Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Hai 2012
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29        
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 2863301

 
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca 10.02.2012 21:16
Hải quân và biên phòng Đà Nẵng hành quân đuồi tàu TQ
14.02.2010 22:41

 

Ngày 5-2, Ban Tác chiến Bộ Chỉ huy Biên phòng Đà Nẵng cho biết liên tục mấy ngày vừa qua, hàng loạt tàu cá Trung Quốc đã tổ chức đánh bắt cá, đi vào sát bờ biển thuộc các tỉnh từ Quảng Trị đến Đà Nẵng.

Ngày 2-2, Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng phát hiện 30 tàu cá Trung Quốc vào tận kinh độ 109, vĩ độ 16, cách bờ biển Đà Nẵng, Thừa Thiên-Huế khoảng 45 hải lý. Sự việc được Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng báo lực lượng hải quân Vùng C (tại Đà Nẵng) xử lý. Trước đó, ngày 29-1, tại vĩ độ 17, kinh độ 108’30, sát bờ biển Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, bộ đội biên phòng cũng đã phát hiện 100 tàu cá Trung Quốc đang đánh bắt cá. Lực lượng biên phòng và hải quân đã hướng dẫn các tàu cá này rời khỏi vùng biển của Việt Nam.

 

Tàu Trung Quốc ồ ạt xâm phạm biển Việt Nam

Tàu đánh cá của Việt Nam bị tàu tuần Trung Quốc bắt giữ hồi tháng 6 năm 2009 kéo về Hoàng Sa rồi bắt đòi tiền chuộc. (Hình: cnsphoto)

130 tàu đánh cá trong 3 ngày

HÀ NỘI (NV) – Trong vòng 3 ngày, đã có hơn 130 tàu đánh cá Trung Quốc xâm phạm vào vùng biển Việt Nam, đi sát bờ biển các tỉnh từ Quảng Trị đến Ðà Nẵng, theo một bản tin báo điện tử bộ chỉ huy biên phòng Việt Nam.

Trang báo điện tử Biên Phòng hôm Thứ Bảy cho biết, “Liên tục mấy ngày vừa qua, hàng loạt tàu cá Trung Quốc đã tổ chức đánh bắt cá, đi vào sát bờ biển thuộc các tỉnh từ Quảng Trị đến Ðà Nẵng.”

Theo báo này, ngày 2 tháng 2 có 30 tàu đánh cá Trung Quốc vào sát Ðà Nẵng, Thừa Thiên. Báo này viết, “Ngày 2 tháng 2, bộ đội biên phòng Ðà Nẵng phát hiện 30 tàu cá Trung Quốc vào tận kinh độ 109, vĩ độ 16, cách bờ biển Ðà Nẵng, Thừa Thiên-Huế khoảng 45 hải lý. Sự việc được bộ chỉ huy bộ đội biên phòng báo lực lượng hải quân Vùng C (tại Ðà Nẵng) xử lý.”

Báo Biên Phòng viết thêm về 100 tàu trước đó. “Ngày 29 tháng 1, tại vĩ độ 17, kinh độ 108′30, sát bờ biển Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, bộ đội biên phòng cũng đã phát hiện 100 tàu cá Trung Quốc đang đánh bắt cá. Lực lượng biên phòng và hải quân đã hướng dẫn các tàu cá này rời khỏi vùng biển của Việt Nam.”

Bản tin không đưa ra chi tiết nào nói các tàu đánh cá của Trung Quốc có bị tịch thu ngư cụ, phạt vạ gì không. Thời gian qua, tàu đánh cá Việt Nam đánh cá trong vùng biển Việt Nam nhưng gần quần đảo Hoàng Sa đều bị tàu tuần Trung Quốc bắt giữ, kéo về đòi tiền chuộc. Không trả tiền chuộc thì bị giữ tàu hoặc ít nhất bị tịch thu hết ngư cụ, hải sản đánh được.

Vào cuối năm ngoái, ngày 10 tháng 11 năm 2009, có 17 tàu đánh cá Trung Quốc đã vào đánh cá sâu trong hải phận Việt Nam, theo bộ chỉ huy biên phòng Thừa Thiên-Huế. Ðây là vụ xâm phạm hải phận và đánh cá bất hợp pháp nghiêm trọng nhất từ phía Trung Quốc. Hoàng Xuân Chiến, chỉ huy trưởng biên phòng địa phương cho đài BBC hay các tàu đánh cá Trung Quốc đó “đã vào rất sâu trong vùng biển vịnh Bắc bộ của Việt Nam cách đường cơ sở 8 hải lý và chỉ cách bờ biển Thuận An có 24 hải lý”.

Ðây là khu vực giữa đảo Cồn Cỏ và cửa biển Thuận An. BBC thuật lời ông Chiến nói đã đuổi 16 tàu ra khỏi hải phận và bắt giữ một tàu.

Báo chí trong nước không nêu nghi vấn có phải các vụ xâm nhập sâu vào hải phận Việt Nam là hành động khiêu khích, thách đố từ phía Bắc Kinh hay không.

Về phía Trung Quốc, ngày 7 tháng 12 năm 2009 tàu tuần nước này đã bắt 3 tàu đánh cá với 43 ngư dân Việt Nam thuộc tỉnh Quảng Ngãi ở vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền, tức gần quần đảo Hoàng Sa. Phía Việt Nam can thiệp thì đến ngày 12 tháng 12 năm 2009, Trung Quốc chỉ thả một tàu và toàn bộ ngư dân còn giữ lại 2 tàu ở đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa.

Giữa tháng 6 năm ngoái, Trung Quốc bắt về đảo Phú Lâm 3 tàu với gần 40 ngư dân đòi tiền chuộc đến 30 ngàn đô la. Nhà cầm quyền Hà Nội can thiệp thì chỉ được trả 1 tàu và ngư dân, cũng giữ lại 2 tàu và toàn bộ ngư cụ, dụng cụ hải hành, hải sản. Ðó là không kể một số tàu đánh cá Việt Nam đã bị tàu tuần Trung Quốc cố ý đâm chìm.

Hồi cuối tháng 9 năm 2009, một số tàu đánh cá Việt Nam chạy tới đảo Phú Lâm (Trung Quốc gọi là đảo Vĩnh Hưng, một trong 2 đảo lớn nhất của quần đảo Hoàng Sa) tránh bão đã bị lính Trung Quốc trên đảo bắn đuổi. Ngư dân Việt Nam không thể quay ngược ra biển để bị bão nhấn chìm đã liều mạng chạy vào đảo thì bị đánh đập và bị cướp hết hải sản, ngư cự, trang bị hải hành.

Tuy vậy, ngày 6 tháng 1 năm 2010, Tôn Quốc Tường, đại sứ Trung Quốc ở Việt Nam, họp báo phủ nhận tất cả các hành động của lính Trung Quốc khi nói rằng “Trung Quốc luôn ứng xử những vấn đề như thế này rất có trách nhiệm. Khi phía Việt Nam nêu vấn đề, chúng tôi đã xác minh, kiểm tra ngay lập tức nhưng kết quả xác minh của chúng tôi lại khác với kết quả của phía Việt Nam”.

Từ giữa tháng 6 đến đầu tháng 8 năm 2009, Trung Quốc đã cấm đánh cá trên biển Ðông ngay cả những khu vực đang tranh chấp chủ quyền với Việt Nam vào thời gian chính vụ của ngư dân Việt Nam. Sau đó tổ chức nhiều cuộc tập trận hải quân qui mô ở các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, không ngoài chủ đích đe dọa Việt Nam và các nước trong khu vực

Hầu như ngày nào cũng có tàu cá Trung Quốc xâm phạm trái phép vùng biển miền Trung đánh bắt trộm hải sản.

Sáng nay (4/1), thiếu tá Đinh Tiến Dũng, Trưởng Ban tác chiến (Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng) cho hay, thời gian gần đây,  hầu như ngày nào cũng có tàu cá Trung Quốc xâm nhập trái phép vùng biển chủ quyền của Việt Nam đánh bắt trộm hải sản, có khi lên tới 3 - 4 tốp với hàng chục chiếc.

Hai quan VN

Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng tăng cường tuần tra trên biển để bảo vệ chủ quyền lãnh hải. Ảnh: HC

Qua mạng thông tin biển, chỉ trong tuần cuối năm 2009 (từ 23 - 31/12), ngư dân đã phát hiện và thông báo cho Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng có 36 lượt tàu cá Trung Quốc xâm nhập, đánh bắt hải sản trái phép ở vùng biển miền Trung Việt Nam, có lúc vào sâu vùng biển Đà Nẵng, chỉ còn cách bờ 35 hải lý về hướng Đông Bắc. Thời gian hoạt động của các tàu này chủ yếu từ 5 - 11 giờ hàng ngày. Trong những ngày đầu năm mới 2010, tình trạng này vẫn tiếp tục diễn ra.

Theo đại tá Dương Đề Dũng, Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng, từ cuối tháng 12/2009 đến nay, BĐBP Đà Nẵng đã 3 lần cho tàu xuất kích đến hiện trường có tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép để đẩy đuổi ra khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam.104016-medium_VN-TauTrungQuoc

“Thực hiện đường lối đối ngoại hòa bình, với tinh thần kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh hải nhưng vẫn giữ hòa khí, không làm phức tạp thêm tình hình trên biển và tạo môi trường thuận lợi cho hợp tác phát triển kinh tế, Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng chủ yếu giải thích và yêu cầu các tàu cá Trung Quốc phải chấm dứt hoạt động khai thác hải sản trái phép, rời khỏi vùng biển chủ quyền của Việt Nam”, đại tá Dương Đề Dũng nói.

Ông cho hay, chỉ với những tàu cá Trung Quốc cố tình chây lỳ thì Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng mới lập biên bản tạm giữ phương tiện. Tuy nhiên, chưa có trường hợp nào phải dùng đến biện pháp này. Hiện Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng đang tiếp tục phối hợp chặt chẽ với bà con ngư dân để nắm bắt thông tin về diễn biến trên biển để có biện pháp xử lý kịp thời.





Hai lão tướng chỉ ra hiểm họa TQ



Ngày cuối năm âm lịch, mở mạng Bauxite-info, bên những bông hoa mai vàng và lời chúc Tết đẹp là một bài viết rất “nóng” của 2 lão tướng ở trong nước. Đó là trung tướng Đồng Sỹ Nguyên và thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh.

Bài viết được mạng Bauxite.info giới thiệu một cách trang trọng.

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên vốn là phó tổng tham mưu trưởng, từ 1967 đến 1975 là Tư lệnh Binh đoàn Trường Sơn dọc đường “mòn” Hồ Chí Minh, là một binh đoàn tương đương 5 sư đoàn, ngang với 2 quân đoàn, có quân số 42 ngàn quân, gồm vận tải cơ giới, công binh, phòng không, thông tin, ra-đa, bộ binh, cao xạ, kho tàng, ống dẫn dầu, giao liên, thanh niên xung phong … rải dài hơn 1 ngàn kilômét. Sau chiến tranh ông là phó thủ tướng kiêm bộ trưởng giao thông vận tải, là uỷ viên bộ chính trị trung ương đảng trước khi về hưu năm 1988.

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vốn là uỷ viên trung ương đảng, bí thư tỉnh uỷ Thanh hoá, là đại sứ VN tại Trung quốc suốt 15 năm, từ 1974 đến 1989 (trong cuộc chiến Trung-Việt) về hưu năm 1990.

Đặc điểm của 2 tướng này là uy tín lớn trong Quân đội nhân dân, có ảnh hưởng sâu rộng trong cựu chiến binh, tướng Đồng Sỹ Nguyên có 200 ngàn binh sỹ từng dưới quyền, vẫn còn quan hệ với nhau trong “hội ” cựu binh Trường Sơn; tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nổi tiếng về tính bộc trực ngay thẳng, hiện là phó chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt nam, có hàng triệu hội viên rải khắp nước.

Cần nói thêm 2 tướng này năm 2009 vừa qua đã lên tiếng mạnh mẽ phản đối, ngăn chặn chủ trương khai thác bôxít ở Tây Nguyên của bộ chính trị hiện tại, cũng cùng lên tiếng qua mạng Bauxite.info do nhà văn hoá Nguyễn Huệ Chi chủ trương, nay lại cùng chung bài viết đề ngày 22-1-2010, nhưng chỉ xuất hiện sáng ngày 12-2-2010 trên mạng Bauxite đang bị đánh phá dữ dội. Sự chậm trễ 20 ngày cho thấy bài báo đã bị các báo lớn nhất từ chối, tẩy chay do tệ độc quyền báo chí chà đạp Hiến pháp của bộ chính trị đương quyền.

Lại cũng cần thưa thêm với độc giả trong và ngoài nước rõ, 2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh, từ năm 2004, cũng có lập trường chung tố cáo mạnh mẽ, công khai vụ án siêu nghiêm trọng Tổng Cục II và T4, vụ án đã được trung ương đảng khoá IX cử ra Ban Kiểm tra Liên ngành điều tra và kết luận, Ban này đã hoàn thành báo cáo, nhưng bộ chính trị do ông Mạnh cầm đầu đã ngang nhiên “khoanh lại” để ỉm đi một cách vô nguyên tắc, nhằm bảo vệ uy tín, che dấu trọng tội của 2 ông Lê Đức Anh và Đỗ Mười. 2 ông này đã được gần như toàn xã hội và đa số đảng viên nhận diện như là “bạn tốt” nhất, “đồng chí tốt” nhất của thế lực bành trướng Bắc Kinh.

Trong bài viết mới này, 2 ông tướng yêu nước, thương dân đã báo động khẩn cấp việc cấp uỷ đảng cùng chính quyền ở 10 tỉnh đã ký kết với 10 doanh nghiệp Trung quốc đóng tại Trung quốc, Hồng kông và Đài Loan, những thoả thuận cho phép họ thuê đất và rừng để kinh doanh trong một thời gian rất dài.

Danh sách các tỉnh đó là : Lạng sơn, Quảng ninh, Cao bằng, Nghệ an, Hà tĩnh, Quảng nam, Bình định, Kon tum và Bình dương.

Diện tích cho thuê tổng cộng là 264.000 hec-ta rừng phần lớn ở đầu nguồn, các tỉnh biên giới (theo báo cáo kín của bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn) .

Các thoả thuận đều có giá trị trong thời gian 50 năm, và sẽ kéo dài hơn sau đó.

Hai viên lão tướng chỉ rõ hiểm họa cực lớn cho đất nước, cho cuộc sống và an ninh của nước ta, cho nền quốc phòng của quốc gia. Tướng Đồng Sỹ Nguyên sinh năm 1923, nay 87 tuổi. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh sinh năm 1916, 94 tuổi.

Hai viên tướng báo động : họ sẽ tha hồ chặt phá cây rừng từ đầu nguồn, hồ sẽ cạn nước, các nhà máy thuỷ điện sẽ chết, mội trường sẽ bị huỷ hoại.

Hai viên tướng kết luận : đây là một cuộc tự sát của quê hương đất nước.

2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh đề nghị với đảng, nhà nước và nhân dân : – với những thỏa thuận đã lỡ (!) ký rồi, hãy thuyết phục các công ty nước ngoài khoán cho đồng bào ta ở tại chỗ khai thác đất rừng, đề phòng họ sẽ đưa lao động dân nước họ vào lập thành những làng Trung hoa, làng Hồng kông, làng Đại hàn trên đất nước ta .

- với những thoả thuận đang thương lượng thì đình ngay lại !

Cuối cùng 2 ông yêu cầu đảng và nhà nước thực hiện ngay và rộng khắp việc giao khoán đất rừng cho từng hộ đồng bào ta là dân địa phương tại chỗ.

Tiết lộ và ý kiến của 2 tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh là hết sức khẩn cấpnghiêm trọng.

Vì ông Đồng Sỹ Nguyên khi còn là Phó thủ tướng đã chịu trách nhiệm thực hiện Chương trình 327 của chính phủ là Chương trình Quốc gia Phủ xanh đồi trọc và Bảo vệ rừng.

Bài viết của 2 ông tướng này còn cực nóng vì phơi bày một loạt việc làm chui, khuất tất, ám muội, mang tính hại nước hại dân, có thể xếp vào tội phản quốc,

do chính quyền và đảng uỷ các tỉnh, huyện thực hiện thông đồng với các công ty của thế lực bành trướng với các khoản đút lót, hối lộ béo bở, được một số quan chức trong chính phủ, một số bộ trưởng lớn nhất, có thể trong cả bộ chính trị đỡ đầu, yểm trợ để kiếm phần siêu lợi khổng lồ. Họ sẽ thâm thù 2 ông tướng.

Anh Nguyễn Huệ Chi linh cảm rõ điều ấy. Anh nghĩ họ có thể bóp cho mạng của anh nghẹt thở hẳn do tin tày trời mang bí mật quốc gia cực kỳ nhạy cảm này. Anh thề sẽ hiến cho sự thật, cho nhân dân đến gịot máu cuối cùng của anh, để mạng bauxite ngang nhiên sống khỏe.

Chính vì vậy mà ngày cuối năm 30 Tết tôi cặm cụi gõ bài này và gửi lời chúc chân thành nhất đến nhóm Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng cùng hơn 4.000 anh chị trí thức đã ký kiến nghị Bôxit, cũng như đông đảo bạn yêu nước, yêu tự do trong số gần 20 triệu độc giả quen thuộc của mạng này.

© Bùi Tín

Paris đêm 30 Tết Canh Dần (13-2-2010

Nhớ lại những gì từ ngàn năm Thăng Long?
Con người ta có trí nhớ rất kém nên thường chú ý đến biến cố lịch sử gần với thời đại cùa mình mà coi thường chuyện sinh tử của thời xa xưa.
Khi bị Thục Phán tấn công và vua Hùng vương thứ 18 phải nhảy xuống giếng tự trầm, nước ta có thể đã rơi vào vòng Bắc thuộc. Năm Thục Phán xưng Vương trên lãnh thổ Văn Lang đó là 257 trước Tây lịch. Thời Bắc thuộc khởi sự từ đó chăng? Rất đúng nhưng còn mơ hồ, vì ta biết quá ít về Thục An Dương Vương.
Thế rồi, khi viên tướng Tần là Triệu Đà nhân nước Tầu có loạn mà chiếm lấy vùng Lĩnh Nam của Trung Hoa rồi thôn tính nhà Thục, từ năm 214 trước Tây lịch, thì thời Bắc thuộc mới thực sự bắt đầu… Hợp lý hơn nhiều. Nhưng chắc chắn nhất là khi cháu chắt Triệu Đà dâng nước ta cho triều Hán thì nước Nam đã mất chủ quyền. Thời điểm ấy là năm 111 trước Tây lịch, con số dễ nhớ cho bầy hậu sinh chóng quên!
Thế thì từ năm -111 đến khi Ngô Quyền xưng Vương năm 939, dân ta đã trải 1.050 năm Bắc thuộc. Rồi lại vùng ra được. Trên thế giới, có bao nhiêu trường hợp như thế?
Ngay tại chỗ, trong 10 thế kỷ, đất Lĩnh Nam – miền Nam núi Ngũ Lĩnh – hay “Quảng Châu” và các thị tộc “Bách Việt” sống trên đó đều dần dần bị Hán hóa, bị đồng hoá. Nếu còn, thì nay là thiểu số vô cùng tuyệt đối. Đất “Giao Châu” của ta (như tên gọi sau này) lại làm ngược: Việt hoá những người Hán trôi dạt xuống miền Nam, hoặc được phái xuống cai trị dân Nam.
Xin đọc lại: Trong ngàn năm Bắc thuộc, bên dưới những nỗ lực đấu tranh để giành quyền tự chủ – của các nhân vật lịch sử Trưng, Triệu, Lý, Mai, v.v… – là sự tranh đấu âm thầm của người Việt nguyên thủy và cả những người Hán được Việt hoá (Lý Bôn là một thí dụ) để giữ bản sắc riêng và chống lại sự đồng hoá. Đấy là hiện tượng đáng chú ý mà cứ hay bị lãng quên.
Bấy giờ, kể từ năm 939, đã có quyền tự chủ rồi, dân ta mới xây dựng nền độc lập, một tiến trình cũng rất chậm rãi và đầy loạn lạc.
Chỉ vì, từ nhiều nhóm nhỏ – các thị tộc, hào trưởng hay thế lực địa phương cả Hán lẫn Việt lẫn Hán-Việt – hết bị vương triều phương Bắc chi phối nữa, “dân ta” phải kết hợp lại để xây dựng “quốc thống”, một chế độ chính trị thống nhất của quốc gia. Chúng ta mất 70 năm để tiến hành việc đó, từ 939 đến 1009. Suốt giai đoạn chật vật này, không thiếu gì lãnh tụ nước Nam sẵn sàng mượn tay phương Bắc để tranh đoạt quyền bính. Con trai Ngô Vương Quyền là một thí dụ. Nhiều lãnh chúa trong thời gọi là “Thập nhị Sứ quân” cũng vậy.
Như vậy, khi lên làm Hoàng đế vào năm 1009, Lý Thái tổ phải cùng lúc giải quyết ba bài toán. Thứ nhất là dẹp nội loạn, thứ hai là xây dựng một chế độ thống nhất cho bá tánh, và thứ ba là ngăn ngừa ngoại xâm: phương Bắc đã đổi loạn thành trị. Nhà Tống đã thống nhất đất nước năm 960 và không hụt cơ hội nào để thôn tính nước Nam. Kinh nghiệm nóng hổi là khi cho tướng Hầu Nhân Bảo tấn công năm 981 – mà bị Lê Đại Hành đẩy lui…
Kể từ năm 1009, nhà Lý dần dần kiến tạo được nền móng vững hơn cho nước Đại Việt sau này. Đấy là quốc hiệu chính thức và gần như liên tục của nước ta kể từ năm 1054 cho đến năm 1804 khi Gia Long đổi tên thành Nam Việt rồi lãnh tên iệt Nam do nhà Đại Thanh đặt cho để tránh tên Nam Việt thời Triệu Đà! Năm 1820, vua Minh Mạng sáng suốt đổi quốc hiệu là Đại Nam dù nhà Thanh không chịu, và ta vẫn giữ tên ấy từ năm 1839 cho đến 1945 mới lại đổi ra Việt Nam!
Nhớ lại thì nhà Lý tồn tại liên tục từ năm 1009 đến năm 1225 – 216 năm gồm hai giai đoạn thịnh suy. Suy là từ thời Cao Tông Lý Long Trát lên ngôi năm 1175. Rồi bại là vào thời Huệ Tông Lý Long Sảm năm 1218. Sau đó, nhà Trần lên ngôi và tồn tại từ năm 1225 đến 1407, trong đó có ba lần đánh tan quân Nguyên Mông….
Nhớ đến ngàn năm Thăng Long thì trong 216 năm của nhà Lý, nước ta phải tiễu trừ nội loạn – từ các thế lực cát cứ lẫn các thị tộc thiểu số; phải ngăn ngừa ngoại xâm từ các nước Đại Lý, Chiêm Thành và một Đế quốc Chân Lạp khi ấy rất lớn và rất mạnh ở miềm Nam và Tây Nam. Đặc biệt hơn cả, nhà Lý là triều đại duy nhất của Đại Việt đã tấn công thẳng vào lãnh thổ Trung Hoa rồi thiết lập bang giao với cả nhà Tống và nhà Kim, cường quốc đã chiếm đóng phân nửa miền Bắc nước Tống!
Bên trong, nhà Lý xây dựng điển chế, phát triển giáo dục và phát huy Phật giáo, tạo dựng nền móng văn hoá riêng cho nước Nam. Nói đến nhà Lý, ta còn nhớ tới văn học, kiến trúc và tư tưởng rất độc đáo, trong đó có sự đóng góp của Phật giáo và cả văn hoá Chàm, đượm màu Ấn Độ. Ở bên dưới, sinh hoạt kinh tế cũng đã phát đạt hơn. Đại Việt khi ấy thực sự là cường quốc Đông Nam Á. Từ những mảnh vụn của chế độ Bắc thuộc mà gom lại thành một thực thể thống nhất và vững mạnh hơn, đó là công lao của nhà Lý.
Nhớ lại ngàn năm Thăng Long mà nhìn lại, chúng ta có thể học được những gì? Vận mệnh của Đại Việt được quyết định từ những nhà Ngô, Đinh, Lê, Lý rất xa xưa mà ta đã quên rồi.
Sau khi giành lại quyền tự chủ từ hơn ngàn năm Bắc thuộc, nước ta xây dựng được nền móng vững bền hơn cho quyền độc lập là từ thời Thái tổ Lý Công Uẩn trở về sau. Đại Việt đã kịp củng cố sức mạnh sau một giai đoạn nhiễu nhương kéo dài 70 năm. Trong giai đoạn ấy, Lê Đại Hành ngăn được quân Tống năm 981 nên tạo điều kiện cho nhà Lý và danh tướng Lý Thường Kiệt có sức bật gần trăm năm sau. Cũng vậy, nước Nam dưới nhà Lý đã phát huy được cái Việt tính cần thiết cho nhà Trần để ba lần đánh bại đạo quân đã tiêu diệt cả nhà Đại Tống và nhà Cao Ly và làm chủ từ Trung Á đến phân nửa Âu Châu. Sức mạnh ấy không chỉ kết tụ trong triều đình hay tầng lớp vương công quý tộc nhà Trần. Trong khi ấy, nhà Tống lên ngôi từ năm 960 thì lại bị bại vong vì quân Mông Cổ, khi nhà Trần thay nhà Lý đã chặn đứng làn sóng Nguyên Mông.
Oán nhà Trần hoặc luyến tiếc nhà Lý là chuyện của tầng lớp ở trên. Cũng thế, chê nhà Lý tội cướp ngôi của con cháu Lê Đại Hành là chuyện vặt. Nhưng lại là chuyện lớn của những kẻ viết sử theo kiểu “ăn cây nào rào cây nấy”. Trong quãng mây mù của thời gian, trải ngàn năm cho đến nay, thì quan điểm của những kẻ viết sử kiểu đó vẫn còn ảnh hưởng cho đến đời sau.
Nếu nhìn rộng ra ngoài, từ Đông qua Tây, ta mừng là Đại Việt có nhà Lý. Ngàn năm Thăng Long đánh dấu thời điểm sinh tử ấy. Sau đó, ta mới nhìn thêm là loạn thì dễ, chứ trị mới là khó. Khó nhất là khi những kẻ có quyền lại sợ loạn mà bóp nghẹt mọi khả năng suy nghĩ hoặc hành động nằm ngoài cõi chính thống. Đại Tống bại vong vì hiện tượng tư tưởng ấy. Và nếu triều đình chỉ nghĩ đến mình thì trị vẫn đổi thành loạn. Nhà Cao Ly trong cùng thời đại là trường hợp tiêu biểu.
Sau hai đời Lý và Trần, nhà Lê bắt đầu đi vào vết xe đổ tai hại này khi dựng Thánh giáo của phương Bắc thành chính giáo. Tầng lớp ưu tú nước Nam học đúng phép ổn định của phương Bắc và tưởng là tự Vương hoá mà thật ra là bị Hán hoá, với ngần ấy hậu quả bi thảm. Trong khi đó, cõi Âu Châu man rợ đã chuyển mình và sau thời Phục Hưng đã dần dần thoát xác… Khi Âu châu trưởng thành từ cuộc cách mạng văn hoá thế kỷ 16, tôn giáo vào thế kỷ 17, rồi chính trị vào thế kỷ 18, rồi khoa học kỹ thuật vào thế kỷ 19, chúng ta vẫn bơi trong dòng tư tưởng Bắc thuộc.
Leo lên đỉnh cao mà không xuống được nữa!
Sau thời Bắc thuộc bất đắc dĩ và kéo dài quá lâu, chúng ta lại có gần trăm năm Pháp thuộc. Rồi ra sức học hết tinh túy tiêu cực của cả Tầu và Tây. Là chuyện hôm nay…. khi Thăng Long và các dấu tích Lý, Trần, Lê bị chôn vùi dưới những kiến trúc xã hội chủ nghĩa dị hợm. Và sau 80 năm hiện hữu của đảng Cộng sản Việt Nam, đất nước có thể trôi vào thời kỳ Bắc thuộc mới, theo “định hướng xã hội chủ nghĩa – với màu sắc Trung Hoa”, khi cả thế giới đã tiến qua thế kỷ 21.
Bước vào một năm mới và nhớ đến chuyện ngàn năm, chúng ta biết nói sao? Ôi Thăng Long! Ôi Thăng Long!…

NGUYỄN XUÂN NGHĨA

Khác Biệt Chiến Thuật Đấu Tranh Có Cứu Nước Được Không?

Lịch sử VN trong ba thế kỷ vừa qua, quả là gặp quá nhiều nhiễu nhương và tang tóc.

Nào đô hộ Tàu, nào Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi lại nô lệ Pháp. Vừa đánh đuổi được Pháp, niềm vui độc lập chưa tan, cuối Thế chiến thứ 2 với sự bại trận của phe Trục, cộng với sự đồng tình của HCM nhằm tiêu diệt phe quốc gia, Pháp đã có cơ hội quay trở lại VN. Sau đó, đánh đuổi giặc Pháp vừa xong, miền Bắc chưa kịp nghỉ xả hơi, miền Nam chưa kịp xây dựng cơ sở hạ tầng và ổn định xã hội, HCM và đảng CSVN vội vã lên kế hoạch tiến chiếm miền Nam cho bằng được, nhằm đoạt chút danh hão “ngọn cờ tiền phong của CS quốc tế !”. Chỉ vì hão danh anh hùng này mà khoảng hai triệu dân tôi vừa chết, vừa bị thương tích cả đời.

Trong cuộc chiến dai dẳng và tàn bạo đó, không biết ai thắng, ai được lợi và hường miếng đỉnh chung, nhưng toàn dân VN ở cả hai miền Nam Bắc đều bị phá sản toàn diện. Mất hết tiền bạc, ruộng vườn nhà cửa, xã hội đảo điên, lừa lọc dối trá lẫn nhau. Nhưng điều tệ hại nhất, tội ác lớn nhất của đảng CSVN là đã phá nát văn hoá dân tộc ngàn đời, nhân tâm ly tán, hận thù ngất trời, không còn ai tin tưởng ai, kể cả cha mẹ và anh em ruột thịt. Chính vì vậy, việc xây dựng lại niềm tin nơi nhau và phục hoạt văn hoá dân tộc cực kỳ khó khăn và nan giải.

Ba mươi lăm năm đã trôi qua, đất nước hết chiến tranh nhưng lòng người rã rời, chưa qui về một mối. Mà bất cứ chính quyền nào, nếu không thống nhất được lòng dân quanh lãnh đạo, không thể bảo vệ và xây dựng đất nước thành công.

Vì thế, công việc cấp bách hiện nay là gây dựng lại niềm tin, tìm về cội nguồn và xiển dương văn hoá dân tộc, đầy lùi những đêm đen u tối ngự trị trên quê hương bởi văn hoá ngoại lai Mác xít. Công việc đã nhiêu khê còn bị đảng CSVN cản lối. Nói sao cho hết những đớn đau trong lòng người.

Như vậy, chiến lược toàn diện đã có. Ai cũng đồng ý đảng CS phải dứt khoát ra đi, hoặc phải lột xác hoàn toàn, trở về hoà mình cùng nhân dân, thật lòng hối lỗi, trả lại quyền tự quyết và sinh mệnh chính trị cho toàn dân, mới mong có chỗ đứng trong lòng dân tộc.

Nhưng thực hiện thế nào đây ? Trăm người mười ý, biết ý nào hiệu quả ? Ai cũng cho mình là hay, là đúng. Người thì thề không đội trời chung với CS, kẻ thì nguyền không đạp cùng đất với quốc gia. Hận thù này mãi mãi không dẹp được sao ? “Nghiệp chướng” dân tộc nặng nề thế sao ? Chị quốc gia thì bảo nó chiếm đất nhà tôi, nó phải trả lại tôi mới quay về, hoặc ít nhất, phải có lời xin lỗi tôi mới nói chuyện với nó (cũng chưa chắc, sợ xin lỗi “cuội” và lại bị lừa !). Anh cộng sản lại phán, bao năm nằm gai nếm mật trong rừng “giải phóng” chúng bây, mới ngồi chưa nóng đít đã đòi đuổI đi ư ? Quyền tao đang nắm, sao lại phải xuống ? Chúng nó phải về “xin” tao chứ ?

Hai đứa con muối mặt, gà cùng một mẹ đánh phá lẫn nhau. Cha mẹ buồn tủi ôm nhau khóc, nước mắt lưng tròng, ruột đau hơn cắt. Người chồng, tên Quân, vuốt tóc, gạt nước mắt cho vợ, ôm ấp bờ vai bé bỏng của vợ và rằng, khổ quá em ơi, cả hai đứa đều ngu muội chẳng hiểu gì cả. Chúng không biết chúng bị người ngoài xúi dục, gạt gẫm đánh nhau chí tử. Đứa thì được thế giới Tây phương tặng cho danh hiệu “Tiền Đồn Tự Do”; đứa thì được quốc tế CS phong cho danh vị “Thành Đồng Cách Mạng”, còn viện trợ bom đạn súng ống, để hai bên bắn giết lẫn nhau tơi bời khói lửa, hòng tránh chiến tranh lan đến nhà họ. Họ chỉ đánh “lạnh” với nhau thôi, còn “nóng” thì dồn hết cho mình ! Có oan nghiệt nào như thế này không ? Người chồng buồn khổ cực độ, buông vai vợ, tên Cơ, ngồi phịch xuống đất bưng mặt nức nở. Người vợ vội vàng chạy đến giơ cánh tay yếu ớt quàng vai chồng vỗ về. Thôi nín đi anh, lỗi của em, đã không biết dạy chúng nên người, chúng mới hư. Không em ơi, có lẽ do anh ăn mặn, nên giờ con cái khát nước. Chắc “kiếp trước” anh vụng tu, nên dù đất nước đã im tiếng súng hơn 30 năm mà chúng vẫn hận thù nhau. Đã vậy, chúng còn dậy dỗ con cái chúng thù ghét nhau dai dẳng hơn, mà nguy cơ mất nước đang sờ sờ trước mắt, liệu chúng có còn chổ ngồi mà hận thù nhau không ? Lần này, sự đoàn kết còn khó gấp vạn những lần trước, vì chỉ có yêu thương mới xoá nổi hận thù mà thôi. Rồi ông đấm ngực, lỗi của anh, lỗi của anh hoàn toàn !

Than ôi, cha mẹ thì thương xót, an ủi, khích lệ và nhận lỗi cho nhau không hết; con cái thì ngược lại, ngỗ nghịch, chẳng hề muốn chỉ bảo, nâng đỡ nhau, còn cố đạp lên đầu nhau mà giành giật danh lợi hão huyền. Chết có đem theo được đâu, chỉ nhục mạ ông cha và tủi hổ sông núi mà thôi !]

(Màn nhung tạm thời khép lại. Nào, chúng ta cùng trở về thực tế.)

Các bạn thân thương ở cả hai phía của tôi, các bạn có cao kiến gì cho tình trạng bế tắc đã 35 năm này không ? Xin bày ra cho mọi người biết với.

Còn tôi, chỉ biết suy nghĩ đơn giản thế này. Trong những ngày cuối năm bác Trâu khốn khổ sắp qua đi, chuẩn bị đón chúa tể sơn lâm trở về bình định làng xóm, chúng ta hãy cùng nhau lần giở lại những trang sử tiền nhân, để coi có thời kỳ nào gần giống bây giờ không, nhằm tìm hiểu cha ông đã giải quyết cách nào mà học hỏi.

À, đây rồi !

Bài học thứ nhất gần ngàn năm xưa.

Vào năm 1257, quân Nguyên chuẩn bị xâm lăng Đại Việt. Trước đó, Trần Liễu, cha của Hưng Đạo, và Trần Cảnh, tức vua Thái Tông (em Trần Liễu) cha của Quang Khải, có mối hiềm thù gia đình do Trần Thủ Độ gây ra. Trần Thủ Độ đã ép Trần Liễu nhường vợ đang có thai ba tháng cho Trần Thái Tông. Trước khi chết, Trần Liễu dặn Hưng Đạo phải trả thù nhà. Trần Hưng Đạo, một mặt vẫn nhớ lời dặn của cha; nhưng mặt khác, ông suy tư nát óc, không khác gì chúng ta bây giờ. Suy tính tới lui, ông quyết định đặt nợ nước lên trên tình nhà. Mặc dù là vai anh cùng mẹ khác cha, chức tước cũng cao hơn Quang Khải, nhưng ông sẵn sàng hạ mình, gạt bỏ tự ái, thân chinh tìm gặp Thượng tướng Trần Quang Khải, nói lời hoà giải và tận tay pha nước thơm, tắm gội cho em. Và cả hai đã trở thành những danh tướng lẫy lừng, cùng điều binh khiển tướng, anh dũng ba lần đại thắng quân Nguyên, đem lại thái bình thịnh trị cho Đại Việt trong gần hai thế kỷ.

Bài học thứ hai ở thời đại chúng ta.

Vào đầu thế kỷ trước, trong phong trào chống Pháp giành độc lập dân tộc, cụ Phan Bội Châu chủ trương đấu tranh bạo động và đưa thanh niên cầu học bên Nhật với phong trào Đông Du. Ngược lại, cụ Phan Chu Trinh chủ trương bất bạo động và nâng cao dân trí với phong trào Duy Tân. Hai cụ đều chống Pháp nhưng bằng hai chiến thuật đối nghịch hẳn nhau. Cả hai đều hỗ trợ và tôn trọng nhau, chỉ nhằm một mục tiêu duy nhất, giành lại đất nước từ tay thực dân Pháp. Cụ Sào Nam còn làm thơ khen tặng cụ Tây Hồ, chứ không đánh phá chỉ trích nhau. Tiếc rằng, chí nguyện của hai cụ chưa thành mà đã ra người thiên cổ.

Qua hai bài học trên chúng ta thấy rằng, chỉ có tình yêu thương thực sự mới có thể xoá được hận thù để đồng lòng giữ vững bờ cõi. Đồng thời, dù hai phương pháp đấu tranh có khác nhau, chúng ta vẫn có thể hỗ trợ và cùng nhằm đến duy nhất một mục tiêu chung được.

Do đó, xin mạn phép được gợi ý cùng các bạn như sau:

Với các bạn hải ngoại.

1. Nếu các bạn thích biểu tình, hãy cứ việc biểu tình mỗi khi có lãnh đạo CS ra hải ngoại công tác. Điều này sẽ cho thế giới và chính người CS thấy rằng chúng ta không chấp nhận độc đảng và sự cai trị tàn bạo, đối mới kinh tế nửa vời và khép chặt chính trị như hiện nay. Tuy nhiên, hãy tích cực thêm một bước là thảo luận xem coi làm thế nào để tiếp cận và trao truyền văn hoá dân tộc cho các bạn du sinh ? Hãy tìm hiểu suy tư của họ về VN, về người Việt hải ngoại, về đời sống bên đây… Trường hợp họ vận động để các đại học treo cờ đỏ sao vàng trong những ngày lễ quốc tế (vì họ đã quen nhìn và sống, cũng như đã từng hãnh diện vì nó, mỗi lần các đội banh VN thắng giải quốc tế, mà chưa chắc đã vì quan điểm chính trị) chúng ta nên giải quyết ra sao ? Rồi nếu trường hợp họ đứng dưới lá cờ đó, biểu tình chống Trung Cộng như ta, trong rừng cờ vàng ba sọc đỏ, thì nên giải quyết thế nào ?

2. Nếu các bạn muốn gia nhập dòng chính để ứng cử vào các chức vụ dân cử địa phương hoặc liên bang, nhằm ảnh hưởng đến chính sách Hoa Kỳ vào VN, hãy gia nhập VPAC, tích cực vận động mọi người ghi danh ứng và bầu cử, đưa thêm nhiều người Việt vào quốc hội HK. Đây là một đường lối đấu tranh rất hữu hiệu tại HK hiện nay. Tôi nhớ vào năm 2000, lúc VT ứng cử vào hội đồng thành phố Garden Grove, Cali. Phòng phiếu đóng cửa lúc 8 giờ tối. 7 giờ hơn tôi mới ra khỏi sở, chạy vội vã về phòng phiếu gần nhà để bầu cho anh. Mấy lần suýt vượt đèn đỏ vì sợ trễ giờ. Tới phòng phiếu chỉ còn vài phút thì hềt giờ, nhưng vẫn kịp bỏ phiếu. Sáng hôm sau trên đường đi làm, nghe đài Little Sàigòn loan tin VT thắng cử với số phiếu cao nhất từ trước đến nay tại địa phương, tôi đã bật khóc trên xe vì sung sướng, tin rằng cộng đồng VN đã trưởng thành hơn về chính trị. Tối còn email khoe một vài bạn. Mấy năm sau, VT ứng cử dân biểu tiểu bang Cali, lúc đó tôi đang là đảng viên Dân Chủ, phải bỏ Dân Chủ, ghi danh vào đảng Cộng Hoà để mong anh có đủ phiếu trong cuộc bầu cử sơ bộ mới được đại diện đảng, tranh với bên Dân Chủ. Nêu lên điều này để các bạn quốc nội thấy rằng, sống trong một nước tự do nó sướng như thế nào. Chẳng ai biết tôi đổi đảng và cũng chẳng ai lên án tôi “phản đảng”. Đây chỉ là nhu cầu cá nhân mà thôi.

3. Với các bạn “không thích” chính trị mà vẫn muốn đóng góp cho quê hương, tốt thôi. Mỗi khi về VN thăm quê, nếu có dịp, các bạn hãy ghé thăm các bạn sinh viên VN, trao đổi, thảo luận với họ về đủ mọi đề tài, ví dụ làm thế nào để nâng cấp nền giáo dục VN, hoặc giúp họ cách trình bày resume cho có hiệu quả trong công tác tìm việc làm với các công ty ngoại quốc, làm sao nộp đơn vào các trường đại học HK, tặng sách giáo khoa v.v… Mỗi lần về quê hương, chúng ta hãy tích cực giúp VN chống tham nhũng bằng cách dặn nhau không hối lộ cán bộ hải quan tại các sân bay VN nữa. Họ muốn khám xét, cứ để họ khám xét hành lý. Đã về tới VN rồi thì hy sinh nửa giờ để chống tham nhũng cũng rất đáng. Tôi đã từng gặp một số sinh viên VN, thấy họ rất nhiệt tình với đất nước, cũng ưu tư với tiền đồ dân tộc. Họ phát biểu, tụi em sẽ tranh đấu để muốn làm giám đốc phải có kiến thức, không thể cứ hồng hơn chuyên mãi được. Tiếc rằng, khi xã hội đạt được điều đó, kiến thức đâu không thấy, chỉ thấy bằng cấp được mua đi bán lại ì xèo ! Nhiễu nhương của đất nước ta là thế.

4. Bạn muốn “đổi mới” chiến thuật đấu tranh, muốn kinh doanh hoặc “tiếp cận”, “thực dụng” tại VN như anh Nguyễn Hữu Liêm, cũng hãy mạnh dạn mà thực hiện hoài bão. Các doanh gia VN hải ngoại hãy cứ việc tới các “đại hội Việt kiều”, nghe xem lãnh đạo CS nói gì, có chương trình nào thực tiễn cho VN không, có xa rời quần chúng không ? Bảo rằng CS lợi dụng đại hội để tuyên truyền cho chế độ ? Còn ai nghe ! Hãy lên tiếng đòi hỏi chính quyền phải cải tổ luật lệ sâu rộng và mạnh mẽ hơn, phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế, hội nhập nhanh hơn với kinh tế trong vùng và thế giới. Tại các đại hội này, hãy tích cực vận động lãnh đạo CS mỗi khi đi công tác nước ngoài, đến nói chuyện với cộng đồng VN hải ngoại, dù bị biểu tình (có cảnh sát địa phương bảo vệ, đừng lo !) để chúng ta có dịp trực tiếp góp ý, chất vấn và nghiêm khắc khuyến cáo đối với những tắc trách và sai lầm của chính quyền. Tiếng nói của các bạn, đâu đó, vẫn có thể được lắng nghe, giúp họ sáng mắt, tỉnh ngộ ra hơn. Rồi hàng năm với hàng trăm ngàn Việt kiều trở về, là hàng trăm ngàn cái loa tuyên truyền chống độc tài, tụt hậu, cho người dân thấy rõ quyền lợi của họ bị tước đoạt thế nào, thúc đẩy họ tự đứng lên trực tiếp đấu tranh đòi phải được hưởng dân và nhân quyền của mình, chứ không phải do bác và đảng “ban phát !” Hiện nay lãnh đạo đảng vì nhu cầu, nên rất cần chất xám, tư bản và kinh nghiệm điều hành hãng xưởng, công ty theo tiêu chuẩn quốc tế, nên phải nhân nhượng với trí thức, doanh nhân Việt kiều. Chúng ta phải tích cực khai thác điểm này mà cùng nhân dân tranh đấu cho quyền lợi dân tộc. Riêng với trí thức và các nhà dân chủ quốc nội, hãy cố gắng bảo toàn lực lượng vốn đã hiếm hoi và rời rạc, để nuôi dưỡng phong trào ngày càng lớn mạnh hơn. Nếu có lỡ bị bắt bớ, cứ khôn khéo nhận tội để mau thoát khỏi tù đầy mà tiếp tục đấu tranh. Chúng tôi sẽ cố gắng vận động quốc tế áp lực Hà Nội phải thả hoặc bắt buộc nương tay.

Với các bạn trong nước.

1. Hãy vận động bà con trong phường khóm, làng xã chống lề thói quan liêu, tham nhũng ngay tại địa phương. Một người chống tham nhũng thì khó thành, nhưng cả phường bảo nhau không hối lộ mỗi khi xin giấy tờ nào đó, cán bộ cũng phải chịu thôi. Với CS, nhân dân sợ sệt họ càng làm tới, càng muốn leo lên đầu mình ngồi. Nhân dân không khiếp sợ họ lại phải rụt vòi. Nên hãy tư tin và mạnh dạn đấu tranh với CS, nhường cho các đảng viên lão thành đi hàng đầu, giơ hình HCM lên cao mỗi khi đi biểu tình. Hãy đòi đảng CS phải thực hiện đúng các lời dạy của bác Minh: làm đầy tớ phục vụ nhân dân, phải thực hiện dân chủ từ trong đảng ra tới nhân dân, phải nghiêm khắc phê phán những sai trái từ đảng đến chính quyền như chính ông mong muốn v.v…

Các tôn giáo thì đòi cho được tự do truyền và hành đạo, được quyền tuyển chọn và huấn luyện các chức sắc trong giáo hội. Học sinh sinh viên hãy đòi thay đổi, nâng cấp phương thức giáo dục, phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế và đòi cải tổ giáo dục học đường. Quỹ ở đâu ư ? Hãy chất vấn tại sao các đầy tớ nhân dân lại được phép giầu hơn chủ nhân ? Phải trả lại tài sản của nhân dân. Hãy sống đơn giản như bác Minh. Không được phí phạm, đục khoét tài nguyên đất nước. Các nhà báo hãy đòi cho bằng được quyền đi trên cả hai lề, từ từ tiến đến báo chí tư nhân. Các công nhân hãy đòi cho thành lập nghiệp đoàn tư, do chính công nhân điều hành hoạt động, nhằm thực sự bảo vệ quyền lợi công nhân v.v…

Cả xã hội hãy đòi, đòi và đòi quyền lợi của mình, mọi nơi, mọi lúc, trong mọi hoàn cảnh. Hãy hỗ trợ, ủi an thân nhân các nhà dân chủ bị tù đầy, tích cực thể hiện tình bầu bí chung giàn, hoạn nạn có nhau.

2. Các đại biểu nhân dân trong quốc hội hãy đòi cho được quyền lực thực sự, không thể là cỗ máy giơ tay và gật gù mãi mãi. Hãy đấu tranh tách chính quyền ra khỏi đảng, tam quyền độc lập với nhau.

3. Các đảng viên CSVN, các bạn biết đảng từ dân mà ra. Cho nên, đảng phải phục vụ nhân dân trước hết. Đảng phái chỉ là phương tiện để chúng ta dựa vào đó mà phục vụ nhân dân, không thể là cứu cánh. Và cũng không thể nói cứu cánh biện minh cho phương tiện để nhắm vào đó mà đàn áp, bóc lột nhân dân. Cứu cánh nào, phương tiện đó. Một khi đảng đã không còn đáp ứng được nguyện vọng quốc dân, đảng không còn đại diện toàn dân được nữa, và phải bị đào thải, thay thế. Đảng CSVN hiện nay chính là lực cản, trì kéo, chống lại tiến trình dân chủ hoá xã hội mà ông Minh đã ước mơ thực hiện. Nhiệm vụ của chúng ta là phải đẩy mạnh cho bánh xe lịch sử lăn nhanh hơn.

Hỡi các bậc lão thành cách mạng, các bác đã từng là ngọn cờ tiền phong của đảng, xin hãy tiếp tục đứng trên tuyến đầu của cuộc đấu tranh mới, dù chỉ là hỗ trợ tinh thần, nhưng tuổi trẻ VN rất cần kinh nghiệm và những lời khuyên bảo quý báu, đúc kết từ máu xương của các bậc cha anh, để chúng tôi làm hành trang mà tự tin tiến bước. Đây mới đích thực là cuộc cách mạng dân tộc, sẽ gian khó nhưng cũng sẽ vinh quang hơn bao giờ hết.

Hỡi các bạn quân đội nhân dân oai hùng, các bạn là công cụ của nhân dân chứ không phải của bất kỳ đảng phái nào. Các bạn đã từng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, nhưng sự quyết tử đó vô nghĩa, vì tổ quốc hiện nay dưới chính thể CS là tổ quốc XHCN của quốc tế CS, chứ không phải tổ quốc của con dân VN. Khi thời cơ đến, toàn dân sẽ đồng lòng đứng lên đòi lại tổ quốc. Vậy các bạn hãy đứng về phía nhân dân mà dũng cảm hành động. Hãy anh dũng ngăn chặn “kẻ lạ” tàn phá đất nước, cướp đất-biển-đảo cha ông, giữ gìn toàn vẹn lãnh thổ của toàn dân, chứ không phải của đảng CSVN trá nguỵ nào cả.

Hỡi các anh công an bạn dân, các anh có nhiệm vụ gìn giữ anh ninh cho quần chúng an tâm làm ăn. Hãy tỏ ra cao thượng, không thèm ăn cắp của công, nhũng nhiễu dân lành, làm giảm hình ảnh những người hùng trên đường phố, tìm bắt kẻ gian đục khoét công quỹ nhà nước, chứ không phải rình rập nhân dân.

Mạng lưới toàn cầu là để quốc dân thu thập kiến thức, vốn đã bị bưng bít bởi đảng, chỉ cho thông tin một chiều lề phải. Hãy để quần chúng và các nhà văn, nhà báo tự do đi trên cả hai lề. Nếu chỉ đi trên một lề, lề đường bên kia sẽ phí của trời, mà lại được trải toàn bằng vàng bạc châu báu, rất cần thiết cho tổ quốc hiện nay, chuẩn bị cất cánh tung bay trên nền trời tự do dân chủ bao la. Việt Nam có tiềm năng của một cánh chim đại bàng vĩ đại, không thể phát huy hết tác dụng nếu chỉ bay là đà mặt đất. Đảng CSVN đã giăng lưới không cho đại bàng cất cánh bay cao. Hãy cùng nhân dân phá tan tấm lưới vô hình kia cho bầu trời rộng mở vô tận.

Hỡi tuổi trẻ và thanh niên quốc nội, chúng tôi, thanh niên và tuổi trẻ hải ngoại vô cùng kiêu hãnh vì các bạn. Các bạn thật tuyệt vời. Các bạn hãy ngẩng cao đầu cùng trời đất, hiên ngang và đường bệ bước tới. Có chúng tôi đồng hành và luôn bên cạnh các bạn. Tất cả những âm mưu thâm độc nào, đến từ bất cứ đâu, từ bất cứ “kẻ lạ” nào, cũng đều phải phủ phục dưới những bước chân kiêu hùng của tuổi trẻ VN hôm nay. Tất cả những đớn hèn, khiếp nhược, thoả hiệp nào với kẻ lạ, cũng đều bị đè bẹp tan tác dưới những gót chân dũng mãnh của những Đinh Bộ Lĩnh, Trần Quốc Toản thời đại. Toàn thể nhân dân VN đang chờ đợi chúng ta khẩn trương hành động. Hiện tình của đất nước không cho phép chúng ta chần chờ thêm một phút giây nào nữa.

Hồn nước đang vi vu vọng về từ muôn phương và càng ngày càng mạnh mẽ, vang động cả núi rừng VN. Hãy khơi nguồn mạch và hoà mình vào giòng sống Hồn Sử Việt ngàn đời dân tộc bền vững. Hãy “nối vòng tay lớn”, trên dưới, trong ngoài, cùng một bọc của Mẹ VN thân yêu, tìm lại nhau trên bến sông Tương, tưởng nhớ về núi rừng Thái Sơn hùng vĩ, gốc rễ Bách Việt ngàn xưa, khơi mở mạch sống hiền hoà nhưng mãnh liệt của dân tộc, cuốn phăng đi tất cả những ươn hèn, u mê, mông muội của một chủ nghĩa ngoại lai, không gốc rễ gì trên mảnh đất ông cha, và đã chết trên chính quê hương từng sản sinh ra nó.

Tất cả, hỡi tất cả nhân dân VN, xin hãy một lần quyết tâm sống mái, quyết tử cho tổ quốc và dân tộc quyết sinh trọn vẹn, uy hùng, vinh quang và trường tồn ngàn đời.

© Tạ Dzu



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Cẩm nang Biểu Tình [24.01.2012 03:50]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Nhan sắc tuyệt trần 5 mỹ nữ của Vua Bảo Đại trên báo TQ [Đã đọc: 1988 lần]
Gián điệp TQ đốt trung tâm HN? [Đã đọc: 1197 lần]
Thiên bất dung gian, tướng công an đền nợ nước [Đã đọc: 968 lần]
Nữ đảng viên ưu tú tra tấn người làm dã man chưa từng thấy ngay giữa thủ đô HN [Đã đọc: 872 lần]
Nấm lim ở Quảng Nam chữa ung thư gan [Đã đọc: 763 lần]
Lãnh tụ Bắc Hàn chầu Karl Marx vì đi xe lửa kiệt sức! [Đã đọc: 643 lần]
Phó công an xã chĩa súng vào người dân [Đã đọc: 592 lần]
10 bài hát được nghe nhiều nhất năm qua [Đã đọc: 487 lần]
Thảm cảnh dân Việt thời XHCN: Bị đuổi đánh, công nhân Việt lao vào tàu hỏa ở Đài Loan chết thảm [Đã đọc: 474 lần]
Đà Nẵng: Cháy lớn khách sạn vũ trường Phương Đông [Đã đọc: 446 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Thi sĩ Tân Văn.