng không bao giờ hết... 

Nhiều cây mai rất quý được phát hiện và mang về Đại Lộc, khiến không ít người trong giới chơi cây phải ghen tị. Trong đó phải kể đến một vài cây có “số má” hẳn hoi cùng với những câu chuyện ly kỳ xung quanh nó. 

Như cây mai có tên “Hồn Việt” của anh Th. mang về từ Điện Bàn (năm 2006), có tuổi hơn trăm năm, dáng thế thanh thoát, là một trong những cây mai quý đang có ở Đại Lộc, từng được báo chí đưa tin. 

Cây “Ngọc cốt, Thiên chân” của anh Lê Me đem về từ Tam Dân, Phú Ninh (năm 2007), có kích thước to lớn chưa từng thấy, toát lên một cảm giác hùng vĩ đến rợn người. 

Cây “Hoàng Mai” của anh Tr. (Đại Hiệp) có nguồn gốc từ Quế Sơn (năm 2008), xinh đẹp như tiên nữ giáng trần, hoành tráng như khổng lồ truyền thuyết.              

Nghe đâu, để mua được nó thành công, chủ nhân đã phải cất công bí mật “trinh sát”, “mai phục”, rồi “đánh” (thuyết phục chủ cây đồng ý bán) và đã “thắng” như một chiến công thật sự, khiến cho tất cả anh em chơi mai ở Đại Lộc vừa sung sướng vừa ghen tị… 

Quý nhau chút tình, những người có đồng sở đắc sưu tầm và chơi cây mai cổ ở Đại Lộc đã tìm đến nhau, gắn kết để cùng chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn và lòng đam mê mà nhiều khi nói ra người ngoài dễ cho là... bị bệnh hoang tưởng hay tâm thần phân liệt (!). Họ đã tự xây dựng cho mình những website riêng để chia sẻ thông tin cả với giới sinh vật cảnh trên khắp mọi miền đất nước (www.quangcaosanpham.com/members/comaihoadailoc, comaihoadailoc.Blogtiengviet.net).

Theo Thanh Lê
 

Thơm ngon bánh tráng Đại Lộc

 
Có thể nói, địa phương nào của Việt Nam cũng có bánh tráng. Bình Định nổi tiếng với bánh tráng dừa, Bến Tre là bánh tráng sữa, Tây Ninh có bánh tráng phơi sương..., nhưng bánh tráng cuốn thì không đâu bằng Đại Lộc xứ Quảng.
 
Bánh tráng Đại Lộc đã có "thương hiệu" và chỗ đứng trên thị trường. Người Đại Lộc thường dùng bánh tráng để làm quà. Trước khi đưa bánh đi xa, phải dùng vật nặng ép bánh xẹp xuống, tiện mang vác. Cồng kềnh là thế, nhưng khi về quê, nhiều Việt kiều vẫn thường mua bánh tráng mang đi. Ngay như trong Hội chợ Triển lãm thành tựu kinh tế - xã hội 10 năm của Quảng Nam vừa rồi, bánh tráng Đại Lộc bày ra bao nhiêu bán hết bấy nhiêu, người Quảng Nam tự dưng cảm thấy vui vui và dậy lên một niềm tự hào...

Điều đặc biệt của bánh tráng cuốn Đại Lộc là nếu biết cách nhúng nước thì các miếng bánh không dính vào nhau, nhưng khi ăn lại dẻo "dính răng". Về hình thức, chiếc bánh tròn vành vạnh, trắng mịn màng, đều ri rí. Sau khi xay bột, người thợ tráng bánh dùng một cái rây có lỗ nhỏ li ti, lượt qua một bận, loại bỏ vỏ trấu lấm tấm, để bột bánh trắng mịn. Khi tráng phải nhanh tay quây cho đều, chậm một tí sẽ chỗ dày chỗ mỏng. Chiếc bánh mỏng mảnh nên khi phơi phải nhẹ nhàng, kẻo bánh rách bươm. 

Trước đây, ở Đại Lộc, hầu như nhà nào cũng có dụng cụ tráng bánh và có thể tự tráng được theo kiểu "tay ngang". Chỉ cần có chiếc cối xay, vài tấm liếp tre, một cái nồi to có bịt khung vải, những lúc nông nhàn có thể tráng bánh để ăn lai rai quanh năm. Bây giờ đồ nghề vẫn còn đấy, nhưng ít ai tự tráng bánh mà chỉ còn những thợ chuyên nghiệp. Tất nhiên trước khi trở thành thợ, những người này đã phải "hy sinh" mấy chục cân gạo để tập cho tay nhuần nhuyễn. Cối xay tay bây giờ được thay thế bằng máy. Thay vào những tấm liếp tre là cả mấy chục chiếc vỉ bằng lưới nhựa căng cứng.

Giáp Tết là thời gian làm bánh tráng cao điểm, đây cũng là dịp bánh tráng được tiêu thụ nhiều nhất. Tuy nhiên, trong những tháng này thời tiết lại không thuận lợi cho việc phơi bánh. Không lẽ cứ đứng nhìn trời mưa mà đành chịu một cái Tết vô vị vì thiếu bánh tráng? Bánh tráng phải phơi được nắng mới dẻo, gặp trời tù mù là bánh sượng sượng, dở không chi bằng. Vậy là người thợ nghĩ ngay đến chuyện làm lò sấy bánh. Bánh tráng sấy bằng than, bán đắt hơn bánh tráng phơi nắng một chút, nhưng khách hàng vẫn chuộng.

Bánh tráng Đại Lộc nổi tiếng và người Đại Lộc ăn bánh tráng cuốn cũng... có tiếng. Trước đây, bánh tráng cuốn thường chỉ có mặt vào những ngày giỗ chạp, lễ Tết. Bây giờ thì quanh năm suốt tháng, nhà nào cũng có bánh tráng để sẵn trong nhà. Ăn điểm tâm, ăn nửa buổi, ăn bữa chính. Ăn mọi lúc, mọi nơi. Khách đến, chiêu đãi bánh tráng cuốn; xa quê lâu ngày, khi về làm ngay bữa bánh tráng cho đỡ nhớ, đỡ thèm. Bánh tráng cuốn với cá hấp, chấm mắm cái thì có vạt rau muống trồng sẵn trong vườn nhà; cuốn với thịt heo lại có buồng chuối chát, luống xà lách, mấy cây rau thơm. Thậm chí nếu không có thịt cá thì bánh tráng cuốn chấm nước mắm vẫn ngon như thường! (báo Quảng Nam)
 
 
VỀ NƠI KHỞI NGUỒN PHONG TRÀO CHỐNG THUẾ

(Kỷ niệm 104 năm phong trào chống thuế 1908)     

     Đầu thế kỷ 20, Phong trào Duy Tân được khởi xướng ở Quảng Nam đã lan ra toàn quốc. Đỉnh cao của phong trào Duy Tân là cuộc nổi dậy của nhân dân kháng sưu thuế năm 1908 ở Trung kỳ. Đây là cuộc nổi dậy rộng lớn và oanh liệt, nhằm mục đích đòi giảm sưu thuế, chống lại sự cai trị hà khắc của bọn thực dân phong kiến.

     Những ngày đầu tháng 3, chúng tôi đã về thôn Phiếm Ái xã Đại Nghĩa huyện Đại Lộc, nơi cách đây 100 năm, vào ngày 9-3-1908, nhân một bữa giỗ tộc, các ông Trương Hoành, Trương Tổn, Trương Côn, Lương Châu...đã vận động mọi người đưa yêu sách đòi giảm sưu cao thuế nặng. Người dân các xã lân cận biết chuyện cũng kéo đến hưởng ứng. Ông Trương Thời, 78 tuổi, cháu gọi ông Trương Hoành là ông nội chú kể lại : Trong nhiều yêu sách như chống sự sách nhiễu, tham ô...thì việc xin xâu, giảm thuế được đặt lên hàng đầu, nhằm huy động sự tham gia của đông đảo quần chúng nhân dân và là lý do chính đáng để lấy chữ ký của các lý trưởng. Khi đã có đầu đủ “tư cách pháp nhân”, mọi người đã tập hợp nhau lại để kéo đến huyện đường “trình đơn cứu xét”. Đoàn biểu tình kéo đến huyện đường, rồi tỉnh đường La Qua đều không gặp được nhà “chức trách” do tất cả đã bỏ trốn xuống Toà Sứ (Hội An). Đoàn biểu tình vì thế mỗi lúc một thêm đông đảo có lúc lên đến gần 1 ngàn người.

     Đình làng Phiếm Ái cũng là một trong những địa điểm hội quân của đoàn biểu tình chống thuế, trên bia ghi công của đình đã ghi lại sự kiện này. Theo đó, ngày 11-3-1908, dân chúng biểu tình đã kéo tới tòa sứ ở Hội An. Phong trào đòi giảm sưu cao thuế nặng cũng được nhân dân ở các huỵện phủ Điện Bàn, Thăng Bình, Tam Kỳ nhiệt tình hưởng ứng... Sức lớn mạnh của phong trào chống thuế ở Quảng Nam đã lan rộng ra nhiều tỉnh thành ở Trung Kỳ lúc bấy gìơ và kéo dài cho đến đầu tháng 4 năm 1908.

     Để giảm khí thế của các cuộc biểu tình, thực dân Pháp và phong kiến ban đầu chịu nhượng bộ một số yêu sách của nhân dân như hứa giảm sưu thuế, hứa trị tội quan lại tham nhũng. Nhưng khi phong trào đã lắng xuống, chúng lại giở trò khủng bố trắng. Trong gia phả tộc Trương cũng ghi lại: Các ông Trương Hoành,Trương Tổn, Hứa Tạo, Lương Châu đều bị bắt sau cuộc biểu tình và bị đi đày, sau này chỉ còn ông Trương Hoành sống sót trở về và tiếp tục tham gia các hoạt động kháng Pháp. “Theo bảng thống kê của tòa Khâm sứ Huế, sau các cuộc biểu tình tháng 3 và 4-1908, ở Trung kỳ có đến 216 người bị bắt và xử án. Cụ Phan Chu Trinh bị bắt ở Hà Nội ngày 31-3-1908, giải về kinh, giam ở Hộ Thành. Cụ bị đưa ra Hội đồng Vấn xứ có cả quan Tây, quan Nam, bị xử tù chung thân và đày đi Côn Đảo. Cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp buộc tội là “Thông đồng với người bội quốc (chỉ Phan Bội Châu), xướng thuyết “Dân Quyền” cùng các cuộc khai trương lập học”, bị đày ra Côn Đảo suốt 13 năm, cho đến năm 1921, mới được trả tự do. Riêng Trần Quý Cáp, tuy bị đày vào Khánh Hòa đầu tháng Giêng 1908, xem ra như ông không can dự vào việc “xin xâu”, nhưng thực dân Pháp vẫn xử tội tử hình. Cái chết của Trần Quý Cáp gây xúc động mạnh trong lòng dân chúng. Cùng với sự bắt bớ giam cầm, thực dân Pháp còn ra lệnh đóng cửa các cơ sở của “Phong trào Duy Tân”( Theo Việt Báo) 

 
Đình làng Phiếm Ái nơi xuât phát biểu tình
     Trong cuốn “ Trung Kỳ dân biến thỉ mạt ký” của Phan Châu Trinh và “Trung Kỳ cựu sưu thuế” của Huỳnh Thúc Kháng đều cho rằng đây là cuộc biểu dương lực lượng rộng lớn ôn hoà của giai cấp nông dân.Tuy ôn hoà nhưng đã thấm sâu vào trong tư tưởng và thôi thúc họ phải hành động. Phong trào tan rã nhưng đã đánh dấu một mốc son trong lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam.

Tạm biệt Đà Nẵng, Tây tiến!


Hai ngày tại Đà Nẳng qua nhanh chóng (thật ra, khi mình xuống bến xe Đà Nẵng cũng đã 9h sáng rồi). Sáng hôm nay phải rời thành phố này đi Thạnh Mỹ.Tuy nhiên, dù chỉ một thời gian ngắn ngủi thôi nhưng Đà Nẵng đã tạo rất nhiều ấn tượng với bọn mình.

< Sớm đầu ngày, đi bộ lơn tơn ra bãi biển đón bình minh. Khá nhiều người thành phố đang tập thể dục, tắm sáng dưới bãi trong không khí trong lành. Nhìn ánh dương, mình nghĩ hôm nay sẽ là một ngày nắng tốt. Mà tốt thật: nắng cả ngày, suốt đoạn đường từ Đông sang Tây.

Vẫn còn quá nhiều chốn đẹp tại đây mà bọn không đủ thời gian tìm đến.

< Khu nhà có hotel nơi bọn mình ở, dẫy thứ nhì. Xem ra nơi này chắc vừa quy hoạch, còn nhiều đất trống.

Ví dụ như:
- Bà Nà: Bà Nà là một dãy núi thuộc huyện Hòa Vang cách Đà Nẵng 40 km về phía Tây Nam, cao 1.487 m so với mực nước biển. Nhiệt độ trung bình hàng năm từ 17° đến 20°C.

< Trở về ghé quán bên cạnh làm tô bún bò, giá 20k - thứ này mắc hơn mì Quảng, thị bò mà. Rau xanh kèm theo rất ngon: tươi rói, lại nhỏ rí trông như rau mầm.

KDL Bà Nà – Suối Mơ cách trung tâm thành Phố Đà Nẵng 35 km, để đến Bà Nà chỉ mất khoảng 30 phút đi xe. Tại đây, du khách sẽ được cảm nhận bốn mùa riêng biệt trong một ngày: sáng - Xuân, trưa - Hạ, chiều - Thu, tối - Đông với không khí thoáng đãng, trong lành mát mẻ. Do vậy, Bà Nà được coi là một Đà Lạt của Đà Nẵng và được công nhận là khu dữ trữ thiên nhiên.

< Một góc của phòng mình tại Đại Dương hotel. Tiện nghi đầy đủ từ TV cáp, ĐT, tủ lạnh, máy lạnh, nước nóng, salon, tủ...
Nói chung là vừa ý với giá 250k/ngày vì rất sạch sẽ - chơi sang 2 ngày đầu, he he...

< Rời nơi nghỉ theo đường Trường Sa ven biển. Hoàng Sa, Trường Sa... Hai cái tên đảo thân thương trong lòng người Việt nơi này có đủ - cũng như tại nhiều thành phố khác. Hai đảo giữa biển Đông không thể tách rời khỏi VN.
Phía xa là cụm núi Ngũ Hành Sơn nhưng không thể ghé với tư cách 'cỡi ngựa xem hoa'.

Từ khi Bà Nà được giao cho một CTy du lịch lớn khai thác: Bà Nà đã được đánh thức và tái tạo vị thế thị trấn du lịch và nhanh chóng trở lại ngôi vị của một trong những khu du lịch nổi tiếng nhất của tỉnh thành phố Đà Nẵng.

< Nhầm đường một tý nhưng vẫn đi đúng hướng: Đây là ngôi chùa Bà Đa, lớn đẹp... nằm trên đường Tiên Sơn. Chạy thêm một đoạn nữa sẽ qua cầu cùng tên.

Tuyến cáp treo được hình thành, đường lên núi được mở rộng... nhưng đây cũng là thời điểm kết thúc sự ham muốn khám phá của người... ít tiền hoặc người thích phượt...

< Cầu Tiên Sơn đây - Một trong 5 cây cầu bắt ngang sông Hàn, chua tính cầu Rồng đang xây dựng. Giao thông TP thật thuận tiện nhỉ?

Đường mở rộng nhưng xe gắn máy không được phép lên, du khách lên đỉnh phải thông qua cáp treo và chi phí cũng không hề ít (300k/người). Thành công hay thất bại của KDL thì mình dám đánh giá, chỉ biết rằng Bà Nà Hills rất vắng khách - hiếm khách nào ở quá 1 ngày vì họ than... quá buồn, quá vắng.

< Khung cảnh trên đường Cách Mạng Tháng 8.

- Ngũ Hành Sơn (còn gọi là Non Nước) chỉ cách nơi mình ở chừng 5km. Ngũ Hành Sơn bao gồm 6 ngọn núi: Kim Sơn, Mộc Sơn, Thủy Sơn, Dương Hỏa Sơn, Âm Hoả Sơn và Thổ Sơn tượng trưng cho năm yếu tố của vũ trụ (Ngũ hành). Trong lòng núi có nhiều hang động đẹp, có rất nhiều chim yến sinh sống và nhiều chùa chiền cổ. Dưới chân núi còn có làng nghề đá Non Nước nổi tiếng. Bên cạnh là bãi biển Non Nước còn khá hoang sơ.

< Cầu vượt Hòa Cầm phía trước, cách 2km. Cầu vượt này giúp luồng xe tránh giao cắt với QL1 chạy ngang.

Cạnh đó là những bãi biển đẹp, các di tích lịch sử như thành Điện Hải, đình Hải Châu, Cổ viện Chàm, đình Túy Loan, đình Nại Nam..., nhưng cái quan trọng là tiền và time trong kế hoạch đã hết.

< Qua cầu vượt rồi là đường Trường Sơn, đoạn khởi đầu của QL14B. Bảng thông báo ven đường cho biết còn cách địa phận huyện Đại Lộc 28km.

Quan niệm của bọn mình là đã ghé những chốn đẹp thì phải thụ hưởng cho 'thỏa' chứ không chỉ 'Cỡi ngựa xem hoa' - không chí chạy ngang, chụp ảnh rồi đi, chưa đủ cái sự thấm nhuần cái phê của địa danh, vậy nên xin từ giã và hẹn lần sau vậy.

< Trên đường này cũng có nhánh rẽ phải đi Bà Nà - Suối Mơ. Mình không đủ $ đi 'mơ' nên chạy thẳng.

< Ngã rẽ đi hầm đường bộ Hải Vân. Có khá nhiều nhánh rẽ dẫn vào hầm này, từ khi hầm thông xe thì đèo Hải Vân trở thành cung đường dành cho du lịch và... xe bồn.
Tuy nhiên, vào hầm phải trả phí.

Vậy là soạn hành lý, trả tiền và trả phòng cho cô tiếp tân khách sạn khá vui tính rồi vác cái túi choàng lên xe từ giả, hẹn lần sau. Lúc này mình cũng chưa nhận ra túi đựng gì mà nặng dữ vậy: căng cứng!

< Mình nhầm ngã 3 này với ngã 3 Gò Cà... nhưng không sao cả: đường trong miệng, hỏi một tiếng là xong - xem ra còn nhanh hơn mở cái máy MID ra dò đường.
Mà hai nhánh này trong thật tế cũng cụng đầu vào nhau, rẽ phải xa hơn nhưng đều là QL14B.

< QL14B đoạn này qua khá nhiều cầu nhỏ bắt ngang kênh rạch - cống chạy,  thưa xe nên chạy phẻ. Nắng nhưng không nóng nhiều.

Do bọn mình ở khúc dưới này đường Trường Sa nên rời Đà Nẵng theo đường Hồ Xuân Hương > Cầu Tiên Sơn > Cách Mạng Tháng Tám > QL14B... là hợp lý nhất.

< Lại gặp ngã 3, đây là ngã 3 Ái Nghĩa - nếu rẽ phải là đi Thạnh Mỹ. Tuy nhiên từ thị trấn Ái Nghĩa vẫn có đường đi Thạnh Mỹ chạy cặp theo sông Vu Gia.

QL14B là đường nối từ trung tâm thành phố Đà Nẵng đi về hướng Tây qua Đại Lộc, đến Thạnh Mỹ thì giao cắt với QL14 (bây giờ là đường Hồ Chí Minh).

< Cảnh vật hai bên thật thanh bình.

Mặc dù QL14B đã được nâng cấp mở rộng nhưng có năm: vào mùa tết đến thì đặc nghẹt và kẹt xe nghiêm trọng. Quá tải chỉ đơn thuần là do người dân xa quê trở về đi tảo mộ tại Nghĩa địa Gò Cà, xã Hòa Khương (huyện Hòa Vang), nằm trên trục QL14B. Đây là một trong rất nhiều 'thành phố của thế giới bên kia' có khá nhiều trên cung đường mà bình thường thì khá vắng.

< Đường ít xe nhưng cũng cần giữ đúng tốc độ, kẻo bạn sẽ gặp cảnh này...

Vậy nhưng trên QL14B, bọn mình gặp khá nhiều nhóm người nước ngoài đấy. Họ cặp đôi đi trên những chiếc môto phân khối lớn, chạy theo chiều ngược lại - có lẽ đi từ đường Hồ Chí Minh, rẽ qua đây rồi hướng về Đà Nẵng. Tây họ 'phượt' xứ lạ không kém cạnh người Việt ta.


Từ khúc này trở đi, bọn mình qua một số cầu nhưng toàn là mang tên như 'Cầu Km **' - Lý trình **.

Đại Lộc là một huyện miền núi của tỉnh Quảng Nam. Phía Bắc giáp thành phố Đà Nẵng. Phía Đông giáp huyện Điện Bàn, phía Đông Nam giáp huyện Duy Xuyên, phía Nam giáp huyện Quế Sơn, phía Tây Nam giáp huyện Nam Giang, phía Tây Bắc giáp huyện Đông Giang.

< Phía xa xa ngoắc ngoéo đường lên núi...

< Thành phố của thế giới bên kia...

Do tiếp giáp với dãy Trường Sơn cao ngất hùng vĩ nên Đại Lộc có nhiều đồi, sông, hồ, khe, suối và thác nước thiên nhiên, phong cảnh hữu tình, thơ mộng, yên lặng và trong lành - có thể trở thành điểm đến cho du khách trong và ngoài nước.

Mình cho rằng Đại Lộc còn nghèo nhưng vẫn có tiềm năng trở thành điểm du lịch sinh thái, tuy nhiên phải cần một thời gian dài nữa.

Hồi dịp kỷ niệm 48 năm ngày Du lịch Việt Nam (9/7/1960 - 9/7/2008) Ủy ban Nhân dân huyện Đại Lộc tổ chức gặp mặt các đơn vị quản lý và kinh doanh du lịch trên địa bàn huyện và các đơn vị lữ hành của tỉnh Quảng Nam nhằm “hiến kế ” để phát triển du lịch.

Các danh thắng mà Đại Lộc đang sở hữu như Suối Mơ (Đại Đồng), Suối Thơ (Đại Quang), Khe Lim, Bằng Am, suối nước nóng Thái Sơn (Đại Hưng), hồ chứa nước Khe Tân (Đại Chánh), Suối Mát, Trại Lù (Đại Nghĩa), Đá Bàn (Đại Lãnh)...

Riêng suối Thơ, suối Mơ, Khe Lim nằm ngay trên đoạn QL14B bọn mình đang đi được địa phương tạo dựng đường vào. Tuy nhiên khai thác vẫn còn kiểu manh mún do thiếu vốn lớn, chính nhờ vậy mà Suối Mơ hay Khe Lim vẫn còn rất hoang sơ.

< Đường tốt nhưng vắng, cũng cần cẩn thận vì đôi khi có cả một tiểu đội xe tăng như thế này nghênh ngang giữa đường.

Mình không đủ thời gian ghé đủ, chỉ chọn một nơi là Khe Lim.
Nếu bạn có dịp đi ngang đoạn này có thể ghé thăm thú một phen cho biết nhé: Các nhánh đường rẽ vào Suối Thơ, suối Mơ đều có bảng báo chữ trắng, nên xanh - đường đất thôi nhưng chạy ổn.


< Đã đến thôn Vĩnh Phước thuộc Đại Đồng, Đại Lộc.

Để đến Suối Mơ: Từ ngã tư Ái Nghĩa rẽ theo nhánh tây quốc lộ 14B khoảng 12km là bạn đã đến với khu du lịch Suối Mơ thuộc thôn An Định, xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Đây là một trong những điểm du lịch khá thú vị của huyện Đại Lộc.

< Đây là cầu Hà Nha nối liền hai bờ Đại Lộc và Đại Hồng.

Con suối bắt nguồn từ dãy Trường Sơn đại ngàn chảy vào sông Vu Gia được người dân địa phương đặt tên là An Định. Qua thời gian, con suối có vẻ đẹp thơ mộng và quyến rũ này được nhiều người đến tham quan, khám phá và ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hoang sơ mà huyền ảo của những ngọn suối, những hồ nước nên đặt cho con suối cái tên đúng với vẻ đẹp của nó: Suối Mơ.
< Dòng sông êm đềm với hai bờ toàn là cát và cát. Mình nghe nói đứng trên cầu này có thể thấy Khe Lim - tuy nhiên tìm hoài không thấy, có lẽ do cây rừng che khuất hay mây mù che khuất.

< Ảnh Khe Lim do một người quen đưa cho xem trước chuyến đi, có lẽ ở một góc cạnh khác.

< Dù không thấy từ xa nhưng tại đây vẫn có những tuyệt tác khác của thiên nhiên.

Con đường dẫn vào Suối Mơ không quá gồ ghề. Chỉ cần vượt qua một con đường mòn nho nhỏ là bạn có thể nghe tiếng chào mừng du khách của thiên nhiên nơi đây: tiếng suối róc rách, tiếng chim muông ca hát líu lo... Suối Mơ không có những viên đá màu sắc sặc sỡ với những hình thù khác nhau mà chỉ là những tảng đá, những hòn đá xù xì, thô kệch sẫm màu thời gian.

< Núi non trùng điệp một màu xanh.

Đại Lộc cũng là nơi có nhiều di tích lịch sử - văn hóa, với đền tưởng niệm Trường An (Đại Quang), chùa Cổ Lâm (Đại Đồng), miếu Thừa Bình, đình Không Chái, Di chỉ Gò Đình  1, 2 (Đại Lãnh , Đại Quang), tượng đài Chiến thắng Thượng Đức (Đại Lãnh), địa đạo Phú An - Phú Xuân (Đại Thắng)…

< Qua cầu Khe Đá thuộc địa phận Đại Hồng.

Làng quê Đại Lộc cũng đã nuôi dưỡng các  làng  nghề truyền thống,  nổi tiếng như: trống Lâm Yên (Đại Minh), hương Phú Lộc (Đại Hòa),  trồng dâu nuôi tằm, ươm tơ dệt lụa Giao Thủy  (Đại Hòa), đá mỹ nghệ (Đại Tân , Đại Chánh), chổi đót, chằm nón, làm hương, đan tre (Đại Thắng), mây tre đan (Đại Quang,  Đại Đồng)...

< Lúc này tắt tịt, không biết đã đến Khe Lim chưa. Mở MID ra xem bản đồ đã lưu sẵn: mình cho rằng gần đây lắm, chắc chắn là vậy.

< Uống ngụm nước rồi chạy thêm một đoạn xa nữa thì gặp trường Phù Đổng, vượt thêm một đoạn thì thấy tấm bảng ghi 'Khe Lim'...

< Chạy thêm 100m thì thấy ngõ rẽ bên trái cùng tấm bản chỉ đường, nhưng bản này chả ăn nhậu gì với Khe Lim cả.
Mình dừng xe, chận 2 người phụ nữ tầm tuổi 50 - người dân tộc... và hỏi. 

Hai bà cho biết đúng là 'Khe Lim', còn Hà Nha là chiếc cầu lớn đã đi qua. Vậy là cũng đến được điểm cần đến, chỉ hơi tiếc là đã bỏ qua Suối Mơ.

Còn tiếp

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Khe Lim của miền Đại Lộc

(Tiếp theo)
Thấy được ngõ vào rồi, bọn mình quanh đầu chạy vô. Con đường được đổ bê tông chắc chắn, rất tốt - thậm chí xe 4 bánh cũng có thể vào được... nhưng sẽ không có chổ trở đầu ra đâu nhé.

< Ngõ vào thác Khe Lim - chạy vào một đoạn sẽ gặp nhà quản lý.

Đi một đoạn thì gặp căn nhà có khoảng sân rộng với lối đi tiếp có cây sào vắt ngang. Đây là nơi quản lý thắng cảnh - mình 'trả tiền vé' cho 2 người, cả chiếc xe với chỉ 10k; bây giờ tha hồ vi vu vào đến hết con đường quanh co theo dòng suối, dài khoảng 1km.

< Nhà "quản lý" sau khi mình đã vào trong và ngoái nhìn lại. Trông như một căn hộ, chắc địa phương giao cho một gia đình nào đó trông chừng và thu tiền vé.

Khe Lim nằm ở địa phận xã Đại Hồng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam; cách thị trấn Ái Nghĩa khoảng 20km về phía tây nam.

< Trong này rất yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót, đôi khi có tiếng vài loài thú nào đó kêu thánh thót trong rừng bạt ngàn. Chạy một đoạn, nhìn thấy 2 chiếc xe gắn máy dựng bên vệ đường, dưới kia là suối... nhưng chả thấy ai...

Từ thị trấn Ái Nghĩa, huyện Đại Lộc, theo con đường quốc lộ 14B khoảng 20 km về phía tây, du khách sẽ đến với thắng cảnh Khe Lim. Nhìn từ xa, thác nước như bức rèm thưa lúc ẩn, lúc hiện giữa núi rừng bao la.

< Bất chợt nhìn thấy thấp thoáng thác phía xa xa...

Nói về cái tên "Khe Lim": Do vùng Lộc Vĩnh có nhiều khe, suối, với nhiều tên gọi khác nhau: có thể theo nhiều địa danh hoặc do truyền thuyết nơi khe hay suối chảy qua nên tạo ra các địa danh như: khe Hoa (có nhiều hoa); khe Dâu (có nhiều dâu dại), khe Tre (có nhiều tre trúc)...

< Một số đoạn nhìn thấy dòng suối chạy theo con đường, nước trong vắt - một đàn cá bé tung tăng bơi lội trong làn nước leo lẻo.

Tên gọi Khe Lim hình thành cũng do bắt nguồn từ khe nước chảy qua nhiều địa phận mà ngày xưa có nhiều cây lim (gỗ lim).

< Hết đường. Đây cũng là chốn thăm thú thắng cảnh Khe Lim. Dĩ nhiên là xe cứ vứt đại tại đó thoải mái, cũng chả có ai mượn tạm ngoài "thần rừng", nếu thần thích chạy xe Win.

Nguồn của Khe Lim từ dãy núi Am Thông nằm trên đỉnh HIO-HIU có độ cao 882m so với mặt biển, chảy quanh co tạo thành dòng nước từ cao ngất đổ xuống nhiều tầng (nơi đây là thác Khe Lim) chảy qua địa phận của hai thôn: thôn 8 và thôn Đông Phước gặp sông Cái, sông Vàng. Từ đây hoà cùng sông Vu Gia xuôi về cửa Đại. Ngày nay, trên đỉnh thác nước ở Khe Lim vẫn còn dấu tích Chùa Am với những giai thoại dân gian huyền bí.

< Dòng suối đây, dĩ nhiên nước từ thác Khe Lim trên kia. Nhưng đứng tại vị trí này thì không thể thấy thác được vì khuất trong những vạt rừng.

< Rất nhiều hốc nước như thế này để bạn tắm. Mùa này khô, nước không nhiều - Tuy nhiên cái hốc này chứa vừa bà xã mình đấy: dòng nước vỗ vào lưng manh như vòi Massage để chế độ tối đa.

Khe Lim đẹp không chỉ riêng ngọn nước từ trên cao đổ xuống mà cả toàn cảnh của nơi này nữa. Hai bên bờ dòng suối là những cánh rừng nguyên sinh yên ả với thảm động thực vật phong phú bao la xanh thẳm, quanh năm có nhiều hoa, lan rừng toả ngát mùi hương.

< Không vực sâu, không nước xoáy. An tâm nên mình đễ nửa kia tha hồ vẫy vùng, còn ta thì băng ngang suối trên những hòn đá rồi trèo lên thêm một đoạn...

Khe Lim cùng dãy HIO- HIU sừng sững ở phía Nam, tạo nên một vẻ đẹp thơ mộng hữu tình.

< Đỉnh thác vẫn lấp ló qua những tán cây rậm rạp, liệu còn trèo lên được nữa không?

Khe Lim ngày nay đã có con đường xi măng rộng vừa đủ một làn xe với lớp bê tông dày 20cm khiến người tham quan có thể chạy xe gắn máy vào dễ dàng.

< Lại theo những hòn đá vượt qua một dòng nước. Thò chân xuống thử: mèn ơi, mát lạnh đến tỉnh cả người.

Tuy nhiên, con đường dài hơn 1km này chỉ dẫn đến đoạn suối ngoài của thác: nơi có một hồ nước thiên nhiên trong vắt mà mát rượi giữa những tảng đá lớn nhỏ, khối to có thể nặng vài tấn - từ nơi này nhìm lên có thể thấy phần ngọn thác Khe Lim.

< Vượt qua một ống dẫn nước bằng sắt của người địa phương, mình ngắm dòng tác trên kia. Ống này chắc lấy từ nguồn trên núi để cung cấp nước sinh hoạt cho thôn.

< Lại cố trèo qua vài tảng lớn nữa để có được góc nhìn tốt nhất. Trèo nữa thì... hổng nổi, đành chấm chỗ ngắm này thôi. Với nhiều tầng đổ: mùa mưa sẽ là tiên cảnh đấy, còn bây giờ là mùa khô nên nước 'hơi bị' ít.

Còn muốn đến tận chân thác thì phải cắt rừng vài trăm mét nữa hoặc men theo dòng nước đi lên, đá lớn chồng chất và cây bụi nhiều: sẽ khá vất vả nên chỉ dành cho người có sức khỏe.

< Máy ảnh lúc này báo pin yếu - nhưng không hề gì vì vẫn còn cặp pin sơ cua mua ở Đà Nẵng. Lại leo trèo trở ra, vốc nước rửa mặt cho sướng! Mát lắm, lại rất trong và không có vắt đỉa gì đâu nhé.
Vào ngày thường không có ai, bạn có thể tắm thoải mái cả tiên hay hổng tiên tùy ý, tha hồ thỏa thích với thiên nhiên.

< Gần 12h, bọn mình trở ra. Vẫn đúng phương châm "Chỉ lấy đi những tấm ảnh - Chỉ để lại những dấu chân".
Cây gác cổng bên ngoài vẫn đóng nhưng gọi một tiếng thì có chị gái ra mở ngay. Chào tạm biệt Khe Lim, bọn mình hướng về Thạnh Mỹ.

Người địa phương còn cho rằng thác Khe Lim còn là nơi dự báo khí tượng nữa đấy. “Nếu trời đang nắng mà nghe tiếng ồ ồ rì rầm từ Khe Lim, ông bà cha mẹ liền nhắc ”Mai trời mưa” và ngược lại trời đang mưa nghe tiếng rầm rì ồ ồ từ Khe Lim thì họ cho biết ngày hôm sau trời nắng”. Không biết có thật không nhưng chắc chắm một điều là với các tầng đá dựng đứng tại phần đổ của khe: thác Khe Lim sẽ rất đẹp trong mùa mưa.

Nghe nói vào những ngày lễ, tết hay ngày cuối tuần: nhiều du khách trong và ngoại tỉnh thường đến ngoạn cảnh, tắm suối. Đây có thể xem là một điểm du lịch lý tưởng cho một vùng trung du của Đại Lộc và Quảng Nam.

Ngó lên đỉnh núi khe Lim
Thác bao nhiêu nước thương mình bấy nhiêu.
(Ca dao Đại Lộc)


< Các em đi học trên đường QL14B, đoạn thuộc xã Đại Hồng.

Theo từ điển Wikipedia thì Sông Vu Gia là một sông lớn ở phía Bắc tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Sông bắt nguồn từ vùng núi ở phía Tây Nam của tỉnh Quảng Nam và ở phía Bắc của tỉnh Kon Tum. Phần thượng nguồn ở Phước Sơn được gọi là Đăk Mi, sông chảy theo hướng Nam lên Bắc. Khi qua địa bàn phía Đông huyện Nam Giang, sông được gọi là sông Cái.

< Vượt cầu Khe Lim, chạy vài km sẽ lại vượt cầu - cầu sau là cầu 'Khe nước đỏ'. Tất cả những khe nước này sẽ đổ ra dòng Vu Gia chạy ven QL14B cả một đoạn rất dài.

Tại đây, nó nhận một chi lưu lớn ở phía Tây (tả ngạn), đó là sông Giằng. Bắt đầu khi chảy sang huyện Đại Lộc, sông được gọi là Vu Gia và có dòng chảy theo hướng Đông-Tây. Sông Vu Gia chảy đến địa phận xã Đại Hòa ở phía Tây Đại Lộc thì tách ra làm hai dòng, một là sông Yên chảy lên phía Bắc hội lưu với sông Cầu Đỏ, một đi về phía Nam hội lưu với sông Thu Bồn.

Đầu năm 2001, sông Vu Gia tại địa phận xã Đại Cường, huyện Đại Lộc đã tạo ra một dòng chảy mới hội lưu vào sông Thu Bồn và chuyển gần hết lượng nước của mình qua dòng mới đó vào sông Thu Bồn. Việc này làm giảm lượng nước của phân lưu đổ vào sông Yên, và từ đó dẫn tới thiếu nước cho sông Yên và sông Hàn. Các ruộng luống ở phía Bắc Quảng Nam trở nên bị khô hạn trong khi nước mặn từ biển đã thâm nhập vào sông Hàn gây khó khăn cho việc khai thác nước sinh hoạt của thành phố Đà Nẵng. Tỉnh Quảng Nam đã phải xây một con đập kiên cố để chỉnh dòng chảy của Vu Gia về như cũ.

< Núi non thật trùng trùng, điệp điệp...
Thật may mắn là Đại Lộc còn giữ lại được khá nhiều diện tích rừng.
Theo hướng nhìn là Thường Đức ngày xưa.

Sông Vu Gia chảy trong địa bàn núi và trung du, do đó có nhiều tiềm năng thủy điện. Chính điều này cũng khiến hạ nguồn dòng Vu gia cạn kiệt nước vào mùa khô.

< Thỉnh thoảng dòng Vu Gia lại lộ ra sát cạnh đường. Mùa khô, sông đầy cát.

Chạy đến khúc này lại nhớ chuyện "trúng quả" hàng trăm ký kỳ nam của một nhóm người chuyên tìm trầm tại địa phương, việc này làm chấn động cả một vùng.
Đại Lộc còn mênh mang những chỏm núi, những vạc rừng - vì vậy thi thoảng lại có tin nhóm này trúng "quả" bạc tỉ... Tuy nhiên chuyện trúng đậm hàng trăm ký, bán được hàng trăm tỉ đã tạo nên cơn sốt mang tên kỳ nam hồi tháng 6 năm 2011.

Chuyện trúng đậm có thể là tin vui với những người trúng tại địa phương nhưng tác hại cũng không kém: vật chất cám dỗ khiến già trẻ, lớn bé bỏ ruộng vườn khăn gói vào rừng tìm kỳ nam sa mỗi lần có thông tin trúng lớn kỳ nam tới mức lúc ấy: Cả làng quê chợt vắng lặng  bởi vì chỉ còn lại người già ở nhà. Những quán cà phê ngày thường đông vậy, thanh niên từ sáng đến tối ngồi đồng ở quán thì nay chẳng thấy một bóng người.

< Những chọp núi thoạt trông như Tây Bắc.

Một người trúng trầm kể, giữa tháng 4-2011, nhóm tìm trầm của anh Nguyễn Đườngcùng 2 người anh em gia đình trúng một cây dó bị chết mục giữa rừng sâu thuộc khu rừng địa bàn thị trấn An Khê (tỉnh Gia Lai). Số lượng kỳ nam mà nhóm này trúng được không biết bao nhiêu, nhưng nghe nói hàng chục ký, mỗi ký bán được 10 tỷ đồng.

Chuyến này, mỗi người trong nhóm chia nhau được 40 tỷ đồng. Vào đầu tháng 5-2011, anh Đường rủ thêm những người trong gia đình quay lại chỗ cũ đào tiếp và trúng thêm mỗi người 1,6 tỷ đồng.

< Đường vẫn còn dài, nắng nhưng không quá nóng. Thi thoảng vẫn bắt gặp vài chiếc motô do "phượt Tây" chạy theo chiều ngược lại.

< Bất chợt thấy cọc kilômét ven đường: Nam Giang: 3km. Thạnh Mỹ không còn xa...

Mót lần 3, anh Đường cùng gần 60 người là anh em họ hàng một lần nữa quay lại chỗ cũ để đào cội mót tìm kỳ nam. Sau chuyến này, mỗi người chia nhau được từ 180 - 230 triệu đồng. Làng xã lại êm cho đến ngày rộ ra cơn địa chấn trúng hàng trăm ký!

< Vượt con dốc khá cao, nhìn phía trước chả biết bên kia dốc có cái gì.

Lại ngẫm từ chuyện 'trúng' kỳ nam:
Có tiền thì hạnh phúc thật nhưng lần nào cũng vậy, trúng rồi, bán rồi là phải trốn ngay vì dân giang hồ khắp nơi tìm đến nhà những người trúng kỳ nam xin đểu, hăm dọa đủ điều. Cứ nhóm này vừa đi là nhóm khác đến. Đông quá, nên nếu không cho thì nó hăm dọa bắt cóc con khiến ai cũng lo sợ...

< Khi cái cầu có chân cao ngất trời này hiện ra bên phải là mình biết đã đến Thạnh Mỹ rồi. Đây là cầu Thạnh Mỹ bắc ngang dòng Vu Gia, cũng là dòng sông gánh hàng đống thủy điện.

Cuối cùng chuyện trốn biệt xứ một thời gian xem ra là phương kế an toàn nhất! Vậy mới hay: có tiền chưa hẳn là đã sướng, chưa chắc đã thành tiên...

< Cổng vào thị trấn Thạnh Mỹ, thuộc huyện Nam Giang.

Thị trấn Thạnh Mỹ trước kia còn gọi là huyện Giằng. Tại huyện Đơn Dương (Lâm Đồng) chả biết sao cũng có thị trấn Thạnh Mỹ, chả biết sao 2 nơi hoàn toàn khác nhau nhưng lại đặt trùng tên, kỳ nhỉ?






 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
VN khai phá Trung Hoa [29.08.2014 19:58]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Thời đại HCM đạo đức bác Hồ: Cướp giật khắp thành Hồ, dân giàu lo sợ dời ra Đà Nẵng an toàn [Đã đọc: 814 lần]
Thượng tá công an nợ máu với nhân dân chạy qua Mỹ phải đền nợ máu [Đã đọc: 811 lần]
Kim Jong-un ăn chơi bị bệnh nan y sắp băng hà về chầu Karl Marx [Đã đọc: 677 lần]
Khi chính người CS thân tín lột mặt nạ bác Hồ! [Đã đọc: 553 lần]
Không làm tình thường xuyên dễ bị teo bộ phận sinh dục! [Đã đọc: 491 lần]
Tinh dục cực khoái rất tốt cho sức khỏe [Đã đọc: 434 lần]
Ca sĩ Giang Tử qua đời [Đã đọc: 425 lần]
Số phận đau buồn của nữ ca sĩ Thanh Hà [Đã đọc: 405 lần]
NÔNG DÂN TRUNG QUỐC BẮT CÔNG AN ĐỐT SỐNG, HỎA THIÊU CẢ GIA ĐÌNH [Đã đọc: 396 lần]
Cán bộ cao cấp trốn ở lại Mỹ [Đã đọc: 392 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Thi sĩ Tân Văn.